Vừa nằm nghỉ được vài ngày, ta đã gắng gượng đứng dậy.
Thân thể hiện tại xem như đã nhẹ nhàng hơn, phải nhanh chóng hoàn thành bản thảo sơ lược để gửi đi hiệu đính.
Lúc này, trời vào thu, gió mang theo chút se lạnh, rất dễ chịu.
Nhưng ngay khi Tùng nhi vừa chuẩn bị xong giấy mực, quản gia đã vội vã chạy vào.
Ông xưa nay luôn hành xử nghiêm cẩn, lần này lại thất thố hiếm thấy, vừa chạy vừa hét:
“Xảy ra chuyện lớn rồi, vương gia xảy ra chuyện—”
Lời chưa dứt, người trong cung và vương phủ đã ùn ùn kéo đến.
Sáu vị bà mụ, hai mươi cung nữ, đứng thành hàng ngay ngắn như thể đến để hỏi tội.
Người đứng đầu cúi người hành lễ rồi nghiêm nghị nói:
“Hoàng thượng có khẩu dụ, lệnh chúng ta đến để chăm sóc vương phi dưỡng thai!”
Ta cau mày phản bác:
“Phủ này không có vương phi, chỉ có tiểu thư của tướng quân phủ đã hòa ly – Tiết Tử Tâm.”
Người đứng đầu lại cung kính hành lễ, nhưng trong thái độ không hề có ý nhượng bộ:
“Hoàng thượng nói là vương phi, thì chính là vương phi!”
Nói xong, bà ta không chút khách sáo chen vào đẩy Tùng nhi sang một bên, tự mình đỡ lấy ta:
“Vương phi đang mang thai, không nên mệt mỏi, hãy về nghỉ ngơi đi!”
Thái độ này nào phải chăm sóc, rõ ràng là giám sát!
“To gan!”
“Ta đã nhận thánh chỉ hòa ly từ Hoàng thượng, các ngươi dám giả truyền thánh dụ, muốn cưỡng ép ta chăng?”
Ta lập tức lấy thánh chỉ ra.
Thị vệ Tâm Ảnh nhận lệnh, ngay tức khắc xuất hiện, thanh kiếm lạnh lẽo kề sát cổ bà mụ đứng đầu.
Những người còn lại nhìn nhau bối rối, rồi sợ hãi quỳ xuống cầu xin:
“Tiểu thư tha mạng! Chúng nô tài thực sự là người do Hoàng thượng phái tới, đều là người trong cung.”
Quản gia nhân cơ hội ra hiệu cho ta.
Khi vào phòng, ông ngắn gọn nói lại:
“Vương gia ngã ngựa, tổn thương phần hạ thể, nghe nói ảnh hưởng đến việc có con…”
Nói thẳng ra là đã không còn khả năng sinh sản.
Tim ta thoáng chùng xuống.
Hoàng thượng vào lúc này lại phái nhiều người đến, rõ ràng là nhắm vào đứa con trong bụng ta.
Vì ngại lời dị nghị, Hoàng thượng không thể trực tiếp bắt ta vào cung mà phải lén giam giữ trong tướng quân phủ.
Đợi ta sinh con xong, bọn họ sẽ lập tức đoạt lấy.
Lúc đó, Hoàng thượng sẽ ban danh, phong làm thế tử.
Còn ta, một người mẫu thân đã hòa ly, sẽ chẳng còn là gì nữa!
Càng nghĩ càng kinh sợ.
Một bên là Hoàng thượng, một bên là Vương gia, ta phải đối phó thế nào đây?
“Tiểu thư chớ hoảng, trước tiên hãy dưỡng thai thật tốt, những chuyện khác cứ để ta lo liệu.”
Quản gia thấy ta lo lắng, nhẹ giọng an ủi.
Ta chợt nhớ, ông từng làm quân sư cho phụ thân rất nhiều năm.
Lần chỉnh lý binh pháp, ông cũng đã góp cho ta không ít ý kiến quý báu.
Nghĩ vậy, lòng ta dần bình tĩnh lại, khẽ gật đầu cảm kích:
“Được.”
Tùng nhi ló đầu nhìn ra ngoài, lòng càng thêm sốt ruột:
“Những người trong cung kia phải xử lý thế nào?”
Ta trầm ngâm.
Tất nhiên không thể quá ưu ái bọn họ.
“Đã nói là tới để chăm sóc ta sinh nở, thì xem như là hạ nhân và đối đãi.”
11
Hơn hai mươi người vào phủ, khiến hạ nhân trong phủ đều thảnh thơi hơn.
Đây là ta cố tình an bài.
Nếu không giao cho bọn họ việc gì làm, bọn họ sẽ kiếm chuyện với ta.
Ví như bà mụ đứng đầu, mỗi ngày đều ở bên cạnh ta lải nhải:
“Vợ chồng trẻ nào mà chẳng cãi nhau. Đứa trẻ này sau này vẫn cần dựa vào phụ vương nó mới có thể hơn người một bậc.”
Cứ như tụng kinh, bà ta lặp đi lặp lại suốt nửa tháng.
