Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại CÓ THÙ TẤT BÁO Full Chương 2 CÓ THÙ TẤT BÁO Full

Chương 2 CÓ THÙ TẤT BÁO Full

3:07 chiều – 06/12/2024

4

“Tiêu Duệ, Thanh Nguyệt dù sao cũng mới sinh con, tâm trạng không ổn, chúng ta không thể tính toán với nàng được. Ngày mai ta sẽ tự mình đi đến lãnh cung đón nàng về.”

Ta một bên nhẹ giọng khuyên bảo, nhưng cũng chính  là để cho Tiêu Duệ một lối thoát.

Tiêu Duệ nhíu mày rồi từ từ giãn ra, hắn ta thở dài:

“Vẫn là nàng độ lượng rộng rãi, vậy thì nàng đón nàng ấy về đi, để nàng ấy ở lại Phương Hoa điện.”

Phương Hoa điện là nơi ở của hoàng quý phi, không thua gì Phượng Lãnh điện của Hoàng Hậu.

Ngày hôm sau, ta khoác lên mình trang sức lộng lẫy, đầy đặn ngọc ngà, đi đến lãnh cung.

Tần Thanh Nguyệt đang cho hài tử bú, thấy ta đến, đôi mắt nàng ta đầy cảnh giác:

“Đồ tiện nhân, ngươi đến đây để cười nhạo ta sao?”

Ta không nói gì, nhưng cung nữ bên cạnh đã nổi giận, bước tới tát vào mặt nàng ta một cái.

“Ngươi nói chuyện với hoàng hậu như vậy sao? Thấy hoàng hậu mà lại không đứng lên hành lễ à? Ngươi có bao nhiêu cái đầu để mất hả?”

Ta cố gắng kiềm chế nụ cười trên khoé miệng, giả vờ tức giận:

“Đủ rồi, ngươi tên là gì, còn la lối làm gì chứ? Thanh Nguyệt có công sinh hoàng tử, dù nàng có không biết phép tắc thì ta cũng không tính toán với nàng, ngươi lập tức lui ra ngoài cho ta.”

Cung nữ cúi đầu hành lễ:

“Nô tì gọi là Thu Hạ, nương nương tha tội, là nô tì không biết phép tắc.”

Ta nhẹ nhàng vẫy tay cho phép nàng lui, không có ý định trừng phạt Thu Hạ.

Không trách Thu Hạ làm quá tay, thực ra là vì Tần Thanh Nguyệt quá đáng ghét, nàng không coi mạng sống của kẻ thấp hèn ra gì.

Tần Thanh Nguyệt bị tát đến đỏ mặt, tức giận chỉ vào ta mà gào lên:

“Đồ tiện nhân! Ngươi dung túng người trong cung bắt nạt  ta, Tiêu Duệ sẽ không tha cho ngươi đâu.”

Ta ghé vào tai nàng, thì thầm:

“Tần Thanh Nguyệt, ngươi quên mất vì sao đất nước của ngươi bị diệt sao? Chẳng qua là ngươi đã đẩy ta xuống vách núi thôi mà Tiêu Duệ đã phát điên rồi. Ngươi nghĩ rằng, người của ta tát ngươi một cái, hắn ta sẽ đứng ra bảo vệ ngươi sao?”

Thực ra, Tiêu Duệ khởi binh phản loạn cũng không chỉ vì ta, mà còn vì hắn ta muốn làm hoàng đế. Khi đó hắn mượn danh nghĩa vì ta để tạo sự nghiệp, còn có thể lấy lại danh tiếng vì tình yêu.

Nếu không thì tại sao ba năm trước hắn lại tìm kiếm một cách qua loa, cứ coi như ta đã chết rồi vậy.

Nhưng lúc này đầu óc của Tần Thanh Nguyệt đang điên tiết đến độ quay cuồng, nàng ta chỉ nghĩ Tiêu Duệ yêu ta sâu đậm nên mới khiến nàng ta rơi vào cảnh nhục nhã này.

