Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TA KHÔNG CAN TÂM LÀM NỮ PHỤ Chương 1 TA KHÔNG CAN TÂM LÀM NỮ PHỤ

Chương 1 TA KHÔNG CAN TÂM LÀM NỮ PHỤ

6:58 sáng – 05/12/2024

Vào ngày thành hôn cùng Thái tử, phượng hoàng xuất thế, bách điểu triều bái, mọi người đều ca ngợi rằng ta nhất định là người được trời chọn. 

Thế nhưng lòng ta lại chẳng hề vui vẻ, chỉ vì ta đã nghe thấy tiếng lòng của tỳ nữ Như Đào.

Nàng nói: “Rõ ràng đây là ý tưởng mà nữ chính xuyên không đến và tạo ra, vậy mà lại bị nữ phụ này nhặt được một cách vô liêm sỉ.”

Sắc mặt ta bình thản nhưng trong lòng lại dậy sóng. Đây không phải lần đầu tiên ta nghe thấy hai chữ “nữ phụ” này. 

Từ nhỏ, mẹ ta đã thì thầm bên tai, nói rằng ta là nữ phụ trong thế giới này, và Thái tử Lý Tu Viễn khắc ta. 

Bà dặn rằng khi lớn lên, ta nhất định không được lấy hắn

. Khi còn thơ ấu, ta ngây ngô gật đầu trong lòng mẫu thân.

Mẫu thân nhìn ta với vẻ mặt đầy hài lòng, nói rằng nhất định sẽ bên cạnh đợi ta trưởng thành, gỡ bỏ “não yêu đương” của ta, bồi dưỡng ta trở thành một nữ nhân độc lập của thời đại mới. 

Thế nhưng, mẫu thân đã thất hứa. Vào mùa đông năm ta mười tuổi, một trận hỏa hoạn đã mãi mãi giữ bà lại ở mùa đông ấy.

Còn ta, cũng thất hứa rồi, vì ta vẫn gả cho Lý Tu Viễn.

1

“Thái tử phi nên hành lễ rồi.”

Tiếng nhắc nhở nhẹ nhàng kéo ta ra khỏi dòng hồi ức. Ta trở lại thực tại, tay nắm lấy sợi tơ đỏ cùng Thái tử bái đường. 

Lễ kết thúc, tiến vào động phòng, ta lập tức bảo người gọi Như Đào đến.

“Thái tử phi, người tìm nô tì có việc gì?”

Nhận ra nàng có chút lo lắng, ta mỉm cười, dịu dàng nói: “Nghe Vương ma ma nói hôm nay ngươi thể hiện rất tốt.”

“Từ ngày mai, ngươi sẽ được thăng làm tỳ nữ thân cận của bổn cung.”

Như Đào lập tức quỳ xuống, miệng không ngớt cảm tạ, nhưng ta rõ ràng nghe thấy trong lòng nàng nói: “Chết tiệt thật, Cư Yên Đình. Ai thèm làm tay sai cho ngươi chứ? Bộ không biết làm nữ phụ mà làm tốt cờ tiên phong thì sẽ dễ chết lắm sao?”

Có lẽ đây là lần đầu tiên ta thấy một người thể hiện rõ ràng sự “khẩu thị tâm phi” đến vậy. Thế mà ta lại chẳng hề thấy tức giận, ngược lại còn giữ nàng lại thêm một hồi, đến khi nàng nghĩ không ra thêm từ nào để chửi rủa ta nữa, ta mới phất tay cho nàng lui.

Đúng lúc ấy, Thái tử cũng vừa tiếp xong khách, bước vào trong. Khi hai người chạm mặt, ta chợt nghe thấy tiếng thét vang lên từ trong lòng Như Đào.

“A a a! Đây là nam chính sống động trước mắt! Thật đẹp trai! Mà nói mới nhớ, tối nay nam nữ chính chẳng phải sẽ gặp nhau sao? Thật muốn được tận mắt chứng kiến cảnh tượng nổi tiếng này.”

