Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TRƯỜNG LẠC VỊ ƯƠNG Chương 1 TRƯỜNG LẠC VỊ ƯƠNG

Chương 1 TRƯỜNG LẠC VỊ ƯƠNG

2:17 chiều – 27/11/2024

Muội muội cùng cha khác mẹ của ta cứu được thái tử trọng thương đang hôn mê. 

Sau khi nàng rời đi, ta từ trong bóng tối bước ra, thay miếng ngọc bội mà nàng để lại bên thái tử bằng chính ngọc bội của ta.

Về sau, thái tử – kẻ âm tàn độc ác – cười nhạt, lạnh lẽo nói:
“Ta không quan tâm ai đã cứu ta.”
“Ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ta, ta sẽ giúp ngươi giết sạch bọn chúng.”

1

Ta đứng sau gốc cây, nhìn muội muội cùng cha khác mẹ của ta – hiếm khi nào trông lo lắng như vậy – đang vụng về đè tay lên vết thương của một nam nhân.

Nàng ngồi đó hồi lâu, có lẽ nghĩ rằng nếu không cứu chữa kịp thời, nam nhân kia sẽ chết, nên sau một hồi do dự, nàng lấy từ trong lòng ra một miếng ngọc bội, đặt vào ngực hắn.

Sau đó, nàng nhấc váy, định chạy đi tìm sự giúp đỡ.

Ta ngạc nhiên, khẽ nhướng mày. Bình thường, Liễu Linh Lăng kiêu ngạo vô lễ, không ngờ lại có một mặt thiện lương như vậy.

Ta thấy thú vị, bước ra, tiến gần nam nhân đang nằm bất tỉnh, quan sát kỹ hơn.

Hàng lông mày đậm, dung mạo anh tuấn như ngọc, dù toàn thân đầy máu và thương tích, vẫn không làm giảm đi vẻ ngoài xuất chúng. Đúng là một dung nhan đẹp.

Nhưng Liễu Linh Lăng không phải kẻ vì một gương mặt mà dám trao ngọc bội của mình cho người xa lạ.

Gương mặt này, ta cảm thấy quen thuộc.

Ta suy nghĩ một hồi, dường như đã gặp qua ở đâu đó.

Y phục quý giá, khí chất cao sang… Hắn là…

Người trong cung.

Thái tử.

Vị biểu ca tàn nhẫn, thủ đoạn hiểm độc của ta.

2

Sau một thoáng ngỡ ngàng, khóe miệng ta không nhịn được mà cong lên. Nụ cười mỗi lúc một lớn, thành một đường cong đầy thích thú.

Ngọn lửa phấn khích bùng cháy trong lòng, ta kìm lại sự run rẩy, rút miếng ngọc bội từ trong áo thái tử.

Sau đó, đặt miếng ngọc bội của ta vào ngực hắn.

Hôm nay, gia đình họ Liễu không may gặp phải sơn tặc, chắc chắn có liên quan đến vụ thái tử bị ám sát.

Ta không sợ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực đáng sợ này, ta chỉ sợ Liễu Linh Lăng và Chu Phù không chết đủ thảm.

3

Ta là đích trưởng nữ của phủ Vĩnh An Hầu, tên gọi là Liễu Ương.

Năm mười tuổi, mẫu thân ta qua đời vì bạo bệnh.

Trước lúc lâm chung, người gầy rộc như cành khô, đôi mắt trũng sâu, sắc mặt vàng vọt, nhưng vẫn nắm chặt tay ta, nói:
“Ương Ương, nhớ kỹ… là Chu thị ép ta đến chết…”

Đến phút cuối, mẫu thân vẫn không muốn gọi thẳng tên Chu Phù, chỉ gọi nàng ta là “Chu thị,” như thể làm vậy có thể khắc sâu sự thấp hèn của nàng ta, tự lừa dối bản thân rằng mình vẫn cao hơn một bậc.

Đôi mắt ngập tràn căm hận của người khiến ta lạnh cả sống lưng.

Nhưng người có lý do để hận.

Là trưởng nữ An Vương, thân phận quận chúa cao quý, lại gả cho phụ thân ta để rồi bị lợi dụng, vắt kiệt mọi giá trị, cuối cùng bị ruồng bỏ. Ai mà không hận đến nghiến răng, mất ăn mất ngủ?

