Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại CÓ THÙ TẤT BÁO Full Chương 3 CÓ THÙ TẤT BÁO Full

Chương 3 CÓ THÙ TẤT BÁO Full

3:08 chiều – 06/12/2024

7

Tần Thanh Nguyệt bị Tiêu Duệ ôm ngang người, mang về cung.

Nhưng nàng ta vẫn không chịu cúi đầu, đôi mắt đầy nước mắt mơ màng mà nghẹn ngào nói:

“Ngươi nói ta điên nên mang con của ta giao cho người khác nuôi, ngươi chưa từng quan tâm đến ta. Ta muốn trốn ra khỏi cung. Sau này dù phải gả cho một tên ngự mã, gả cho một tên thị vệ, cũng không muốn hầu hạ ngươi.”

Tiêu Duệ tức giận, gọi tất cả các thị vệ trong Phương Hoa điện, các ngự mã trong cung, cùng những cung nữ canh giữ nàng ta không tốt, tụ lại một chỗ.

Đám người hoảng loạn quỳ rạp xuống đất.

Trời bắt đầu mưa nhẹ, khi ta đến, Tiêu Duệ đang nắm lấy cằm Tần Thanh Nguyệt, lạnh lùng đe dọa:

“Nàng còn dám trốn không? Mạng sống của những người này đều nằm trong tay nàng nàng trả lời cho tốt.”

Hai người ngồi dưới mái hiên, tình cảm yêu hận đan xen, còn các cung nữ run rẩy quỳ trên đất, dầm mưa ướt sũng, cầu xin Hoàng Quý Phi tha mạng.

Tần Thanh Nguyệt ngẩng đầu, cứng rắn nói:

“Ta nhất định phải rời đi.”

Tiêu Duệ cười lạnh:

“Vậy thì nàng chạy đi, mỗi lần nàng chạy, Phương Hoa điện sẽ đổi một đám cung nhân.”

Nói xong, đao kiếm đã sẵn sàng trên cổ các cung nữ.

Ta lớn tiếng nói:

“Khoan đã! Những cung nữ này đã làm sai điều gì mà phải mất mạng ở đây? Hoàng Thượng coi tính mạng con người như cỏ rác, thế thì sẽ mất lòng dân đấy.”

Tiêu Duệ không để ý đến ta, mắt đỏ ngầu nhìn Tần Thanh Nguyệt, nói:

“Thanh Nguyệt, ta cho nàng một cơ hội nữa, cúi đầu nhận lỗi với ta, ta sẽ tha cho họ.”

Hoàng đế điên cuồng vì yêu, lòng dạ cứng rắn muốn Tần Thanh Nguyệt khuất phục.

Các cung nữ run rẩy, quỳ lạy cầu xin:

“Quý Phi nương nương, xin ngài cứu mạng chúng nô tài.”

Họ cúi xuống, đầu đập mạnh xuống đất, máu chảy đầm đìa. Tần Thanh Nguyệt khinh thường hừ lạnh:

“Ta còn sống không nổi nữa thì làm sao có thể quan tâm tới sống chết của các ngươi?”

Và thế là, đầu và thân thể của các cung nữ đã lìa xa nhau, thảm cảnh chết chóc, máu hòa lẫn với nước mưa rồi từ từ thấm vào lòng đất, đáng sợ vô cùng.

Không ai quan tâm đến cái chết của đám nô tài như bọn họ cả.

Tiêu Duệ nhìn Tần Thanh Nguyệt, đôi mắt hoảng hốt:

“Thanh Nguyệt, ý nàng là sao? Nàng không muốn sống nữa à?”

Tần Thanh Nguyệt nức nở nói:

“Ngươi bắt ta và Tiết Nhi phải xa nhau, ta sống còn có ý nghĩa gì nữa? Tiết Nhi mang dòng máu của ta, làm sao ta có thể rời xa thằng bé được?”

Nàng dụi đầu vào Tiêu Duệ, nũng nịu nói:

“Tiêu Duệ, ngươi cho Tiết Nhi về với ta, xin ngươi đấy.”

Tiêu Duệ nuốt nước bọt.

Người vốn kiêu ngạo như Tần Thanh Nguyệt vậy mà giờ đây lại cúi đầu cầu xin cầu xin hắn.

Tiêu Duệ mềm lòng, quay sang nói với ta:

“Xuân Hoa, mẫu tử liền tâm, Tiết Nhi cứ để Thanh Nguyệt nuôi đi, nàng bảo bà vú đưa Tiết Nhi đến Phương Hoa điện.”

