Ta và Phó Thừa Lăng rơi vào bế tắc. Chàng không chịu buông tay, ta không chịu gặp chàng, cho đến khi Thẩm Nguyệt Dung mang vẻ mặt như kẻ trộm đến Khôn Ninh điện, nói rằng Thái hậu muốn gặp ta.
Ánh mắt ta sáng lên. Thái hậu không thích ta, có lẽ sẽ cho phép ta rời cung.
Thẩm Nguyệt Dung lại dọc đường nói những lời kỳ quái:
“Vinh vương so với hoàng thượng chẳng khác nào sói đội lốt người. Ngươi nhất định không được đáp ứng yêu cầu kỳ lạ của Thái hậu. Cố gắng chịu đựng một chút, ta sẽ đi gọi người tới giúp ngươi.”
Rồi nàng đưa ta đến trước cửa Thọ Khang cung, sau đó nhanh chóng bỏ chạy.
Thọ Khang cung vẫn uy nghiêm và lạnh lùng như xưa, mang theo hơi thở băng giá. Nhưng những lời Thái hậu thốt ra còn khiến người ta không hiểu nổi hơn.
Ta cứ nghĩ bà gọi ta đến để cho phép rời cung, nào ngờ bà lại muốn ta… đổi chồng.
Thái hậu nhìn vẻ kinh ngạc của ta, không chút biểu cảm, lạnh lùng nói:
“Sao thế? Đường đường là công chúa một nước, chẳng lẽ không hiểu lời ai gia?”
“Ai gia nói, hoàng hậu của thiên hạ này chỉ có thể là ngươi. Nếu ngươi không ưa Phó Thừa Lăng, vậy thì gả cho Vinh vương đi, chẳng qua là đổi một hoàng đế thôi.”
Rõ ràng giây trước ta còn giận Tiểu Lăng Tử đến chết, chỉ muốn rời cung mãi mãi không gặp lại chàng. Nhưng giây sau, ta lại thấy bất bình thay chàng.
Đây là điều mà một người mẫu thân nên nói sao? Ta biết rõ một vị hoàng đế thoái vị sẽ có kết cục thế nào, lẽ nào bà không biết?
Ta tức giận hỏi:
“Phó Thừa Lăng làm hoàng đế có chỗ nào không tốt? Thái hậu nương nương sao lại muốn thay thế chàng?”
Thái hậu đáp không chút do dự:
“Chỉ là một kẻ bị Phó gia bỏ rơi trong cung, nhu nhược, thiếu quyết đoán. Ngay từ đầu còn trốn tránh, không chịu trở về Phó gia. Cuối cùng chẳng phải cũng nhờ ngươi mà nhặt được ngôi vị hoàng đế đó sao?”
“Giờ đây ngay cả ngươi mà hắn cũng không giữ nổi, hắn còn dựa vào cái gì để ngồi vững trên ngai?”
Dựa vào cái gì sao?
Còn có thể dựa vào cái gì ngoài những chiến công lẫy lừng, những vết thương chằng chịt trên thân thể, lòng thương dân sâu sắc, những đêm không ngủ miệt mài xử lý chính sự, và đội ngũ trung thần tận tụy tin tưởng chàng chứ?
Bà già này, bà thật sự là mẫu thân ruột của Tiểu Lăng Tử sao?
Sao bà lại không hiểu chàng, không thương xót chàng chút nào vậy?
Tiểu Lăng Tử của ta, đâu phải nhờ phụ nữ mới giữ được giang sơn.
Tiểu Lăng Tử của ta, giỏi giang vô cùng!
Lúc này ta mới hiểu lời chàng nói “trên đời này Tiểu Lăng Tử chỉ có Yên Thanh” là ý gì.
Hóa ra chàng còn đáng thương hơn ta tưởng.
Mẫu thân của chàng là một quái vật, bà ta không thương chàng. Nếu bà ta không thương chàng, vậy thì ta sẽ thương.
Ta nở nụ cười ngọt ngào với Thái hậu:
“Nương nương nói đùa rồi. Ta chỉ giận dỗi Tiểu Lăng Tử một chút thôi, làm gì có chuyện nghiêm trọng như thế.”
“Huống chi, nương nương cũng đã nói, hoàng hậu của thiên hạ chỉ có thể là ta, mà các lão thần tiền triều đều hướng về ta. Vậy nên, mẫu hậu, người cứ an tâm mà dưỡng già, triều chính và hậu cung về sau, ta và hoàng thượng nhất định sẽ xử lý thật tốt.”
Ta nhìn bà, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Nắm bắt thế cục chẳng phải chuyện khó, ai mà không làm được?
Hai năm qua, để trấn an lòng ta, Tiểu Lăng Tử chưa bao giờ giấu ta điều gì. Chàng làm gì, trong tay nắm giữ những người nào, ta đều biết rõ. Chỉ là ta dựa vào chàng mà lười biếng, chứ không phải ta không học được.
Chẳng qua cũng chỉ là quay về những ngày trong con hẻm nhỏ, chàng lo chuyện bên ngoài, ta quán xuyến bên trong, học cách làm một hoàng hậu xứng đáng.
