Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Hiện đại TÔI VÀ CHỒNG LỰA CHỌN KHÔNG QUEN BIẾT NHAU Chương 1 TÔI VÀ CHỒNG LỰA CHỌN KHÔNG QUEN BIẾT NHAU

Chương 1 TÔI VÀ CHỒNG LỰA CHỌN KHÔNG QUEN BIẾT NHAU

3:29 chiều – 25/02/2025

Kiếp trước, tôi và chồng từ thanh mai trúc mã đã ở bên nhau đến tận lúc đầu bạc răng long.

Điều tiếc nuối duy nhất là chúng tôi không có con.

Mãi đến ngày kỷ niệm 50 năm ngày cưới, tôi vô tình phát hiện cuốn album mà anh ta giấu kín. Bên trong dày đặc những bức ảnh của người con gái anh ta luôn thầm thương trộm nhớ.

Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra: Anh ta không phải không muốn có con, mà là không muốn có con với tôi.

Kiếp này, chúng tôi ngầm hiểu mà giữ khoảng cách, không còn chọn nhau lần nữa.

Anh ta trở thành doanh nhân thành đạt trong ngành xuất nhập khẩu, là niềm ghen tị của bao người. Trong buổi họp lớp cấp ba, anh ta nhìn tôi, cười nhạo:

“Trác Lâm Khê, em đợi anh bao năm cũng vô ích thôi. Hai kiếp rồi, người anh yêu vẫn chỉ có Tân Tân.”

Tôi mỉm cười, nắm tay hai đứa trẻ song sinh.

Nụ cười của anh ta cứng đờ lại, sắc mặt tái nhợt, hoàn toàn mất kiểm soát:

“Em đã hứa sẽ mãi mãi là người của anh mà?!”

1.

Mười năm sau ngày tốt nghiệp cấp hai, tôi mới gặp lại Lục Nhượng.

Cả tuần nay tôi bận bịu soạn giáo án, trên tay vẫn còn hai bài thi chưa chấm, mệt mỏi đến kiệt quệ.

Tôi tùy tiện khoác đại một chiếc áo len, vội vã đến buổi họp lớp.

Lục Nhượng đứng giữa đám đông, tay ôm Tân Tân, mặc một bộ vest lịch lãm, trông cực kỳ nổi bật. Xung quanh toàn là ánh mắt ngưỡng mộ.

“Lục ca giỏi thật đấy! Còn trẻ thế mà đã mở công ty riêng, lại còn hợp tác với tổng giám đốc Lệ – người giàu nhất nước!”

“Đúng vậy! Một tháng kiếm nhẹ nhàng mấy chục ngàn tệ!”

“Nghe nói hàng của công ty cậu ấy đều bán cho bên tổng giám đốc Lệ, xuất khẩu nước ngoài luôn đấy! Tiền đô chứ không đùa đâu!”

Mấy cô gái đứng gần đó len lén liếc mắt sang:

“Tân Tân, nghe nói hai cậu sắp kết hôn rồi?”

Tân Tân gật đầu, mặt đỏ bừng:

“Ừm, nhà anh ấy mua cả TV màn hình lớn, còn định lắp… máy lạnh nữa.”

“Trời ơi, ghen tị thật đấy! Máy lạnh luôn kìa! Đúng là cuộc sống của triệu phú, sung sướng hết biết!”

Tân Tân và Lục Nhượng nhìn nhau cười, vui vẻ nhận lời chúc mừng từ mọi người.

Bỗng nhiên, có người tò mò hỏi:

“Lục Nhượng, có phải hồi mới tốt nghiệp cậu đã tán tỉnh Tiểu Trác rồi không?”

“Không phải còn làm thơ tặng cô ấy nữa sao? Bằng tiếng Anh luôn ấy?”

Nụ cười của cả hai người lập tức đông cứng lại.

Bởi vì, “Tiểu Trác” mà họ nhắc đến, không phải Tân Tân.

Mà là tôi – Trác Lâm Khê, đứa con gái bị tráo đổi năm xưa.

Hồi đó, Lục Nhượng biết tôi thích tiếng Anh, còn cẩn thận chép lại một bài thơ từ tạp chí, lắp bắp đọc cho tôi nghe.

Thậm chí, còn học theo người nước ngoài, quỳ một chân xuống, nghiêm túc thề thốt:

 “Trác Lâm Khê, cả đời này anh sẽ luôn đối xử tốt với em!”

Tôi đã tin.

Chỉ tiếc rằng, cái gọi là “tốt” của anh ta, lại quá rẻ mạt.

Tân Tân miễn cưỡng cười gượng: 

“Mọi người nhớ nhầm rồi, đó không phải tôi. Khi còn nhỏ ai chẳng ngốc nghếch, bây giờ bọn tôi sắp kết hôn rồi, mối tình đầu cũng là chuyện quá khứ thôi mà.”

Đúng vậy, kiếp trước nó đã kết thúc rồi.

“Ồ, Tiểu Trác cũng đến này!”

Không biết ai vừa lên tiếng, tất cả ánh mắt lập tức dồn về phía tôi.

“Sao cậu lại mặc đại một cái áo len đi họp lớp thế?!”

“Nhìn cậu cứ như vừa bước ra từ xưởng sản xuất ấy, tóc tai cũng chẳng buồn chải chuốt gì cả!”

Tôi lặng lẽ cúi đầu, uống một ngụm nước lọc, chẳng buồn đáp lại.

