Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN Chương 8 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

Chương 8 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

7:29 sáng – 21/02/2025

“Phế Huyền Triệt! Mau thả lão tử ra! Đợi khi ta đăng cơ, ta sẽ ban cho các ngươi cái chết toàn thây!”

“Đa tạ nhị ca có lòng, nhưng e rằng bây giờ, nhị ca nên lo lắng xem tội danh thông đồng với địch phản quốc có khiến mình bị chém đầu bêu thiên hạ không đã!”

Bắc Mạc đã dựng máy bắn đá và thang mây, chuẩn bị tổng công kích, Phế Huyền Tranh lập tức hưng phấn hẳn lên.

Ta cau mày, giơ chuôi kiếm đánh hắn ngất đi, sau đó chỉ huy binh sĩ đổ dầu hỏa lên thang mây, châm lửa thiêu sạch đám quân Bắc Mạc đang trèo lên tường thành.

Ta cùng Phế Huyền Triệt dẫn quân xông ra ngoài nghênh chiến. Tưởng chừng đây sẽ là một trận ác chiến, nhưng Bắc Mạc không hề có ý đánh lâu.

Chúng vừa tiến vừa lùi, giao đấu chừng ba bốn lượt rồi bất ngờ rút quân về mười dặm bên ngoài. 

Cùng lúc đó, hoàng thượng cũng nhận ra điều bất ổn.

Người vội vã sai sứ giả đến Bắc Mạc cầu hòa, nguyện ý cắt đất bồi thường, mong duy trì hòa khí giữa hai nước.

Không chỉ vậy, tám trăm dặm gấp rút truyền tới mười hai đạo thánh chỉ, trách cứ Chiêu Nghi tỷ tỷ và Phế Huyền Triệt đã phá hoại bang giao, hạ lệnh triệu Phế Huyền Triệt về kinh chịu tội. Nếu không, triều đình sẽ cắt đứt nguồn lương thực cho biên cương Tây Bắc.

38

Phế Huyền Triệt không thèm liếc mắt, một mồi lửa đốt sạch toàn bộ thánh chỉ.

Chàng chỉ hờ hững buông một câu: “Tướng ở ngoài, quân mệnh có thể không theo,” rồi lập tức đuổi sứ giả ra khỏi thành.

Thái tử Bắc Mạc dường như không vội đánh hạ Tây Bắc, hắn gần như ngày nào cũng dẫn quân tấn công, nhưng chưa từng dốc toàn lực.

Mỗi lần giao chiến đến lúc ta hăng say nhất, bọn chúng liền chủ động rút lui, khiến ta nghẹn khuất không chỗ phát tiết.

Phế Huyền Triệt nhìn ta nổi giận đùng đùng, nhíu mày hỏi: 

“Sao thế?”

“Giận!”

Ta nổi đóa, lao vào đấm túi bụi vào cọc gỗ luyện võ.

Phế Huyền Triệt lộ vẻ lo lắng: 

“Bây giờ quân sĩ đều đã mệt mỏi kiệt quệ, lương thảo cũng bị cắt đứt. Bắc Mạc rõ ràng muốn vây chết chúng ta, không tốn một binh một tốt mà giành lấy Tây Bắc. Tiểu Mãn, chúng ta phải chuẩn bị tâm lý.”

Cơn giận của ta càng bùng lên, ta điên cuồng đấm đá vào cọc gỗ.

“AAA! Lão hoàng đế chết tiệt đó đúng là vô liêm sỉ! Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ lấy đầu hắn làm bóng đá!”

Mắng xong, ta mới chợt nhớ ra người ta vừa rủa là thân phụ của Phế Huyền Triệt, liền lén lút liếc mắt nhìn chàng một cái. Không ngờ chàng chẳng nói lời nào, xoay người rời đi.

Hỏng rồi… có khi nào chàng giận thật không?

Nhưng chẳng bao lâu sau, Phế Huyền Triệt đã quay lại, còn xách theo cả Phế Huyền Tranh. Hắn bị nhét giẻ vào miệng, ú ớ la hét không ngừng, chắc hẳn là đang chửi rất thô tục.

“Cho nàng chút chỗ phát tiết.”