Khi rời khỏi Thọ Khang cung, Tiểu Lăng Tử – không biết đã nghe lén bao lâu – nhìn ta bằng ánh mắt sáng rực, giống hệt như ngày đó trước cửa lãnh cung, khi có một tiểu cô nương gặp được thiếu niên đã hứa sẽ lo cho nàng cả đời.
Ta bước tới dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, quyết định để chàng dùng cả đời để bù đắp cho lời nói dối ban đầu ấy.
Hôn lễ của chúng ta do Thẩm Nguyệt Dung chủ trì. Ta tuyệt đối không cho phép nàng làm phi tần của Tiểu Lăng Tử. Nhưng ta phong nàng làm nữ quan trong cung, giúp ta xử lý những công việc của hoàng hậu.
Thứ nàng muốn vốn là quyền lực, chứ không phải thật lòng muốn cưới Tiểu Lăng Tử. Ta cũng có thể lợi dụng nàng để vượt mặt Thái hậu, lôi kéo thế lực nhà họ Thẩm.
Có lẽ để cảm tạ ta, nàng lải nhải kể rất nhiều chuyện.
Chẳng hạn, Tiểu Lăng Tử là tiểu nhi tử của Thái hậu, nhưng khi mang thai chàng, phụ thân của chàng đã có ái thiếp mới nên Thái hậu trút một phần oán hận lên chàng.
Hay về việc, Tiểu Lăng Tử tuy là người kế thừa và duy trì huyết mạch bị của Phó gia, nhưng chàng lại bị gia tộc ruồng bỏ. Ngoài việc sinh con nối dõi ra thì không còn giá trị nào khác.
Nếu gia tộc vẫn còn hưng thịnh, ngay cả con cháu của chàng cũng không được nhận tổ quy tông mà phải giấu vào trong cung, làm mật thám.
Vì Tiểu Lăng Tử sinh ra trong loạn thế, nên số phận chàng mới khá hơn.
Nhiệm vụ ban đầu của chàng – “lôi kéo một công chúa” – vốn dĩ là vô dụng. Chẳng qua, các hoàng huynh, hoàng tỷ của ta chết quá nhanh nên chúng ta mới được lợi từ sự ngẫu nhiên ấy.
Nàng cũng kể, khi Tiểu Lăng Tử đưa ta rời cung, thật sự chỉ muốn cùng ta làm một đôi phu thê bình thường, vì vậy chàng không liên lạc với bất kỳ ai, chỉ dẫn ta trốn chui trốn nhủi, dùng sức lao động để sống qua ngày.
Nhưng sự mục nát của quân chinh Nam, cái chết không ngừng tăng lên của bách tính, khiến chàng không thể kìm nén trách nhiệm trong huyết quản, buộc phải tìm đến Mục thừa tướng.
Ta chu môi, hờn dỗi trách chàng:
“Tại sao nhiều chuyện Thẩm Nguyệt Dung biết mà ta lại không biết? Lúc ta đau lòng, giận dỗi, sao chàng lại không giải thích? Nói đi, có phải chàng từng động lòng với nàng không?”
Chàng cười, xoa rối tóc ta:
“Tiểu giấm chua, sao lại nói bậy rồi? Ta chỉ muốn để nàng trút hết cảm xúc ra ngoài. Dù sao cũng là ta lừa nàng, nếu lúc ấy đã giải thích, nàng còn giận được sao? Không giận được, thì lại giấu giận trong lòng. Thà để nàng nổi giận với ta còn hơn.”
“Dù nàng có giận đến thế nào, ta cũng biết tiểu công chúa của ta thương ta, sẽ không nỡ rời xa.”
Bộ dáng ấy, rõ ràng là đã nắm được nhược điểm của ta mà.
Hôn lễ của chúng ta, từ y phục đến nghi thức, đều trang trọng và nghiêm cẩn, tượng trưng cho việc vùng đất này cuối cùng đã vượt qua loạn thế, đón chào thời kỳ thái bình.
Dưới sự dẫn dắt của hỉ mụ, ta không phạm chút sai sót nào.
Đêm đến, khi mọi người đã rời đi, Tiểu Lăng Tử lấy ra một bộ hỷ phục giản dị, cười rạng rỡ nói:
“Lễ cưới của đế hậu đã xong, giờ nàng có muốn thử hôn lễ của Yên Yên và Tiểu Lăng Tử không?”
Đó là bộ y phục chàng chuẩn bị cho ta trong con hẻm nhỏ. Tuy giản dị, nhưng từng đồng bạc đều là chàng dành dụm, chỉ nghĩ đến ta mà tích góp.
Đến lúc này, ta mới thực sự cảm nhận được, chúng ta thật sự sẽ thành phu thê, sẽ cùng nhau dài lâu như ta từng mong ước.
Mặt ta đỏ bừng, thay bộ y phục ấy, cùng chàng uống rượu giao bôi, ăn bánh “tử tôn bính”, và cùng nhau học cuốn sách ép đáy rương mà Quế Hoa thẩm từng dạy…
Uyên ương quấn cổ, nến hồng cháy suốt đêm, chàng ghé vào tai ta nói:
“Yên Yên, chúng ta sinh một đứa con nhé. Chúng ta nhất định sẽ là những bậc cha mẹ tốt nhất thiên hạ.”
Ta khẽ đáp trong lòng: Được, chúng ta sẽ cùng nhau, làm những bậc cha mẹ tốt nhất.