Ta bị vị công chúa cao quý ngang ngược của đương triều đẩy xuống vách núi.
Tiểu tướng quân Tiêu Duệ vượt qua gian nan vạn khó tìm kiếm tung tích của ta, cuối cùng chỉ tìm thấy một đống xương trắng.
Từ trước đến nay, Tiêu Duệ luôn trung thành với vua, yêu nước. Nhưng khi thấy ta bị công chúa hãm hại, hắn liền khởi binh làm phản, đem hoàng cung tắm trong biển máu, giam cầm công chúa bên mình và không ngừng tra tấn nàng.
Thế nhưng, trong suốt thời gian đó, Tiêu Duệ lại yêu công chúa.
Còn ta, người may mắn sống sót quay trở về lại trở thành mảnh ghép thừa thãi, chẳng khác nào hạt gạo dính trong lòng bàn tay, muốn vứt cũng không vứt được.
Tiêu Duệ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn ta:
“Thanh Nguyệt đã điên rồi, ta không cho phép ngươi làm hại nàng.”
Hiểu lầm rồi!
Ta không chỉ muốn gi ế t công chúa, mà còn muốn g i ế t cả Tiêu Duệ, người đã dung túng cho công chúa g i ế t người để làm trò tiêu khiển kia nữa.
1
Sau khi bán hết linh chi, ta trở về nhà thì thấy tỷ tỷ luôn dịu dàng của mình nằm bất động trên đất, người sớm đã không còn hơi thở.
Vị thẩm thẩm hàng xóm với đôi mắt đầy sợ hãi nói cho ta biết:
“Quý phi đi lễ Phật, trên đường đi lại đột ngột sinh con nên đành tạm trú lại nhà ngươi.”
“Nhưng tâm trạng nàng lại không tốt, liền sai một nhóm thị vệ làm nhục Bạch Nguyệt đến chết, rồi hút hết máu nàng để thỏa mãn trò vui.”
“Thật là đáng thương cho Bạch Nguyệt. Nàng đã hết lòng giúp đỡ, vậy mà lại phải chết một cách thảm khốc như vậy.”
Bạch Nguyệt chính là tỷ tỷ của ta.
Trong lúc trời mưa như trút nước, ta ôm thi thể đầy thương tích của tỷ tỷ, không kìm nổi mà rơi nước mắt.
Lúc sấm chớp vang rền, đầu ta đau như muốn nổ tung. Từ lúc đó, ta đã nhớ lại tất cả, mọi kí ức trước kia đều nhớ lại hết rồi.
Hoàng đế hiện nay chính là Tiêu Duệ, người đã từng là thanh mai trúc mã của ta.
Ba năm trước, vị công chúa yêu Tiêu Duệ vì ghen tị với ta mà ra tay ngoan độc, đẩy ta xuống vách núi.
Tiêu Duệ biết chuyện thì phát điên, khởi binh làm phản, khiến hoàng cung chìm trong biển máu.
Thế nhưng hắn lại để công chúa sống sót.
Trong quá trình tra tấn công chúa, hắn lại yêu nàng ta.
Sau này Công chúa được hắn sắc phong làm quý phi, nhưng nàng ta lại căm hận sâu sắc kẻ đã lật đổ vương triều cùng gia tộc của nàng. Nàng ta không muốn sinh con cho kẻ thù của mình nhưng lại không dám trái lệnh hoàng đế.
Nàng ta đã lấy cái chết của tỷ tỷ ta làm trò tiêu khiển trút giận, thể hiện sự chống đối với Tiêu Duệ.
2
Ngày ấy, ta may mắn rơi xuống con sông bên dưới vách núi, sau đó bị dòng nước xiết cuốn trôi về một ngôi làng.
Ta vô tình đập đầu vào đá nên mất hết ký ức, trên thân thể cũng đầy thương tích. Chính Bạch Nguyệt tỷ tỷ đã nhặt ta về nhà, không nề hà gì mà tận tình chăm sóc.
Tỷ tỷ y thuật cao minh, lòng dạ nhân hậu, người già trong làng ốm, tỷ ấy đều tự nguyện chữa trị miễn phí.
Tỷ tỷ của ta, một người tốt như vậy, sao lại phải chết thảm như thế?
Thế nên, kẻ đã hại chết tỷ tỷ, sao có thể được tha thứ?
