Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MẠC VẤN PHONG HOA Chương 4 MẠC VẤN PHONG HOA

Chương 4 MẠC VẤN PHONG HOA

3:30 chiều – 17/02/2025

Đại Tráng hồi thần, lặng lẽ đi sau ta.

Ba người chúng ta im lặng suốt cả đoạn đường về nhà.

Vừa về đến nơi, đường tỷ liền kéo ta vào phòng nàng.

“Muội đừng nói là thật sự thích Đại Tráng đấy nhé?”

“Ta cảnh báo muội, hai đứa không hợp nhau đâu!”

“Không có, trước đây ta chỉ nghĩ đến chuyện sinh con với hắn, chứ chưa từng muốn ở bên hắn.”

Đường tỷ trợn mắt, bật thốt lên:

“Tư tưởng cũng thoáng quá đấy! Nhưng mà muội còn bé tí thế này, lo lớn trước đi rồi hãy nghĩ mấy chuyện linh tinh đó!”

“Ồ…”

“Tối nay đi ngủ sớm, nhớ đừng khóa cửa.”

Nói xong, đường tỷ đuổi ta ra ngoài.

Vừa bước vào phòng mình, cửa đã bị gõ.

Ta tưởng đường tỷ còn chuyện gì muốn dặn dò, nên mở cửa ra.

Nhưng đứng bên ngoài không phải đường tỷ, mà là Đại Tráng.

Hắn cầm một cây nến, trên người khoác một tấm khăn lụa mỏng.

Ánh nến chập chờn chiếu xuống, làm lộ ra hai điểm nhỏ mơ hồ trên ngực hắn.

Ta ngẩn người, nuốt nước bọt.

Tay vô thức chạm vào tay hắn.

【Tên hồ ly đực quyến rũ người ngay đây à?】
【Đây mà là tướng quân thô kệch hả? Tướng quân nhà ai lại dùng chiêu thức lả lơi thế này?】
【Nếu ta là mẹ phản diện, ta chắc chắn không kiềm chế nổi.】
【Quần đã cởi rồi, đừng có tối màn đấy nhé!】

Ta quay mặt đi, không dám nhìn Đại Tráng nữa.

Hắn bật cười khe khẽ.

“Miêu Miêu, thế nào?”

Ta lùi một bước, nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, liền “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại!

Hú hồn hú vía, suýt chút nữa ta đã không nhịn được!

Bên ngoài, Đại Tráng gấp gáp gõ cửa.

“Miêu Miêu.”

Ta hít sâu, cố gắng đè nén trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, rồi không chút suy nghĩ mà buột miệng nói ra điều mình vẫn muốn nói nhất.

“Ngươi đừng giả vờ nữa, ta biết ngươi không hề ngốc.”

Dù hắn có quyến rũ ta thế nào, ta cũng không dám ngủ với hắn.

Ta sợ chết lắm.

Đại Tráng không gõ cửa nữa, nhưng giọng hắn có chút cô đơn:

“Miêu Miêu, ta phải đi rồi, ngày sau nhất định sẽ đến nhà cầu hôn.”

Ta dùng tay trái ôm lấy lồng ngực, tay phải che lên khuôn mặt nóng ran, lắc đầu từ chối:

“Ta còn chẳng biết ngươi là ai, cưới xin gì chứ?”

Đại Tráng từ khe cửa đưa vào một phong thư:

“Đêm nay, ta đến là để đưa thư này cho nàng. Miêu Miêu, chờ ta.”

Ta nhận lấy, ngón tay vô thức lướt nhẹ trên bề mặt lá thư, mãi lâu mới lấy lại tinh thần.

Nhưng khi ta bừng tỉnh, ngoài cửa đã không còn một âm thanh nào nữa.

Không dám trì hoãn, ta lập tức mở thư, mượn ánh nến đọc từng chữ.

Gửi Miêu Miêu:

Ta họ Giang, tên Mục Dã, tự Kỳ An, là độc tử của Trấn Quốc Đại Tướng Quân.

Tháng trước, ta trúng độc, may mắn được nàng cứu giúp, ta vô cùng cảm kích.

Khi còn ngây dại, được nàng không chê bỏ, tận tâm chăm sóc, kiên nhẫn dạy dỗ.

Khi rời đi, ta đã đem lòng yêu mến, nên mới quay về.

Hôm nay, phụ thân gửi thư bảo ta quay lại.

Trong vòng một tháng, ta sẽ đích thân đến cửa cảm tạ.

Nếu nàng có ý, ta sẽ chính thức đến cầu hôn.

Thì ra Đại Tráng tên là Giang Mục Dã, tự Kỳ An.

Tên thật là của nho gia, còn ta thì sao?

Họ Hòa, tên Miêu.

Bình thường đến không thể bình thường hơn.

Ta và hắn vốn dĩ không môn đăng hộ đối, thiên hạ ai cũng biết.

Hắn không cần phải lấy ta chỉ vì một chữ “ân tình”.

