Ta là một công chúa sống trong lãnh cung.
Từ nhỏ đến lớn, cơm no áo ấm cũng là chuyện ta chỉ có thể cầu mà không thể gặp.
Vì không để bản thân chết đói, trở thành cô hồn dã quỷ ở chốn lạnh lẽo như lãnh cung, ta đành phải làm đối thực với một tiểu thái giám.
Khi cửa cung bị quân phản loạn phá náy, tiểu thái giám đưa ta trốn thoát.
Thế nhưng người người lại đến tranh đoạt, nói rằng ta là huyết mạch cuối cùng của triều đại trước.
Hắn nghẹn giọng hỏi:
“Tiểu công chúa của ta, nàng thực sự muốn rời đi sao?”
Ta vốn là một công chúa chẳng được sủng ái, bởi vì mẫu thân ta chỉ là đại cung nữ của quý phi.
Năm ấy, hoàng thượng vì giận dỗi quý phi mà sủng ái bà, nhưng khi hòa thuận trở lại, để nguôi lòng quý phi, người đã đày mẫu thân ta vào lãnh cung.
Tại nơi lạnh lẽo ấy, mẫu thân phát hiện ra mình đã mang thai, nhưng vẫn chẳng thể ra ngoài.
Đến khi bà sinh nở, phụ hoàng chỉ phái một tiểu thái y đến xem qua, thấy hài tử mà bà sinh hạ là con gái liền bỏ mặc, chẳng mang ta đi.
Kể từ đó, mẫu thân và ta bị lãng quên hoàn toàn.
Nghe người trong cung đồn rằng, con cái của Hoàng thượng quá nhiều. Nếu bọn họ được nuôi theo quy cách của hoàng tử, công chúa thì phụ hoàng ta đã chẳng đủ sức gánh vác.
Sau khi mẫu thân qua đời, ta thường xuyên đói lả người, có khi phải ngủ suốt ngày để quên đi cái đói.
Ngày gặp tiểu Lăng Tử, ta đã nhịn đói ba ngày.
Hắn cầm trong tay một chiếc bánh bao lẫn tạp bột xám trắng, đứng cúi đầu trước cửa lãnh cung, mãi chẳng thấy hắn ăn.
Ta đói đến cùng cực, bèn chớp lấy cơ hội, xông tới giật phăng chiếc bánh rồi vội vã nhét vào miệng, ăn ngấu nghiến.
Nào ngờ, vì ăn quá vội nên ta bị nghẹn.
Ta ho dữ dội mà chẳng thể đẩy bánh ra, đành quơ quàng lấy tay hắn cầu cứu. Hắn như muốn khóc, đôi mắt đỏ hoe, trừng ta một cái, rồi mạnh tay vỗ lưng ta, cuối cùng cũng giúp ta nôn ra được.
Nhìn miếng bánh rơi xuống đất, lòng ta ấm ức, nước mắt gần như lập tức mà rơi xuống.
Bữa sau còn chẳng biết sẽ ở đâu, vậy mà thứ quý giá thế lại bị lãng phí.
Có lẽ ánh mắt ta nhìn miếng bánh quá đỗi khẩn cầu, hắn bất chợt bật cười:
“Thôi nào, đừng nhìn nữa. Bánh của ta mà ta còn chẳng tiếc, ngày mai ta lại mang cho nàng.”
Bản năng sợ đói mách bảo, ta nhất định phải giữ chặt người này. Vì vậy, ta bỗng nhiên hôn một cái vào má hắn:
“Đóng dấu rồi, ngươi phải giữ lời.”
Mẫu thân trước đây cũng từng đóng dấu như vậy cho ta, nhưng ta nhớ lại bà đã không giữ được lời hứa sẽ không chết. Vì thế, ta lại hôn thêm mấy cái nữa, để phòng hờ.
Hắn kinh ngạc nhìn ta, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu, chỉ vào ta lắp bắp mãi chẳng thành lời.
Bộ dáng ấy, thật khiến người ta xiêu lòng.
Hồi lâu sau, hắn thở dài:
“Ta là tiểu Lăng Tử, là một thái giám. Nếu nàng đã hôn ta, có phải ý nàng muốn làm đối thực của ta không?”
Ta hỏi:
“Đối thực là gì? Có phải là từ nay về sau ngươi sẽ lo cơm cho ta không?”
Hắn véo nhẹ má ta, gật đầu thật mạnh:
“Đúng vậy, cả đời sẽ lo cho nàng.”
