Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH Chương 4 SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH

Chương 4 SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH

11:01 sáng – 07/12/2024

12

Tròn hai tháng sau, vị trí Thanh Châu Mục rốt cuộc đã được quyết định.

Người được chọn chính là sư phụ của ta, Viện trưởng Bạch Lộc Thư Viện, bậc đại nho tiếng tăm lừng lẫy — Tống Viễn Chi.

Sư phụ ta xuất thân hàn vi, thời trẻ được hưởng ơn vua, có cơ hội đọc sách thánh hiền, sau đó bước chân vào chốn quan trường.

Tuy nhiên, vì thẳng thắn can gián, ngài không được Hoàng thượng yêu mến, nên từ quan về nhà.

Người như sư phụ, tuy là tâm phúc của Hoàng thượng, nhưng các thế gia cũng không phản đối.

Nguyên do không chỉ bởi tính cách cương trực của ngài, mà còn bởi thê tử của sư phụ là đích nữ của dòng họ Thôi ở Thanh Hà.

Nhiều năm qua, sư phụ chuyên tâm viết sách, muốn thâu tóm kiến thức, đã không ít lần giao thiệp với các thế gia.

Một người như vậy được bổ nhiệm làm Thanh Châu Mục, Hoàng thượng và thế gia tuy không hài lòng nhưng đều cảm thấy yên tâm.

Sư phụ trở thành thượng cấp của ta, lòng ta đương nhiên vui mừng.

Nhưng điều khiến ta hân hoan hơn cả là thánh chỉ của Hoàng thượng phong ta tạm giữ chức quận thủ Bắc Hải Quận.

Cùng với đó, Vũ Lâm Vệ mang đến một bức mật thư do chính tay Hoàng thượng viết.

Trong thư, Hoàng thượng bày tỏ sự hài lòng khi thấy ta đối phó các thế gia, đồng thời dặn dò ta tiếp tục duy trì công việc này, và hứa hẹn những phần thưởng hậu hĩnh.

Hoàng thượng giao cho ta quyền cai quản hai quận, một quyền lực chưa từng có trong lịch sử.

Điều này xuất phát từ hai lý do:

Thứ nhất, ta đã bỏ ra số tiền lớn để mua chuộc Mã thái giám, người thân tín nhất bên cạnh Hoàng thượng, giúp ngài có thiện cảm với ta.

Thứ hai, vì ta đã hoàn toàn đoạn tuyệt với các thế gia, với thân phận nữ nhi, Hoàng thượng càng yên tâm khi trao quyền hơn là giao cho một nam tử.

Thánh chỉ vừa ban, cả thiên hạ chấn động.

Từ trước đến nay, chưa từng có ai thống lĩnh cùng lúc hai quận.

Ta là người đầu tiên!

13

Cai quản Bình Nguyên Quận, ta dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, cộng thêm ân sủng của Hoàng thượng, đã xử lý hơn nửa thế gia trong quận.

Việc tiếp theo của ta chỉ cần an dân, khuyến khích nông nghiệp là đủ.

Bình Nguyên Quận có 19 huyện, trong đó 10 huyện trưởng đã bị xử phạt hoặc cách chức.

Ta thay vào đó những người đức hạnh, năng lực vượt trội, phần lớn là các nhân tài địa phương mà ta từng trọng dụng ở kiếp trước.

Mỗi tháng, các huyện trưởng phải hoàn thành nhiệm vụ do quận phủ giao, đồng thời báo cáo tiến độ cho trường sử Lý Triết.
Lý Triết được trọng dụng, hầu như đích thân đi khảo sát từng huyện, chỉ ra những khuyết điểm để chỉnh sửa.

Hắn quả thực là bậc thầy trong việc quản lý nội chính, chăm lo dân sinh.

Ta cũng thiết lập một pháp trường ngay tại quận phủ, giao cho quận thừa Trần An phụ trách.

Mỗi ngày, xử lý một kẻ có tội trong các thế gia, đồng thời khuyến khích dân chúng tố cáo những oan khuất của mình, kéo dài suốt ba tháng.

Trần An tính tình cương trực, giỏi phá án, có hắn trấn giữ, quan lại và nha dịch không dám làm càn, khiến dân chúng Bình Nguyên Quận an cư lạc nghiệp.

