Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào

Chương 5

12:31 chiều – 18/02/2025

20

Hôn kỳ giữa ta và Tạ Chiêu được định vào mùa xuân năm sau.

Trước đại hôn, ta nhận được một tấm thiệp từ Thẩm Thư Ninh.

Tống Vân Hạc đã xin chỉ dụ, bị điều đi nhậm chức nơi xa.

Hôn sự của nàng và hắn, cũng vì vậy mà không có kết quả.

Khi gặp mặt, mắt nàng ngấn lệ, khẽ cắn môi, nghẹn ngào nói:

“Tranh Tranh, xin lỗi.”

“Ta không ngờ ngươi lại rời khỏi Tống phủ. Sau khi ngươi đi, phu nhân và Vân Hạc đều rất lo lắng.”

“Vân Hạc ngày càng gầy đi…”

Nàng siết chặt tay áo, giọng nói mang theo sự hối hận:

“Ta cũng rất sợ hãi.

Ta không thực sự muốn đuổi ngươi đi, ta chỉ là… chỉ là không muốn trong lòng trượng phu còn có người khác.”

“Ta biết, Tống Vân Hạc có ngươi trong lòng.”

“Cho nên, dù bây giờ hắn nói sẽ không cưới ta nữa, ta cũng không thể trách ai được, tất cả đều là do ta tự chuốc lấy…”

“Ngươi có thể hiểu cho ta không?”

“Xin ngươi tha thứ cho sự ích kỷ và nông cạn của ta…”

Thẩm Thư Ninh trông thực sự đau khổ.

Ta nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng lắc lắc, giọng ôn hòa:

“Thẩm cô nương, Tranh Tranh không trách ngươi.”

Ta đã từng yêu Tống Vân Hạc như vậy.

Ta có thể hiểu được cảm giác của nàng.

Thẩm Thư Ninh cuối cùng bật khóc nức nở.

Nàng nấc nghẹn:

“Tranh Tranh… nhưng mà… Vân Hạc không còn thích ta nữa.

Hắn không muốn cưới ta nữa.

Ta phải làm sao đây?

Ta rõ ràng… rất thích hắn…”

Ta luống cuống đưa tay lau nước mắt cho nàng.

Ta hiểu cảm giác đó.

Cái cảm giác trái tim như bị siết chặt, đau đớn không ngừng.

Chính vì ta đã từng trải qua nỗi đau ấy, ta không muốn Thẩm Thư Ninh cũng giống như ta.

Ta không biết phải an ủi nàng thế nào.

Chỉ có thể vừa lau nước mắt, vừa lắp bắp:

“Thẩm cô nương, đừng buồn mà…”

“Cho dù Tống Vân Hạc không thích ngươi, nhưng vẫn có rất nhiều người thích ngươi mà!”

“Ngươi xinh đẹp như vậy, học thức cao như vậy, hắn không thích ngươi thì đúng là mắt mù!”

“Tranh Tranh ta cũng thích ngươi mà…!”

Ta nói lung tung, không rõ ràng.

Nhưng ta chỉ muốn nàng biết—

t_ru,yệ[n] nh|à b#ơ 

Cuộc đời của chúng ta không chỉ có tình yêu.

Trước khi thích một ai đó, Chúc Tranh Tranh trước tiên vẫn là Chúc Tranh Tranh.

Trước khi yêu Tống Vân Hạc, Thẩm Thư Ninh trước tiên vẫn là Thẩm Thư Ninh.

Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

Nàng vốn đã rất tốt, không cần ai phải chứng minh điều đó.

Ta càng nói càng rối, sốt ruột đến mức đập nhẹ lên đầu mình một cái.

Bỗng nhiên, ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Thẩm Thư Ninh bật cười.

Nàng đưa tay ôm lấy ta, nhẹ nhàng như một áng mây bao trùm lấy ta.

Nàng khẽ nói:

“Tranh Tranh, ngươi xứng đáng.”

21

Mùa xuân năm sau, ta và Tạ Chiêu thành thân.

Tiệc cưới kết thúc, ta ngồi một mình trên giường tân hôn, trước mắt là một mảng đỏ rực.

Ta đã từng tưởng tượng về đêm tân hôn với Tống Vân Hạc.

Chắc hẳn khi đó, ta sẽ vô cùng căng thẳng.

Lo lắng trang điểm có chỉnh tề không, cử chỉ có đúng mực không.