Ta chỉ cúi đầu, nhìn dòng máu đỏ tươi dưới đất mà cảm thấy đau xót khôn nguôi.

Chỉ vì những mối tình yêu hận của mấy kẻ ở trên cao này, cuối cùng lại phải hy sinh những người vô danh.

Đột nhiên, ta nghe thấy tiếng Tần Thanh Nguyệt cười khúc khích:

“Tiêu Duệ, sao lại nóng vội như vậy?”

Ta ngẩng đầu lên thì thấy, Tiêu Duệ đã chịu không nổi mà hôn lên cổ Tần Thanh Nguyệt. Ta không muốn nhìn cảnh xuân cung liền quay người rời đi.

8

Trong Phượng Lãnh điện, ta đang chơi đùa với Tiết Nhi.

Tiểu hoàng tử nhỏ bé, trắng nõn đáng yêu. Tiết Nhi có đôi mắt như hai quả nho, chớp chớp, mỗi khi cười hai má lại có hai lúm đồng tiền.

Ta đút cho đứa trẻ một viên thuốc nhỏ.

Ta không phải là người lương thiện, chỉ trách thằng bé đầu thai sai chỗ mà thôi.

Tiết Nhi được bà vú ôm đi. Cảm nhận cơn đau đầu dữ dội, ta ấn ấn thái dương, nhẹ nhàng nói:

“Thu Hạ, ngươi đi tìm một nơi an táng cho những cung nữ đã chết, gửi thêm chút bạc cho gia đình của họ nữa..”

Khi ta được Bạch Nguyệt tỷ tỷ nhặt về từ thôn thì đã học chút ít y thuật. Y và độc đều thông, pha chế độc dược không thành vấn đề.

Lọ thuốc ta cho Tiết Nhi uống chính là độc chậm phát tác. Ngày sau, độc tố sẽ phát tác, tiểu hoàng tử chết tại Phương Hoa điện. Tội mưu sát hoàng tử, dù Tần Thanh Nguyệt có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

9

Tần Thanh Nguyệt đã biết rõ Tiêu Duệ chỉ chịu mềm mỏng, không thể dùng chiêu cứng rắn, vì vậy nàng ta không dám giả vờ làm mình làm mẩy nữa, chấp nhận cúi đầu trước Tiêu Duệ.

Lúc này Tần Thanh Nguyệt đang khoác trên người tấm sa mỏng, nhảy múa trong đại điện.

Nàng ta dùng đủ mọi thủ đoạn, tận dụng mọi khả năng, khiến Tiêu Duệ mỗi ngày đều ở lại Phương Hoa điện. Ngay cả khi nàng ta được phong làm Hoàng Quý Phi, quyền quản lý lục cung cũng được giao cho nàng ta.

Tần Thanh Nguyệt trong suốt một thời gian dài,  cả sủng ái và danh vọng lên cao không ngừng.

Tại yến hội Trung Thu, Tần Thanh Nguyệt nép vào lòng Tiêu Duệ, ánh mắt mê ly, giọng nói ngọt ngào:

“Tiêu Duệ, ta muốn gả cho ngươi, trở thành thê tử của ngươi, từ nay về sau tam cung lục viện chỉ có một mình ta thôi, được không?”

Nàng dám nói ra những lời trái ngược như vậy trước mặt văn võ bá quan, quả thực có đủ tự tin rằng sẽ khiến vị hoàng hậu là ta đây, bị phế truất.

Tiêu Duệ khẽ nói:

“Nàng muốn gì, ta đều đồng ý.”

Thu Hạ hầu hạ bên cạnh, không vui nói:

“Hoàng hậu nương nương, Hoàng Quý Phi thật sự quá đáng.”

Ta vỗ vỗ tay nàng, an ủi:

“Đừng vội.”

Tiết Nhi phải chết rồi.

Ngay khi Tiêu Duệ chuẩn bị đóng dấu chỉ tứ phế truất hoàng hậu thì bên ngoài truyền đến tiếng hét hoảng hốt của hoạn quan.

“Hoàng Thượng! Đại sự không xong rồi, Đại Hoàng Tử qua đời rồi.”

Đại Hoàng Tử chính là Tiết Nhi.

Tiêu Duệ nhíu chặt mày, lâu sau mới phản ứng kịp:

“Ngươi nói Tiết Nhi chết rồi? Nguyên nhân là gì?”

