Ta nghe bà ấy thốt lên câu “bà nương” cảm thấy nghe thật thô kệch, ta chưa từng nghe qua từ ấy, liền đỏ bừng cả mặt. Nhưng trong lòng lúc này như vừa nếm mật ngọt, cảm giác hân hoan không thể tả.
Ta ngượng ngùng, khẽ gật đầu.
Phải, ta là bà nương của chàng.
Quế Hoa thẩm thấy vậy, liền ghé mắt nhìn vào phòng, hỏi một câu:
“Đã là phu thê, sao còn chia phòng ngủ riêng thế?”
Ta lắp bắp trả lời:
“Chúng… chúng ta còn chưa thành thân.”
Quế Hoa thẩm nghe vậy liền nhắc nhở:
“Vậy phải mau chóng thành thân đi! Nam nhân của con thật sự là tuấn tú, cẩn thận một ngày bị đám tiểu thư mới vào thành kia cướp mất. Kể từ khi quân chinh Nam tiến vào, không chỉ phụ nữ bị bắt đi, mà nam nhân bị bắt cũng chẳng ít.”
Nghe thế, lòng ta chộn rộn. Đám tiểu thư của quân chinh Nam mà thật sự đi cướp người thì Tiểu Lăng Tử nhà ta hẳn không thoát nổi. Dẫu chàng có mặc áo xám đơn sơ thì vẫn phong độ xuất chúng.
Thấy ta bồn chồn, Quế Hoa thẩm bật cười, vỗ tay đứng dậy:
“Con bé này thật là thật thà, chẳng chút e thẹn. Thôi được, hôm nay ta sẽ giúp con đến nơi đến chốn, tặng con một báu vật mà ta đã cất giấu bao năm.”
Quế Hoa thẩm trở về nhà, thần thần bí bí lấy ra một cuốn sách cũ sờn hết cả gáy sách đưa cho ta, vừa trao vừa nói:
“Cất kỹ đi! Năm xưa, ta có thể thuận lợi sinh được Đại Trụ nhà ta cũng là nhờ vào nó.”
Nghe vậy, lòng ta đầy hiếu kỳ, bèn mở ra xem. Chỉ nhìn thoáng qua, ta như bị bỏng, lập tức ném cuốn sách ra xa.
Trong đó, những hình người… lại không mặc y phục!
Quế Hoa thẩm vội nhặt lại, trách nhẹ:
“Ôi dào, mới nãy còn bảo không biết ngượng, thế mà bây giờ đã đỏ mặt rồi! Đừng sợ, đây là điều mà mỗi nữ nhân đều phải học qua. Hiểu rồi, thì phu quân của con mới thật sự là phu quân của con.”
Quế Hoa thẩm thở dài, tiếp lời:
“Việc này vốn là mẹ con nên dạy, nhưng Tiểu Lăng Tử bảo mẹ con không còn, nên thẩm đành thay bà ấy mà chỉ dạy cho con. Học được cuốn sách này, con mới có thể thành thân, có thể sinh con. Có con rồi, phu thê mới lâu dài hạnh phúc được.”
Ta lớn lên trong lãnh cung, ngoài mẫu thân và Tiểu Lăng Tử, chưa từng tiếp xúc nhiều với người khác. Sau khi rời cung, ta mới nhận ra thế gian còn lắm điều không hiểu.
Nếu cuốn sách này thực sự giúp ta cùng Tiểu Lăng Tử dài lâu, thì dẫu xấu hổ đến mấy, ta cũng phải học.
5
Quế Hoa thẩm kéo ta vào phòng, tỉ mỉ giảng dạy hồi lâu, còn để cuốn sách lại, bảo ta từ từ “tiêu hóa”.
Xấu hổ quá mức, ta đành giấu nó dưới gầm giường.
Khi Tiểu Lăng Tử trở về, mặt ta vẫn còn đỏ bừng. Chàng lo lắng đặt tay lên trán ta, hỏi:
“Sao thế? Có phải bị cảm lạnh, phát sốt rồi không?”
Ta nhớ lời Quế Hoa thẩm bảo phải mạnh dạn, liền thuận thế nép vào lòng chàng, nhỏ giọng đáp:
“Ừm, lạnh lắm, muốn chàng ôm.”