Ta không muốn hắn bị chê cười, càng không muốn bản thân chết vì khó sinh.

Thôi vậy.

Kiếp này, ta có cửa hàng, không lo ăn uống, có thể tự do tiêu dao một đời.

Cần gì phải cưới gả.

Ta đốt bức thư, sau đó nằm lên giường, trằn trọc không sao ngủ được.

Trong cơn mơ màng, ta như đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ, bị gió biển thổi dạt khắp nơi.

6

Ngày hôm đó, làng Hàn Sơn đặc biệt náo nhiệt.

Hơn mười cỗ xe ngựa từ từ tiến vào làng.

Người đi đầu, ai trong làng cũng quen mặt.

Tôn Nhị Thúc đánh xe bò vỗ đùi cái đét:

“Chả trách quen mắt! Tên tướng quân kia chẳng phải chính là tên ngốc nhà họ Hòa từng nhặt về sao?!”

Tướng quân xuống ngựa, nhìn quanh, rồi hướng về phía người dân trong làng hành lễ nghiêm trang.

Dân làng nào từng thấy tướng quân hành lễ bao giờ, ai nấy đều tránh né.

Mấy bà thím thích ngồi lê đôi mách ngày thường giờ trốn xa cả dặm.

Bọn họ từng nói chuyện bậy bạ về tướng quân, sợ hắn tính sổ sau này.

Tướng quân đảo mắt nhìn quanh đám đông, không thấy người hắn ngày nhớ đêm mong, lòng chợt trầm xuống.

Nụ cười bên khóe môi hắn cứng lại.

Dân làng thấy vậy lại càng không dám hé răng nói thật.

Họ muốn ngăn cản hắn, không để hắn tiến về phía trước.

Nhưng ai có thể cản nổi hắn đây?

Nhà họ Hòa từng náo nhiệt một thời, nay chỉ còn lại vách đất cháy đen.

Những bức tường sụp một nửa, đứng không vững.

Đôi mắt tướng quân đỏ hoe, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

Lý chính cũng già nua nước mắt lưng tròng, bước lên kể rõ sự thật.

Một tháng trước, ngay đêm sau khi tướng quân rời đi, nhà họ Hòa bỗng nhiên bốc cháy không rõ lý do.

Lửa lớn ngút trời, mãi đến khi dập tắt, dân làng chỉ thấy bốn bộ thi thể cháy đen.

Cả nhà họ Hòa không ai sống sót.

Tướng quân quỳ xuống trước cổng nhà họ Hòa, suốt nửa ngày không đứng dậy.

Trong trà lâu, người kể chuyện thao thao bất tuyệt, giọng điệu sinh động, vừa thật vừa giả, vừa thêu dệt vừa kịch tính.

Ta bật dậy—

Rồi lại chậm rãi ngồi xuống.

Trong mắt thế gian, ta đã là người chết.

Không thể tùy tiện xuất hiện.

Huống chi, trước khi rời đi, đường tỷ dặn dò ta hàng ngàn hàng vạn lần—

“Ba năm tới, không được để nam chính nhìn thấy muội.”

Nếu trong ba năm, Giang Mục Dã vẫn chưa cưới vợ nạp thiếp, thì khi đó không cần tránh nữa.

Ta tin đường tỷ.

Vì nàng thật sự đã cứu cả nhà chúng ta.

Ngay đêm sau khi Giang Mục Dã rời đi—

Đường tỷ đánh ngất ta, đại bá và đại bá mẫu.

Sau đó, Tùy Phong Đường bí mật đưa chúng ta vào sâu trong núi.

Người của Tùy Phong Đường đã dùng bốn thi thể thay thế chúng ta.

Không bao lâu sau khi chúng ta rời đi, có hai kẻ lẻn vào nhà.

Chúng đến để giết cả nhà ta.

Chúng ta chỉ là dân thường, giết chúng ta không cần nhiều người.

Chẳng bao lâu, lửa bốc lên ngùn ngụt.

Hai kẻ kia ngồi trên cao, lặng lẽ quan sát ngọn lửa ngày càng dữ dội.

Chúng nhìn dân làng đổ xô đến dập lửa.

Nhìn mấy bà thím thân thiết với gia đình ta khóc lóc thảm thiết.

Chúng chắc hẳn rất đắc ý.

Dễ dàng giết vài người dân vô danh tiểu tốt, lại có thể ngụy trang thành một vụ hỏa hoạn.

Không ai có thể điều tra ra chúng là thủ phạm.

Nhưng đường tỷ đã cứu chúng ta.

Bốn người chúng ta đeo mặt nạ da người, lẩn trốn trong một căn nhà nhỏ trong huyện thành.

Ngôi nhà này vốn là của cha mẹ ta, mua từ nhiều năm trước.

Do bỏ hoang lâu ngày, khi thấy có người dọn vào, hàng xóm xung quanh không khỏi tò mò.

Họ chạy sang hỏi chúng ta:

“Mấy người có biết đây là nhà ma không?”

