Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN Chương 4 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

Chương 4 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

7:26 sáng – 21/02/2025

Ngọt đến mức ta bỗng muốn bật khóc.

Chiêu Nghi tỷ dường như nhận ra điều gì đó, nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi gì.

Trên đường trở về quân doanh, ta và tỷ tỷ đều im lặng. Khi xuống xe ngựa, nàng vỗ nhẹ lên vai ta. Ta không rõ đó là an ủi hay cảnh cáo.

Mang theo bộ y phục mới, ta quay về trướng doanh, ngồi thẫn thờ trong góc. 

Bà An thấy ta không vui, liền lải nhải muốn chuyển sự chú ý của ta sang chuyện khác.

“Đại công chúa đã mua gì cho con vậy? Chiếc áo choàng vàng nhạt này đẹp thật, ngày trước ta cũng có một cô con gái, nó thích màu vàng nhạt nhất. Lão bà ta giờ mắt đã mờ, nhìn ai cũng giống con gái ta cả. Tiểu Mãn, con thay vào cho ta xem thử, được không?”

Ta ngẩn ngơ gật đầu, mặc vào bộ y phục mới Chiêu Nghi tỷ đã mua.

“Đẹp lắm… thật sự rất đẹp…”

Bà An cứ nhìn ta mãi, khóe mắt dần dần đỏ hoe. 

Ta chớp mắt, cũng muốn khóc.

Khó khăn lắm ta mới có được những ngày bình yên, vì sao thời gian lại ngắn ngủi đến vậy?

Bỗng nhiên, giọng nói của Phó Huyền Triệt vang lên ngoài trướng:

“An Tiểu Mãn, trốn học vô cớ, có phải muốn chịu phạt không?”

Nghe giọng hắn, ta lại càng muốn khóc hơn.

Những cảm xúc thiếu nữ chưa kịp nảy mầm, đã phải chính tay mình bóp chết.

Ta mở cửa, vô thức dùng tay vo nhẹ vạt váy. Phó Huyền Triệt thoáng sững sờ khi nhìn ta, một lúc lâu sau mới nói:

“… Bộ y phục này rất hợp với nàng.”

Ta im lặng đi theo hắn, thấy sắc mặt ta có gì đó không ổn, hắn hỏi:

“Sao mới đi ra ngoài một chuyến mà hồn phách bay mất rồi?”

Ta lòng đầy rối ren, bèn buột miệng nói đại:

“Chiêu Nghi tỷ lúc nào cũng rạng rỡ như vậy, thật đáng ngưỡng mộ.”

Không ngờ Phó Huyền Triệt lại khẽ thở dài:

“Đại tỷ từ nhỏ đã sống rất khổ. Nếu tỷ ấy có thể mãi mãi vui vẻ như bây giờ, ta làm gì cũng cam lòng.”

Ta sững bước.

“Phó Huyền Triệt, nếu ta làm sai chuyện gì, chàng có giết ta không?”

Vừa thốt ra, ta lập tức cảm thấy đây là câu hỏi dư thừa, giọng nghẹn lại, vội đổi lời:

“Nếu ta sai lầm, chàng hãy tự tay giết ta, được không? Đừng như trước kia… Đừng giao ta cho người khác.”

18

Phó Huyền Triệt nhíu mày thật chặt, nhìn thẳng vào ta, trầm giọng nói:

“Nàng biết chừng mực.”

Nhưng ta sợ mình không có chừng mực.

Hắn trầm mặc rất lâu rồi mới lên tiếng lần nữa:

“Không có chừng mực cũng không sao, nàng là người của ta, ta sẽ dõi theo nàng, không để nàng phạm sai lầm.”

Có lẽ hắn chỉ tùy tiện an ủi, nhưng ta lại cảm thấy bình tĩnh lạ thường.

Sau lưng ta không phải trống rỗng, có người đang dõi theo ta.

Thật tốt.

“Giờ thì, tính sổ chuyện nàng đến lớp trễ đi.”