Có Lý Triết lo nội chính, Trần An quản pháp luật, ta hoàn toàn yên tâm.

Giờ đây, việc ta cần làm là đến Bắc Hải Quận để tìm một người.

14

Quận thủ tiền nhiệm của Bắc Hải Quận là người Triệu gia, đã bị xử tử.

Thế lực Triệu gia tại đây cũng suy tàn, nhưng Bắc Hải Quận vẫn còn gia tộc Phùng, một thế lực mà ngay cả họ Triệu cũng phải nhường ba phần.

Phùng gia đời đời kinh doanh, hành sự thấp điệu, nên danh tiếng không vang dội.

Chỉ nhờ những sự kiện xảy ra ở kiếp trước, ta mới biết được Phùng gia là ai.

Kiếp trước, khi Tạ An và Tống Vân đến huyện Xương Bình chữa trị chân, mãi vẫn không trở về.

Trong vòng một năm, ta hao tổn không biết bao nhiêu tâm huyết, cuối cùng cũng đánh bại họ Triệu, nắm quyền tại Bình Nguyên Quận.

Dù chính sự thông suốt, nhưng thương nghiệp trong quận lại gặp trục trặc.
Cửa hàng vải, tiệm gạo, vận chuyển đường thủy đồng loạt đình công, khiến dân chúng bất mãn, nhiều người lên tiếng chỉ trích ta.

Ta phái mật thám điều tra, phát hiện kẻ đứng sau chính là Phùng gia.

Khi điều tra sâu hơn, ta kinh ngạc tột độ.

Tài sản Phùng gia trải khắp Thanh Châu, từ vải vóc, gạo lương, đến hải sản, tất cả đều lộ diện.

Nhưng ẩn sâu bên dưới, Phùng gia còn sở hữu đội tàu thương buôn riêng, giao thương với Nam Dương, số tiền thu được nhiều không kể xiết.

Bề ngoài, Phùng gia có vẻ chịu sự kiểm soát của Triệu gia, nhưng thực tế, sức mạnh ngầm của họ đã vượt xa Triệu gia.

Việc họ gây rối với ta chỉ là để đối phó Triệu gia mà thôi.

Để giải quyết vấn đề trong quận, ta tìm đến tộc trưởng Phùng gia, Phùng Ngọc.

Phùng Ngọc là người vừa bước qua tuổi ba mươi, dáng người hơi đẫy đà, khuôn mặt luôn nở nụ cười, đúng chuẩn một thương nhân điển hình.

Nhưng khi trò chuyện, ta mới nhận ra hắn là một kẻ tài trí.

Phùng Ngọc nhìn thấu cục diện thiên hạ một cách tinh tường, suy nghĩ của hắn chẳng khác gì ta.

Về phần ta đối với chính sách hiện tại đang đóng chặt biển cả cũng không vừa lòng, điều này lại trùng hợp với ý của hắn.

Nói đến sau này, chúng ta trở thành bạn chí cốt, mặc dù tuổi tác chênh lệch.

Ta dẫn hắn đến Bình Nguyên Quận, nơi ta cai trị.

Hắn thở dài ba lần.

“A Vãn, nếu ngươi là nam tử, ta sẽ dùng toàn lực của gia tộc, giúp ngươi thành công.”

“Phùng đại ca, ngươi nên tin tưởng vào mắt nhìn của ta, Tạ An cũng không kém.”

Dưới sự thuyết phục của ta, Phùng Ngọc đã động lòng, muốn đặt cược trước, nhưng hắn yêu cầu gặp Tạ An một lần.

15

Vậy là, sau một năm, ta và Tạ An lại gặp mặt.

Lần nữa gặp lại Tạ An, hắn đang được Tống Vân đỡ luyện tập đi lại.

Tống Vân y thuật quả thật rất tinh thông.

Ta đã sớm báo trong thư, lần này sẽ cùng Phùng Ngọc tới.

Vừa thấy Phùng Ngọc, Tạ An vô cùng nhiệt tình, bắt đầu trình bày những hoài bão của mình với hắn.

Hắn còn nói nếu thành công, sẽ báo đáp Phùng gia.

Tạ An có tầm nhìn rộng lớn, tài năng không hề kém ta, chỉ trong chốc lát đã trò chuyện rất vui vẻ với Phùng Ngọc.