Lo rằng hắn có thích ta không, lo rằng có làm hắn mất mặt không.

Nhưng kỳ lạ thay,

Hiện tại, ta lại không cảm thấy sợ hãi chút nào.

Một bàn tay nhẹ nhàng vén khăn voan, mang theo mùi rượu thoang thoảng.

Tạ Chiêu cúi đầu nhìn ta, trong đôi mắt như ẩn chứa vầng trăng sáng.

Hắn cười, tựa gió mát trăng thanh.

“Chúc Tranh Tranh, ngươi thật đáng yêu.”

“Ngày nào ngươi cũng rất đáng yêu.”

Từ nhỏ, ta lớn lên trong một gia đình nông dân.

Cha mẹ ta chỉ khen ta là đứa trẻ nhanh nhẹn, ngoan ngoãn, ăn ít, biết giữ trứng gà lại cho đệ đệ.

Nhưng cuộc đời ta thay đổi hoàn toàn sau năm mười tuổi.

Từ khi cứu Tống Vân Hạc, đầu óc ta trở nên chậm chạp.

Từ đó, xung quanh ta xuất hiện vô số giọng nói.

Tống phu nhân nói, ta rất hiểu chuyện.

Tống Vân Hạc nói, ta rất ngoan ngoãn.

Nhưng ta biết, đôi khi bọn họ cũng thương hại ta, giống như tất cả mọi người khác.

Mãi đến khi, có một người nói với ta—

“Ngươi chỉ là học chậm, chứ không phải không học được.”

Hắn còn nói—

“Chúc Tranh Tranh mới không ngốc.”

“Chúc Tranh Tranh biết rất nhiều thứ, mà ta có muốn học cũng không học được.”

Lần đầu tiên trong đời, ta được một người khẳng định một cách chắc chắn như vậy.

Có một người—

Mà dù ta không làm gì cả, chỉ đơn giản đứng ở đó, hắn cũng có thể nhìn thấy điều tốt đẹp ở ta.

Hắn sẽ dõi theo ta với ánh mắt rực sáng ý cười, dịu dàng nói:

“Ngươi thật đáng yêu, ta thích ngươi lắm.”

Gió xuân khe khẽ lùa vào từ màn châu, nhưng gò má ta lại nóng đến đáng sợ.

Tạ Chiêu cúi xuống, hơi thở của hắn bao trùm lấy ta.

Những nụ hôn mềm nhẹ, rơi từng chút một lên cần cổ ta.

Hắn dịu dàng thì thầm bên tai ta:

“Chúc Tranh Tranh, ta thích ngươi lắm.”

22

Tống Vân Hạc – Phiên Ngoại

Khi nghe tin Tranh Tranh mất tích, Tống Vân Hạc lần đầu tiên trong đời mất kiểm soát trước mặt mọi người.

Vị công tử vốn luôn lạnh nhạt, tự kiềm chế, lúc này lại hoảng hốt bật dậy, làm đổ cả nghiên mực, loang ướt tay áo nhưng hoàn toàn không hay biết.

“Còn không mau đi tìm!”

“Tìm khắp kinh thành! Chuẩn bị ngựa! Ta tự mình đi!”

Hắn loạng choạng bước ra khỏi cửa, trong đầu chỉ có một ý nghĩ—

Tranh Tranh quá ngây thơ, không biết thế gian hiểm ác.

Nếu nàng gặp phải chuyện không may…

Hắn không dám nghĩ tiếp.

Dù sao đi nữa—

Tranh Tranh đã từng cứu mạng hắn.

Nàng là muội muội mà hắn nuôi lớn trong lòng bàn tay.

Tống Vân Hạc chưa từng nghĩ rằng, hắn có thể mất đi nàng.

Mẫu thân rất nhanh cũng phát hiện ra chuyện này.

Bởi vì, Tranh Tranh là một đứa bé hiểu chuyện, gần như mỗi ngày đều đến thỉnh an.

Thậm chí, ngay cả lá thư nàng để lại, cũng chỉ toàn là lời cảm tạ, không hề có một câu oán hận nào.

Mẫu thân đỏ hoe mắt, đau lòng nhìn hắn:

“Nếu Tranh Tranh có chuyện gì không hay…

Con chịu nổi sao?”

Hắn không dám ngẩng đầu.

Bởi vì, ánh mắt mẫu thân gần như muốn đè nát hắn.