Ta chôn cất đàng hoàng cho tỷ tỷ xong thì phủ khăn tang, lên đường xuôi về kinh thành.
Ta xuất hiện trong buổi lễ phong hậu của quý phi Tần Thanh Nguyệt.
Tần Thanh Nguyệt mặc phượng bào, đầu đội vương miện phượng hoàng làm bằng vàng sáng lấp lánh đến độ chói mắt. Ánh mắt nàng ta ngập nước mắt, sau đó vùng vẫy tháo vương miện ra rồi ném xuống:
“Ta không muốn gả cho kẻ giết cha mình!”
“Phong ta làm quý phi, ta không thể phản kháng đành thuận theo, nhưng lễ phong hậu này, ta tuyệt đối không thể nhượng bộ.”
Tiêu Duệ sắc mặt thay đổi liên tục, trước mặt bá quan văn võ mà lại bị đối xử như vậy, hắn tất nhiên không thể nào chịu đựng việc này được. Thế nhưng hắn cũng chỉ biết nén giận, nhẹ nhàng nói:
“Thanh Nguyệt, ta biết nàng hận ta, nhưng chúng ta còn nhiều thời gian, ta sẽ từ từ đền bù cho nàng, đừng gây chuyện nữa được không?”
Tần Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, khuôn mặt thanh thoát đầy nước mắt, nàng gào lên:
“Ta không muốn làm hoàng hậu của ngươi!”
Khi Tiêu Duệ sắp ra lệnh cho cung nhân ép nàng đeo vương miện thì ta liền tháo khăn tang xuống.
“Tiêu Duệ, đừng ép quý phi nữa, trong đại điện này, nàng ta đã làm chàng mất hết thể diện, ta cảm thấy đau lòng thay chàng.”
Tiêu Duệ đôi mắt co lại, tay run lên không ngừng, như không dám tin vào mắt mình.
“Xuân Hoa, nàng không chết sao?”
Ta cúi đầu, khéo léo mà để lộ ra chiếc cổ mảnh mai, tạo cảm giác yếu đuối như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Trước đây, Tiêu Duệ rất thích ta thế này, hắn khen ta như thỏ trắng, mềm yếu vô hại.
Ta thở dài:
“Ba năm trước, quý phi đã nghiền nát mười ngón tay ta rồi ném ta xuống vách núi, ta cũng tưởng mình sẽ chết, nhưng may mắn lại được một lương y giang hồ cứu sống. Tuy nhiên lại mất hết trí nhớ, giờ mới nhớ lại tất cả.”
“Ta tưởng trời thương xót tiểu tướng quân sẽ cô đơn trong thế gian nên mới để ta sống, nhưng giờ nhìn lại mới biết, thì ra chàng đã đổi lòng, xem ra ta không nên quay lại đây làm gì nữa.”
Ta vừa khóc vừa lau nước mắt, cuối cùng mạnh mẽ nói:
“Chàng yêu quý phi cũng không sao, nhưng ta đau lòng thay chàng. Giờ chàng đã là hoàng đế, gánh chịu bao áp lực của bá quan mới có thể phong công chúa tiền triều làm hậu. Thế nhưng nàng không những không biết ơn mà còn gây chuyện thế này, sau này dân gian sẽ đồn đại không hay về chàng.”
Tiêu Duệ sắc mặt càng lúc càng tối sầm, thế nhưng Tần Thanh Nguyệt lại không biết cách dỗ dành, nàng ta vẫn tiếp tục gào thét không ngừng.
“Nếu Xuân Hoa đã không chết, thì những năm qua ngươi đã đối xử với ta như thế nào?”
Tiêu Duệ lạnh lùng nói:
“Xem như nàng ấy đáng đời. Người đâu, đưa Tần Thanh Nguyệt đi, nếu không muốn làm hoàng hậu thì cũng không cần làm quý phi nữa, giáng nàng xuống làm thường dân, đày vào lãnh cung.”
Lễ phong hậu vẫn phải tiếp tục. Thế là ta được cung nữ vội vàng trang điểm, mặc vào triều phục dành cho hoàng hậu, cùng Tiêu Duệ hoàn tất nghi lễ của đại điển phong hậu.
3
Trong Phượng Lãnh điện, ta ngồi trên giường, khăn hỉ che mặt bị Tiêu Duệ mở ra.
