Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH Chương 2 SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH

Chương 2 SỐNG LẠI 1 ĐỜI TA SẼ KHÔNG HẠ MÌNH

11:00 sáng – 07/12/2024

Trong từ đường, toàn là người thân của ta, những người đã nhìn ta trưởng thành.

Việc lui hôn đã qua một tháng, nhưng không ai chất vấn trực diện, giờ đây ta lại tự mình phát tán lời đồn.

Từ đường rơi vào cảnh hỗn loạn, người người lời qua tiếng lại, đều là vì lo lắng cho ta, khuyên ta ở lại Vương gia.

“Im hết! Lấy roi mây, lập gia pháp! Vương Vãn ở lại, những người khác lui ra ngoài!” 

Đó là giọng của nội tổ phụ.

Có người muốn khuyên nội tổ phụ, nhưng bị thị vệ kéo đi. 

Nội tổ phụ lần này thực sự nổi giận.

6

Từ đường chỉ còn lại ta và nội tổ phụ.

Ta quỳ xuống trong khi nội tổ phụ đứng trước mặt ta.

“A Vãn, từ khi con sinh ra, ta đã mang con theo bên người mà dạy dỗ. Con thiên tư thông tuệ, võ đức tràn đầy, chẳng kém cạnh bất kỳ tuấn tài nào trong thiên hạ. Vì thế khi con đột nhiên lui hôn trước bàn thờ gia tiên, dẫu không nói lý do, ta vẫn đồng ý.”

“Con bỏ qua danh tiếng Vương gia để theo phe của Hoàng thượng, khiến gia tộc mất lòng tin trước thiên hạ, ta cũng không ngăn cản.”

“Nhưng nay con lại muốn tự mình rời khỏi Vương gia, nội tổ phụ không đồng ý. Con phải cho nội tổ phụ một lời giải thích, cho những người thân trong gia tộc một lời giải thích.”

Nội tổ phụ là người thương ta nhất, nhưng ta không thể nói thật.

Chẳng lẽ nói ta đã trọng sinh, biết được Tạ An kiếp trước không phải là người tốt? Quả thực vô lý.

Ta dập đầu nhận sai, bịa ra một lý do mà thưa cùng nội tổ phụ:

“Nội tổ phụ, con biết lỗi. Lỗi ở chỗ con ghét bỏ Tạ An tàn tật, lỗi ở chỗ con tham lam quyền lực mà nương nhờ Hoàng thượng, nên con tự xin rời khỏi Vương gia!”

Còn một lỗi nữa, lỗi lớn nhất, ta không nói ra.

Lỗi ở chỗ ta, một nữ nhi, lại nảy sinh dã tâm không nên có. 

Hắn, Tạ An, có thể làm kẻ ổn định thiên hạ, chẳng lẽ ta không thể làm người xoay chuyển càn khôn?

Nhưng để không liên lụy đến Vương gia, ta phải rời đi…

Nội tổ phụ nghe xong, lặng đi một lúc, sau đó cười giận, quất roi xuống người ta, lớn tiếng quát mắng:

“Vương Vãn, lỗi thứ nhất của con, là mắt mù không nhận ra người, nhìn nhầm kẻ xấu.”

“Lỗi thứ hai, là tự cao tự đại, tham vọng quá lớn.”

“Lỗi thứ ba, là thủ đoạn tàn nhẫn, không màng tình người.”

“Đây là bài học cuối cùng ta dạy con, mong con trân trọng. Từ nay, Vương gia và con không còn liên quan.”

Nội tổ phụ tuổi cao, sức lực suy giảm, ba roi đánh xuống chỉ để lại vài vết hằn trên người ta, không tổn thương gân cốt.

Nhưng đôi mắt ta đã sớm ngấn lệ.

Nội tổ phụ đang nói ngược, ý ông thực sự là ta có mắt nhìn xa, chí hướng lớn lao, có tình có nghĩa.

“Vương Vãn”, nội tổ phụ chỉ khi khen ngợi ta mới gọi như vậy.

Nội tổ phụ… hiểu rõ chí hướng của ta, người đang thành toàn cho ta!

Ba ngày sau, trước cửa lớn của Vương gia, nội tổ phụ tuyên bố trước mọi người rằng ta bị trục xuất khỏi gia tộc.

“Vương Vãn, ngươi đã không còn là người của Vương gia, vậy hãy để lại ba ngàn giáp sĩ, nghìn khoảnh ruộng tốt, tám trăm cửa hàng.”

