Đại bá nói được làm được.
Sáng sớm hôm sau, ông trực tiếp gọi Đại Tráng dậy, bắt hắn theo lên trấn.
Đại Tráng lì lợm không chịu đi, cứ đòi tìm ta.
Đại bá ghé vào tai hắn thì thầm vài câu, hắn mới miễn cưỡng theo đại bá lên trấn.
Họ đi bằng xe bò, cũng về bằng xe bò.
Lúc đi có hai người, lúc về chỉ còn một.
Đại bá về nhà mà nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
“Tên Đại Tráng này có lai lịch không nhỏ, may mà không giữ hắn lại trong nhà.”
Lúc này, đường tỷ vừa nhảy dây xong, đi ngang qua, thuận miệng hỏi:
“Người có giá trị à? Cha, thế quan huyện cho cha bao nhiêu bạc?”
“Họ đưa một trăm lạng bạc, ta quay người liền nhét ngay vào tay áo Đại Tráng. Tiền này chúng ta không thể nhận.”
Đường tỷ nghe xong, kêu trời một tiếng:
“Cha ơi! Sao cha lại hồ đồ thế! Một trăm lạng bạc đấy! Một trăm lạng bạc lận!”
Đại bá vuốt râu, thản nhiên nói:
“Con còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.”
“Đang yên đang lành, phúc khí đầy mình, tự nhiên lại muốn giảm cân làm gì, đúng là không hiểu nổi.”
Suốt tháng qua, đường tỷ ngày nào cũng nhảy dây, cân nặng giảm đi đáng kể, nhìn tinh thần cũng tốt hơn.
Đại bá mẫu lại cứ lắc đầu tiếc rẻ, bảo con gái ăn khỏe mới là phúc.
Đường tỷ bĩu môi, cười hề hề đáp:
“Nhà mình heo nhiều, thiếu gì một con.”
Câu nói này khiến đại bá mẫu cười không ngớt.
Từ khi Đại Tráng đi, ta cảm thấy hơi trống trải.
Thôi kệ, chi bằng ra bờ sông ngắm trai vậy.
Mùa hè ban ngày, đám nam nhân chưa cưới trong làng rất thích ra sông tắm mát.
Mấy cô nương trong làng thường lén đến xem.
Tháng qua, ta bận bịu bên Đại Tráng, không có thời gian hóng hớt.
Nếu không tranh thủ đi ngay, hè qua rồi, đám trai tráng cũng không cởi trần bơi lội nữa!
Nghĩ là làm.
Mặt trời gay gắt, nhưng đến nơi chỉ thấy mấy bà thím đang giặt quần áo, chẳng có lấy một bóng nam nhân.
Cũng tốt, không có ai thì ta có thể xuống sông bắt cá.
Dạo này đường tỷ không ăn thịt, chỉ ăn cá.
Nửa canh giờ sau, ta vác hai con cá chép to, dùng dây cỏ buộc lại, vui vẻ xách về nhà.
Trước cửa chào đón ta là Đại Tráng.
Ta ngẩn người kêu lên một tiếng, Đại Tráng liền chạy tới, cầm lấy hai con cá trên tay ta.
“Cá, ăn.”
Ta né hắn, đi tìm đại bá.
Đại bá thấy ta về nhà, ánh mắt có chút né tránh:
“Hòa Miêu à, cái đó… quan huyện nói không biết nhà Đại Tráng ở đâu, nên bảo cứ để hắn ở nhà ta trước, chờ tìm được nhà rồi mới đưa về.”
Đại bá nói dối thì chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào người khác.
Ta chủ động nắm tay Đại Tráng, để xem mấy dòng bình luận sẽ nói gì.
【A a a! Nam chính gian xảo thật! Hù dọa thuộc hạ chạy mất rồi tự đến đây giả ngốc!】
【Khoan, nữ chính đâu rồi? Sao vẫn chưa xuất hiện?】
【Này này, nữ chính xuất hiện từ lâu rồi! Nàng ta đang ở quân doanh chờ nam chính bị thương đây này! Nếu nam chính còn không xuất hiện, chắc nàng ta thành đôi với phó tướng mất!】
【Nam chính tuyệt đối đã động lòng với mẹ phản diện.】
【Chuyện hiển nhiên quá còn gì!】
【Thế còn tiểu phản diện đâu?】
【Mới vào chưa hiểu, sao cứ nói thằng nhóc còn chưa ra đời kia là tiểu phản diện? Nó đã làm gì à?】
【Thằng bé đấy đúng là không phải người tốt! Đùa nghịch trêu chọc mèo chó thì thôi đi, suýt nữa còn hại chết nữ chính!】
【Chỉ có mình tôi thấy tiểu phản diện rất đáng thương sao? Không có mẹ dạy dỗ đã đành, ngay cả cha cũng không đoái hoài.】
Đại Tráng không hề ngốc, nhưng hắn vẫn tiếp tục giả ngốc trước mặt ta. Hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Đại bá còn nói dối ta, liệu ông có biết Đại Tráng không ngốc hay không?