Là hắn đã ép Tranh Tranh rời đi, đúng không?

Nhưng đã nhiều ngày trôi qua, Tranh Tranh vẫn không có tin tức.

Kinh thành đã tìm kiếm khắp nơi.

Ngay cả quê cũ của nàng, nơi đã nhiều năm không có tin tức, hắn cũng đã cử người đến.

Nhưng Chúc Tranh Tranh, giống như đã biến mất khỏi thế gian này.

Kinh thành rộng lớn như vậy… nàng đang ở đâu?

Liệu có phải, nàng đang bị ai đó giam giữ không?

Tranh Tranh có sợ không?

Có phải nàng lại khóc đến nước mắt mờ mịt, vừa nức nở vừa gọi “ca ca” như hồi bé không?

Nàng phải làm sao đây?!

Tống Vân Hạc trằn trọc, không ăn không ngủ suốt nhiều ngày.

Mỗi đêm khi nhắm mắt, trong đầu hắn chỉ toàn hình bóng của Tranh Tranh.

Cho đến một ngày, khi thể lực cạn kiệt, hắn gục xuống án thư, rơi vào giấc ngủ mê man.

Trong mơ, hắn thấy Tranh Tranh.

Nàng mặc một bộ xuân sam nhẹ nhàng, đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, cười trong trẻo như chuông bạc.

Giọng nói của nàng vang lên giòn tan:

“Tống Vân Hạc, ta tới đón huynh tan học đây!”

“Huynh có muốn ăn một miếng bánh hoa đào không?”

Nhưng chỉ trong nháy mắt, giấc mộng tan biến.

Bóng dáng của Tranh Tranh, hương vị ngọt ngào của bánh hoa đào…

Tất cả đột nhiên chìm vào bóng tối mịt mù.

Tống Vân Hạc cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng.

Giống như mất đi một thứ gì đó quan trọng nhất.

Cuộc đời hắn, có vô số Chúc Tranh Tranh.

Có một Tranh Tranh, đội mưa che ô cho hắn.

Có một Tranh Tranh, tỉ mỉ thêu túi thơm, làm dây tua rua cho hắn.

Có một Tranh Tranh, khi mắc lỗi thì cười làm nũng, vừa đáng yêu vừa vô hại.

Hồi nhỏ, hắn cũng từng nghịch ngợm, bị phụ thân phạt đánh vào lòng bàn tay.

Tranh Tranh len lén giúp hắn xoa thuốc.

Nàng vừa xoa, vừa rơi nước mắt như hạt đậu, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay hắn.

Nàng sụt sịt nói:

“Tống Vân Hạc, huynh đừng như vậy nữa…”

“Ta rất đau lòng…”

Cuộc đời hắn là do Chúc Tranh Tranh tạo thành.

Tống Vân Hạc không thể không có Chúc Tranh Tranh.

Hắn đích thân sai người gửi thư cho Thẩm Thư Ninh.

Chỉ ngày hôm sau, nàng liền tới gặp hắn.

Thiếu nữ đứng trước mặt hắn, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt đẫm nước mắt.

Nàng cắn môi, nghẹn ngào nói:

“Vân Hạc, huynh đã từng nói, huynh và ta tâm đầu ý hợp, sau này nhất định sẽ là một cặp đôi khiến người người ngưỡng mộ.”

“Ta sẽ trở thành một thê tử tốt nhất, sẽ đoan trang hiền thục.”

“Tranh Tranh đã bỏ đi rồi, ta có thể cùng huynh tìm nàng, chúng ta nhất định sẽ tìm được nàng…”

Nhưng Tống Vân Hạc chỉ nhẹ nhàng đẩy tay nàng ra.

Hắn khẽ thở dài, giọng điềm tĩnh nhưng nặng nề:

“Thẩm cô nương, xin lỗi, ta không thể cưới cô được.”

“Ta từng nghĩ rằng, thành thân với một người, chỉ cần có sự ngưỡng mộ và phù hợp là đủ.”

“Nhưng giờ ta mới hiểu, nếu muốn cùng ai đó đi đến đầu bạc răng long… thì không thể thiếu một chữ ‘thích’.”

“Ta thích Tranh Tranh.”

“Cả đời này, ta chỉ có thể thích Chúc Tranh Tranh.”

Tống Vân Hạc trải giấy tuyên trên bàn, tay cầm bút lông.

Hình bóng của Tranh Tranh, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng cái nhíu mày, hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn.