Ta nghiêng đầu nhìn chàng. Chàng ho nhẹ, có chút không được tự nhiên: 

“Dỗ chó nhỏ bớt cáu.”

Mắt ta lập tức sáng rực lên. 

Người thịt làm bao cát, còn tốt hơn khúc gỗ nhiều!

Ta đánh đến mức vô cùng thoải mái, nhưng đang hăng say thì bị Phế Huyền Triệt ngăn lại.

“Giữ mạng hắn lại, hắn vẫn còn giá trị lợi dụng.”

Ta đã xả hết tức giận, nên cũng hào phóng dừng tay.

Chàng nói đúng, Phế Huyền Tranh vẫn còn tác dụng.

Tây Bắc bị vây khốn nhiều ngày, trong thành gấp rút cần lương thực và thuốc men. Chúng ta đành dùng hắn làm điều kiện trao đổi với Bắc Mạc.

—— Nhưng chuyện không ngờ nhất đã xảy ra.

Thái tử Bắc Mạc dứt khoát giương cung, bắn thẳng một mũi tên xuyên cổ họng hắn. Phế Huyền Tranh trợn tròn mắt, chết không nhắm mắt, thi thể rơi thẳng từ trên tường thành xuống.

Ngay sau đó, quân Bắc Mạc lại một lần nữa phát động tổng công kích.

Nhưng lần này, cổng thành Tây Bắc… lại bị mở ra từ bên trong.

Ta và Phế Huyền Triệt sững sờ nhìn nhau, lập tức hiểu ra—

Là những kẻ mà Phế Huyền Tranh đã bố trí từ trước!

39

Quân Bắc Mạc ồ ạt tràn vào thành, tiếng chém giết rung trời.

Những ngày qua, binh sĩ đã bị Bắc Mạc giày vò đến kiệt sức, giờ đây, cổng thành bị mở toang càng khiến sĩ khí quân ta tổn thất nghiêm trọng.

Quân phòng thủ liên tục thất bại, thương vong ngày một tăng. Tố Vân cũng theo các ngự y bận rộn cứu chữa, chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Ta nghiến răng lao thẳng vào giữa đám quân Bắc Mạc, máu nóng bắn tung tóe lên mặt, nhưng ta chẳng buồn lau đi.

Đa Bảo bị mấy tên lính Bắc Mạc bao vây, trong lúc giằng co, hắn không may ngã ngựa, chỉ có thể dùng kiếm liều mạng chống đỡ những lưỡi đao đang bổ xuống.

Lòng ta thắt lại, vội thúc ngựa lao đến cứu hắn. Nhưng ngay lúc ấy, ta nghe thấy tiếng lưỡi đao xé gió đâm xuyên qua da thịt.

“Đa Bảo!”

Một thanh đao sắc lạnh ghim thẳng vào lồng ngực hắn.

Ta phẫn nộ chém bay mấy tên lính Bắc Mạc vây quanh hắn, run rẩy dùng tay bịt lại vết thương nơi tim hắn, cố gắng ngăn dòng máu đang tuôn xối xả.

Ta kéo Đa Bảo đến một góc khuất, gào lên: 

“Ngự y! Ngự y đâu!”

Tố Vân chạy đến, hốc mắt đã ngập nước. Đa Bảo nắm nhẹ lấy tay nàng, thì thào: 

“Đừng khóc…”

Vừa dứt lời, hắn liền ho ra một ngụm máu lớn.

“Hãy nói với ca ta… ta không làm hắn mất mặt…”

Cơ thể hắn bỗng cứng đờ.

Ta chết lặng nhìn Đa Bảo nhắm mắt, không dám ngẩng đầu nhìn Tố Vân. Nhưng nàng lại vỗ vai ta, nhẹ giọng: 

“Tiểu Mãn, đại cục quan trọng.”

Nói rồi, nàng xách theo hòm thuốc, chạy đến chỗ những thương binh khác.

Lòng ta như thiêu đốt, ta điên cuồng vung kiếm, chém sâu vào lồng ngực kẻ địch. Nhưng đao thương trước mặt còn dễ tránh, tên bắn từ xa mới là khó phòng bị nhất.