Ta khẽ nhướng mày. Nhà họ Cư ta đứng đầu gia tộc thế gia, việc gả trưởng nữ cho Thái tử đã là nể mặt rồi. Vậy mà hắn lại dám rời bỏ ta ngay trong đêm động phòng hoa chúc. Rốt cuộc là cô nương nào lại có sức quyến rũ lớn đến thế?

Một tia tò mò lóe lên trong ánh mắt ta.

Đúng lúc ấy, Thái tử vén khăn đỏ che mặt ta lên, bốn mắt nhìn nhau. Trong ánh mắt Thái tử hiện lên chút kinh ngạc xen lẫn tán thưởng, hắn nhẹ nhàng khen ngợi: “Thái tử phi quả thật rất đẹp.”

Sau đó, hắn chủ động nắm lấy tay ta, cùng ta uống rượu giao bôi. Khi tất cả nghi thức đã hoàn thành và trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta, Thái tử chu đáo lấy ra một đĩa điểm tâm.

“Cả ngày nay bôn ba vất vả, Thái tử phi hẳn là đã mệt. Chi bằng ăn chút gì đó rồi đi tắm rửa, cơ thể sẽ thoải mái hơn nhiều.”

Ta chấp nhận lời khuyên của hắn, nhưng khi ta tắm xong trở về, Thái tử đã sớm biến mất. Tỳ nữ từ nhỏ theo hầu ta mặt đầy phẫn uất, nức nở nói với ta: “Tiểu thư, Thái tử… Thái tử nói hắn có việc cần xử lý, đêm nay sẽ không trở lại.”

Vài ngày sau, ta – Thái tử phi – trở thành trò cười lớn nhất trong kinh thành. Không chỉ trong đêm động phòng hoa chúc Thái tử không ngủ lại trong phòng ta, mà đến khi ta về nhà mẹ đẻ sau ba ngày, hắn cũng không thấy bóng dáng đâu.

Nhũ mẫu của ta, Vương ma ma, khóc không ngừng trong phòng ta, giờ đây thanh danh của ta đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Vương ma ma lau khô nước mắt, khuyên nhủ: “Thái tử phi, vẫn nên đừng chờ điện hạ nữa. Điện hạ có lẽ đã bị việc gì đó giữ chân rồi.”

Ta gật đầu, ra lệnh cho hạ nhân chuẩn bị xuất phát. Đúng lúc ấy, lại nghe thấy tiếng lòng của Như Đào vang lên bên tai, giọng nàng vừa gấp gáp vừa đầy phấn khích: “Bị việc gì giữ chân? Nam chính đang ở cùng nữ chính của chúng ta bồi dưỡng tình cảm chứ sao! Nửa đêm có một nam tử trọng thương xông vào phòng, mà chỉ có nữ chính xuyên không của chúng ta mới dám giấu người lại, chăm sóc cẩn thận… Nói đâu sai, con trai của họ hình như cũng được tạo ra trong khoảng thời gian này đấy!”

Nghe xong, ta chỉ thấy trong lòng dâng lên một trận buồn nôn, cúi người xuống nôn thốc nôn tháo, mãi đến khi trở về phủ họ Cư vẫn chưa thể xua tan cảm giác khó chịu ấy. 

Sắc mặt ta vẫn tái nhợt, nhưng phụ thân ta, Cư đại nhân, chẳng hề xót xa, chỉ lạnh lùng nhìn ta và căn dặn: “Thái tử thân là quân chủ của một nước, trong lòng luôn lo toan việc nước, con chớ có nhỏ nhen mà làm mất mặt nhà họ Cư chúng ta.”

Ta gật đầu nhẹ nhàng đáp ứng, nhưng khi trở về phòng riêng từ thời chưa xuất giá, ta búng ngón tay một cái, ngay lập tức một nam nhân áo đen xuất hiện trước mặt ta. Hắn khom người hành lễ, nói: “Thiếu chủ có gì căn dặn?”

Ta nhàn nhạt nói: “Tìm cho ta vài nam tử có diện mạo tuấn tú, và thêm một nữ tử có dáng vóc và khuôn mặt tương tự ta.”

Đã nửa tháng kể từ khi ta trở về Đông Cung, nhưng Thái tử vẫn chưa xuất hiện. Như Đào thì không ngừng huyên thuyên về chuyện tình của Thái tử và nữ chính, đến mức tai ta sắp mọc kén vì nghe quá nhiều. 