Nàng đã khắc sâu vào trong lòng hắn.

Vào tận xương tủy.

Bên cạnh bức họa, hắn cẩn thận đề một dòng chữ:

“Tranh Tranh, thê tử của ta.”

t*r.u_yện nh(à b%ơ

Bao nhiêu bạc, bao nhiêu nhân lực cũng không thành vấn đề.

Chỉ cần hắn có thể tìm được Tranh Tranh, đưa nàng bình an trở về.

Ngay khoảnh khắc nhận được tin tức, Tống Vân Hạc gần như lao ra khỏi phủ nha, phi ngựa như bay.

Hắn nhảy xuống ngựa, chậm rãi tiến gần đến cô gái đã khiến hắn ngày đêm mong nhớ.

Tranh Tranh mở to mắt, kinh ngạc nhìn hắn.

Một cơn đau nhói tràn qua lòng Tống Vân Hạc.

Nàng từng toàn tâm toàn ý tin tưởng và ỷ lại vào hắn.

Nhưng tình cảm ấy, rốt cuộc lại bị chính hắn hủy hoại.

Không sao cả.

Hắn sẽ bù đắp cho nàng.

Sau khi đưa nàng về phủ, bọn họ sẽ lập tức thành thân.

Hắn sẽ dùng mọi cách để đối tốt với nàng, cưng chiều nàng, bảo vệ nàng.

Sẽ không ai có thể chia rẽ bọn họ nữa.

Tống Vân Hạc và Chúc Tranh Tranh vốn dĩ nên ở bên nhau.

Chỉ là, trước mắt có một thứ rất chướng mắt.

Tên đó.

Tên khốn khiếp đó.

Hắn đáng ra nên đấm cho Tạ Chiêu một quyền.

Cái tên nhãi ranh này, hồi nhỏ suốt ngày trêu chọc Tranh Tranh,

Lớn lên lại giở trò giấu nàng đi, làm toàn những chuyện khuất tất.

Nhưng Tranh Tranh lại chắn trước người hắn.

Ánh mắt nàng nhìn Tạ Chiêu, tràn đầy tin tưởng.

Ánh mắt đó, đâm thẳng vào tim Tống Vân Hạc, đau đớn khôn nguôi.

Hắn tất nhiên sẽ không bỏ cuộc.

Hắn không thể hiểu.

Tranh Tranh và Tạ Chiêu từ nhỏ đã không ưa nhau.

Hẳn là tên hoàng thất kia đã dùng thủ đoạn gì đó, lừa gạt nàng.

Hắn phải đưa nàng về.

Hắn lập tức vào cung, cầu kiến Thái hậu.

Cả kinh thành ai cũng biết, Chúc Tranh Tranh là vị hôn thê của hắn.

Dù có là hoàng gia, cũng không thể trắng trợn cướp đi thê tử của hắn.

Nhưng, Chúc Tranh Tranh đã không còn thích hắn nữa.

Nàng giọng điệu dịu dàng, nhưng lời nói lại dứt khoát:

“Đa tạ ca ca thuở nhỏ đã chiếu cố.”

“Nhưng mà, Tống đại nhân…”

“Tranh Tranh không còn thích huynh nữa.”

“Tạ Chiêu chưa bao giờ chê ta ngốc. Hắn rất tốt với ta.”

“Mong đại nhân và Thẩm cô nương hòa hợp tương thân, ân ái trăm năm.”

Sắc mặt Tống Vân Hạc tái nhợt.

Hắn muốn nói gì đó.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt bình lặng mà rạng rỡ của nàng, cuối cùng…

Hắn không thể cất lời.

Hắn không chờ đến ngày đại hôn của Tranh Tranh và Tạ Chiêu.

Hắn chủ động xin đi nhậm chức xa, đến Ninh Châu.

Những ngày đầu tiên ở Ninh Châu, hắn bận rộn đến mức không chạm chân xuống đất.

Vô số công vụ chờ xử lý, vô số đồng liêu cần gặp mặt.

Hắn lao đầu vào công việc.

Nhưng đến mỗi đêm khuya, hắn lại giật mình tỉnh giấc.

Cảm giác ẩm ướt nơi đuôi mắt.

Phải làm sao bây giờ?

Tống Vân Hạc nghĩ.

Có lẽ, cả đời này…

Hắn sẽ không bao giờ có được viên mãn nữa.