Hóa ra hai người bọn họ coi ta là kẻ ngu sao?
Không đời nào!
Có vẻ như mấy cái bình luận này không hoàn toàn vô dụng, ít nhất chúng có thể giúp ta biết trước sự thật.
Sau này, ta phải tận dụng thật tốt những dòng bình luận này.
Chuyện về mấy cái bình luận, ta không nói với bất kỳ ai, kể cả đường tỷ.
Không phải vì ta không tin nàng, mà là ta sợ nàng sẽ nghĩ đầu óc ta có vấn đề.
Đại Tráng sau khi trở về vẫn y hệt trước đây, nhưng vẫn có chút thay đổi nhỏ.
Hắn không còn thích nói từ lặp nữa.
Trước đây lúc giả ngốc, hắn rất thích nói mấy từ đôi.
Ta không vạch trần hắn, chỉ muốn biết hắn định làm gì.
Thoáng cái, lại nửa tháng trôi qua.
Cuối cùng, đường tỷ cũng chịu chơi cùng ta.
Nàng rủ ta cùng lên trấn.
Bản năng khiến ta muốn rủ Đại Tráng đi cùng.
Nhưng đường tỷ vừa nghe thấy tên hắn liền phản đối ngay:
“Không dẫn hắn theo!”
Đại Tráng cũng biết đường tỷ không ưa mình, nên không dám làm loạn.
Bọn ta ngồi xe bò của Tôn Nhị Thúc trong làng lên trấn.
Đường tỷ đeo một chiếc gùi nhỏ trên lưng, bảo rằng trong đó có món đồ có thể bảo vệ bình an.
Trên đường, đường tỷ đột nhiên nói thẳng với ta:
“Ta không phải đường tỷ của muội.”
Thực ra, ta đã sớm nghi ngờ, nhưng không dám nói ra.
Đường tỷ thay đổi rất nhiều, nhưng có một điều không đổi – nàng vẫn đối xử tốt với ta.
Trước đây, đường tỷ ham ăn, tính tình còn đơn thuần hơn ta.
Nhưng bây giờ, trong mắt nàng chỉ có bạc, đầu óc lại thông minh vô cùng.
Nàng chậm rãi tiếp tục:
“Ta đến từ một thế giới khác, nhiệm vụ của ta là giữ mạng cho cả nhà muội.”
“Hệ thống nói, ba ngày nữa, cả nhà họ Hòa sẽ bị giết sạch. Nhưng ta muốn nghịch thiên cải mệnh!”
“Hòa Miêu, muội có tin không?”
Ta không chút do dự gật đầu.
Không vì gì khác, mà vì những gì đường tỷ nói rất giống với những gì ta đã thấy trong bình luận!
Đường tỷ nói tiếp:
“Ban đầu, ta nghĩ… là do Đại Tráng ra tay, nhưng giờ xem ra không phải.”
“Nếu hắn thật sự muốn giết cả nhà muội, hắn sẽ không quay về một mình.”
“Hơn nữa… ta…”
Nàng ngập ngừng, cuối cùng lắc đầu:
“Thôi, có những chuyện để sau này nói.”
Ta rất muốn kể với đường tỷ về bình luận.
Nàng đã ngăn cản ta lợi dụng Đại Tráng khi hắn còn giả ngốc.
Nàng đã chặn đứng bi kịch ngay từ gốc rễ.
Nhưng tại sao, ba ngày nữa, đại bá và cả nhà vẫn sẽ bị giết?
“Hôm nay chúng ta đến huyện tìm Tùy Phong Đường.”
“Đường chủ của Tùy Phong Đường thích những thứ kỳ lạ nhất. Chỉ cần khiến hắn hứng thú, thì trừ giết người, phóng hỏa, cướp ngục, chuyện gì hắn cũng giúp.”
“Ta đã chuẩn bị suốt hơn một tháng qua, xác suất thành công rất cao!”
Đường tỷ nói không sai.
Khi nàng mở một quyển sách trông rất bình thường ra, mắt của gã tiểu nhị trong Tùy Phong Đường lập tức trợn tròn.
Bên trong quyển sách là một khu viện thu nhỏ, trông như một tiểu nhân quốc!
Trong viện có hành lang gấp khúc, có đình hóng mát, có giả sơn, có hoa viên, còn có một nhóm tiểu nhân đang sinh hoạt náo nhiệt.
Những tiểu viện nhiều màu sắc khiến cả khung cảnh rực rỡ như một thế giới thu nhỏ.
Cuốn sách vừa đẹp lại vô cùng quý giá – cả thiên hạ chỉ có duy nhất một bản.
Đường chủ của Tùy Phong Đường ngay lập tức đồng ý với yêu cầu của đường tỷ.
Ba ngày sau, bọn họ sẽ ra tay bảo vệ mạng sống của bốn người nhà ta.
Còn về Đại Tráng?
Đường tỷ bảo không cần lo cho hắn.
Vì hắn không thể chết.
Kẻ có thể chết, chỉ có bọn ta.