Đại bá vỗ đùi, giả vờ ngạc nhiên.

“Không biết! Chắc bị lão cò đất lừa rồi!”

Những người đó cười gượng, vỗ vai an ủi:

“Không sao, lâu vậy rồi cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa.”

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, đường tỷ yếu ớt tựa vào ta.

Nàng nói nàng phải đi rồi, phải trả lại đường tỷ thật sự cho ta.

“Tỷ có quay lại không?”

Nàng khẽ xoa đầu ta, kéo môi cười nhẹ:

“Không đâu, nhiệm vụ hoàn thành rồi, ta phải trở về.”

“Nếu thế giới này lại có nhiệm vụ mới, ta sẽ quay lại.”

“Nhớ kỹ, ba năm sau mới được gặp nam chính. Muội…”

Câu nói còn chưa dứt, nàng đã ngất đi.

Khi tỉnh lại, đường tỷ nhìn ta trân trân, sững sờ rất lâu mới thốt lên:

“Miêu Nhi, muội không sao thì tốt rồi!”

Đường tỷ thật sự đã trở lại.

Nàng nói suốt một tháng qua, nàng chỉ có thể lơ lửng nhìn tất cả như một hồn ma.

Nàng cảm kích vì đường tỷ kia đã cứu cả nhà ta.

“He he, ta còn phải cảm ơn nàng ấy nữa. Giúp ta giảm cân rồi, ta lại có thể ăn nhiều hơn rồi!”

7

Sau vụ đó, ta bỗng thông minh hơn hẳn, bắt đầu biết kinh doanh.

Trong ba năm ngắn ngủi, việc làm ăn của ta ngày càng phát đạt.

Năm ngoái, đường tỷ thành thân.

Năm nay, tỷ phu thi đậu Cử Nhân.

Sau khi đỗ đạt, tỷ phu muốn vào kinh tham gia kỳ thi Hội.

Đường tỷ đương nhiên phải đi theo.

Trùng hợp thay, ta cũng có ý định mở rộng việc kinh doanh lên kinh thành.

Sau khi bàn bạc, chúng ta quyết định cùng nhau lên kinh.

Ba năm trốn tránh Giang Mục Dã đã hết, ta không cần né tránh hắn nữa.

Dù ba năm không gặp, nhưng ta lại hiểu hắn rõ như lòng bàn tay.

Hắn là nhân vật quen thuộc trong miệng các kể chuyện rong.

Những chuyện hoang đường hắn làm ba năm nay, ai ai cũng biết.

Năm đầu tiên:

Hắn bất chấp sự phản đối của mọi người, cưới một tấm biển trinh tiết vào phủ, nói rằng đó là thê tử của hắn.

Đại tướng quân tức giận đánh hắn suýt chết.

Sau khi dưỡng thương xong, hắn ôm tấm biển trinh tiết ra biên cương.

Năm thứ hai:

Hắn bị trọng thương, được một nữ y cứu giúp.

Người ta đồn rằng hắn và nữ y ngày đêm bên nhau, dần nảy sinh tình cảm.

Nhưng hắn bỏ ra một số tiền lớn để bác bỏ tin đồn, tuyên bố trong lòng chỉ có một mình “phu nhân”.

(Chính là tấm biển trinh tiết hắn luôn mang theo bên mình.)

Sau khi chiến thắng khải hoàn trở về, phu nhân đại tướng quân cầu hôn con gái út của thừa tướng cho hắn.

Hắn giúp vị tiểu thư ấy cùng người yêu bỏ trốn.

Khi tiễn hai người họ rời kinh thành, hắn vô tình phát hiện Vương gia bí mật nuôi tư binh và cất giấu long bào.

Năm thứ ba:

Nữ y trở thành thê tử của phó tướng hắn.

Con trai đầu lòng của tiểu thư thừa tướng và người yêu được hắn nhận làm nghĩa tử.

Người người đều nói, thiếu tướng quân này là kẻ đi cửa sau!

Hắn ôm tấm biển trinh tiết suốt ngày say rượu, miệng không ngừng gọi tên thê tử đã khuất—”Miêu Miêu”.

Ai cũng bảo hắn là một kẻ si tình điên rồ.

Chỉ có ta cảm thấy có gì đó rất sai.

Nói hắn yêu ta đến mức ấy, ta không tin.

Tổng cộng lại, ta và hắn chỉ ở chung đúng một tháng.

Mà trong một tháng đó, ta còn xem hắn như trẻ con.

Lúc rảnh thì xoa đầu, dỗ dành hắn uống thuốc.

Hắn lúc ngốc rất sợ đắng, uống thuốc phải có ta dỗ.

Việc thân mật nhất mà ta từng làm với hắn…

Chính là lần ta chủ động ôm hắn trước cổng làng.

Hắn không cần phải vì ta mà suốt ba năm không cưới vợ nạp thiếp.

Người này, phần lớn là đang lấy ta làm cái cớ mà thôi.