Chàng mỗi ngày đều tắm rửa trước khi đến gặp ta, trên người thoang thoảng mùi xà phòng, mùi thơm nhè nhẹ, dễ chịu vô cùng. Ta không kìm được, càng ôm chặt hơn.
Ta cảm nhận rõ thân thể chàng cứng đờ, hơi thở cũng dồn dập hơn, từng chút từng chút phả lên tai ta.
Ta không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ nhắm mắt, lấy hết dũng khí, nhẹ nhàng dùng môi cọ cọ vào cổ chàng.
Quế Hoa thẩm nói, nam nhân đều thích điều này.
Quả nhiên, hơi thở của chàng càng thêm nặng nề. Nhưng ngay sau đó, ta bị chàng kéo ra khỏi lòng.
Điều này không giống với những gì được dạy! Ta hoang mang, bất an mở mắt nhìn chàng.
Khuôn mặt chàng đỏ bừng, đôi mắt càng đỏ hơn, trong đó ẩn chứa thứ cảm xúc mà ta không thể hiểu, đầy cay đắng.
“Yên Yên, có phải có ai nói gì với nàng không?”
Bị phát hiện rồi!
Ta xấu hổ không chịu nổi, cảm giác mặt nóng như sắp bốc cháy.
Ta cắn môi, nhẹ gật đầu, nói lí nhí:
“Quế Hoa thẩm bảo, nếu chúng ta muốn thành thân thì những chuyện này ta phải biết, biết rồi mới sinh con được.”
Nghe xong, biểu cảm của chàng trở nên phức tạp, như đang vật lộn với suy nghĩ nào đó, rồi hạ giọng hỏi:
“Yên Yên, nàng rất muốn có con sao?”
Chàng nói vậy khiến ta hoảng hốt.
Vì cớ gì mà chàng lại chẳng chút mong chờ chuyện chúng ta sẽ cùng nhau sống bên nhau đến già, con cháu quây quần nhỉ?
Bất giác, giọng ta nghẹn lại, mang theo tiếng nức nở:
“Có con mới là phu thê thật sự! Chàng không muốn thành thân với ta sao? Chàng từng nói sẽ lo cho ta cả đời, nếu nói dối thì sẽ bị phạt, cả đời không được ăn kẹo!”
Nước mắt của ta vốn là thứ chàng sợ nhất. Nhưng lần này, chàng không trả lời dứt khoát, chỉ ôm ta vào lòng, dịu dàng dỗ dành:
“Yên Yên ngoan, đợi thêm chút nữa, chờ nàng lớn thêm một chút, chờ thiên hạ thái bình, chờ… “
Trong giọng nói của chàng chứa đầy sự không nỡ, thậm chí phảng phất nỗi bối rối.
Từ sau hôm đó, Tiểu Lăng Tử bắt đầu đi sớm về muộn, nói rằng phải kiếm thêm tiền. Có những ngày, ta đã ngủ mà chàng còn chưa về, chẳng còn như trước kia luôn về kịp để cùng ta ăn tối.
Lòng nghi hoặc của ta càng lúc càng lớn.
Có phải chàng thực sự không muốn cưới ta?
Quế Hoa thẩm thấy ta buồn bã, tưởng rằng cuốn sách không hiệu quả, liền thắc mắc:
“Không thể nào! Cuốn sách đó, đến cả người như Lưu Hạ Huệ cũng không kìm lòng được. Trừ phi… hắn là thái giám.”
Thái giám? Tiểu Lăng Tử đúng là thái giám, nhưng thái giám thì có gì khác?
Ta vốn không giỏi giấu lòng, nghĩ gì liền hỏi nấy:
“Thái giám có gì đặc biệt? Vì sao họ lại kìm lòng được?”
Quế Hoa thẩm bật cười, đáp:
“Thái giám tất nhiên là kìm được rồi, vì thái giám… không còn căn nguyên của dòng dõi nữa.”
Thấy ta ngơ ngác, thẩm ấy ghé sát tai ta, giải thích cặn kẽ, rồi kết luận:
“Họ… vốn dĩ không phải là nam nhân.”
Ta nghe xong, mặt lập tức tái nhợt.
Không phải vì chàng và ta không thể có con, mà vì… nếu vậy, lời chàng nói “đợi thêm chút nữa” nghĩa là gì?