Đúng lúc ấy, Phí Nguyên lại tới.
Lần này, vẻ bực bội trước đây đã biến mất.
Ánh mắt hắn dịu dàng hơn nhiều, còn kiên nhẫn ngồi xuống bên giường ta, bàn tay không tự chủ mà đưa về phía bụng ta.
Hành động ấy làm ta hoảng hốt, bất giác lớn tiếng:
“Vương gia định làm gì vậy?”
Hắn bị ta dọa, vội rụt tay lại, vẻ mặt không tự nhiên, nhưng vẫn mang theo sự cao ngạo:
“Bản vương chỉ muốn chạm vào tiểu thế tử của mình, có gì không được?”
Ta lạnh lùng liếc qua, lòng đầy phẫn nộ, cả người hơi run:
“Thế tử gì chứ? Đây là con cháu của nhà họTiết ta!”
Ta gọi Tùng nhi mấy lần liền, nàng mới vội vã chạy đến, y phục xộc xệch, búi tóc hơi lỏng.
Nàng kiên quyết đứng chắn giữa ta và Phí Nguyên, không chút khách khí mà đuổi hắn đi:
“Tiểu thư mệt rồi, cần được nghỉ ngơi. Nô tỳ xin tiễn vương gia.”
Bà mụ đứng đầu – Đại bà bà, bước theo sau, giọng điềm đạm nhưng cố ý xen vào:
“Theo kinh nghiệm của lão thân, thai phụ cần có phu quân bên cạnh nhiều hơn, như vậy mới tốt cho thai nhi.”
Tóc bà ta được chải chuốt chỉnh tề, thần thái ung dung.
Bà ta nhìn Phí Nguyên, rồi lại nhìn ta, sau cùng quay sang mắng Tùng nhi:
“Tùng nhi đúng là không hiểu chuyện. Vương gia đang nói chuyện với tiểu thư, chúng ta không nên đứng đây cản trở.”
Nói xong liền định kéo Tùng nhi ra ngoài.
Nhưng Tùng nhi giật tay bà ta ra, nghiến răng nói:
“Người không nghe thấy tiểu thư gọi ta sao? Muốn đi thì tự mình đi!”
Đại bà bà hiếm khi bị người khác trái ý, lại còn trước mặt ta và Phí Nguyên, lập tức quát lên rằng nàng vô lễ, muốn đưa đi dạy dỗ.
Nhân lúc không ai để ý, bà ta mạnh tay véo mấy lần vào eo Tùng nhi.
Cơn giận tích tụ trong lòng, thêm cơn đau nhói từ bụng, khiến ta hít sâu một hơi, cơn phẫn nộ bộc phát:
“Ngươi là thứ gì? Dám lộng hành trước mặt ta! Tâm Ảnh vệ, đuổi hết bọn họ ra khỏi phủ cho ta!”
Thị vệ hành động chớp nhoáng, ngay trước mặt Phí Nguyên, toàn bộ cung nữ, bà mụ bị đuổi ra khỏi phủ.
Cả Phí Nguyên cũng không ngoại lệ, bị ép phải rời đi.
Cửa phủ lập tức đóng kín.
Quản gia đứng trước mọi người, tuyên bố rõ ràng:
“Tiểu thư động thai khí, cần tĩnh dưỡng, không tiếp khách!”
Mặc kệ bên ngoài có người bàn tán thế nào, phủ vẫn đóng chặt cửa.
12
Ngay sau đó, phủ trình tấu một bản tạ lỗi.
Cung đình không truy cứu thêm.
Không còn ai làm phiền, ta nhanh chóng hoàn tất việc chỉnh lý thư tín, giao lại cho quản gia, rồi cho người cưỡi ngựa nhanh mang về phương Nam.
Hoàn thành mọi việc, quản gia với vẻ mặt khó xử đến báo cho ta:
“Gần đây tất cả cửa hàng của phủ bị người khác cố tình chèn ép, việc kinh doanh tổn thất nghiêm trọng. Số ngân lượng trong phủ chúng ta e rằng không đủ chi trả tháng này.”
“Chèn ép ư?”
Ông chỉ khẽ liếc mắt, ta lập tức hiểu ra.
Ở kinh thành, có thể chèn ép sinh ý của nhà họ Tiết, ngoài Phí Nguyên và những kẻ ủng hộ hắn, còn có thể là ai khác?
Họ muốn đẩy ta vào đường cùng, rồi nhân danh “ân nhân cứu thế” mà ra tay giúp đỡ, đoạt lấy đứa trẻ trong bụng ta.
Hoặc, ban cho ta danh nghĩa vương phi hư ảo, để trở thành hình tượng nhân nghĩa cho thiên hạ ngợi ca.
Nhưng từ khi phụ thân và huynh còn sống, phần lớn tài sản của nhà họ Tiết đều dành cho việc hỗ trợ các cô nhi và lão binh trong quân.
Đây là khoản không thể cắt giảm.
Ta siết chặt tay, lòng đầy quyết tâm:
“Bọn họ càng muốn dồn ta đến bước đường cùng, thì ta càng không thể thỏa hiệp.”