Lúc ta nhận ra một mũi tên đang lao thẳng về phía mình, ta vẫn đang kịch chiến với một binh sĩ Bắc Mạc, chỉ có thể vội vã nghiêng người, hy vọng giữ được mạng.

Bỗng một bóng người lao đến chắn trước ta.

Là An bà bà!

Mũi tên xuyên thẳng qua tim bà. Bà thậm chí chưa kịp để lại lời trăn trối, đã lặng lẽ gục xuống trước mặt ta.

Ta chết lặng.

Từng ký ức về An bà bà thoáng vụt qua trong đầu.

Món ăn bà nấu có mùi vị của mẫu thân ta.

Bà từng nói ta mặc áo vàng nhạt trông rất giống con gái bà.

Hôm đó, khi biết tên của mẫu thân ta, phản ứng của bà rất kỳ lạ.

Bà là ai?

40

Nhưng trước đao kiếm của quân thù, ta không có thời gian để đau buồn.

Ta cùng Phế Huyền Triệt cắn răng chống cự, không chịu lui một bước, nhưng trong lòng chúng ta đều hiểu— nếu cứ tiếp tục thế này, thất bại chỉ là chuyện sớm muộn.

Ngay khi ta gần như tuyệt vọng, một đoàn quân Đại Thịnh bất ngờ tập kích quân Bắc Mạc từ phía sau.

Là viện binh từ đại doanh ngoại thành kinh đô! Phế Huyền Triệt đã sớm điều quân đến chi viện!

Ta không kìm được nước mắt.

Có viện binh tiếp sức, sĩ khí quân ta lập tức dâng cao.

Trong lúc hỗn chiến, ta thoáng thấy Thẩm Tu Trúc đang lén lút bỏ trốn. Nhưng hắn vừa chạy chưa được bao xa, liền bị vó ngựa giẫm đạp đến biến dạng, không kịp gào thét đã hóa thành một vũng thịt nát.

Ta cùng Phế Huyền Triệt dẫn quân, phối hợp với viện binh nội ngoại giáp công, một trận tiêu diệt hoàn toàn quân Bắc Mạc.

Cuộc chiến kết thúc, Tây Bắc tan hoang, xác người nằm la liệt. Những thi thể nhuốm đầy máu, không còn phân biệt được ai với ai.

Chúng ta dựng giàn hỏa, thiêu rụi thân xác các binh sĩ đã hy sinh.

Ngọn lửa cháy suốt một đêm.

Khi mặt trời lên, tro cốt của họ được thả xuống con sông mẹ của Tây Bắc. Tiếng tù và du mục vọng xa mãi không ngừng.

Ta hỏi Phế Huyền Triệt: 

“An bà bà… chàng biết thân thế của bà không?”

Chàng thoáng ngẩn người: 

“Ta chỉ biết, phu quân của bà họ An, là một thương nhân. Nhưng về sau, phu quân mất, gia cảnh sa sút, chỉ còn lại bà và một đứa con gái. Sau đó, bà mắc trọng bệnh, con gái bà vì cứu bà mà bị kẻ khác lừa gạt, chẳng rõ đã lưu lạc nơi đâu.”

Vậy là đúng rồi.

An bà bà… chính là mẫu thân của mẹ ta, là bà ngoại của ta!

Lòng ta quặn thắt, từng cơn đau nhói.

Ta lấy ra hũ tro cốt của mẫu thân, cũng rải xuống dòng sông lớn.

Năm đó, mẹ ta từng muốn nhảy xuống sông bảo vệ thành, vì với bà, đó là nơi xa nhất bà có thể đi được.

Giờ đây, ta đang đứng nơi biên cương Đại Thịnh, dòng sông này sẽ chảy đến những nơi xa hơn, đến tận chân trời.

Hơn nữa, trong dòng nước này, có tro cốt của bà ngoại.

Mẹ ơi, con biết, mẹ nhất định cũng giống con, từng ngày từng đêm nhớ thương mẫu thân của mình, đúng không?

41

Ổn định Tây Bắc xong, ta cùng Phế Huyền Triệt lập tức dẫn quân tiến thẳng vào kinh thành.

Hoàng cung đã rơi vào hỗn loạn.