Ngoại trừ một nhóm thân tín mười mấy người, những thứ này ta đâu mang theo.

Ta thoáng ngẩn người, nhưng lập tức hiểu ra ý của nội tổ phụ.

Ta gỡ xuống những món trang sức đang đeo, cởi bỏ bộ y phục lộng lẫy trên người, từng thứ một ném xuống đất.

“Vương tộc trưởng, những thứ này ta đều trả lại cho Vương gia, từ nay ta chỉ trung thành với bệ hạ.”

Những gì mất từ Vương gia, Hoàng thượng sẽ bù đắp cho ta nhiều hơn.

7

Ngày hôm đó, sau khi ta hoàn toàn cắt đứt với Vương gia, Hoàng thượng liền trong đêm ban xuống hai đạo thánh chỉ.

Một đạo gửi tới Vương gia, tuyên bố rằng ta nay đã là quận chúa, những tài sản như giáp sĩ, ruộng đất, và cửa hàng vốn từ nhỏ đã đứng dưới danh nghĩa của ta.

Những thứ ấy đã được quan phủ ghi chép vào sổ sách, luật pháp không cho phép sai sót. 

Nếu Vương gia tiếp tục chiếm giữ, Hoàng thượng sẽ đứng ra vì quận chúa mà lấy lại công bằng.

Đạo chỉ còn lại ban cho ta một món quà trọng đại.

Ngài phong ta làm quận thủ của Bình Nguyên Quận, tổng lĩnh cả quân lẫn chính, lập tức khởi hành nhậm chức.

Bình Nguyên Quận? Sao lại là Bình Nguyên Quận? Dẫu lòng đầy vui mừng, ta vẫn không khỏi dấy lên một tia nghi hoặc.

Kiếp trước, sau khi định thân thành công, Tạ An đã nhờ gia tộc dốc sức đưa hắn đến Bình Nguyên Quận, vùng đất được xem là nơi khởi đầu cho giấc mộng lớn.

Kiếp này, ta lật đổ Tạ gia, cắt đứt với Vương gia, đổi lại được phần thưởng hậu hĩnh như vậy, Hoàng thượng đang dùng ta làm tấm gương cho thiên hạ?

Chỉ cần trung thành với ngài, quyền lực và của cải sẽ dễ dàng trong tầm tay.

Vào đầu thu năm Thành Bình thứ 21, ta dẫn theo ba ngàn giáp sĩ cùng hai ngàn Vũ Lâm Vệ do Hoàng thượng ban tặng, khởi hành.

Trên đường đến Bình Nguyên Quận, ta mở ra bức thư tay của tổ phụ.

Thư của tổ phụ

A Vãn, con tuy mang thân nữ nhi, nhưng từ thuở nhỏ đã có chí hướng cao xa. 

Tổ phụ từng nghĩ rằng, định thân cho con với tiểu tử nhà họ Tạ, con phụ tá hắn, cũng có thể đạt được chí lớn. 

Nhưng không ngờ, con thật sự đủ can đảm tự bước ra con đường của mình.

Tại từ đường, tổ phụ đánh đau con có đau không?

A Vãn của ta, từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn, tổ phụ nào nỡ xuống tay nặng?

Con có dũng có mưu, không chỉ tỏ lòng trung thành trước Hoàng thượng, mà còn dám bỏ ra số tiền lớn để mua chuộc đại thái giám trong cung, giành được đất phong. 

Nhưng chỉ đất phong thôi chưa đủ, con cần quyền lực thực sự.

Tổ phụ đã mời các thế gia đại tộc cùng nhau ép Hoàng thượng trên triều đình, yêu cầu xử phạt con. 

Sau đó lại vào hậu cung cầu xin vị cô mẫu của con. 

Hoàng thượng càng tức giận, ban thưởng cho con càng hậu hĩnh.

Vậy nên Bình Nguyên Quận mới đến tay con. 

Đó là vùng đất tốt, ruộng vườn màu mỡ, phong điều vũ thuận, hy vọng con cai trị cho tốt.

Lần này đi, mong con như chim bằng vượt biển, một bước lên trời.

Kiếp trước, việc Tạ An thuận lợi giành được Bình Nguyên Quận, chắc chắn tổ phụ cũng đã âm thầm tính toán, chỉ là ta khi ấy chẳng hề hay biết.

