Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÙA HOA RƠI GẶP LẠI CHÀNG Chương 10 MÙA HOA RƠI GẶP LẠI CHÀNG

Chương 10 MÙA HOA RƠI GẶP LẠI CHÀNG

4:27 chiều – 22/12/2024

Kết cục: Chân gãy.
Thật bi thương.

13

Ta vô cùng sốt ruột.
Đã gần hai tháng ta chưa gặp lại nàng.

Người xưa nói: Thương gân động cốt cần một trăm ngày để hồi phục.”
Nếu theo cách nói này, chân ta muốn lành hẳn cũng phải mất thêm một tháng nữa.

Nhưng ta không thể đợi được nữa.

Vậy nên, ta lén lút bỏ trốn.
Vẫn như mọi khi, ta tìm đến gốc đào nơi chúng ta hay gặp nhau, ngồi chờ nàng.

Vừa nhìn thấy ta, nàng liền chạy vội đến.
Ta chăm chú nhìn vẻ mặt của nàng, cố gắng nhận ra xem đó là giận dữ hay vui mừng.

Kết quả, nàng bỗng nhiên… khóc òa lên.

Ta lập tức hoảng hốt, vội vàng lau nước mắt cho nàng, miệng không ngừng xin lỗi:
“Đừng khóc, đừng khóc, là ta sai rồi…”

“Ngươi sao lại lâu như vậy mới đến!” Nàng vừa khóc vừa lớn tiếng quát ta.

Nhìn nàng như vậy, trong lòng ta bỗng dâng lên một suy nghĩ kỳ lạ.
Chẳng lẽ… nàng cũng mong chờ được gặp ta hay sao?

Vì vậy, ta liền hỏi thẳng:
“Nàng nhớ ta rồi đúng không?”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó! Ta không có!” Nàng phản bác, mặt lập tức đỏ bừng.

Càng nhìn nàng, ta càng chắc chắn hơn, liền trêu ghẹo tiếp:
“Không nhớ thì sao nàng đỏ mặt thế kia?”

Trong lòng ta vừa vui vừa thấp thỏm, chỉ mong nàng thừa nhận rằng nàng nhớ ta.

Nào ngờ, nàng đẩy ta một cái.
Ta đứng không vững, ngã ngồi xuống đất.
Chân bị thương lại lộ ra.

Nàng sững người, lập tức ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương cho ta.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của nàng, ta giả bộ đáng thương:
“Lúc tập luyện cách đây hai tháng, ta vô ý bị ngã gãy chân. Hôm nay trèo tường vào đây, không cẩn thận làm vết thương rách ra.”

Ta vốn định khiến nàng thương cảm cho ta.
Nào ngờ nàng lại khóc to hơn.

14

Ta hoảng quá, vừa lau nước mắt cho nàng vừa giơ tay tự tát mình:
“Đừng khóc, đừng khóc. Là ta không tốt, ta đáng trách. Ta chỉ dọa nàng thôi, thực ra không đau chút nào.”

Nàng ngừng khóc, đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, nhẹ giọng nói:
“Nói thật đi.”

Ta suy nghĩ một lúc rồi quyết định thành thật:
“Chỉ đau một chút thôi.”

Nàng giơ tay đấm nhẹ một cái vào ngực ta, mắng:
“Ngươi không thể đợi vết thương lành hẳn rồi hẵng đến sao? Dù gì thì cũng đã…”

Ta không để nàng nói hết, liền nắm lấy tay nàng, nghiêm túc nói:
“Không sao, chút đau này ta chịu được.”

Vết thương đau thế nào ta cũng nhịn được, nhưng nỗi nhớ nàng, ta thực sự không muốn chịu đựng nữa.

“Thấy nàng rồi thì ta không còn đau nữa, thật đấy.” Ta nói.

15

Nàng chạy mất rồi.
Nàng để lại một câu “Ta đi lấy thuốc trị thương” rồi vội vàng bỏ chạy.
Chỉ còn lại ta, đứng như một kẻ ngốc.

Ta bực mình gãi đầu. Nàng chạy cái gì chứ?
Trong lòng bỗng trào lên một nỗi lo lắng.
Không lẽ nàng nghĩ ta là kẻ háo sắc rồi sao?

Nghĩ đến đây, ta giận bản thân vô cùng.
Giơ tay tự tát một cái: Ai bảo ngươi nôn nóng! Ai bảo ngươi ăn nói không suy nghĩ!”