Tại buổi tiệc tối, ta, Tạ An, Tống Vân và Phùng Ngọc cùng ngồi chung một bàn.

Tạ An dưới sự chăm sóc của Tống Vân, khí huyết và tinh thần đã khá lên rất nhiều, ta nâng ly cảm tạ Tống Vân.

Tạ An lại tự rót một ly rượu, rồi đưa cho Phùng Ngọc:

“Phùng huynh có thể cùng Tạ mỗ uống cạn ly này không?”

Phùng Ngọc chưa kịp lên tiếng, Tống Vân nhíu mày:

“Tạ An, ngươi đã hứa với ta, trong thời gian chữa bệnh không được uống rượu.”

“Phùng huynh tha lỗi, tiểu đệ hiện tại đang trong thời kỳ điều trị, vậy xin dùng trà thay rượu.”

Tạ An ngượng ngùng cười, đặt ly rượu xuống, cầm lấy tách trà.


Phùng Ngọc cầm ly rượu lên, nhưng không uống.

“Tạ huynh, ta có một đích nữ còn đang ở trong khuê phòng, ngươi có nguyện ý lấy nàng làm thiếp không?”

Vừa dứt lời,Tống Vân khẽ hừ một tiếng.

Tạ An mặt mày ngượng ngùng, nhìn ta.

Ta bên ngoài không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng lại hoài nghi, Phùng Ngọc không phải người gả nữ nhi để cầu danh vọng, sao lại đột ngột đưa ra yêu cầu này?

“Ta đã có A Vãn, đời này sẽ không có người nào khác. Phùng huynh, yêu cầu của ngươi, ta Tạ An không thể đáp ứng.”

Tạ An uống cạn tách trà, nói dứt khoát.

Phùng Ngọc gật đầu, rồi quay sang nhìn ta:

“A Vãn, ngươi thấy đích nữ của ta có thể làm tỷ muội với ngươi không?”

Mặc dù ta không biết Phùng Ngọc đang muốn giở trò gì, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn trong mắt hắn, ta đã gật đầu.

“Tạ An, ta đã gặp qua nữ nhi của Phùng huynh, nàng hiểu biết, đoan trang, với ta rất hợp, ngươi cưới nàng đi!”

Tạ An vẫn từ chối, khẳng định rằng đời này chỉ yêu mình ta, bữa tiệc vì thế mà không vui mà tan.

Tạ An còn giận dữ mắng ta:

“A Vãn, sao ngươi có thể chia sẻ ta cho người khác?”

“Tạ An, ngươi muốn đi con đường đế vương, chuyện như thế không thể tránh khỏi.”

Ta rất bình tĩnh, vì từ lâu đã biết, trên đời này không thể có mọi thứ, tình yêu thì phải có, quyền lực cũng phải có, sao có thể chiếm đoạt tất cả?

“Chỉ cần chúng ta thật lòng yêu nhau, không có Phùng gia, ta còn có những lựa chọn khác.” 

Tạ An ôm chặt lấy ta.

Liệu có thể không? Đây là lần đầu ta nghi ngờ chính mình, tin tưởng hắn.

Vì vậy, khi Phùng Ngọc cáo từ, cho ta lời khuyên, ta cũng không để tâm nhiều.

“A Vãn, ta là thương nhân, mắt nhìn luôn chính xác, ngươi phải cẩn thận Tạ An và những nữ nhân bên cạnh hắn.”

Phùng Ngọc do dự một chút, rồi nói thêm:

“A Vãn, nếu ngươi muốn bỏ Tạ An, tự mình làm, ta sẽ ủng hộ ngươi.”

Ta cảm động, đùa hỏi hắn:

“Phùng huynh, ngươi không ngại ta là nữ tử chứ?”

“Không ngại!”

16

“Không ngại!”

Lần này gặp lại Phùng Ngọc, hắn vẫn cho ta câu trả lời giống như lần trước.

“Phùng huynh, đa tạ.”

Lần này, ta bị các thế gia ghét bỏ, thanh danh rất kém, nhưng sau khi trò chuyện, Phùng Ngọc vẫn coi ta là bạn tri kỷ.

“A Vãn, không cần cảm tạ, ta tin tưởng ngươi, vì ta tin vào mắt nhìn của mình, tuyệt không sai!”