Ngày Quế Hoa thẩm thắt cổ tự vẫn, ta vừa cùng thẩm bàn xem vải ở Tây Nhai rẻ hơn, hay trâm cài ở Đông Nhai đẹp hơn.
Người thân của thẩm đã không còn ai bên cạnh, chính Tiểu Lăng Tử đã tháo dây, vuốt mắt cho thẩm ấy.
Giấy báo tử đến vào buổi chiều, đến tối Quế Hoa thẩm đã treo cổ tự vẫn.
Chồng và con trai của bà ấy đều hy sinh trong trận chiến gần đây, bà ấ không còn muốn sống nữa.
Ta khóc không ngừng, nghẹn ngào thốt:
“Chẳng phải quân chinh Nam đã vào thành rồi sao? Vì cớ gì vẫn còn đánh nhau? Vì sao lại như thế?”
Tiểu Lăng Tử không khóc, chỉ nắm chặt tay, tựa như hạ quyết tâm nào đó. Chàng hỏi ta:
“Nếu thiên hạ có thể bớt đi những người như Quế Hoa thẩm, công chúa có nguyện ý làm công chúa một lần nữa không?”
Quay về lãnh cung, ăn bánh bao lẫn bột mì sao?
Ta nhìn thi thể Quế Hoa thẩm, gật đầu thật mạnh.
Nếu thẩm ấy có thể sống lại, thì ăn bánh bao cũng được, dù sao Tiểu Lăng Tử cũng sẽ ở bên ta.
8
Ta nghĩ rằng chuyện Quế Hoa thẩm qua đời sẽ khiến Tiểu Lăng Tử tạm hoãn đám lễ thành thân. Nhưng không, chàng lại đẩy nhanh tiến độ hơn.
Hồng y, trâm cài vàng, bánh “tử tôn bính”, từng thứ một đều được chàng chuẩn bị xong. Nhưng chúng ta chưa kịp tổ chức hôn lễ.
Một ngày nọ, khi ta đang giặt quần áo, một nhóm người bất ngờ xông vào.
Dẫn đầu là một ông lão râu bạc, vừa thấy ta, ông ta kích động quỳ xuống, mọi người phía sau cũng đồng loạt quỳ theo.
Ông ta tự xưng là họ Mục, là thừa tướng của phụ hoàng ta. Ông ta nói, phụ hoàng hiện chỉ còn ta là huyết mạch, họ muốn tôn hài tử của ta làm hoàng đế tương lai.
Ta hoảng sợ, đuổi họ ra ngoài.
Ta và Tiểu Lăng Tử sẽ không có con!
Hơn nữa, cái tên Mục thừa tướng ấy, ta đã nghe qua. Ông là một đại thần giỏi giang, nhưng cũng rất tàn nhẫn. Chắc chắn ông ta sẽ gây hại cho Tiểu Lăng Tử.
Thật trớ trêu!
Cả đời ta chưa từng hưởng phúc của một ngày làm công chúa, nhưng khi quốc gia sụp đổ lại phải gánh vác trọng trách to lớn này.
Ta bất an chờ Tiểu Lăng Tử về, muốn bàn với chàng rằng chúng ta hãy trốn đi, trốn thật xa. Nhưng chờ đợi được, lại là cảnh chàng cùng Mục thừa tướng trở về.
Chàng đứng thẳng người, phong thái ngạo nghễ, chẳng chút thấp hèn khi đứng cạnh những người đó.
Nhìn chàng lúc đó thật giống con cháu thế gia tài tuấn, nhưng lại quá xa lạ. Xa lạ đến mức không giống Tiểu Lăng Tử của ta.
Mục thừa tướng kéo tay ta, vẻ mặt đầy vui mừng:
“Công chúa và công tử nhà họ Phó ở Thái Nguyên đã gần thành thân, sao không sớm nói với lão thần? Hai nhà hợp lực, thiên hạ nhất định sẽ sớm được bình định.”
Ta ngơ ngác nhìn ông ta.
Công tử nhà họ Phó ở Thái Nguyên… là ai?
Hôm đó, Tiểu Lăng Tử nói với ta rất nhiều chuyện, những điều mà ta ở trong căn nhà nhỏ này chẳng hề hay biết.
Chàng nói, chàng tên thật là Phó Thừa Lăng, là huyết mạch của nhà họ Phó ở Thái Nguyên, được giấu trong cung để tránh họa diệt tộc.
Chàng nói, quân chinh Nam chẳng khác gì phụ hoàng ta, vào thành liền chỉ biết hưởng lạc, không màng đến dân sinh.
Chàng nói, hiện tại thiên hạ vẫn rất loạn, quân khởi nghĩa nổi lên liên tiếp. Nhưng nếu Phó gia hợp lực với những người còn trung thành với phụ hoàng, vừa có chính thống, vừa có sức mạnh, thì cảnh loạn thế này sẽ sớm được dẹp yên.