Nàng vừa khóc vừa xé tóc ta, dùng chân đá vào người ta.

Dù sao thì nàng ta cũng vừa sinh xong, thân thể yếu ớt, lực chẳng mạnh mẽ gì, nhưng ta lại  bị nàng ta đẩy ngã xuống đất.

Các binh lính lập tức giữ chặt Tần Thanh Nguyệt, ép nàng ta xuống đất, nhưng nàng vẫn không ngừng chửi rủa, thậm chí còn cắn vào tay một tên binh lính.

Binh lính kia lại tát vào mặt nàng một cái. Sức mạnh của người luyện võ khiến khoé miêng của Tần Thanh Nguyệt bật máu.

Tần Thanh Nguyệt không còn ầm ĩ nữa.

5

“Các ngươi làm gì vậy?”

Là tiếng nói của Tiêu Duệ. Nhìn bộ dạng này của hắn liền biết, chắc chắn là vừa mới xong buổi thượng triều, chưa kịp thay long bào đã vội vàng chạy đến.

Ta ngã gục trên đất, hai tay bị sỏi đá đâm rách ra rướm máu, tóc tai rối bù. Bộ dạng yếu đuối đáng thương vô cùng.

“Thanh Nguyệt quá kích động, ta không thể dỗ nàng.”

Giọng ta mềm mại, nhưng Thu Hạ bên cạnh lại thẳng thắn nói:

“Hoàng hậu nương nương, người che giấu giúp nàng ta làm gì? Người chỉ mới bước chân vào lãnh cung thì Tần Thanh Nguyệt đã mắng người rồi. Nàng ta không tôn kính, không chào hỏi người, nô tỳ bất bình thay nương nương nên đã tát nàng một cái. Thế là nàng liền điên lên, lao vào đánh mắng Hoàng hậu nương nương.”

Tiêu Duệ nghe xong, ánh mắt hắn dần trở nên u ám, nhìn Thu Hạ như thể đang nhìn một xác chết.

Hắn lạnh lùng nói:

“Ai cho phép ngươi đánh Thanh Nguyệt? Thanh Nguyệt dù có ngàn cái sai, cũng không phải là kẻ thấp hèn như ngươi, có thể đánh mắng.”

Thu Hạ run rẩy quỳ xuống xin tha, Tiêu Duệ lại không định tha cho nàng.

Trên mặt Tần Thanh Nguyệt đầy vẻ đắc ý, nhìn quanh các cung nữ với ánh mắt chứa đầy ý định công kích.

Ta lấy tay che mặt, nghẹn ngào mà nói:

“Tiêu Duệ, năm ấy trên chiến trường, ta đã đỡ một mũi tên cho chàng. Chàng đã nói không bao giờ phụ ta, Nhưng bây giờ thì sao chứ? Người trong cung của ta không nhìn nổi việc ta bị uất ức nên mới đứng ra nói vài câu. Thế mà chàng lại muốn giết nàng, chàng để người khác nhìn ta thế nào?”

Nói xong, ta chuẩn bị đâm đầu vào cây bên cạnh:

“Nếu sống mà phải chịu đựng sự mắng chửi của Thanh Nguyệt, chi bằng ta chết đi cho xong.”

Thu Hạ ngăn ta lại, Tiêu Duệ vội vã tiến lên an ủi:

“Xuân Hoa, là ta suy nghĩ không chu toàn, nàng đừng tức giận, ta sẽ không phạt cung nữ này nữa.”

Tiêu Duệ là người coi trọng danh tiếng, hắn ta lấy danh nghĩa của ta để tạo phản, có được danh tiếng là người nam nhân chung thủy khiến bao nhiêu người tài trí cảm thương, ủng hộ.

Nếu để người đời biết được hắn ép ta đâm đầu vào cây mà chết, không biết sẽ bị chế giễu thế nào.

Nhìn thấy ta chỉ trong vài lời mà cứu được tính mạng Thu Hạ, Tần Thanh Nguyệt tức giận mắng:

“Ngươi là đồ tiện nhân, giả vờ đáng thương làm gì?”