Dáng người hắn cao ráo, mày mắt như họa, nhưng lời nói lại lạnh lẽo như băng.
“Xuân Hoa, thật ra là ta có lỗi với Thanh Nguyệt. Khí khái kiêu ngạo của nàng ấy đã bị ta mài mòn từng chút một nên nàng ấy mới biến thành bộ dạng như bây giờ. Mỗi đêm, ta luôn nhớ về nàng công chúa kiêu hãnh, xinh đẹp, luôn theo đuổi ta năm xưa.”
Ta gnhe xong mà không khỏi bật cười.
Sự kiêu hãnh của Tần Thanh Nguyệt có hai mặt. Đối với những người nàng yêu quý và trân trọng, nàng rất đáng yêu và thẳng thắn. Nhưng đối với những kẻ nàng ghét, đó chính là cơn ác mộng không có điểm dừng.
Nàng thấy ta là kẻ cản trở giữa hôn ước của nàng với Tiêu Duệ. Thế là nàng liền nghiền nát mười ngón tay của ta rồi treo ta bên vách núi, dùng roi đánh ta, nhìn bộ dạng thảm hại của ta mà cười khoái chí. Sau đó sai người cắt đứt dây thừng, để ta rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Nàng không muốn sinh con cho kẻ thù giết cha diệt quốc, nhưng lại không dám nổi giận với tân hoàng nên chỉ có thể giết chết Bạch Nguyệt, người đã giúp nàng sinh con.
“Xuân Hoa, những ân oán xưa cũ, Thanh Nguyệt đã phải trả giá rồi, ta không cho phép ngươi làm hại nàng.”
Cuối cùng, Tiêu Duệ thậm chí dùng giọng điệu uy hiếp mà nói với ta.
Trả giá? Người thân của Tần Thanh Nguyệt đều đã chết sạch rồi, nhưng oan có đầu, nợ phải co chủ.
Nàng ta đã chịu hình phạt gì chứ?
Chẳng phải nàng ta vẫn sống trong nhung lụa, quyền cao chức trọng, được người hầu kẻ hạ.
Tiêu Duệ đối với nàng ta không phải tra tấn bằng đòn roi, mà là dùng sự lạnh lùng hành hạ, ép nàng ta trở thành hoàng hậu, nắm giữ phượng ấn.
Ta cười nhẹ:
“Tiêu Duệ, trong lòng chàng, ta là người tiểu nhân chỉ nghĩ đến việc báo thù sao? Những người mà chàng quan tâm, cũng chính là những người ta quan tâm. Cha ta vì cứu Lão tướng quân mà hy sinh nơi chiến trường, ta cũng vì chàng mà không tiếc mạng mình, lao lên chắn mũi tên trí mạng. Tiêu Duệ, hết thảy mọi việc, ta luôn đặt chàng lên hàng đầu.”
Ta để Tiêu Duệ dựa vào đùi mình, nhẹ nhàng xoa đầu cho hắn, lực vừa đủ, khớp huyệt đúng chỗ khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Tiêu Duệ hay mất ngủ, thường xuyên mơ ác mộng, ta đã học cách xoa bóp từ đại phu.
Tình cảm giữa chúng ta từng rất mặn nồng. Năm ấy, hắn ta từng vì ta mà từ chối tất cả lời mời cùng ngỏ ý kết thân của các cô gái khác. Ở giữa một biển người trong một buổi đại yến trong cung, hắn đã dõng dạc thề rằng đời này chỉ lấy ta làm thê tử.
Thế nhưng, cho đến khi Tần Thanh Nguyệt xuất hiện, Tiêu Duệ không từ chối sự tiếp cận của nàng.
Tiêu Duệ thường nói nàng ta phiền phức, nếu không phải vì Tần Thanh Nguyệt có thân phận tôn quý thì hắn sẽ không nhận cái túi từ nàng.
Nhưng số lần hắn ta lặp đi lặp lại những lời đó càng lúc càng nhiều, lúc đó ta nhận ra trái tim hắn ta đã không còn ở bên ta nữa.
Khi ta muốn rời đi một cách đàng hoàng, thì Tần Thanh Nguyệt lại muốn ta chết.
Nếu ta đã không thể sống tốt, thì ta sẽ khiến cho tất cả những kẻ đã hại ta, càng không thể sống tốt.