Cuối cùng, chàng hỏi ta:
“Yên Yên, nàng cũng muốn cứu những người giống như Quế Hoa thẩm, phải không?”
Câu này, ta hiểu. Vì vậy, ta đi theo người của Mục thừa tướng. Vì vậy, ta hết lần này đến lần khác tiễn chàng ra đi.
9
Xuân qua thu đến, xưng hô của ta từ “công chúa”, trong nháy mắt, sắp sửa biến thành “hoàng hậu”.
Chàng lại đưa ta trở về hoàng cung, nhưng lần này không phải lãnh cung lạnh lẽo, mà là Khôn Ninh điện – nơi chỉ dành cho bậc trung cung chi chủ.
Ta cũng không còn phải chịu đói. Khôn Ninh điện nô bộc hầu hạ đông đảo, nếu ta muốn ăn, đến cả bữa yến tiệc đủ món Mãn Hán toàn tịch cũng có thể chuẩn bị.
Nhưng ta không thấy vui.
Rõ ràng Tiểu Lăng Tử cũng ở trong hoàng cung này, nhưng ta lại không thể ngày ngày gặp chàng.
Thái hậu nói chúng ta sắp thành thân, mà trước hôn lễ một tháng không được gặp nhau, đó là quy củ.
Thái hậu là người nghiêm khắc vô cùng, ta không dám không nghe lời.
Không được gặp Tiểu Lăng Tử, ta liền chẳng muốn ăn, ngày ngày chỉ biết tựa cửa mà thở dài.
Nhưng mỗi lần thở dài như thế, thật lạ thay, Tiểu Lăng Tử sẽ từ bên ngoài cửa sổ lén trèo vào.
Ta vui vẻ chạy đến, giật lấy chiếc bánh bao trong tay chàng, rồi ăn ngấu nghiến. Vẫn là thứ do chàng mang đến ngon hơn cả.
Chàng bất lực, khẽ chạm vào mũi ta, cười nói:
“Nàng đúng là muốn ta lo lắng. Rõ ràng là tiểu tham ăn, thế mà ngay cả cơm cũng không chịu ăn cho đàng hoàng.”
Ta chống nạnh, nói lớn:
“Ại bảo Tào ma ma nói ta không được gọi chàng là Tiểu Lăng Tử nữa? Ta gọi đã mười mấy năm rồi, cứ nhất định phải gọi tiếp. Tiểu Lăng Tử, Tiểu Lăng Tử, Tiểu Lăng Tử!”
Tào ma ma là người Thái hậu phái đến dạy ta quy củ, ta không dám cãi bà ta nhưng lại dám tùy hứng với Tiểu Lăng Tử.
Khuôn mặt Tiểu Lăng Tử thoáng trầm xuống, ánh mắt trở nên sắc bén:
“Bà ta làm khó nàng sao?”
Ta vội lắc đầu.
Ta sợ dáng vẻ này của Tiểu Lăng Tử. Trước mặt ta, chàng luôn dịu dàng, nhưng với người khác, chàng đã giống như một đế vương thực thụ.
Huống chi, để không nạp phi, chàng đã cãi nhau với Thái hậu đến long trời lở đất. Ta không muốn mẹ con họ vì ta mà thêm tranh chấp.
Dù sao, chỉ cần chàng vẫn là của ta, thì đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Thái hậu thêm mấy lần cũng chẳng hề gì.
Nhưng hóa ra, ngay cả ước nguyện nhỏ nhoi ấy, họ cũng không cho ta giữ được.
Người đầu tiên tìm đến ta là cháu gái của Thái hậu, tên Thẩm Nguyệt Dung.
Thực ra, ta không ghét nàng ấy.
Khi Tiểu Lăng Tử không có ở đây, nàng ấy thường đến bầu bạn với ta. Hoàng cung được quản lý gọn gàng trật tự cũng nhờ nàng ấy phụ giúp Thái hậu.
Nhưng Tiểu Lăng Tử… bất kể là ai, ta đều không nhường.
Chàng đã hứa đời này của chàng sẽ là của ta, vậy lời nói phải giữ lấy. Nếu không, ta thà không cần chàng.
Thẩm Nguyệt Dung cứ tới đi tới lại, nói về mối liên quan giữa hậu cung và tiền triều, bàn về sự cần thiết của việc nạp phi, còn nhắc ta không có khả năng xử lý việc triều chính, nàng ấy có thể giúp.
Ta ngây ngô nhìn nàng ấy, hỏi:
“Ngươi rõ ràng không thích chàng, sao còn muốn vào cung tranh chàng với ta?”