Mãi sau này, ta mới biết, tiểu Lăng Tử sở hữu dung mạo tuấn tú, môi hồng răng trắng, lại mang nét yếu đuối thanh nhã nên thường bị các thái giám khác bắt nạt.
Họ nói hắn sẽ chẳng bao giờ tìm được đối thực, chỉ có thể làm đối thực cho kẻ khác mà thôi.
Khi ấy, ta bảy tuổi, tiểu Lăng Tử chín tuổi. Vì một chiếc bánh bao, chúng ta trước cửa lãnh cung đã kết thành đối thực.
Có tiểu Lăng Tử, ta không còn phải chịu đói. Khi tốt lành thì có thịt ăn, lúc khó khăn cũng có bánh bột nhai đỡ.
Lần đầu được ăn thịt, ta vui sướng đến mức bám lấy tiểu Lăng Tử mà nhảy nhót không ngừng, nhìn vào cứ như là con khỉ nhỏ đang leo trèo vậy
Hắn chỉ đứng ở một bên, nhìn ta bằng ánh mắt đầy mãn nguyện. Lúc ấy, ta lại không kiềm được mà hôn hắn thêm một cái.
Thế nhưng, dần dần ta chẳng thích ăn thịt nữa. Bởi mỗi lần hắn mang thịt về, ta đều thấy trên cánh tay hắn chằng chịt những vết bầm đỏ.
Ta ghét những vết bầm ấy, còn hơn cả sợ đói. Vì thế, ta không ăn thịt nữa.
Gần đây, ta bắt đầu sợ hãi.
Ngoài thức ăn, tiểu Lăng Tử còn bắt đầu đưa bạc cho ta, dặn phải cất kỹ. Ta quấn lấy hắn, ép hắn cởi áo ngoài kiểm tra, thấy không còn vết bầm mới yên lòng.
Hắn xoa đầu ta, nhẹ giọng nói:
“Tiểu công chúa của ta thật biết thương người. Những điều công chúa không thích, tiểu Lăng Tử sẽ không làm. Nhưng số bạc này, nàng nhất định phải giữ kỹ, chúng ta sắp cần dùng tới.”
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, số bạc ấy thực sự đã hữu dụng.
Đó là một ngày mưa nặng hạt, bầu trời u ám.
Tiểu Lăng Tử đến sớm hơn thường lệ, khuôn mặt không còn nụ cười, chỉ thấy căng thẳng, trông như có điều gì khẩn cấp.
Hắn bảo ta mang theo số bạc cất giấu được trong thời gian qua, cùng hắn rời đi.
Chúng ta rời cung qua một lỗ chó ở Tây Lục Sở, nơi đó gần bức tường ngoài cùng của hoàng cung. Lòng ta rộn ràng như có trống gõ, vừa hồi hộp, vừa mong chờ:
“Tiểu Lăng Tử, ngươi là muốn cùng ta chạy trốn phải không?”
Tiểu Lăng Tử khựng lại một thoáng, rồi dừng bước hỏi ta:
“Công chúa, từ nay về sau nàng không làm công chúa nữa, nàng có nguyện ý làm Yên Thanh của một mình Tiểu Lăng Tử không?”
Yên Thanh là tên của ta.
Mẫu thân kể rằng, đó là sắc áo bà mặc trong ngày được phụ hoàng ân sủng. Vì có ta, bà không còn oán trách ngày ấy, nên đặt tên ta là Yên Thanh.
A, làm Yên Thanh của một mình hắn thôi sao?
Nhìn Tiểu Lăng Tử của ta lúc ấy thật anh tuấn, quả nhiên hắn muốn cùng ta bỏ trốn, một đời sống bên nhau.
Ta ngước lên, cười ngọt ngào với hắn, giọng mềm mại thốt:
“Được, vậy ngươi cũng là Tiểu Lăng Tử của riêng ta.”
Nghe đồn hôm đó loạn quân phá cửa cung, hoàng cung hóa thành biển máu, mưa rơi xuống đất liền nhuốm đỏ.
Những huynh đệ tỷ muội của ta, vốn được nuông chiều từ nhỏ, không một ai thoát khỏi.
Tiểu Lăng Tử nói những lời ấy khi chúng ta đã an cư trong một ngõ hẻm nhỏ. Ta vừa run rẩy vừa hỏi:
“Vậy Tô quý phi cùng các con của bà ta cũng chết hết rồi sao?”
Mẫu thân ta hận bà ta, đến tận lúc lâm chung vẫn không quên nguyền rủa.