Giọng điệu Phó Huyền Triệt đột nhiên thay đổi, khôi phục lại vẻ nghiêm khắc thường ngày.

“Trễ gần một canh giờ, phạt nàng đứng tấn ngoài lều một canh giờ, để gió lạnh thổi bớt những suy nghĩ linh tinh trong đầu nàng đi.”

“Thuộc hạ lĩnh phạt.”

Ta ngoan ngoãn nửa ngồi xuống tư thế đứng tấn.

Lúc tà váy chạm đất, ta bỗng giật mình nhận ra—trên người vẫn đang mặc bộ y phục mới.

Ngày thường luyện võ, ta bò lăn lộn trong bùn đất không khác gì nam nhân, chẳng có chút bộ dáng của một cô nương.

Nhưng lúc này, mặc trên người bộ váy áo tinh xảo, lại đại mã kim đao* mà đứng tấn, ta bỗng thấy hơi xấu hổ.

(*Đại mã kim đao: Hành động thô lỗ, tùy tiện, không giữ ý tứ.)

Chậc, có hơi mất mặt…

Phó Huyền Triệt ung dung kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh, mở sách ra đọc.

“Điện hạ… Ta có thể đi thay y phục không?”

Hắn nghi hoặc nhìn ta:

“Khoác chiến bào vào nàng cũng không biến thành nam nhân, mặc váy áo cũng không ảnh hưởng đến chuyện giết địch xung phong, nàng sợ cái gì?”

Không hổ danh là người có học, lời này nói thật chí lý.

Ta đành an phận, cùng hắn trò chuyện linh tinh. Chủ yếu là ta nói, hắn nghe, chỉ đến khi ta lại nhắc đến Chiêu Nghi tỷ, Phó Huyền Triệt mới lên tiếng.

“Đại ca và mẫu hậu lần lượt qua đời, trong cung chỉ còn ta và đại tỷ nương tựa lẫn nhau. Không chỉ phải đối phó với những phi tần năm lần bảy lượt gây khó dễ, tỷ ấy còn phải chăm sóc ta khi đó còn nhỏ.”

“Phụ hoàng ngoài mặt lúc nào cũng chìu theo chúng ta, nhưng thực chất lại làm ngơ trước những ức hiếp chúng ta phải chịu. Cung đình từ trước đến nay đều là nơi bắt nạt kẻ yếu, khi đó ngay cả một tiểu thái giám cũng có thể gây phiền phức cho chúng ta. Đường đường là hoàng tử công chúa, mà sống trong cung còn không bằng một con chó.”

Lúc này, ta mới hiểu tại sao ngày đó Phó Huyền Triệt lại nói ta cũng là một con chó hoang không nhà.

Bao năm qua hắn bị giam cầm trong cung, chia ly sinh tử với người thân, mỗi ngày đối mặt đều là âm mưu tranh đoạt, dao găm lưỡi kiếm. Có lẽ trong lòng hắn, bản thân sớm đã như một con chó hoang bơ vơ, khốn khổ.

“Chiêu Nghi tỷ nhất định sẽ luôn vui vẻ.”

Ta kiên định mở miệng.

Một người tốt như tỷ ấy, chắc chắn sẽ có hồi báo xứng đáng.

….

Đứng tấn quả nhiên hữu ích.

Sau một canh giờ, ngoại trừ đôi chân mỏi nhừ, ta chẳng còn sức để nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác.

Phó Huyền Triệt kéo ta vào trong lều, rót một chén nước ấm đặt vào tay ta. Ta chậm rãi bình ổn hơi thở, rồi móc từ trong ngực ra chiếc còi gỗ của Thẩm Tu Trúc, đưa cho Phó Huyền Triệt.

19

“Thẩm Tu Trúc, hai mươi tuổi, người làng Hoè Liễu, thi cử đỗ nhị giáp, sau quy thuận Nhị hoàng tử Phó Huyền Tranh.”

Ta kinh ngạc nhìn Phó Huyền Triệt:

“Chàng đã biết hết rồi?”