Đang định tìm việc cho nàng ta làm để bớt lời, thì ta thấy nàng vội vàng chạy vào, vẻ mặt đầy kích động: “Thái tử phi! Thái tử điện hạ… Thái tử điện hạ đã trở về rồi!”

Ta ngẩn người, rồi ngay lập tức nghe thấy tiếng thét vang lên trong đầu của Như Đào: “A a ha ha ha! Nam chính đã trở lại! Cư Yên Đình cuối cùng cũng sắp bắt đầu con đường tự tìm đường chết rồi!”

Câu cuối cùng nàng ta nói với một giọng điệu hào hùng khiến ta bật cười thành tiếng. Từ nhỏ đến lớn, chỉ có người khác trước mặt ta mới tìm đường chết, chứ Cư Yên Đình ta luôn là người chiến thắng.

“Không biết điều gì lại khiến Thái tử phi cười vui đến thế?”

Tiếng nói sang sảng cắt ngang dòng suy nghĩ của ta. Ngẩng đầu lên, ta thấy Thái tử đã đứng ngay ngoài cửa.

Ta lập tức thu lại nụ cười, cầm khăn tay lau khóe mắt khô khốc như thể vừa rơi lệ, bước lên nghênh đón. “Cũng chỉ vì vừa rồi tỳ nữ báo tin rằng điện hạ đã trở về, khiến thiếp mừng đến mức không thể kiềm lòng.”

Nói rồi, ta còn tự véo mình một cái, để mắt hơi đỏ lên, trông càng thêm uất ức, đưa đôi mắt đầy ai oán nhìn hắn. “Điện hạ đi một lần như vậy, khiến thiếp phải chờ đợi lâu đến nhường nào. Thiếp đã nghĩ rằng… điện hạ không cần thiếp nữa.”

Lời nói của ta khiến Thái tử hiện lên vẻ mặt áy náy. Hắn vươn tay ôm ta vào lòng, ra hiệu cho tất cả hạ nhân lui ra ngoài. Căn phòng trở nên tĩnh lặng, bên tai ta chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh mẽ và đều đặn của Thái tử. Hắn khẽ vuốt tóc ta, giọng nói khàn khàn: “Đêm tân hôn rời đi không lời từ biệt là lỗi của ta.”

“Nhưng chuyện có nguyên do,” Thái tử trầm giọng nói. “Ba năm trước, trong cung xảy ra trộm cắp. Thanh bảo kiếm gia truyền của ta, Lưu Quang Kiếm, đã bị đánh cắp và mãi không có tung tích. Đêm thành hôn của chúng ta, có người phát hiện dấu vết của Lưu Quang Kiếm, nên ta mới không lời từ biệt mà rời đi. Ta định sau khi đoạt lại bảo kiếm sẽ trở về xin lỗi nàng. Không ngờ lại bị kẻ gian ám toán, bị thương nặng. May mắn có người cứu giúp, nên giờ đây mới bình an quay lại.”

Trong ánh mắt Thái tử thoáng hiện một tia oán hận, còn ta thì nhìn hắn đầy thương xót, lo lắng hỏi: “Điện hạ hiện giờ thân thể thế nào rồi? Có cần gọi thái y đến xem qua không? Còn ân nhân đã cứu giúp điện hạ, nay ở đâu? Ngày mai thiếp sẽ đích thân đến tận nơi bái tạ.”

Trên khuôn mặt Thái tử thoáng hiện lên một chút ngượng ngùng, hiếm khi thấy hắn lộ vẻ như vậy.

Hắn nhìn ta hồi lâu, rồi mới khẽ ho một tiếng, nói: “Hiện tại thân thể của ta đã ổn, không cần phải gọi thái y nữa. Còn về ân nhân kia, ta đã tặng hắn một khoản bạc, giờ hắn đã trở về quê nhà an hưởng cuộc sống rồi. Thái tử phi không cần lo lắng.”