Cầm ấn ngọc trong tay nhưng hắn lại cảm thấy như chẳng còn sức lực.

Hoạn quan quỳ xuống đất, đầu cúi thấp:

“Đại Hoàng Tử đột ngột qua đời, không rõ nguyên nhân.”

Tiêu Duệ giận dữ, vung tay tát Tần Thanh Nguyệt một cái:

“Ngươi ngay cả một đứa trẻ cũng nuôi không nổi?”

Tần Thanh Nguyệt bị đánh choáng váng, ngạc nhiên nói:

“Tiêu Duệ, ta không hại Tiết Nhi, Tiết Nhi là con ruột của ta, sao ta có thể muốn nó chết được?”

Tiêu Duệ thật sự rất khó mà nghi ngờ ta được, vì Tiết Nhi từ khi được đưa đến Phương Hoa điện, đều là Tần Thanh Nguyệt chăm sóc.

Tiêu Duệ đá Tần Thanh Nguyệt một cú:

“Ngươi chăm sóc không tốt khiến Đại Hoàng Tử chết yểu. Người đâu, truyền khẩu dụ xuống, từ hôm nay, ngươi bị cấm túc trong Phương Hoa điện, không có lệnh không được ra ngoài.”

Tần Thanh Nguyệt run rẩy hỏi:

“Vậy… Vậy còn chức vị hoàng hậu của ta…”

Chưa để nàng ta nói hết, Tiêu Duệ lại đá thêm một cú:

“Ngươi còn dám nhắc đến hoàng hậu? Ngay cả một đứa trẻ cũng không chăm sóc được, làm sao xứng đáng làm mẫu nghi của quốc gia?”

Tần Thanh Nguyệt khóc ròng, điên cuồng chỉ tay về phía ta, gào lên:

“Cần Xuân Hoa, chính ngươi hại chết con ta, là ngươi, chắc chắn là ngươi!”

Ta kìm nén để bản thân không nở nụ cười ngay lúc này, chỉ nhẹ nhàng thở dài:

“Bổn cung hiểu, mất hài tử khiến ngươi đau lòng, nhưng bổn cung cả ngày đều ở trong Phượng Lãnh điện, cửa đóng then cài, sao có thể hại con ngươi được?”

10

Tần Thanh Nguyệt bị giam trong Phương Hoa điện, hoàn toàn điên loạn, ngày ngày mắng ta và Tiêu Duệ.

Nàng mắng ta thâm hiểm, hại chết hài tử của nàng, mắng Tiêu Duệ mù quáng, giết hại huyết thân của nàng.

Một ngày, Tiêu Duệ gối đầu trên đùi ta, than rằng đầu hắn bây giờ đau như muốn vỡ ra, thì thầm nói với ta:

“Xuân Hoa, ta vẫn cảm thấy thương Thanh Nguyệt. Nàng dù có chăm sóc không cẩn thận khiến Tiết Nhi chết yểu, lại còn điên loạn, mắng chửi bừa bãi, nhưng nàng ấy cũng từng là công chúa xinh đẹp nhất kinh thành. Là ta hủy hoại nàng ấy, những lỗi lầm của nàng đều vì ta, ta không thể bỏ mặc nàng ấy ngay lúc này được.”

Đúng vậy, dù Tần Thanh Nguyệt muốn giết ai đi nữa, chỉ cần không phải Tiêu Duệ, hắn mãi mãi không cảm thấy đau đớn.

Trong mắt Tiêu Duệ, Tần Thanh Nguyệt như con hổ dữ, xù lông với mọi người xung quanh, nhưng lại ngoan ngoãn như mèo con khi đối diện với hắn. Tiêu Duệ rất khó mà không yêu nàng.

Ta xoa đầu Tiêu Duệ, nói:

“Quý Phi được cưng chiều quá, nhốt nàng vài ngày, dọa cho sợ, rồi sau này Hoàng Thượng sẽ thả nàng ra, nàng nhất định sẽ nghe lời Hoàng Thượng.”

Tiêu Duệ hài lòng thở dài:

“Xuân Hoa, ý tưởng của nàng lúc nào cũng là tuyệt nhất..”

Nói đùa thôi, chỉ cần ta còn ở đây, Tần Thanh Nguyệt đời này đừng mong có thể bước ra khỏi Phương Hoa điện dù chỉ một bước.

Nàng ta chỉ có thể thành xác chết, được người dùng chiếu rách quấn lại, mới có thể rời đi.