Nhưng ngay sau đó, ta lập tức hiểu ra.

Hắn làm việc cẩn thận chu toàn, từ khi đưa ta vào quân doanh sau vụ giả chết, chắc chắn đã điều tra ta đến tận gốc rễ. Chấp nhận ta làm thị vệ bên cạnh hắn, e rằng cũng là để tiện bề giám sát.

“Hừ.”

Phó Huyền Triệt nhếch môi cười khẩy, đầy khinh thường:

“Tên nhị ca vô dụng đó, tâm tư còn kém xa mẫu phi hắn, không cần quá bận tâm.”

“Mẫu phi hắn?”

“Ừ, chính là Thị Quý phi đương triều, được phụ hoàng sủng ái, hành sự tàn nhẫn. Nàng phải cẩn thận với bà ta.”

“À… Được thôi…”

Dù ta cũng không nghĩ mình có cơ hội chạm mặt một vị quý phi trong cung.

“Hoè Liễu thôn…”

“Yên tâm, nếu Nhị hoàng tử đã có dã tâm tranh giành ngai vàng, hắn sẽ không dại dột để người khác nắm được nhược điểm của mình.”

Ta đờ đẫn gật đầu.

“Điện hạ, nếu ta không thành thật nói ra, chàng sẽ…”

“Không đâu, ta tin vào ánh mắt của mình. Hơn nữa, ta đã nói rồi, chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không để nàng phạm sai lầm.”

Một dòng hơi ấm từ tận sâu trong tim dâng lên, khiến mắt ta cay xè. Nhưng Phó Huyền Triệt lại bất chợt nhíu mày:

“Sao vậy? Giờ lại không dám gọi thẳng tên ta nữa à?”

Đồ hẹp hòi!

Ta bĩu môi, làm động tác cầu xin tha thứ.

Tảng đá trong lòng rơi xuống, ngày hôm sau, ta lại trở về dáng vẻ vô tư vô lo thường ngày. Hí hửng bưng nồi canh xương hầm do chính tay mình nấu, ta chạy đi tìm Chiêu Nghi tỷ.

“Chiêu Nghi… Tỷ—!”

Cảnh tượng trước mắt làm ta lập tức nuốt lại nửa câu sau.

Chiêu Nghi tỷ đang túm lấy cổ áo của Ảnh Thất, mạnh mẽ quăng hắn đập vào tường. Sau đó, tỷ ấy còn sấn tới, ngang nhiên đưa tay sờ soạng từ trên xuống dưới.

Mặt Ảnh Thất đỏ bừng, nhưng vì thân phận nên không thể phản kháng, chỉ đành giơ hai tay lên, khó khăn nói:

“Công chúa, chuyện này thất lễ quá… Xin người giữ gìn thân phận.”

20

Ta hoàn toàn sững sờ trước một loạt động tác lưu loát của Chiêu Nghi tỷ.

Thì ra… còn có thể như vậy?

Tỷ! Không hổ là tỷ của muội!

Thấy ta bước vào, Chiêu Nghi tỷ mới chịu buông Ảnh Thất ra. Ảnh Thất vội vã chỉnh lại y phục, cúi người hành lễ với ta, rồi nhanh chóng rời đi như chạy trốn.

“Tiểu Mãn, muội đến rồi à! Thơm quá!”

Chiêu Nghi tỷ ôm lấy hũ canh, vừa uống vừa lẩm bẩm.

“Ảnh Thất người này ấy à, quá nhút nhát. Thật ra ta biết, trong lòng hắn có ta, hehe.”

Ta hơi lúng túng phụ họa:

“Ừm ừm, nhất định là thích tỷ rồi.”

“Đúng không! Ngay cả muội cũng nhìn ra!”

Thật ra… ta chẳng nhìn ra gì cả.