Bọn thái giám và cung nữ mặc sức cướp bóc của cải trong từng cung điện, lưng đeo theo túi nặng chĩu, phát ra tiếng leng keng khi vội vã chạy trốn khỏi hoàng cung.

Thẩm quý phi bị một đám thị vệ dồn vào góc tường, quần áo xốc xếch, bộ dạng chật vật. Ta rút kiếm, một đường chém sạch lũ súc sinh có ý đồ xấu xa kia.

Thẩm quý phi sắc mặt xám ngoét, nhưng sự kiêu ngạo năm xưa vẫn không hề suy giảm. Nàng hung hăng nhìn Phế Huyền Triệt, cười lạnh:

“Đến nước này rồi, ngươi còn làm bộ làm tịch cái gì? Nếu đã thế, chi bằng giết ta đi.”

“Như ngươi mong muốn.”

Phế Huyền Triệt không buồn nói thêm một lời, kiếm vung ngang, cắt đứt cổ họng nàng.

Chúng ta tiếp tục tiến vào điện Càn Khôn, đá tung cánh cửa lớn.

Trong cung vắng lặng, hoàng thượng ngồi trước án thư, thần sắc tiều tụy, chẳng còn phong thái ngày nào. Thấy chúng ta tiến vào, người thản nhiên trải một đạo thánh chỉ lên bàn.

“Huyền Triệt, ngày mai trẫm sẽ thoái vị, truyền ngôi lại cho con. Trẫm đã già rồi, làm một Thái thượng hoàng, hưởng thanh nhàn vài năm cũng không tệ.”

Bàn tay Phế Huyền Triệt siết chặt, các đốt ngón tay phát ra tiếng răng rắc.

“Cả nhà Tiêu gia, tất cả đều chết vì người, vậy mà người còn dám mơ mộng đến tuổi già an nhàn?”

Đôi mắt hoàng thượng trừng lớn, nện mạnh nghiên mực xuống bàn.

“Ngông cuồng! Chẳng lẽ ngươi còn muốn giết cả phụ hoàng sao?”

Phế Huyền Triệt lạnh lùng cười khẩy: “Không dám.”

Rồi chàng ra lệnh: 

“Người đâu, đưa phụ hoàng đến Dực Khôn cung. Mời người tận hưởng một tuổi già yên bình đi.”

Hoàng thượng phẫn nộ gào lên: “Nghịch tử! Ngươi muốn làm gì?”

Phế Huyền Triệt bật cười chế giễu:

“Phụ hoàng chẳng phải ngày đêm mong nhớ mẫu hậu sao? Để người sống trong cung của mẫu hậu, cũng là giúp người vơi bớt nỗi tương tư thôi, cớ sao lại tức giận?”

42

Ngày hôm sau, Phế Huyền Triệt cầm chiếu thư truyền ngôi, chính thức đăng cơ. Trong đại điện, ta cùng quần thần quỳ xuống, đồng thanh hô:

“Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Tối qua, chàng đã nói với ta—chàng thích ta.

Không có bất kỳ vòng vo, chẳng có bất kỳ sự chuẩn bị nào, chỉ đơn giản thẳng thắn nói với ta như vậy.

Ta ngây ngốc nhìn chàng, rất lâu sau mới nhận ra, niềm vui từ sâu trong lòng đang cuộn trào như sóng vỗ.

Chàng còn nói, nếu ta muốn, hậu vị chính là của ta.

Những lời này, nếu là trước đây, ta nhất định sẽ chạy khắp Đại Thịnh, đến từng ngôi chùa để cảm tạ thần tiên đã phù hộ.

Nhưng bây giờ, ta không muốn nữa.

Mặc dù ta biết Phế Huyền Triệt khác với tiên hoàng, nhưng ta vẫn không muốn bị giam cầm trong hậu cung. Vì vậy, ta cắn môi, từ chối lời mời gọi đầy mê hoặc này.

Chàng dường như không hề ngạc nhiên, chỉ cười nói:

“Nhưng hoàng hậu mỗi năm được bổng lộc tận một ngàn lượng bạc đấy.”

!

Bây giờ ta đổi ý còn kịp không?!