Ta bắt đầu bồn chồn, không biết nàng có còn muốn gặp ta nữa không.

16

Cuối cùng, nàng cũng trở lại, cầm theo thuốc trị thương.

Trong thời gian nàng đi, ta đã nghĩ rất kỹ. Quyết định phải sửa lại lời mình nói lúc nãy.
“Vừa rồi là ta lỗ mãng quá, nàng đừng để bụng.” Ta nói, cố tỏ vẻ thành khẩn.

Nhưng nàng vẫn im lặng, mặt mày buồn bã.
Chắc hẳn nàng giận thật rồi.
Nếu nàng không để ý đến ta nữa thì phải làm sao đây?

Nàng giúp ta bôi thuốc, ta cố tình kêu rên ầm ĩ một cách khoa trương, thành công thu hút sự chú ý của nàng.
“Nếu ngươi không để vết thương lành hẳn thì đừng chạy lung tung nữa!” Nàng mắng.

Ta mở miệng định nói: “Là vì ta muốn gặp nàng mà.”
Nhưng nhớ đến hành động hồ đồ của mình lúc trước đã khiến nàng giận, ta đành im lặng nuốt lại lời muốn nói.

Nàng nhìn ta, nghiêm giọng cảnh cáo:
“Trước khi vết thương lành hẳn, không cho phép ngươi đến nữa! Nếu còn đến, ta sẽ không để ý đến ngươi nữa!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, ta biết nàng không nói đùa.
Ta chỉ còn biết thở dài một hơi, ủ rũ đáp:
“Được rồi…”

17

Lại một tháng nữa trôi qua.

Khi vết thương của ta sắp lành hẳn, trong cung đột nhiên ban ra một đạo thánh chỉ.
Thì ra chiến sự ở biên ải lại bùng nổ, và ta phải xuất chinh.

Ngày trước khi ra trận, ta đến cung tìm nàng.

Khi ta đến, nàng đã ở dưới gốc cây đào, trông có vẻ uể oải.
Ta lén lút bước lại gần, gõ nhẹ lên đầu nàng.

Nàng quay lại, đôi mắt lóe lên vẻ vui mừng:
“Chân ngươi lành rồi sao?”

Để chứng minh, ta liền nhảy nhót, lộn nhào vài vòng trước mặt nàng.

18

Ta hỏi nàng vì sao lại trông ủ rũ như vậy.
Nàng kể cho ta nghe chuyện của một phi tần trong lãnh cung, rồi bỗng hỏi:
“Hàn Trác, ngươi nói xem, thích một người là như thế nào? Có thể khiến người ta nhớ nhung suốt một đời?”

Nghe câu hỏi ấy, trong lòng ta dâng trào một cảm xúc mãnh liệt.
Vì hiện tại ta chính là như vậy.

Ta thích nàng.
Thích đến mức luôn nhớ về nàng mọi lúc mọi nơi.
Thích đến mức muốn ở bên nàng cả đời.

Nhưng ta phải làm sao để nàng hiểu đây?

Lời của Trương thúc lại vang lên trong đầu ta: “Chủ động tấn công.”

Vì vậy, ta hít một hơi thật sâu, quay người lại, giữ lấy đầu nàng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, ta ghé sát lại… và đặt một nụ hôn lên môi nàng.

“Đây chính là thích. Nàng cảm nhận được chưa?” Ta nhìn nàng, hỏi.

Nàng sững sờ, chưa kịp đáp lời.
Ta cảm thấy nếu còn không nói ra, ta sẽ không nhịn nổi nữa.

Linh Hoa, ta sắp phải theo gia gia ra trận.
“Đợi ta khải hoàn trở về, ta sẽ xin hoàng thượng ban hôn. Nàng nhất định phải đợi ta nhé.”

Khoảnh khắc chờ đợi câu trả lời của nàng, ta có cảm giác trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt ửng đỏ.
“Được.” Nàng nói nhỏ, như một lời hứa.

19

Ta không ngờ đời mình lại xảy ra nhiều biến cố đến vậy.

Chúng ta đã bại trận.
Vì thiếu lương thảo, quân ta thua trận thảm hại.

Gia gia ta dâng sớ chất vấn hoàng thượng về số lương thảo đã biến đi đâu.
Đáp lại, chúng ta nhận được một đạo thánh chỉ: áp giải toàn bộ gia đình họ Hàn về kinh thành.

Tội danh là thông đồng với địch.