Tối đó, ta và đường tỷ nghỉ lại trong khách điếm của Tùy Phong Đường.
Hôm sau, đường tỷ dắt ta đi dạo phố huyện, bảo ta xem thử có cơ hội làm ăn nào không.
Nhưng ta chẳng hiểu gì về chuyện kinh doanh.
Cha mẹ ta vốn đã định sẵn, cả đời ta chỉ cần thuê mặt bằng của năm cửa tiệm, cứ vậy mà sống thoải mái.
Dù có lấy chồng hay không, ta vẫn sẽ có năm tiệm này làm chỗ dựa.
Triều đình hiện tại không khắt khe với nữ nhân, không lập gia đình vẫn có thể sống tốt, chỉ là phải đóng thuế cao hơn một chút.
Trước đây, đường tỷ cực kỳ ngưỡng mộ ta.
Nàng nói:
“Không có cha mẹ quản thúc, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu!”
Nhưng bị đại bá nghe thấy, liền bị đánh cho một trận.
Từ đó về sau, nàng không dám nói nữa.
Thực ra, hôm đó ta muốn ngủ với Đại Tráng, cũng chỉ vì muốn nuôi con phòng lúc tuổi già.
Sống đến mười lăm năm, hắn là người đẹp trai nhất ta từng gặp.
Nếu con trai ta mà đẹp như hắn, ta chắc sẽ vui lắm.
Nhưng…
Mấy cái bình luận lại nói rằng con ta sẽ giống ta như đúc.
Thật đáng tiếc.
Ta chỉ muốn tìm một người đẹp trai, sinh ra một đứa con trai để ngắm thôi mà.
Nhưng nếu tiểu phản diện trông giống ta, vậy thôi khỏi.
Nhìn hắn không bằng nhìn chính mình, chưa kể…
Muốn sinh hắn, ta còn phải mất cả mạng sống.
Tiểu phản diện à, ngươi tìm mẹ khác đi.
Ta muốn sống, ta không dám làm mẹ ngươi.
Vừa về đến cổng làng, ta đã thấy Đại Tráng ngồi xổm dưới gốc cây đa.
Hắn chắc hẳn đã nghe thấy tiếng xe bò từ xa, nên ngẩng đầu, rướn cổ nhìn về phía bọn ta.
Đường tỷ cười khẽ hai tiếng, trêu chọc:
“Tên ngốc mà cũng biết tương tư rồi cơ đấy.”
Hắn nào có ngốc, hắn cố tình như vậy mà thôi.
Tôn Nhị Thúc vừa thấy Đại Tráng ngồi chồm hổm ở đó, liền chủ động dừng xe bò ngay dưới gốc cây đa.
Xe vừa dừng lại, ta lập tức nhảy xuống, chạy thẳng đến chỗ Đại Tráng.
Ta cần xem bình luận!
Cần biết chính xác giờ nào nhà ta sẽ bị giết!
Vừa thấy Đại Tráng đứng lên, ta liền ôm chặt lấy hắn.
【Mẹ phản diện mạnh bạo ghê! Nam chính bị sự nhiệt tình của nàng dọa sợ rồi.】
【Đứa trên kia bị mù à? Nam chính đâu có sợ, hắn vui sướng muốn chết thì có, khóe miệng cười đến tận mang tai, mắt toàn là hạnh phúc kìa.】
【Hỏng rồi, ta vậy mà bắt đầu ship hai người này…】
【Đúng vậy, đáng tiếc, couple mà ta thích chắc chắn đoản mệnh.】
【Khoan, nhìn hai người họ thế này, mẹ phản diện hẳn là chưa ngủ với nam chính nhỉ? Thế còn tiểu phản diện đâu? Tiểu phản diện to đùng của ta đâu rồi!】
【So với tướng quân tiểu mỹ nam, ta thích tướng quân thô kệch hơn.】
【Ngược lại, ta thích mỹ nam tướng quân hơn.】
Ta sốt ruột!
Bọn họ sao cứ vòng vo không nói vào trọng điểm vậy!
Ta chỉ muốn biết, vì sao ba ngày nữa nhà ta sẽ chết?!
“Muốn chết à? Ôm ôm ấp ấp giữa ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì?”
Đường tỷ tức giận kéo cổ áo ta, lôi ta về phía sau.
Đại Tráng vẫn ngây ngốc đứng yên, hai tay cứng đờ giữa không trung.
“Tránh xa hắn ra, hai đứa không hợp nhau!”
Đường tỷ ghé sát vào tai ta, nhỏ giọng nói.
Ta không thể nói thật lý do vì sao ta ôm Đại Tráng, đành cúi đầu im lặng.
Tôn Nhị Thúc cười ha ha:
“Trẻ con thôi mà, có gì đâu. Ngày trước thím hai nhà ta còn cuồng nhiệt hơn cả Hòa Miêu kìa!”
“Thôi nào, mau về nhà đi, đừng để vợ chồng Hòa lão đại lo lắng.”
Mặt ta đỏ bừng, cúi đầu đi theo sau đường tỷ, không dám nhìn Đại Tráng nữa.