Chính bà ta đã đẩy mẫu thân ta vào lãnh cung, cuối cùng còn hủy hoại cả mẫu thân và ta.
Tô quý phi là tiểu thư do mẫu thân ta một tay hầu hạ chăm sóc từ lúc nhỏ, nhưng đến phút cuối cùng, bà ta lại vong ân bội nghĩa.
“Chết rồi, trong số các phi tần, bà ta là người chết thảm nhất. Nhà mẹ đẻ bà ta chèn ép bách tính bao năm, quân chinh Nam vì muốn được lòng dân, đã treo đầu bà ta cùng cha mẹ, huynh đệ của bà ta trên cổng thành.”
Phụ hoàng và Tô quý phi đều là những kẻ hại nước hại dân. Cái chết ấy, xem như ác giả ác báo.
Đêm đó, ta đốt giấy, đem tin này nói với mẫu thân, bảo bà mau mau đầu thai, đừng gặp lại hai kẻ tai họa này nữa.
Còn ta và Tiểu Lăng Tử, an nhiên sống trong ngõ nhỏ, bắt đầu những tháng ngày giản dị.
4
Kinh thành vẫn còn loạn lạc nên Tiểu Lăng Tử không cho ta ra ngoài.
Hằng ngày, hắn đi kiếm việc làm, còn ta ở nhà giặt đồ, nấu cơm.
Ban đầu, hắn chẳng cho ta làm gì. Mỗi sớm đều dậy sớm nấu cơm cho ta rồi mới đi, tối về lại dưới ánh trăng giặt giũ.
Mãi đến một ngày, ta vô ý ngã vào người hắn, nghe hắn khẽ “hự” một tiếng. Ta kéo áo hắn ra liền nhìn thấy trên người hắn đầy những vết bầm đỏ.
Giữa thời loạn thế, những công việc an ổn đều cần có quan hệ quen biết.
Chúng ta không người thân thích, hắn ngoài bán sức lao động ra thì còn có thể làm gì?
Nhìn những vết thương ấy, nước mắt ta không ngừng rơi.
Hắn hốt hoảng dỗ dành, nói không đau chút nào, vài ngày nữa sẽ quen, những vết bầm sẽ tan.
Nhưng chúng ta cần cơm ăn. Ta không thể ngăn hắn kiếm tiền, nên đành bắt đầu làm việc trong nhà để giảm bớt gánh nặng cho hắn.
Hắn không cho, ta liền khóc. Mỗi lần ta khóc, hắn lại bối rối, cuối cùng chỉ biết thở dài, mặc ta làm theo ý mình.
Khi ta đã nấu được cháo gạo lứt ngon lành, giặt đồ không còn để ướt sũng, Tiểu Lăng Tử cũng đã quen với công việc vất vả, không còn mang về những vết thương nữa.
Tiền công dần ổn định. Đôi khi hắn mang về những món bánh ngọt thơm phức: bánh bí vàng óng ánh, bánh đậu vàng tan trong miệng, hay bánh quế hoa ngọt dịu.
Ta ăn hơn phân nửa, rồi thừa lúc hắn không để ý, nhét vào miệng hắn một miếng.
Hắn vừa nói không thích ăn bánh, vừa cười nhìn ta, hai lúm đồng tiền hiện ra, nụ cười còn khiến ta muốn cắn hơn cả bánh.
Cuộc sống như thế, so với trong cung còn tốt hơn gấp trăm lần.
Chúng ta thuê nhà của Quế Hoa thẩm, một người đại thẩm nhiệt tình, sống ngay bên cạnh. Thẩm ấy thường dạy ta nấu cơm, giặt giũ, và cũng chính thẩm ấy giới thiệu công việc cho Tiểu Lăng Tử.
Quế Hoa thẩm thẩm thích ăn bánh quế hoa, mỗi lần ăn ta đều để dành hai miếng cho thẩm ấy.
Trượng phu và con trai của bà ấy đều bị bắt lính, ban ngày thường sang trò chuyện với ta giết thời gian.
Quế Hoa thẩm vừa ăn vừa nói:
“Yên Thanh à, con thật có phúc. Thời buổi loạn lạc thế này, dân thường như chúng ta còn chẳng dám tiêu tiền bừa bãi, ai lại nỡ mua mấy thứ ngon thế này về dỗ thê tử cơ chứ.”
Nói rồi thẩm ấy không chắc chắn, lại hỏi:
“Con là bà nương của hắn phải không?”