Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN Chương 1 THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN

Chương 1 THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN

6:51 chiều – 22/02/2025

Ta là hồ yêu yếu ớt nhất trong tộc hồ.

Vì trốn tránh truy sát, ta cải trang làm tân nương, kết thành phu thê với một thiếu niên.

Thiếu niên dung mạo thanh tú, tựa như vừa khỏi trọng bệnh.

Lòng ta áy náy, tận tâm chăm sóc hắn suốt một tháng, sau đó trong đêm trốn đi.

Ngày trở về thành, nghe nói thiếu chủ ma giới đang an dưỡng bên ngoài đau đớn mất đi thê tử, tức giận đồ sát cả một ngọn núi.

Ba năm sau, gia tộc lâm vào đường cùng, muốn đem ta hiến cho tân ma tôn làm kế thất.

Chỉ biết rằng hắn tính tình bất định, thủ đoạn tàn nhẫn.

Khắc thê, đơn độc nuôi dưỡng ấu tử trưởng thành.

Ta biết dù sao cũng là cái chết, nên ngày gặp mặt liền cắn răng thẳng thắn bộc bạch:

“Đa tạ tôn chủ ưu ái, chỉ là tiểu nữ đã có người trong lòng.”

Bình phong dần dịch chuyển, lộ ra nam nhân với đôi mày lười nhác, mang theo chút uể oải.

Hắn chỉ khẽ rũ mắt, nhếch môi cười lạnh.

“Phải không?”

“Bổn tọa thực muốn biết, ngày đó phu nhân bỏ lại phụ tử chúng ta.”

“Rốt cuộc là vì trúng ý lang quân nhà nào?”

1.

Đại tỷ trong tộc sắp thành thân.

Vừa bước vào phòng, liền thấy khắp nơi đều là hồng trướng hỷ bố, đèn hoa rực rỡ.

Chúng ta – lũ tiểu bối – bị gọi đến giúp việc, nhưng thực chất là để góp vui.

Từng rương linh dược, tiên đan được khiêng vào trong phòng, toàn bộ đều là sính lễ do nhà thông gia gửi tới.

Ta nhìn đến ngây người, không nhịn được mà thốt lên:

“Tỷ phu quả thực hào phóng vô cùng.”

Mấy vị cô cô bên cạnh cười trêu ghẹo:

“A Phù ghen tị rồi sao? Đứa ngốc này, chẳng bao lâu nữa cũng sẽ đến lượt con xuất giá thôi.”

Ta ngượng ngùng cười gượng, cúi đầu vân vê vạt áo.

Những người xung quanh thấy vậy liền phá lên cười, ai nấy đều ngầm hiểu, cho rằng ta vốn e thẹn, chắc chắn là ngại ngùng.

Chỉ có ta biết, đây không phải xấu hổ.

Mà là chột dạ.

Bởi ta… đã từng thành thân một lần rồi.

Vào ba năm trước.

2.

Khi đó, ta cùng đại tỷ đến Thanh Châu tham dự thọ yến của gia chủ hồ tộc.

Giữa đường, vì đi tìm chiếc túi hương bị rơi mà lạc mất tỷ tỷ, lại bị lạc phương hướng.

Trong lúc vô tình, ta chứng kiến mấy con hùng yêu tàn nhẫn giết hại đồng tộc.

Kinh hãi đến mức xoay người bỏ chạy, nhưng đã bị chúng phát hiện.

Chúng sợ ta tiết lộ, liền muốn giết người diệt khẩu.

Những kẻ đó pháp thuật cao cường, hoàn toàn vượt xa ta.

Ta chỉ có thể dốc hết sức mà chạy trốn.

Tán lá rậm rạp sượt qua mặt, để lại từng vệt đỏ rát bỏng.

Cuối cùng, nơi tận cùng của khu rừng rậm hiện ra một bức tường trắng.

Không kịp suy nghĩ, ta lao mình nhảy qua.

Mới phát hiện bên trong viện lạnh lẽo, quạnh quẽ vô cùng.

Sau lưng, tiếng bước chân truy binh càng lúc càng gần, ta vội vàng tìm một gian phòng trống rồi chui vào.

Trong phòng trống không, chỉ có một chồng hỷ phục đặt bên đầu giường.

Ta còn đang thắc mắc về thân phận chủ nhân nơi đây, thì ngoài cửa vang lên tiếng nha hoàn trò chuyện.

“Đêm nay là ngày đại hỷ của công tử, sao trên mặt công tử lại chẳng có lấy một tia vui mừng?”

“Công tử và phu nhân vốn chưa từng gặp mặt, nói chi đến thích?”

“Chỉ nghe nói phu nhân cực kỳ căm ghét mối hôn sự này, đến cả một nha hoàn cũng không chịu mang theo.”

Ta bừng tỉnh, chợt hiểu ra: hôm nay là ngày thành thân, mà tân nương đã bỏ trốn rồi.

Ngoài cửa sổ, ánh lửa bập bùng, tiếng huyên náo vang vọng.

Lòng ta hoảng hốt, biết rằng mấy con hùng yêu đã đuổi đến tận đây.

Bọn hùng yêu thế lực cường thịnh ở Lĩnh Sơn, chủ nhân căn nhà này và ta vốn không quen biết, chắc chắn sẽ không ra tay giúp đỡ.

Nhớ lại lời đám nha hoàn vừa nói, ta cắn răng quyết định đánh cược một phen.

Vội vã khoác hỷ phục lên người.

Cánh cửa đúng lúc ấy bị đẩy ra.