“Ta nói muội nghe, từ nhỏ Ảnh Thất đã có dáng dấp đẹp mắt, ta vừa thấy đã vừa ý ngay. Khi Triệt nhi chuyển đến phủ hoàng tử, ta vì muốn gặp Ảnh Thất, ngày nào cũng đến dính chặt ở đó. Lúc ấy, người trong kinh thành đều khinh thường ta… Nhưng kể từ sau khi mẫu hậu và hoàng huynh băng hà, bọn họ đã chẳng còn coi ta ra gì nữa rồi.”

Giọng Chiêu Nghi tỷ thoáng trầm xuống, nhưng ngay sau đó lại phấn chấn trở lại.

“Kinh thành có kẻ cười nhạo ta đường đường là công chúa, vậy mà cả ngày đeo bám một thị vệ, còn nói ta sau này sẽ không ai dám cưới. Triệt nhi nghe thấy, liền bảo dù ta cả đời không lấy chồng, hắn cũng nuôi ta cả đời.”

Chiêu Nghi tỷ tức giận đến mức ‘cốp’ một tiếng đặt mạnh hũ canh lên tấm gỗ.

“Ai ngờ bọn họ nghe xong, liền bắt đầu tung tin ta và Triệt nhi có gian tình! Thật là đáng ghét!”

Ta nghe xong cũng phẫn nộ không kém:

“Ba người đồn đãi là thành chuyện thật, đúng là quá đáng! Chiêu Nghi tỷ dám theo đuổi người mình thích một cách quang minh chính đại, muội bội phục!”

Không ngờ Chiêu Nghi tỷ lại bất ngờ đổi chủ đề:

“Tiểu Mãn, muội thấy Triệt nhi nhà ta trông thế nào?”

21

“A? Ơ…” 

Chủ đề thay đổi quá nhanh khiến ta suýt cắn trúng lưỡi.

“Lục điện hạ anh tư hiên ngang, phong thái xuất chúng… Ừm… tuấn… tuấn mỹ vô song…”

Lúc cần dùng đến lời hay ý đẹp mới thấy chữ nghĩa của mình ít đến đáng thương! 

Ta âm thầm lau mồ hôi.

“Hahaha.”

Chiêu Nghi tỷ vòng tay qua cổ ta, ghé sát nói nhỏ:

“Tiểu Mãn, thích ai thì phải chủ động tấn công!”

Không hổ là công chúa, không chuyện gì có thể qua mắt tỷ ấy.

“Tục ngữ có câu, liệt lang phạ triền nương (trai hư sợ gái dai).”

Nhưng mà… công chúa điện hạ, muội cũng từng đọc sách, câu này có vẻ sai sai thì phải?

Hơn nữa…

Ta thử tưởng tượng cảnh mình quăng Phó Huyền Triệt lên tường rồi sàm sỡ hắn…

Cả người nổi đầy da gà.

Chắc chắn sẽ bị lột da rút gân, sau đó bị lăng trì xử tử, cuối cùng thây phơi ngoài hoang dã!

Ta giả vờ bình tĩnh, nhẹ nhàng đẩy Chiêu Nghi tỷ ra, một cách khéo léo thể hiện lòng trung thành:

“Lục hoàng tử thân phận tôn quý, dân nữ không dám mơ tưởng…”

“Đồ nhát gan!”

Chiêu Nghi tỷ mất kiên nhẫn cắt ngang lời ta.

“Thôi mặc kệ hai người! Ta phải về cung rồi. Trốn ra ngoài cũng chỉ vì lo cho Triệt nhi thôi, không về sớm sẽ làm kinh động đến trong cung mất.”

Lần này, vẻ mặt nàng không còn cợt nhả như trước, mà trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

Ta cùng Phó Huyền Triệt và Ảnh Thất tiễn Chiêu Nghi tỷ lên xe ngựa. Trước khi đi, nàng ôm ta và Phó Huyền Triệt một cái, thấp giọng dặn dò:

“Con đường phía trước hiểm nguy trùng trùng, các ngươi phải cẩn thận.”

Ta nghe mà chẳng hiểu gì cả, Chiêu Nghi tỷ lại dang rộng tay, cười gian:

“Ảnh Thất, có muốn được bản công chúa ôm một cái không?”