Nếu không phải vì chờ người, tôi đã chẳng đến đây làm gì.

Đúng lúc đó, ánh mắt của Lục Nhượng cũng quét qua, anh ta vượt qua đám đông, đi thẳng đến trước mặt tôi, giọng trầm xuống:

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi gật đầu, lịch sự đáp:

“Lâu rồi không gặp.”

Ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt tôi vài giây, nhíu mày, rồi đột nhiên đưa tay nâng cằm tôi lên:

“Gầy đi rồi.”

Tôi sững sờ, theo phản xạ lùi lại một bước, tránh khỏi tay anh ta. Anh ta khẽ cười khẩy:

“Trác Lâm Khê, sao em lại biến mình thành thế này?”

Không khí xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.

Bên cạnh, Trác Tân Tân nhanh chóng kéo tay anh ta, vỗ vỗ vào bộ vest không một hạt bụi, rồi từ trên xuống dưới quan sát tôi.

Khóe môi cô ta cong lên:

“Chị à, không ngờ sau khi rời khỏi nhà họ Trác, chị lại thê thảm đến mức này. Chỉ có thể vào xưởng làm công thôi sao?”

2.

TrácTân Tân là con gái ruột của nhà họ Trác. Sau khi cô ta trở về, lần đầu tiên tôi nghe thấy cô ta gọi mình là “chị”:

“Chị cũng đâu còn trẻ trung gì nữa, đến giờ vẫn chưa có nổi một người đàn ông bên cạnh! Phụ nữ lớn tuổi rồi, ngày ngày vất vả trong xưởng, sớm muộn gì cũng thành món hàng hết giá trị thôi. Hay là đến khách sạn này làm việc đi? Quản lý khách sạn là bạn tôi, làm phục vụ ở đây còn có tiền boa nữa đó!”

Son môi đỏ tươi, váy liền thân trắng đỏ thanh lịch, tóc uốn bồng bềnh mới làm, quả thật trông rất xinh đẹp.

Còn tôi, mấy ngày liền mất ngủ, quầng thâm mắt lộ rõ, vẻ ngoài tiều tụy hơn hẳn.

“Không cần.”

Tôi lười giải thích, chỉ nhàn nhạt đáp lại.

Lục Nhượng đứng bên cạnh, thở dài một hơi. Anh ta rút từ túi áo ra một xấp tiền, đặt trước mặt tôi. Những tờ tiền mệnh giá 100 tệ sáng choang. 

“Cầm lấy đi.”

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hít khí kinh ngạc.

“Tiền chẵn đó!”

“Chỗ này ít cũng phải hơn một ngàn tệ, bằng cả mấy tháng lương của người ta!”

Tôi nhìn chằm chằm vào xấp tiền ấy, nhưng không đưa tay nhận.

“Đã bảo là không cần.”

“Đừng cứng đầu nữa.”

Giọng anh ta trầm xuống, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.

“Bức thư tình hồi cấp hai, em vẫn còn giữ đúng không? Hôm nay em đến họp lớp, nghĩ là có thể lừa được anh à? Em vẫn nhớ mà, đúng không? Kiếp trước…”

Anh ta bỏ lửng câu nói, giọng điệu trở nên mơ hồ.

“Tóm lại, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng không được buông thả bản thân.”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi gần như ngỡ mình đã quay về mùa hè năm lớp tám.

Dưới bóng cây ngoài giếng trời của lớp học, cậu thiếu niên từng quỳ một chân xuống trước mặt tôi, ánh mắt tràn đầy sự cố chấp và không cam lòng.

Chỉ tiếc rằng, hai kiếp trôi qua, tôi sớm đã không còn là cô gái ngây thơ năm nào nữa.

Kiếp trước, suốt hơn năm mươi năm hôn nhân, tôi thật sự đã giữ gìn bức thư tình đầu tiên và cũng là duy nhất của anh ta.

Chỉ vì tin vào tình yêu ấy, tôi đã từ bỏ con đường học vấn, dốc sức ủng hộ anh ta lập nghiệp.

Đôi tay vốn dùng để lướt trên phím đàn của tôi, lại trở thành đôi tay cầm vải dệt trong xưởng.

Nước nóng tôi nấu, quần áo tôi giặt, anh ta mặc vào người, rồi quay lưng khinh thường tôi.

Anh ta nói, có một người vợ là công nhân thất nghiệp như tôi, khiến anh ta mất mặt trước bạn bè. Anh ta trách tôi làm liên lụy, khiến cả đời anh ta mờ nhạt, vô danh.

Mỗi lần say rượu, anh ta lại đập phá đồ đạc trong nhà, nghiến răng nói:

“Trác Lâm Khê, tôi thật sự hối hận! Nếu năm đó tôi chọn cưới Tân Tân, cuộc sống của tôi đã không ra nông nỗi này! Là cô hại tôi! Hại tôi thua sạch cả tiền của nhà họ Trác, còn làm tiêu tan cả tiền của tôi! Đầu tư cái gì cũng thất bại!”

Tôi từng nghĩ, anh ta chỉ là đang say, nói những lời trong lúc tức giận. Mãi đến khi tôi phát hiện ra những cuốn nhật ký, những bức ảnh mà anh ta giấu kín…

Tôi mới biết, suốt bao năm qua, tiền lương của anh ta chẳng hề dùng để kinh doanh, mà đều âm thầm gửi cho Trác Tân Tân.