Nhìn bộ dạng tham tiền không tiền đồ của ta, chàng bật cười lớn.

Trong đại điện, Phế Huyền Triệt phong thưởng những người có công.

“An Tiểu Mãn, dũng cảm thiện chiến, đẩy lui quân địch, bảo vệ giang sơn Đại Thịnh. Phong làm Đại tướng quân trấn thủ biên cương, ban thưởng một ngàn lượng bạc!”

Ta chớp chớp mắt, xúc động suýt khóc.

Phế Huyền Triệt quả nhiên không phụ lòng ta!

Khoan đã…

Một ngàn lượng bạc? Không phải đúng bằng bổng lộc một năm của hoàng hậu sao?

Phế Huyền Triệt… đây chẳng phải là đang dùng sính lễ cầu hôn ta sao?

Nghĩ đến đây, tim ta ngọt đến phát mềm.

Lúc này, vị đại thần đứng cạnh đột nhiên dùng khuỷu tay huých vào eo ta. Lúc ấy ta mới sực tỉnh, vội vàng quỳ xuống nhận chỉ.

Trong lúc hành lễ, ta len lén liếc nhìn Phế Huyền Triệt, quả nhiên, chàng lại đang cười trộm ta kém cỏi!

43

Ta ở lại hoàng cung thêm vài ngày.

Mấy hôm nay, tiên hoàng bị Phế Huyền Triệt giam lỏng trong Dực Khôn cung, không còn bất kỳ người hầu hạ nào. Ngay cả ba bữa cơm cũng phải tùy vào tâm trạng của cung nhân gác cửa mà định đoạt.

Từ đế vương chí tôn, người rơi xuống cảnh khốn cùng, chỉ mới nửa tháng đã có dấu hiệu điên loạn.

Lúc thì gào thét: “Ngai vàng này là của trẫm! Đừng ai hòng cướp được!”

Lúc lại hoảng hốt kêu lên: “Không phải trẫm giết các ngươi! Đừng tìm trẫm báo thù!”

Ta khoanh tay đứng nhìn, khẽ lắc đầu đầy khinh miệt.

Chiêu Nghi tỷ tỷ và Phế Huyền Triệt đã phải chịu cảnh khốn khó suốt mười năm, vậy mà cuối cùng vẫn giữ được bản tâm.

Còn tiên hoàng, mới bị giam có mười mấy ngày đã không còn ra hình người.

Quả nhiên, con người ta không thể làm quá nhiều chuyện trái lương tâm— vì báo ứng luôn đến rất nhanh.

Những ngày này trong cung, ta cũng tranh thủ tận hưởng cuộc sống thần tiên, ăn uống có người hầu, ngủ nghỉ có người chăm. 

 

Rảnh rỗi, ta liền kéo cung nữ hầu hạ mình đi bắt chim trên cây, lội sông mò cá. Mỗi lần như thế, bọn họ lại kinh hoàng quỳ xuống đất, run lẩy bẩy cầu xin ta đừng làm chuyện quái dị nữa.

Nhưng chơi lâu rồi, ta lại cảm thấy trong cung thực sự quá tẻ nhạt.

Ngày hôm sau, sau khi hạ triều, ta thu dọn hành trang, đến tìm Phế Huyền Triệt từ biệt.

“Phế Huyền Triệt, ta muốn về Tây Bắc.”

“Được.”

“…Hả? Chàng không giữ ta lại một chút sao?”

Phế Huyền Triệt đặt tấu chương xuống, nhìn thẳng vào mắt ta:

“Nếu ta giữ nàng lại, nàng sẽ ở lại sao?”

…Không.

Nhưng ta vẫn muốn chàng giữ ta lại một chút mà!

Ta bĩu môi, giấu đi sự hụt hẫng trong lòng, làm ra vẻ thoải mái, vẫy tay chào đầy khoa trương:

“Vậy ta đi đây! Hẹn ngày tái ngộ!”

Bất chợt, Phế Huyền Triệt đứng bật dậy, kéo ta vào lòng. Chàng nhẹ nhàng vuốt tóc ta, trầm giọng nói:

“Chờ ta đến tìm nàng.”

44

Ừm, không còn hụt hẫng nữa.