Ảnh Thất giật mình lùi mấy bước:

“Công chúa đi đường bình an!”

Chiêu Nghi tỷ bĩu môi:

“Bản công chúa một cái ôm đáng giá nghìn vàng, ngươi đừng có hối hận đấy!”

Sau khi Chiêu Nghi tỷ rời đi, Phó Huyền Triệt bất ngờ bắt đầu thu dọn hành lý. Hắn liếc nhìn ta, nói một câu:

“Ông ngoại ta đã lợi dụng tin tức ta giả chết để từ biên giới Tây Bắc trở về kinh thành. Nàng theo ta đi gặp người.”

22

Ta đã từng nghe nói về ngoại tổ phụ của Phó Huyền Triệt.

Lão tướng quân Tiêu, cả đời chinh chiến vì nước, lập nên vô số chiến công hiển hách.

Năm đó, khi Bắc Mạc xâm lấn, lão tướng quân cùng con trai mình—Tiêu tướng quân—tử chiến suốt ba ngày ba đêm với quân địch.

Tiêu tướng quân hy sinh, nhưng lão tướng quân đã một trận đánh lui quân Bắc Mạc tận ba trăm dặm. Cả nhà họ Tiêu trung liệt, được thế nhân ca tụng.

Được diện kiến chiến thần trong truyền thuyết, đương nhiên ta cầu còn không được!

Lộ trình rời thành của chúng ta vô cùng bí mật, thế nhưng đến cổng thành, lại bị chặn lại.

Phó Huyền Triệt khẽ vén một góc rèm xe, nhìn ra ngoài. Cửa thành canh gác nghiêm ngặt, một nhóm quan binh đang tra xét từng người.

Ảnh Thất hạ thấp giọng:

“Điện hạ, e rằng đó là người của Nhị hoàng tử.”

Toàn thân ta lập tức cảnh giác, bàn tay vô thức siết chặt chuôi đoản đao bên hông.

Phó Huyền Triệt chỉ lặng lẽ liếc nhìn ta một cái, như muốn trấn an, rồi đưa cho Ảnh Thất một tấm thông hành lệnh. Ảnh Thất nhét lệnh bài cùng một túi bạc vào tay quan binh tra xét, khéo léo nịnh nọt:

“Công tử nhà ta có việc gấp phải ra khỏi thành, mong đại nhân rộng lượng chiếu cố.”

Tên quan binh cầm túi bạc lên cân nhắc một chút, rồi nhét thẳng vào trong ngực. Nhưng hắn vẫn tiến lại gần xe ngựa, giọng đầy giễu cợt:

“Trong thành gần đây có trộm cướp, phải kiểm tra nghiêm ngặt. Có chuyện gì quan trọng hơn an nguy của bách tính?”

Phó Huyền Triệt bỗng nhìn thẳng vào ta, ánh mắt chợt sắc bén. Trong đầu ta chuông cảnh báo vang lên dồn dập.

“Thất lễ rồi.”

Nói rồi, hắn bất ngờ đè ta xuống, ghé sát cổ ta.

Tên quan binh vén rèm xe lên, thoáng sững người, sau đó nhếch miệng cười dâm đãng:

“Công tử thật có hứng thú. Cho đi!”

Rèm xe buông xuống, Phó Huyền Triệt nhanh chóng ngồi thẳng lại, vẻ mặt trở về nghiêm túc, chỉ có đôi tai là hơi ửng đỏ.

Ta chợt nhớ đến lời Chiêu Nghi tỷ ‘trai hư sợ gái dai’, bèn vụng về trêu ghẹo hắn:

“Điện hạ sao vậy? Sao mặt lại đỏ thế này? Không lẽ bị bệnh?”

Ta vờ vươn tay sờ trán hắn, nhưng bị hắn đẩy ra không chút lưu tình.

“Mau rút cái móng chó của nàng lại.”

Ta nhướng mày, càng trêu ghẹo thêm:

“Điện hạ sao lại ngượng ngùng thế? Chẳng lẽ Lục hoàng tử phong lưu khắp chốn trong lời đồn… thật ra lại là trai tân?”