Sau đó, gia gia và các tướng lĩnh trong gia tộc ta đều bị xử trảm, còn ta thì bị đày ải đến biên cương.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, gia đình ta tan cửa nát nhà.

Kẻ gây ra tất cả những bi kịch này chính là vị hoàng đế mà ta từng liều mạng bảo vệ.

Khi bước qua cổng thành, ta quay đầu lại nhìn lần cuối.
Ta chỉ muốn giết sạch tất cả những kẻ sống trong hoàng thành này.
Ngoại trừ nàng — Linh Hoa.

20

Thế nhưng, điều thực sự khiến ta hạ quyết tâm khởi binh tạo phản, không phải là mối hận sâu như biển đối với hoàng tộc.
Mà là những gì ta nhìn thấy và nghe được trên đường lưu đày.

Ta tận mắt chứng kiến bách tính không mảnh vải che thân, thậm chí phải ăn thịt con mình để cầm cự qua ngày.
Vậy mà quan lại vẫn ra sức thu thuế, bắt ép lao dịch, không hề nương tay.

Ta đã hoàn toàn nhận ra một điều:
Kẻ đó không xứng đáng làm hoàng đế.
Đám quan lại kia cũng không xứng đáng làm người đứng đầu bách tính.

Ta nhớ lại lời gia gia từng nói:
“Chúng ta bảo vệ, là bảo vệ bách tính lê dân.”

Nếu như giết hết những kẻ làm khổ dân, chẳng phải đó cũng là một cách bảo vệ họ sao?

21

Đến biên cương, vì là con cháu tội thần, ta bị đẩy ra tiền tuyến nguy hiểm nhất.

Quân địch đã chiếm được mấy tòa thành liên tiếp.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, biên giới của chúng ta sẽ sớm sụp đổ.

Điều đáng buồn là trong triều, không còn ai đủ khả năng kháng cự bọn chúng.

22

Có lẽ hoàng đế bắt đầu nhận ra việc giết gia gia ta là một sai lầm lớn.

Lúc này, ta đã có mặt trong quân đội. Đám tướng lĩnh không còn cố tình đẩy ta ra chiến trường để chết nữa.
Trái lại, bọn họ vây quanh ta, miệng luôn gọi:
“Thiếu tướng quân, ngài có kế sách gì không?”

Ta nhìn ra phía thành ngoài, quân địch đã áp sát.
Quay lại nhìn thành nội, dân chúng đang hoảng loạn và sợ hãi.

“Chúng ta chỉ còn cách liều chết một trận.” Ta đáp.

23

Thế nhưng, trước khi chúng ta kịp hành động, quân địch đột nhiên rút lui.

Đám tướng sĩ ngơ ngác nhìn nhau, sau một hồi mới nghe tin tức truyền đến.
Thì ra hoàng đế đã đồng ý dâng tiền bạc, nhượng thành trì để cầu hòa.
Không chỉ vậy, ông ta còn hứa gả công chúa đi hòa thân.

“Công chúa nào?” Có người hỏi.

“Công chúa Linh Hoa.” Người đưa tin đáp.

24

Lúc đó, ta đang cởi bỏ bộ giáp trên người.
Nghe tin này, ta lại lặng lẽ mặc giáp vào.

25

Nhờ thân phận khi xưa, ta nhanh chóng tập hợp quân đội nơi tiền tuyến.
Ta liên kết với các thuộc hạ cũ của gia gia, dùng mọi kế sách, mọi thủ đoạn để thuyết phục họ khởi binh tạo phản.

Trong thời gian này, ta từng bị trọng thương một lần.

Khi ấy, ta tìm đến chủ tướng của một tòa thành, hắn tỏ ý quy hàng.
Nhưng trong lúc ta sơ ý, hắn đã đâm ta một nhát từ phía sau.

Khi đó, ta tưởng mình sắp chết.
Trong đầu thoáng hiện lên hình bóng của gia gia, phụ thân và cả Trương thúc.
Ta sẽ được gặp lại họ sao?

Nhưng rồi… ta thấy nàng.
Nàng mặc một bộ hồng y giá y, đứng dưới gốc cây đào, lặng lẽ nhìn ta.

Nàng nói:
“Ngươi không phải bảo ta đợi ngươi sao?”

26

Khi ta dẫn quân tấn công hoàng cung, mọi thứ đã quá muộn.

Lũ thái giám nói, công chúa được đưa đi hòa thân đang ở Phù Dung Điện.
Nhưng khi ta đến đó, Phù Dung Điện đã chìm trong biển lửa.