Hiện tại đã vào đầu thu, đúng là thời điểm cần thêm chăn áo.
Còn có tiền lương của các tiên sinh, chi phí ăn uống của học đường.
Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể bảo Tùng nhi lấy chìa khóa kho.
“Trước tiên dùng tạm từ của hồi môn của ta. Chuyện kinh doanh, ta sẽ tìm cách giải quyết.”
Quản gia tuy không muốn, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành nhận chìa khóa, thở dài một tiếng.
Ngồi ăn núi lở, cuối cùng cũng không phải kế lâu dài.
Ở kinh thành, dù là thường dân, cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Hiện nay, dù vinh quang của tướng quân phủ vẫn còn, nhưng không còn chỗ dựa thực sự.
“Chọn trong số những thủ hạ dưới trướng, những ai am hiểu việc buôn bán, không phân biệt xuất thân, miễn là trung thành và đáng tin cậy.”
Ta mơ hồ nảy ra một ý tưởng.
Gia tộc họ Tiết dựa vào từng đường kiếm, nhát đao của phụ thân mà lập nên.
Tất cả sản nghiệp đều nhờ ân sủng của tiên đế và hoàng thượng hiện tại.
Dù trước đây kinh doanh vẫn ổn, nhưng cũng chỉ vừa đủ duy trì.
Các chưởng quỹ và tiểu nhị phần lớn đều là người khéo léo trong đối nhân xử thế, nhưng thật sự có đầu óc kinh doanh thì chẳng có bao nhiêu.
Đây cũng là lý do quản gia vẫn phải ở lại kinh thành.
Nhưng rốt cuộc, ông không phải người am hiểu việc này.
Có lẽ ta nên viết thư cầu viện ngoại gia.
Chỉ là cách biệt quá xa, đã lâu không qua lại.
Không biết hiện nay vị cậu nào đang quản gia tộc.
13
Ta đang suy nghĩ xem nên hạ bút viết thư thế nào, thì Tùng nhi vội vã chạy vào báo tin:
“Vương gia hẹn gặp.”
Suy nghĩ một lúc, ta nói:
“Được rồi ! vậy gặp ở Minh Hoa Lâu.”
Ta vốn không muốn gặp Phí Nguyên vì những thủ đoạn thấp hèn của hắn.
Nhưng nghĩ lại, gặp một lần cũng không sao.
Bữa rượu nhạt, vài món ăn đơn giản, đối diện mà ngồi, chỉ là cảnh còn người mất.
Vị vương gia từng phong lưu, tài hoa, nay giữa đôi mày đã không giấu được vẻ tiểu nhân đắc chí.
Thấy ta, hắn nghiễm nhiên cho rằng ta đến để nhận thua.
“Tiết Tử Tâm, bản vương đã nói, đứa trẻ theo ta, sau này sẽ là thế tử của vương phủ. Ta và Linh Lung sẽ đối xử tốt với nó.”
Bộ dáng chắc chắn như nắm phần thắng trong tay.
Hắn tin rằng sau lưng ta không có ai, không thể đấu lại hắn.
Ta bình tĩnh, giọng điệu kiên quyết nói:
” Hài tử của ta, không nhận người khác làm mẫu thân.”
“Vả lại, ngươi bức ép thế này, nếu ta và đứa trẻ xảy ra chuyện, ngươi thực sự không hối hận sao?”
Đứa trẻ không chỉ là hậu nhân duy nhất của tướng quân phủ, mà còn là huyết mạch duy nhất của hắn.
Phí Nguyên tức giận đập bàn, đứng phắt dậy:
“Ngươi điên rồi! Dám dùng thế tử của bản vương để uy hiếp ta!
“Nếu thế tử xảy ra chuyện, cả gia tộc họ Tiết đều phải rơi đầu.”
Cú đập khiến đĩa tôm phù dung trên bàn rơi xuống đất.
Mảnh sứ vỡ lẫn tôm văng khắp nơi, dầu mỡ làm bẩn cả vạt áo của ta.
Phí Nguyên dường như không nhận ra, vẫn trừng mắt giận dữ nhìn ta.
Bỗng nhiên, ta nhớ lại lời huynh trưởng từng nói:
“Muội muội thích ăn món tôm phù dung trong phủ.”
Vì thế, tất cả tửu lâu, khách điếm thuộc danh nghĩa nhà họ Tiết ở kinh thành đều đặc biệt học cách làm món này từ đầu bếp trong phủ.
Lúc mới tân hôn, Phí Nguyên thường dẫn ta đến ăn, lần nào cũng gọi món ấy.
Nhưng rồi, khi phụ thân và huynh xuất chinh, hắn bắt đầu lạnh nhạt với ta.
Khi ấy, ta vẫn luôn nghĩ mình đã làm sai điều gì khiến hắn phật lòng.
Càng tỉnh ngộ, lòng ta lại càng chua xót.
Trong thoáng chốc, ta thu lại ánh nhìn, cúi đầu xuống bụng, kéo một nụ cười lạnh:
“Vương gia quên rồi sao? Tướng quân phủ hiện tại, chỉ còn lại mẹ con ta.”