Ta ôm người, nhẹ giọng nói:
“Mẫu thân, người yên tâm, con sẽ giết chết bọn chúng, cùng người đoàn tụ.”

Từ đó, ta mang theo mối hận này, sống thật lâu và không ngừng báo thù.

4

Một năm sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân dùng kiệu lớn tám người khiêng, lấy lễ nghi chính thất rước Chu Phù vào phủ.

Phụ thân và Chu Phù quen nhau từ thuở nhỏ, có lẽ thật lòng yêu nhau.

Nhưng ông không nên, một mặt yêu thanh mai trúc mã, một mặt vì tham vọng quyền lực mà cưới mẫu thân ta.

Ngày Chu Phù bước vào phủ, ta phá tan cả hôn lễ.

Bàn tiệc bị ta lật đổ, hỷ phục bị ta làm bẩn, tân phòng bị ta đập nát.

Phụ thân tát ta một cái, phạt quỳ trong từ đường suốt một tháng.

Nếu không có Thái Châu lén mang đồ ăn, có lẽ ta đã chết đói trong từ đường.

Ngày đầu tiên ra khỏi từ đường, phụ thân dẫn một tiểu cô nương đến trước mặt ta…

“Đây là muội muội của con, hai tỷ muội phải hòa thuận với nhau.”

Ta cảm thấy thật nực cười, bèn hỏi:
“Nàng bao nhiêu tuổi?”

Sắc mặt của phụ thân thoáng trở nên khó coi.

Về sau, ta mới biết nàng chín tuổi, chỉ kém ta một tuổi, tên gọi là Liễu Linh Lăng.

Linh Lăng.

Ta cười đến rơi cả nước mắt.

Nàng ta là trân bảo, là mỹ ngọc. Còn ta, chẳng qua chỉ là hòn đá lăn lóc trên mặt đất.

Nhưng dẫu sao, ta vẫn sống dai hơn nàng.

5

Trang sức châu báu, gấm vóc lụa là do trong cung ban thưởng cho ta đều bị phụ thân đưa thẳng đến viện của Chu Phù, để mẹ con nàng ta tùy ý chọn lựa.

Liễu Linh Lăng mặc bộ y phục làm từ lụa mới, diễu qua diễu lại trước mặt ta như một con công hoa mỹ.

Nàng ta cười đầy mỉa mai:
“Tỷ tỷ, loại vải này là thứ quý báu do cung đình ban xuống, chỉ có một cuộn mà thôi. Thật tiếc, phụ thân chỉ cho mỗi ta.”

Ta nhìn nàng, không nói lời nào.

Liễu Linh Lăng dường như chưa hài lòng, nhẹ vuốt cây trâm cài trên đầu, giọng nói đắc ý:
“Đây là cây trâm bạch ngọc do cung đình ban thưởng, ta chưa từng thấy bạch ngọc nào đẹp thế này.”

Nàng giống như một tiểu nha đầu chưa từng thấy sự đời, cố ý khoe khoang trước mặt ta, chỉ để an ủi trái tim tự ti của mình.

Ta bật cười khinh bỉ, tiến lên, rút cây trâm bạch ngọc khỏi tóc nàng, ném thẳng xuống hồ.

Liễu Linh Lăng chưa kịp phản ứng, đứng sững người tại chỗ.

Ta mỉm cười, chậm rãi nói:
“Đồ ngự tứ không được làm mất, muội muội, mau xuống nhặt đi.”

Khi lướt qua nàng, ta rõ ràng nghe thấy tiếng thét chói tai của nàng vang lên.

Vì chuyện này, ta lại bị phạt.

Không chỉ bị quỳ ở từ đường, ngay cả nha hoàn lớn lên cùng ta là Thái Châu cũng chịu vạ lây.

Chu Phù thì lau nước mắt, tỏ vẻ yếu đuối đáng thương.

Liễu Linh Lăng ôm lấy chân phụ thân, gào khóc thảm thiết.

Mẹ con các nàng một người đóng vai dịu dàng, một người gào khóc, khiến phụ thân nhẫn tâm quyết định bán Thái Châu đi.