Khi đám cháy tàn lụi, thứ ta tìm được chỉ là một thi thể cháy đen.
Bên trên thi thể ấy, treo một miếng ngọc bài khắc hai chữ “Linh Hoa”.
Bên cạnh còn có chiếc ngọc khấu rơi xuống đất.

Dây nối giữa ngọc bài và ngọc khấu… đã đứt rồi.

Trong thoáng chốc, ta cảm thấy niềm mong mỏi đã giúp mình chống đỡ suốt bấy lâu nay cũng đứt đoạn.
Ta không thể không nhớ lại lời hẹn ước dưới gốc đào năm ấy.
Lời nàng đỏ mặt nói: “Được.”

Nàng gạt ta rồi.
Tại sao nàng không đợi ta, Linh Hoa?

27

Ta đã giết rất nhiều người.
Bao gồm quan lại, hoàng thất, thậm chí cả hoàng đế.

Nhưng ta cũng đã cứu rất nhiều người.
Bao gồm dân chúng, cung nữ, và những phi tần bị bỏ rơi trong Lãnh cung.

Ta lập một tiểu hoàng tử ba tuổi lên làm tân hoàng đế, còn ta trở thành nhiếp chính vương.

Toàn bộ sức lực của ta đều dồn vào những việc này.
Chỉ có như vậy, ta mới không còn thời gian để nghĩ về những nỗi đau trong lòng.
Không nghĩ đến gia gia, không nghĩ đến phụ thân.
Và cũng không nghĩ đến… Linh Hoa.

28

Cứ như vậy, hai năm trôi qua.
Thiên hạ dần dần thái bình trở lại.

Lại đến mùa hoa đào nở rộ.

Không biết từ đâu, dân chúng đồn rằng ta sắp kết thân với phủ Thừa tướng.

Trùng hợp thay, hôm đó Thừa tướng mời ta đến phủ một chuyến. Ta liền đi cùng ông ta, định sẽ nói rõ mọi chuyện.

Ta đã có người trong lòng rồi.
Ta không còn cách nào để yêu thêm một ai khác nữa.

Nhưng không ngờ rằng, trong khu vườn của phủ Thừa tướng, ta lại gặp được nàng.

Nhìn bóng dáng mảnh khảnh quỳ trên mặt đất kia, lòng ta bỗng dưng nóng bừng.

29

Thật sự là nàng sao, Linh Hoa.

Phiên ngoại hai: Ta gửi tuyết trắng trọn mái đầu

1

Đây là năm thứ ba sau khi ta chết.

Lại một mùa Thanh Minh nữa, mưa phùn lất phất rơi khắp đất trời.
Ta ngồi trên mộ phần của mình, lặng lẽ đợi chờ.

Không lâu sau, ta thấy bóng dáng quen thuộc của chàng thấp thoáng từ xa, tay xách một cái giỏ, từng bước khó nhọc tiến lại gần.

Như mọi năm, chàng đặt trước mộ ta những món ăn mà lúc sinh thời ta rất thích, rồi mở nắp bình rượu đã chuẩn bị sẵn.

Chỉ khác là năm nay, chàng từ trong ngực áo lấy ra một chiếc trâm cài tóc.
Chiếc trâm đó đã từng bị gãy nát, nhưng được ai đó cẩn thận ghép lại, dẫu không còn nguyên vẹn như xưa.

“Tuyết Thư.” Chàng nhẹ nhàng gọi tên ta.

“Ta đây.” Ta đáp lại.
Nhưng ta biết, chàng không nghe được, cũng không nhìn thấy ta.

2

Ta tên là Đinh Tuyết Thư, từng là phế phi của tiên hoàng.

Người trước mặt ta lúc này là Hứa Trữ – thanh mai trúc mã của ta thuở thiếu thời.

Ta từng hẹn ước với chàng, lớn lên sẽ gả cho chàng.
Thế nhưng, ta đã thất hứa.

Vì gia tộc, ta bước vào hoàng cung, từ đó cắt đứt liên hệ với chàng.

Sau khi tiến cung, vì muốn tranh sủng, ta dùng hết mọi mưu mô thủ đoạn.
Ta làm nhiều việc ta không muốn làm, hại nhiều người ta không muốn hại.

Từ một tiểu tú nữ, ta trở thành sủng phi được hoàng đế yêu chiều nhất – Thư Phi.