Đốt lá thư thành tro, ta quay về hướng tổ phụ, hành lễ hai bái.

Một bái vì kiếp trước.

Một bái vì kiếp này.

8

Vừa đặt chân đến Bình Nguyên Quận, ký ức kiếp trước liền ùa về.

Đại hôn giữa ta và Tạ An chính là diễn ra tại nơi này.

Lúc ấy, hắn vừa nhậm chức quận thủ, chính vụ bận rộn, khiến vết thương ở chân tái phát, dẫn đến sốt cao.

Đêm tân hôn, hắn nằm trên giường bệnh, vẻ mặt đầy áy náy.

Hắn nói: “Thân thể ta không tốt, việc phòng the có thể trì hoãn được chăng?”

Ta gật đầu, chấp nhận.

Nữ y Tống Vân tìm đến ta, nói rằng xương chân của hắn đã hoại tử mưng mủ, vết thương nhiễm trùng. 

Nếu muốn giữ mạng, phải đập nát xương chân để tái tạo.

“Đập nát xương, liệu có thể hồi phục mà đi lại được không?” 

Tạ An khẽ hỏi, giọng đầy bất an.

Tống Vân gật đầu: 

“Nếu chữa trị đúng cách, tuân thủ lời dặn, có thể.”

Nghe tin có thể chữa khỏi cho Tạ An, ta mừng rỡ vô cùng:

“Vậy phiền Tống đại phu, có điều kiện gì xin cứ nói, ta và phu quân nhất định sẽ đáp ứng.”

Tống Vân nhìn thẳng vào mắt ta, chậm rãi nói:

“Tốt, Vương tiểu thư, ta chỉ có một yêu cầu, xem ngươi có thể đồng ý hay không.”

Quy tụ sức mạnh của hai gia tộc Vương – Tạ, có việc gì là không thể? Ta tự tin gật đầu:

“Xin cứ nói.”

Tống Vân giơ tay, chỉ thẳng vào Tạ An, từng chữ chậm rãi vang lên:

“Ta muốn hắn!”

Ta sắc mặt biến đổi, chưa kịp mở lời…

Giọng nói đầy bất đắc dĩ của Tạ An vang lên:

“Tống Vân, đừng đùa nữa.”

Tống Vân thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:

“Ta không đùa. Nếu muốn chữa trị dứt điểm, ngươi nhất định phải nghe ta, có hai việc cần phải làm.”

“Thứ nhất, ngươi phải chuyên tâm tiếp nhận trị liệu, tạm gác lại mọi việc.”

“Thứ hai, Tạ An phải cùng ta rời khỏi Bình Nguyên Quận. Khí hậu nơi đây ẩm nóng, dễ sinh nhiễm trùng. Cần tìm một nơi mát mẻ để thực hiện việc đập xương.”

Tạ An nhíu mày, quay sang nhìn ta.

“A Vãn, ta giao việc trong quận cho nàng, lòng ta yên tâm. Nhưng ta và nàng mới thành thân, nay lại phải xa cách hai nơi, nàng cùng Vương gia sẽ thế nào…”

Kiếp trước, ta vì lo lắng cho thân thể của Tạ An, không chút suy nghĩ mà đồng ý.

Sau đó, Tạ An và Tống Vân đến huyện Xương Bình khí hậu mát mẻ để điều trị, còn Bình Nguyên Quận thì do một mình ta quản lý.

9

Thanh Châu có sáu quận, trong đó Bình Nguyên Quận địa thế bằng phẳng, sản vật phong phú, được xem là vựa lúa của Thanh Châu.

Từ xưa đến nay, đây là nơi thế gia chiếm cứ, tám phần ruộng tốt đều nằm trong tay các thế gia đại tộc.

Muốn thực sự khống chế nơi này, nhất định phải giải quyết mớ rễ chằng chịt của các thế gia.

Kiếp trước, dù ta là đại diện của hai nhà Vương – Tạ, cũng phải bỏ ra không ít nhân tình và giá lớn, mất một năm mới miễn cưỡng nắm được quyền hành.

Kiếp này, tuy bị thế gia đại tộc chán ghét, nhưng ta đường đường chính chính là quận thủ của Bình Nguyên Quận.

Trong tay ta có ba ngàn giáp sĩ trung thành, thêm vào hai ngàn Vũ Lâm Vệ do Hoàng thượng ban, tổng cộng năm ngàn binh mã, chẳng phải là ít.