Ta quỳ xuống, bắt chước cách Liễu Linh Lăng khóc lóc, cầu xin phụ thân đừng bán Thái Châu.

Nhưng phụ thân chẳng thèm nhìn ta lấy một lần, chỉ lạnh lùng nói:
“Con quá ngang ngược rồi, nên quản lại người bên cạnh con.”

Khi ấy, ta mới hiểu, quan trọng không phải là cách khóc, mà là ta có phải người có thể khiến ông động lòng hay không.

Rõ ràng, ta không phải.

Thái Châu bị bán đi ngay trong ngày hôm đó.

Nàng vốn hiền lành, thiện lương, vậy mà mẹ con Chu Phù vẫn nhẫn tâm bán nàng vào thanh lâu.

Dù rơi vào cảnh khốn cùng, Thái Châu vẫn không hề oán hận, chỉ rơi nước mắt, giọng run rẩy nói với ta:
” Tiểu thư đừng tự trách, việc này không phải lỗi của tiểu thư. Dẫu tiểu thư có cẩn thận đến đâu, họ cũng không tha cho nô tỳ. Sau khi nô tỳ đi, tiểu thư nhất định phải tự chăm sóc bản thân.”

Ta ôm lấy nàng, không chịu buông.

Phụ thân đứng một bên, lạnh lùng ra lệnh cho bà tử kéo ta ra.

Chu Phù và Liễu Linh Lăng đứng bên cạnh cười nhạo, ánh mắt khinh thường nhìn ta, nhìn ta như một con chó mất chủ, tội nghiệp và bất lực. Bọn họ hài lòng đến cực điểm.

Nước mắt mờ cả đôi mắt ta, bóng dáng họ bị bóp méo, trông như những bóng ma hung ác giương nanh múa vuốt.

Đây là nhà của ta, vậy mà bị một lũ cô hồn dã quỷ chiếm giữ.

Ta khó nhọc cất tiếng:
“Phụ thân, Thái Châu lớn lên cùng con, ở bên con suốt mười năm, người còn nhớ không?”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đầu ta:
“Chỉ là một nha hoàn mà thôi.”

Thế nhưng không lâu trước, khi con chó nhỏ của Liễu Linh Lăng nuôi nửa năm bị chết bệnh, nàng ta khóc lớn một trận. Phụ thân hết lòng an ủi, còn mua cho nàng một con chó y hệt.

Có lẽ, trong mắt bọn họ, ta còn không bằng một con chó.

Ta phục xuống đất, không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.

Phụ thân đã phá tan mọi ảo tưởng cuối cùng của ta, việc làm của ông như muốn khẳng định rõ một điều:

Ông là phụ thân của Liễu Linh Lăng, chứ không phải của ta.

6

Năm ta vừa tròn tuổi cài trâm, trong cung đột nhiên truyền chỉ phong đích nữ nhà họ Liễu làm Thanh Bình huyện chủ.

Thánh chỉ đến bất ngờ, phụ thân không chút chần chừ, lập tức để Liễu Linh Lăng nhận phong.

Lúc ấy, ta đang bị phạt quỳ trong từ đường, bởi cách đó không lâu, Liễu Linh Lăng đã đốt di vật của mẫu thân ta. Tức giận không kiềm chế, ta đẩy nàng xuống hồ băng giữa trời đông, khiến nàng suýt chết bệnh.

Đáng tiếc, nàng không chết.

Khi ta ra khỏi từ đường, cả nhà tràn đầy niềm vui mừng.

Liễu Linh Lăng cũng chẳng còn dáng vẻ ốm yếu nữa, thay vào đó là một bộ y phục lộng lẫy, bước qua lại trước mặt ta, cố ý khoe khoang.

Nha hoàn của nàng ta, Bạch Anh, bước lên đẩy ta một cái, giọng điệu hống hách:
“Thấy huyện chủ, còn không hành lễ?”

Ta sững sờ trong giây lát, khó hiểu hỏi:
“Huyện chủ?”

Liễu Linh Lăng mỉm cười, giọng đầy kiêu ngạo:
“Hoàng thượng đã phong ta làm Thanh Bình huyện chủ. Ngươi, một kẻ thảo dân, thấy ta phải hành lễ mới đúng.”

Thật là nực cười.