Nàng ta lúc này trông như một nữ nhân điên cuồng chanh chua ngoài đường vậy.

Ngay lúc đó, hoàng tử đang nằm trong nôi bắt đầu khóc òa. Ta nhanh chóng ôm lấy đứa bé, dỗ dành.

Ta nhẹ nhàng nói:

“Đứa trẻ này thật đáng thương, Thanh Nguyệt tinh thần không ổn, không chừng lại căm ghét tất cả mà thiếu suy nghĩ, sẽ làm hại đứa bé.”

Tần Thanh Nguyệt tức giận:

“Đứa trẻ này là ta mang thai mười tháng mới sinh ra, sao ta có thể làm hại nó?”

Nàng ta quan tâm đến đứa trẻ như vậy, nhưng lại tàn nhẫn giết chết người đỡ đẻ cho mình, chẳng qua chỉ là muốn giả bộ để có hình ảnh đáng thương.

Nàng ta vừa muốn ở bên cạnh Tiêu Duệ sống đến bạc đầu, con cháu quây quần, lại vừa muốn tỏ ra như bị ép buộc.

Ta thở dài:

“Nhưng ta lại nghe nói, vào ngày sinh nở của Thanh Nguyệt, nàng đã giết bà đỡ, còn khóc lóc thảm thiết, nói không muốn sinh con cho Tiêu Duệ chàng đấy.”

Đây chính là lời nàng ta đã nói, nàng làm vậy là để tạo dựng hình ảnh bị ép buộc. Giờ đây, viên đá này bị ta lật lên, đập mạnh xuống chân nàng ta.

Giọng điệu của Tiêu Duệ trở nên sắc bén:

“Thanh Nguyệt, nàng điên rồi, không thích hợp nuôi con, đứa trẻ cứ để Xuân Hoa nuôi đi.”

6

Đứa trẻ của Tần Thanh Nguyệt được nuôi dưỡng trong Phượng Lãnh điện, nhưng Tiêu Duệ dù sao vẫn còn thương nàng ta nên hắn nhanh chóng ban chiếu chỉ,  phục hồi địa vị quý phi cho nàng, đưa nàng về Phương Hoa điện, có hạ nhân vây quanh, toàn những món ngon, áo quần lộng lẫy, nuôi dưỡng nàng ta thật tốt.

Thế nhưng Tần Thanh Nguyệt lại không muốn yên ổn. Nàng ta đánh ngất một cung nữ đưa cơm rồi thay đồ của cung nữ đó, lén lút rời cung.

Khi tin tức truyền đến Phượng Lãnh điện, Tiêu Duệ đang dùng bữa với ta.

Hắn giận đến mức lật tung bàn ăn lên, những món ăn ngon lành, mùi vị thơm ngon đều bị hắn hất đổ. Mảnh vỡ của đĩa làm tay ta bị thương, nhưng Tiêu Duệ không hề để ý, hắn ta nghiến răng nghiến lợi:

“Phương Hoa điện đều là kẻ vô dụng sao? Cái gì cũng không trông chừng được, ngay cả binh lính canh cổng cũng không nhận ra quý phi.”

Bên ngoài gió rít từng cơn, mây đen bao phủ, trong phòng, hoàng đế đang nổi giận. Hôm nay chắc chắn sẽ không yên bình.

Khi Tần Thanh Nguyệt bị bắt trở về, nàng ta đang ở Nam Phong viện, còn rất vui vẻ mà ôm lấy một tên tiểu quan. Nàng tựa vào lòng tiểu quan đó, ánh mắt mơ màng khiến Tiêu Duệ phát điên.

Hắn rút kiếm ra, giết sạch những tiểu quan trong Nam Phong viện, máu nhuộm đỏ mặt đất, thi thể nằm la liệt.

Nhưng hai người chủ mưu gây ra cảnh này lại đang ôm chặt lấy nhau trong khung cảnh máu đổ khắp nơi.