Chàng muốn ta lớn thêm chút, để có thể bên chàng lâu hơn, rồi… sẽ gả ta cho người khác sao? Chỉ bởi vì ta muốn có con, còn chàng lại không thể cho ta?
Cuối cùng, ta đã hiểu hành động ngốc nghếch của mình đêm đó, và tại sao chàng lại mang biểu cảm như thế.
Đêm nay lạnh quá, ta cuộn tròn trong chăn, đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng cũng nghe tiếng bước chân của chàng.
Ta tự nhủ với lòng mình:
Yên Thanh, phải kiên cường một chút. Không được khóc. Phải nói rõ ràng với Tiểu Lăng Tử rằng, ta chỉ cần chàng, vì là chàng nên ta mới muốn có con. Nếu không thể có, thì ta không cần. Trên thế gian này, chẳng có ai quan trọng hơn chàng.
Khi chàng về, tiếng bước chân gấp gáp, chàng đẩy cửa vào phòng, hỏi ngay:
“Yên Yên, đã xảy ra chuyện gì sao? Sao giờ này nàng vẫn chưa ngủ?”
Hồi nhỏ, mỗi khi đói bụng ta liền đi ngủ nên giấc ngủ của ta luôn rất đúng giờ. Dù ban ngày có chuyện gì, đến tối, ta vẫn dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Chàng vẫn nhớ điều ấy. Rõ ràng, chàng cũng yêu ta.
Ta lắc đầu, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, ra hiệu chàng ngồi xuống rồi khẽ tựa vào vai chàng.
“Chàng biết đấy, từ nhỏ ta đã không thông minh. Mẫu thân ta mất sớm, nên rất nhiều điều chẳng ai dạy ta. Chàng tha lỗi cho ta vì đã nói sai, có được không?”
Chàng thở dài, đáp:
“Ai dám nói Yên Yên của ta không thông minh? Yên Yên của ta biết kiểm tra xem ta có bị thương, biết giúp ta bôi thuốc. Trên đời này, chẳng ai thông minh hơn nàng đâu.”
Ta thử thăm dò, nói nhỏ:
“Vậy chàng quên chuyện ta nói muốn có con đi, được không? Ta chỉ muốn thành thân với chàng, có con hay không chẳng quan trọng.”
Chàng im lặng một lúc lâu, rồi khẽ hỏi lại, như muốn xác nhận:
“Yên Yên, dù cả đời này không thể có con, nàng vẫn muốn gả cho ta sao?”
Ta ngước nhìn chàng, ánh mắt đầy nghiêm túc:
“Đúng vậy, ngoài chàng ra, ta chẳng gả cho ai hết.”
Chàng cũng nhìn ta, đôi mắt lấp lánh xúc động:
“Được, Yên Yên, hứa với ta, đời này chúng ta là của nhau, dù thế nào cũng không được buông tay. Dù một ngày nào đó nàng giận ta, cũng không được rời xa.”
Ta mỉm cười hạnh phúc.
Ngốc quá, làm sao ta có thể giận chàng được chứ?
Ta vừa yên tâm nở nụ cười thì cảm nhận được đôi môi mềm mại của chàng chạm xuống. Ấm áp, dịu dàng, ta chỉ muốn chìm đắm mãi trong cảm giác này.
Sau một thoáng đầu óc quay cuồng, lòng ta vẫn không yên, bèn khẩn cầu:
“Vậy chúng ta mau chóng thành thân, được không? Giống như các cặp phu thê khác, mặc hồng y, bái đường, rồi nói với mẫu thân ta, nói với trời đất, rằng chúng ta là phu thê.”
Lần này, chàng không từ chối. Chàng ôm ta, nhẹ giọng hứa:
“Ta sẽ không để nàng hối hận vì đã gả cho ta.”
Chàng cẩn trọng lấy ra một chiếc túi vải từ ngực áo, đưa cho ta:
“Đây là công tiền mấy ngày nay của ta. Tiểu công chúa của ta muốn thành thân, sao có thể thiếu hồng y và trâm cài? Đợi gom đủ, chúng ta sẽ chọn ngày bái thiên địa.”
Ta vui mừng cất kỹ số tiền, bắt đầu nghĩ xem nên chọn loại vải nào vừa rẻ vừa đẹp.