Ta vui vẻ lên đường trở về Tây Bắc.

Vẫn là Tây Bắc tốt nhất! 

Nước trong vắt, trời cao xanh thẳm, ngay cả mặt trời cũng lớn hơn ở kinh thành.

Sau trận chiến, Tố Vân mở một y quán tại Tây Bắc. Mỗi lần luyện binh xong, ta thường ghé qua quán của nàng để tán gẫu.

Nhưng danh tiếng của nàng lan xa, bệnh nhân tìm đến rất đông. Nàng chê ta làm chậm trễ việc chữa bệnh, mỗi lần ta đến đều tiện tay nhét cho ta cái chày giã thuốc.

Thế là ta phải ngồi giã thuốc cả ngày, cảm giác còn mệt hơn luyện binh!

Thỉnh thoảng, ta lại nghe được tin tức từ kinh thành.

Phế Huyền Triệt thu phục Bắc Mạc, phái quân đóng giữ. Chàng mở rộng khoa cử, trọng dụng nhân tài. Chàng giảm nhẹ sưu thuế, tu sửa thủy lợi, giúp dân chúng tránh khỏi cảnh đói kém.

Phế Huyền Triệt quả thực là một vị minh quân.

Chàng cũng thường xuyên viết thư cho ta.

Nào là chuyện quan viên tranh chấp, ẩu đả ngay giữa triều đường.

Nào là việc bá quan suốt ngày thúc giục chàng nạp phi, thế là chàng tiện thể nhận nuôi một đứa trẻ từ tông thất để kế vị.

Nào là các nước phiên bang tiến cống những bảo vật kỳ lạ, chàng đều gửi đến Tây Bắc cho ta xem.

Còn ta vẫn sống tốt!

“Nay bị Tố Vân bắt giã thuốc suốt cả ngày.”

“Hôm nay ta đi thắp hương cho các quân sĩ đã hy sinh.”

“Hôm nay ra ngoài săn bắn, thu hoạch không ít.”

Cứ như thế, ta và Phế Huyền Triệt đã trao đổi thư từ suốt ba năm.

Ta phải thừa nhận rằng, ba năm nay, ta rất nhớ chàng.

….

Một ngày nọ, lính canh trên tường thành hốt hoảng chạy đến báo tin, bên ngoài phát hiện một kẻ lén lút đáng ngờ.

Ta xách đao leo lên tường thành, nhìn xuống. Phế Huyền Triệt ngồi trên lưng ngựa, nhướng mày, mỉm cười nhìn ta.

Lòng ta rung động, vội chạy xuống, đứng trước mặt chàng. Nhưng vừa gặp mặt, ta bỗng chẳng biết nên nói gì.

Nghĩ một lúc lâu, ta chỉ hỏi: 

“Chàng đến đây, vậy hoàng cung phải làm sao?”

Phế Huyền Triệt xoay người xuống ngựa, nhẹ giọng đáp:

“Ta đã hạ chiếu thoái vị, nhường ngôi lại cho con nuôi. Ba năm qua ta đã dốc lòng dạy dỗ nó, giờ nó đã có thể gánh vác giang sơn.”

Tim ta đập mạnh, ta mong chờ hỏi: 

“Vậy chàng sẽ không quay về nữa sao?”

Phế Huyền Triệt ghé sát lại gần ta, thấp giọng cười:

“Giờ ta không còn chức vị, cũng chẳng có lương bổng, chỉ có thể dựa vào đại tướng quân nuôi dưỡng. An đại tướng quân có chịu thu nhận ta không?”

Ta cố nén nụ cười, kéo tay chàng đi vào thành.

“Thu nhận chàng? Chàng có bản lĩnh gì khiến bản tướng quân chịu nuôi đây?”

“Giặt đồ, nấu cơm, làm ấm giường… mọi thứ đều giỏi.”

“…!”

Mặt trời lặn dần về phía Tây, hôm nay hoàng hôn đặc biệt đỏ rực, chiếu đến mức gương mặt ta cũng nóng bừng lên.

Nhưng thật tốt biết bao!

Từ nay về sau, mỗi bình minh, mỗi hoàng hôn, ta và người trong lòng sẽ luôn sánh vai bên nhau.

End