Con đường này, mỗi bước đi đều ngập trong toan tính.
Càng đi, ta càng trở nên lạnh lùng, vô tình.

Đôi khi ta cũng tự hỏi:
Tại sao ta lại biến thành bộ dạng này?

Nhưng điều ta càng chắc chắn hơn là:
Ta không còn đường quay đầu nữa.

3

Thế nhưng, trong lòng ta vẫn giữ một bí mật.
Một bí mật chưa bao giờ nói ra với ai.

Giữa trái tim nhơ nhuốc của ta, ta vẫn dành một góc nhỏ thuần khiết cho một người.

Người đó, chính là Hứa Trữ.
Chàng trai đang đứng trước mộ phần ta lúc này.

Chiếc trâm trong tay chàng chính là tín vật đính ước năm nào của chúng ta.

Năm ấy, khi phụ thân quyết định đưa ta vào cung, ta đã trả lại chiếc trâm cho chàng, nói dối rằng ta ham vinh hoa phú quý.

Nhưng chàng lại quá cố chấp.
Chàng cầm chiếc trâm, quỳ suốt một đêm trước phủ của ta, cầu xin phụ thân.

Suốt cả đêm ấy, ta nằm trong phòng, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài, nước mắt lặng lẽ chảy ướt đẫm gối.

Cuối cùng, ta đã chạy ra ngoài, trước mặt chàng, đập vỡ chiếc trâm.
Ta nói với chàng rằng mọi thứ giữa chúng ta đã cắt đứt.
Chỉ khi ấy, chàng mới chịu rời đi.

Chàng vừa đi khỏi, ta liền quỳ xuống, cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ của chiếc trâm.

4

Cuộc sống trong cung không hề yên ả và nhung lụa như người đời vẫn nghĩ.
Nơi đây ngập tràn mưu mô và huyết tinh.

Cuối cùng, ta vẫn phạm phải sai lầm.
Ta vô ý đắc tội với Triệu Đức Thuận, thái giám thân cận bên cạnh hoàng thượng.

Chẳng bao lâu sau, ta bị đày vào Lãnh cung.

Trong lãnh cung, những phi tần cùng cảnh ngộ như ta không hề ít.
Nhưng người để lại ấn tượng sâu sắc nhất với ta là Mặc tần.

Nàng mang thai, rồi không lâu sau sinh hạ một nữ nhi.
Song, vì sinh nở quá khó khăn, thân thể nàng cũng bị tổn thương nghiêm trọng.

Nàng cầm cự được hơn nửa năm, rồi một ngày nọ, nàng trao đứa trẻ lại cho ta.
Nàng sắp không qua khỏi.

Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, nàng đặt tên cho nữ nhi ấy là Linh Hoa.

5

Ta cùng những người trong lãnh cung cùng nhau nuôi nấng đứa bé ấy.

Điều kỳ lạ là, trái tim vốn đã chết lặng từ lâu của ta, lại dần được hàn gắn nhờ đứa trẻ này.
Một người vốn lãnh đạm như ta, đến lúc chết vẫn có điều vương vấn trong lòng.

Ta tự hỏi: Đứa trẻ này, lớn lên trong chiếc lồng giam như ta, liệu có cơ hội bay ra ngoài bầu trời rộng lớn hay không?

6

Ngày hôm ấy, ta mắc phong hàn, cuối cùng cũng không qua khỏi.

Đứa trẻ đứng trước mặt ta, vừa khóc vừa gọi tên ta thảm thiết.
Ta cầm lấy chiếc trâm vỡ, đưa cho nàng, nói lời trăn trối cuối cùng:

“Nhất định phải trốn ra ngoài.”

Nói xong câu ấy, cuộc đời ta khép lại.

Từ thuở trẻ tuổi ý chí ngút trời, cho đến khi lặng lẽ buông tay rời khỏi thế gian này.
Ta đã từng yêu, từng hận, từng kiêu ngạo, cũng từng thất vọng ê chề.

Cả một đời trôi qua, tiếc nuối của ta, từ một điều trở thành hai điều.
Một là Hứa Trữ, hai là Linh Hoa.

7

Ta biết rõ quy củ trong lãnh cung.
Những người chết trong lãnh cung, nếu không có người ngoài cung lo liệu hậu sự, thì sẽ bị cuốn chiếu, ném vào bãi tha ma ngoài thành.

Ta từng nghĩ bản thân sẽ có kết cục như vậy.
Dù sao thì, gia tộc của ta đã từ mặt ta từ ngày ta bị đày vào lãnh cung.