Thích một người, không thể nào bình tĩnh thương lượng với người khác như vậy. Ít nhất, ta không đời nào có thể đem Tiểu Lăng Tử ra để bàn luận như thế.
Câu hỏi của ta dường như chạm vào nỗi đau nào đó của nàng ấy. Để thuyết phục ta, nàng ấy bắt đầu nói những lời không đầu không đuôi:
“Ngươi tưởng Phó Thừa Lăng thật lòng với ngươi sao? Nói cho ngươi biết, ngay từ đầu việc lôi kéo ngươi đã là một kế hoạch. Phó gia đưa hắn vào cung chỉ để chọn một công chúa thu phục, sau đó lợi dụng ngươi để kiểm soát thế lực tiền triều.”
“Ngươi đừng ngốc nữa. Cầu cái gì mà một đời một đôi, hắn lừa ngươi lần đầu thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.”
Lời vừa thốt ra, nàng ấy lập tức hoảng hốt che miệng, tựa như giờ mới nhận ra mình đã nói những gì.
Ta muốn cười, muốn nói nàng ấy diễn rất giỏi, nhưng trái tim lại không khống chế được mà co thắt.
Cơn đau như kim châm chi chít, đau đến mức đất trời quay cuồng, đến đứng cũng không vững.
Tiểu Lăng Tử đã ở bên ta mười một năm. Trên đời này, ngay cả mẫu thân cũng chưa từng ở bên ta lâu như vậy.
Nếu từ đầu đã là giả, thì đời này ta còn gì để tin tưởng được nữa? Ta lấy gì để tiếp tục cùng chàng đi hết con đường này?
Thẩm Nguyệt Dung cuối cùng nhận ra điều gì đó không đúng, vội vàng lấp liếm:
“Thực ra, thực ra cũng không thể trách hắn. Ngươi xem, hắn lừa một người, nhưng lại cứu cả thiên hạ. Chỉ dựa vào điều đó, ngươi cũng không được giận hắn.”
Thì ra, ngay cả tức giận, ta cũng không được phép.
Thì ra, khi người ta thật sự đau lòng, đến một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.
Khi Phó Thừa Lăng đến, ta vẫn còn ngơ ngẩn.
Ta có nên trách chàng không?
Chàng đã lừa dối ta. Nhưng lại không thể trách, vì chàng thực sự cứu rất nhiều người giống Quế Hoa thẩm.
Trong lòng quá hỗn loạn, nên ta hỏi:
“Ta có thể giận không?”
Chàng ngồi xuống bên ta, dịu dàng vuốt ve đôi mắt sưng đỏ, giọng nói tràn đầy thương tiếc:
“Yên Yên có thể giận, nên giận, vốn dĩ phải giận. Thế nên, khóc ra đi, được không? Đánh ta, mắng ta cũng được, đừng giữ trong lòng.”
Ta cảm thấy uất ức quá. Chàng đã lừa ta đến thế, vậy mà ta vẫn nghe ra chàng đang thương xót ta, đến giận cũng không giận nổi.
Con người không thể để bị dắt mũi như thế này mãi được. Thẩm Nguyệt Dung nói đúng, lừa một lần, sẽ có lần thứ hai.
Ta bất thình lình đứng bật dậy, nói với chàng:
“Ta không muốn thành thân nữa, ta muốn trở lại con hẻm nhỏ đó.”
Chàng mỉm cười nhìn ta, đáp nhẹ:
“Yên Yên quên rồi sao? Nàng từng hứa với Tiểu Lăng Tử, đời này dù rơi vào cảnh ngộ nào cũng không được buông tay. Yên Yên ngoan lắm, nói lời thì phải giữ lời chứ.”
Ánh mắt chàng nhìn ta, vừa kiên quyết, vừa tuyệt vọng, nhưng lại không hề có chút dao động nào muốn buông tay.
Thật đáng ghét! Lừa ta mà còn dùng chính lời ta để bẻ gãy ý chí ta.
Ta tức giận lao tới, cắn mạnh vào vai chàng, cắn đến khi máu trào ra mới buông.
“Đó là lời ta nói với Tiểu Lăng Tử của ta, người chỉ thuộc về một mình ta. Ngươi không phải chàng, ngươi là Phó Thừa Lăng, có mẫu thân, có huynh đệ, không cần ta thương xót nữa.”
Một nhát cắn xong, ta cuối cùng bật khóc, khóc nức nở, khóc đến đau lòng.
Ô ô ô, Tiểu Lăng Tử của ta không còn nữa rồi.
Chàng ôm lấy ta, giọng đầy bi thương:
“Yên Yên đã nhầm rồi. Trên đời này, Tiểu Lăng Tử chỉ có Yên Thanh, cũng như Yên Thanh chỉ có Tiểu Lăng Tử.”