Ta gật đầu, rồi tựa vào lòng Thái tử, thủ thỉ kể lể nỗi khổ tương tư suốt thời gian qua. Đến khi trời dần tối, ta càng không ngại ngần, trực tiếp nắm lấy ống tay áo của Thái tử, không muốn hắn rời đi nữa.

Ta nhìn Thái tử với ánh mắt oán trách, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ đã không cho thiếp một đêm động phòng hoa chúc, đêm nay nhất định không thể từ chối thiếp.”

Thái tử mỉm cười, đáp: “Không cần đợi đến tối đâu, ngay bây giờ cũng là lúc thích hợp.” Rồi hắn bế ngang ta lên, trực tiếp bước về phía tẩm cung. Nhưng khi đặt ta xuống giường, hắn đột nhiên mất thăng bằng, ngã quỵ xuống.

Đúng lúc ấy, từ sau tấm bình phong xuất hiện một nữ tử có dung mạo khá giống ta, nàng cúi đầu hành lễ: “Thiếu chủ, thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Ta gật đầu, chỉnh lại y phục, từ trên giường bước xuống rồi nhanh chóng rời khỏi tẩm cung. Bên ngoài, một nam tử áo đen đã chờ sẵn.

Hắn thấy ta liền cung kính nói: “Thiếu chủ, lang quân mà thuộc hạ chuẩn bị cho người đang ở ngay phòng bên cạnh. Theo yêu cầu của người, hắn có dung mạo tuấn tú, độc thân và cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Ta tán thưởng nhìn hắn một cái rồi thẳng bước đẩy cửa phòng bên cạnh. Vừa bước vào, đập vào mắt ta là một nam tử trẻ tuổi ngồi ngay ngắn trên giường, dáng vẻ nhã nhặn, mắt bị bịt bằng vải trắng. Nghe thấy tiếng động, hắn nhẹ giọng cất tiếng: “Tiểu thư an lành, nô tài nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư.”

Ta có đôi chút ngạc nhiên. Nam tử này toàn thân toát lên khí chất khác biệt, ta vốn nghĩ hắn sẽ kiên cường phản kháng, không ngờ lại hiểu thời thế như vậy. 

Lập tức, thái độ của ta cũng trở nên mềm mại, ta bước đến, khẽ nâng cằm hắn lên, thầm khen ngợi: “Dung mạo đúng là không tệ.”

“Nhưng ngươi phải biết điều, để bổn tiểu thư có thể mang thai,” ta nói.

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong tẩm cung của mình. Hiếm khi Thái tử không đi dự buổi chầu sớm, mà ở lại cùng ta dùng bữa sáng. Suốt bữa ăn, hắn luôn tận tình gắp thức ăn cho ta, nhưng ta chỉ thấy mệt mỏi, cả người như bị xe ngựa cán qua, rã rời đến từng mảnh.

Khó khăn lắm mới tiễn được Thái tử đi, ta định tranh thủ nghỉ ngơi thêm một chút thì lại nghe tiếng hét chói tai của Như Đào. 

Lần này, giọng nàng đầy tức giận, lẩm bẩm: “Đồ cặn bã! Đồ cặn bã! Nam chính này là đồ cặn bã, đã ở cùng nữ chính rồi thì làm sao có thể chạm vào nữ phụ được chứ? Đã nói là một đời chỉ một đôi cơ mà!”

Tiếng của nàng nghe đầy căm phẫn, còn ta thì hiếm khi lại có chút thất thần. Từ khi còn nhỏ, cha mẹ ta chính là đôi phu thê mà ai cũng ngưỡng mộ…

“Một đời một kiếp, một đôi người.”

Khi đó, mẫu thân ta luôn tươi vui, trong ánh mắt lúc nào cũng ánh lên niềm rạng rỡ. Khi nhìn phụ thân, tình yêu nồng đậm gần như tràn ra khỏi đôi mắt ấy. Nhưng đáng tiếc, mọi thứ thay đổi từ khi ta lên bảy.

Khi ấy, tổ mẫu bệnh nặng, tâm nguyện duy nhất của bà là phụ thân có thể có được một đứa con trai. Mẫu thân ta bị ngã xuống nước và từ đó không thể mang thai nữa, thế là phụ thân buộc lòng phải nạp một thiếp thất.