“An Tiểu Mãn!”

Chết rồi, chọc quá đà!

Nhìn sắc mặt Phó Huyền Triệt tối sầm, ta lập tức ngậm miệng.

Ảnh Thất điều khiển xe ngựa, cơn gió thổi tung một góc rèm. Ta vô tình nhìn ra ngoài, lập tức sửng sốt.

Thẩm Tu Trúc.

Hắn đang ung dung ngồi trong đình gần cổng thành, nhàn nhã uống trà. Đám quan binh đang khom lưng bẩm báo với hắn điều gì đó. Không hề có vẻ gì là sống không bằng chết như hắn từng nói với ta.

Hắn lại lừa ta.

Dường như có linh cảm, hắn cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía ta.

23

Ta hoảng hốt kéo mạnh rèm xe xuống.

Phó Huyền Triệt khoanh tay, nhìn ta đầy hứng thú.

“Sao thế? Gặp lại người cũ mà lại không vui à?”

Hắn nhân cơ hội, đem những lời ta trêu ghẹo hắn lúc trước trả lại toàn bộ. Ta lười đôi co, chỉ nghiêm túc nói:

“Kẻ lấy thôn Hoè Liễu ra uy hiếp ta không phải Nhị hoàng tử, mà chính là Thẩm Tu Trúc. Hắn muốn ta giúp hắn giết chàng, sau đó đi cầu công với Nhị hoàng tử.”

Phó Huyền Triệt bật cười khe khẽ:

“Nhạy bén lắm. Ta thực sự mong chờ ngày nàng trở thành một con sói.”

Ta trợn mắt lườm hắn.

Đêm đến, Ảnh Thất dừng xe trong một khu rừng vắng.

Ta bắt được hai con gà rừng, nhanh chóng vặt lông, làm sạch rồi nướng. Trước khi Phó Huyền Triệt kịp mở miệng trêu chọc, ta đã nhét ngay một con gà vào tay hắn.

“…Tiểu Mãn, hình như nàng đang rất bồn chồn.”

“Thẩm Tu Trúc đã nhìn thấy ta.”

“Không sao, Phó Huyền Tranh sẽ không dễ dàng bỏ qua ta đâu, chuyện này sớm muộn cũng phải đối mặt.”

“Đã dự liệu từ trước, tại sao chỉ mang theo hai thị vệ?”

“Người đông dễ lộ, ta phải đảm bảo an toàn cho ngoại tổ.”

Lời vừa dứt, vút— Một mũi tên xé gió lao đến!

 

Ta lập tức vung đao chém gãy. Nhưng ngay sau đó, bốn phương tám hướng đều vang lên tiếng dây cung bật, hàng loạt mũi tên dày đặc lao tới!

Ảnh Thất nhanh chóng nhảy lên ngựa, đánh xe dẫn dụ truy binh vào sâu trong rừng.

Phó Huyền Triệt nhìn con gà nướng trong tay, lắc đầu tiếc nuối:

“Đáng tiếc.”

Rồi không do dự ném luôn vào bụi cỏ, nắm lấy cổ tay ta, kéo chạy về hướng khác!

Rừng cây rậm rạp vụt lùi phía sau, hai bên toàn là bóng đen lờ mờ ẩn hiện. Cổ họng ta bắt đầu dâng lên vị tanh của máu.

Một mũi tên xoẹt qua vai, cắm thẳng vào gốc cây phía trước, đuôi tên vẫn còn rung lên không ngừng.

Ta khựng lại, vô thức siết chặt tay áo của Phó Huyền Triệt. Nội lực của ta chưa đủ, phòng thủ ngày càng có nhiều sơ hở. Chỉ chần chừ một thoáng, ta liền buông tay áo hắn.

“Phó Huyền Triệt, hành tung của chàng là do ta làm lộ. Để ta dẫn bọn chúng đi. Chàng hãy nhanh chóng đi gặp ngoại tổ!”