Một bóng dáng cao gầy chậm rãi bước vào.

Ngoài hiên, đèn lồng treo cao, ánh sáng chập chờn lúc tỏ lúc mờ.

Lại càng tôn lên dung mạo thanh tú, dáng người tuấn dật của hắn.

Thiếu niên vận hồng y, tóc đen cao buộc.

Chỉ là sắc mặt lạnh lùng, phảng phất vẻ mệt mỏi.

Hẳn chính là tân lang trong lời các nha hoàn vừa nói.

Ta cắn chặt răng, vội vàng nặn ra một nụ cười, tiến lên nghênh đón.

“Phu… phu quân…”

Vừa nhìn thấy ta, hắn thoáng sững sờ.

Thiếu niên trước mắt, dù vẻ mặt hờ hững nhưng ánh mắt lại không vương chút tà khí.

Hẳn là người tốt.

Ta lập tức bước tới, khoác tay hắn, dịu giọng nói:

“Đêm đã khuya, không bằng… chúng ta nghỉ ngơi trước đã…”

Lời tuy vậy, nhưng từng chữ thốt ra đều run rẩy không thôi.

Rõ ràng cảm nhận được cơ thể hắn bỗng chốc cứng đờ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng thị vệ bẩm báo.

Bọn hùng tộc tới cửa, nói rằng kẻ chúng đang truy bắt dường như đã lẻn vào phủ.

Chúng sợ sẽ gây hại đến công tử, mong được phép tiến vào, lập tức tru diệt tại chỗ.

Ngón tay ta vô thức siết chặt lấy vạt áo hắn.

Hắn lại cúi mắt, liếc ta thêm một cái.

Chưa từng có khoảnh khắc nào, ta lại cảm thấy thời gian trôi qua dài dằng dặc đến thế.

Ngay khi ta cho rằng hôm nay chắc chắn phải chết…

Hắn cuối cùng cũng mở miệng.

Nhưng lại là nói với người bên ngoài.

“Hôm nay là ngày đại hỷ của ta.”

“Bảo bọn chúng cút.”

3.

Chờ đến khi tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Thân thể căng cứng suốt cả quãng thời gian qua rốt cuộc cũng được thả lỏng đôi chút.

Chỉ là, trong lúc sơ ý vung tay, tay áo khẽ lướt qua góc bàn.

Chiếc lư hương nơi góc phòng bị quét rơi xuống đất.

Bình hương vỡ vụn, tức thì, một làn hương ngọt ngào nồng đậm tỏa ra khắp gian phòng.

Thiếu niên vốn từ nãy đến giờ vẫn trấn định như núi sụp trước mặt, bấy giờ sắc mặt rốt cuộc cũng có một tia biến đổi.

Thế nhưng, ta vẫn chưa hiểu được sự hoảng loạn trong mắt hắn, chỉ cảm thấy đầu óc bỗng dưng trở nên mơ màng.

Ngón tay nắm lấy vạt áo hắn dần trở nên nóng rực, ta lẩm bẩm:

“Mùi hương này thật khó ngửi…”

Hắn lập tức gạt tay ta ra, giọng lạnh như băng:

“Đây là huyễn độc! Mau ra ngoài!”

Ta nhìn đôi tai ửng đỏ của hắn, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân bức bối khó chịu.

Trong vô thức, ta kéo xuống bức màn đỏ nơi đầu giường, giọng lí nhí.

“Ta không ra ngoài… ta muốn ngủ…”

Không biết từ lúc nào, đuôi hồ ly đã lộ ra, quấn lấy eo hắn.

Ngay tức khắc, cả hai bị vây hãm trong góc giường chật hẹp.

Hắn chống tay lên, giọng mang theo cơn giận mỏng manh:

“Ngươi có biết đây là hương gì không? Đây là Hợp Hoan Hương!”

Hợp Hoan Hương?

Thì sao chứ?

Ta níu lấy vạt áo hắn, nghiêng đầu nhìn.

Gương mặt thiếu niên dần trở nên mơ hồ trước mắt ta.

Trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, trong đầu ta chỉ còn một thắc mắc.

Trong tân phòng chuẩn bị chút hương giúp vui, chẳng phải là chuyện bình thường sao?

Chờ đến khi ta lấy lại ý thức, trời đã sáng rõ.

Hồng trướng rủ xuống, trong phòng vương vấn một thứ hương vị khó gọi thành tên, mập mờ mà ám muội.

Toàn thân ê ẩm, ta cố gắng chống người ngồi dậy, nhưng vừa ngước lên đã bắt gặp đám nha hoàn xung quanh che miệng cười trộm.

“Phu nhân thật lợi hại, hôm nay công tử mãi đến trọn một canh giờ sau mới tỉnh đấy.”

Mặt ta lập tức đỏ bừng.

“…”

Không phải!

Nghe ta giải thích đã!

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, thiếu niên khoác áo choàng chậm rãi đi vào.

Mãi đến lúc này, ta mới phát hiện sắc mặt hắn tái nhợt, có lẽ do đêm qua ánh sáng quá mờ nên ta không để ý.

Ánh mắt hắn dừng trên người ta, thần sắc phức tạp.

Đến khi nha hoàn thu dọn xong rời đi, ta vội vàng đứng dậy, muốn mở lời giải thích:

“Chuyện tối qua—”

Nhưng hắn lại cắt ngang, chỉ nhàn nhạt nói:

“Không cần lo.”

“Ta sẽ chịu trách nhiệm.”