Ta đã nghĩ mình sẽ trở thành một cô hồn vất vưởng nơi hoang dã.
Nhưng ta đã nhầm.

Bởi vì Hứa Trữ đã đến.

8

Lúc ấy, ta mới biết được.
Thì ra bao nhiêu năm qua, chàng vẫn luôn theo dõi ta.

Khi ta còn là sủng phi được vạn người hâm mộ, hay khi ta rơi xuống tận cùng khổ đau, chàng vẫn luôn âm thầm tìm hiểu tin tức của ta.

Chàng chưa bao giờ thực sự rời bỏ ta.

Thế nhưng, rõ ràng ta đã cùng chàng cắt đứt từ nhiều năm trước rồi.
Người đó…
Người đó, chàng thật đúng là một kẻ ngốc nghếch.

9

Chàng an táng ta tại phần mộ tổ tiên ở quê nhà, còn dựng một tấm bia cho ta.
Trên bia khắc dòng chữ: Mộ của vong thê Đinh Tuyết Thư.”

Chàng đã tìm cho linh hồn phiêu bạt của ta một nơi để an nghỉ.

Mỗi năm vào tiết Thanh Minh, chàng đều đến.
Chàng mang theo những món ăn ta từng yêu thích lúc sinh thời, cùng với một bình rượu.

Đứng trước tấm bia lạnh lẽo, chàng nói:
“Tuyết Thư, ta nhớ nàng lắm.”

Rõ ràng trước mắt không có ai, rõ ràng sẽ không bao giờ nhận được hồi đáp, vậy mà chàng vẫn cứ nói từng câu từng câu.

Ta không biết chàng nghĩ gì.
Cũng giống như chàng không biết ta.
Rõ ràng ta hiểu chàng không nghe được, nhưng ta vẫn ngốc nghếch mà đáp lại từng câu từng câu của chàng.

10

Năm nay, ta lại được nhìn thấy chiếc trâm cài tóc ấy.

Hứa Trữ kể cho ta nghe về Linh Hoa.
Chàng nói nàng đã tìm được người mình yêu thương và đang sống rất hạnh phúc.
Chàng bảo rằng nếu ta có linh thiêng, ta cũng có thể yên lòng rồi.

Đáng tiếc thay, ta không thể nói với chàng…
Cả cuộc đời này của ta, niềm tiếc nuối duy nhất còn lại chính là chàng.

11

Mặt trời dần lặn xuống, Hứa Trữ cũng dần dần say.

Chàng tựa vào bia mộ của ta, thì thầm kể lại chuyện xưa, những chuyện của tuổi trẻ.
Rồi chàng nhắc đến ngày ta và chàng dứt tình đoạn nghĩa.

“Thực ra ta sớm đã biết, năm đó nàng không hề thật lòng muốn cắt đứt với ta. Nàng chỉ vì gia đình Đinh gia mà không còn cách nào khác.

“Lúc đó ta bỏ đi, cũng không phải vì ta tin lời nàng. Chỉ là… nếu ta không rời đi, chẳng phải nàng sẽ càng thêm khó xử sao?

“Ta thậm chí còn từng nghĩ, chi bằng ta thuyết phục nàng bỏ trốn cùng ta… bỏ trốn…”

Chàng lại ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, rồi đột nhiên hỏi ta:

“Tuyết Thư, nàng nói xem, nếu năm đó ta không màng tất cả, kéo nàng bỏ đi thì mọi chuyện sẽ ra sao?”

Trong mắt chàng là lệ ngấn, vẻ cố chấp sâu đậm như khắc vào tận tâm can.
Cuối cùng, sự cố chấp ấy chỉ hóa thành một tiếng thở dài não nề.

“Nếu ngày đó chúng ta đi rồi… thì có lẽ đã không đến mức từ ngày ấy chia xa, mười mấy năm cũng chẳng gặp lại lần nào.”

Chàng vừa khóc vừa cười, lảo đảo đứng dậy, rồi loạng choạng bước đi về phía xa.

Giọng chàng hòa vào màn mưa, ngâm nga:
“Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt,
Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu…”

Ta nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo của chàng dần dần trở nên mờ nhạt trong làn mưa.
Nâng chén rượu trong tay, ta ngửa cổ uống cạn.

Thanh minh thời tiết vũ phân phân…
Mưa Thanh Minh năm nay lạnh lẽo quá.
Lạnh đến mức khiến lòng người như tan nát.

End