Khi người tuyết dưới tay ta vừa mới thành hình, Tống Vân Hạc đã đến tìm ta trong hoa viên.
Hắn đưa cho ta một chiếc lò sưởi:
“Chỉ lo chơi thôi, tay lạnh cóng cả rồi…”
Hắn im lặng một lúc, dường như đang hạ quyết tâm rất lớn.
Rồi hắn mở miệng:
“Tranh Tranh, chuyện tối qua ta không cố ý. Nhưng có một việc, ta nhất định phải nói rõ với muội.”
“Ta không thể cưới muội. Trong mắt ta, muội chỉ như một đứa em gái. Thê tử của ta, người ta yêu thích, phải là nữ tử tài hoa xuất chúng, tâm ý tương thông với ta…”
Đ/ọ•c tạ\i p#a|ge t{ruyệ}n nh:à b#ơ% nhế@
“Tranh Tranh, muội luôn nói thích ta. Nhưng thích một ca ca và thích một phu quân là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
“Muội chỉ là thích ca ca, đúng không?”
Lời nói của Tống Vân Hạc như vọng đến từ một nơi xa xôi, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Nhưng ta không thực sự hiểu hết ý nghĩa trong câu nói ấy. Chỉ là, ta cảm thấy tim mình đau lắm, đau đến mức suýt nữa đã không kìm được nước mắt.
Rõ ràng khi còn nhỏ, chính hắn đã nắm chặt tay ta, dịu dàng nói:
“Tranh Tranh đừng sợ. Đợi muội lớn lên, ta sẽ cưới muội. Khi đó, sẽ không ai dám ức hiếp Tranh Tranh nhà ta nữa!”
Ta đã từng tin rằng, hắn cũng muốn cùng ta đi hết quãng đời này.
Nhưng, ta không muốn khiến Tống Vân Hạc không vui.
Giữa trời tuyết trắng xóa, ta nghe thấy giọng mình run rẩy:
“Tranh Tranh hiểu rồi… Ca ca.”
Tống Vân Hạc phủi đi những bông tuyết vương trên vai ta, sau đó, hắn nở một nụ cười như trút được gánh nặng.
Hôm ấy, Tống Vân Hạc được nghỉ, nói rằng muốn đưa ta ra phố.
Trước cửa Tống phủ, ta nhìn thấy Thẩm Thư Ninh.
Nàng dịu dàng tiến lên, khoác lấy tay ta:
“Đây là muội muội sao?”
“Lần trước gặp vội quá, vẫn chưa kịp chào hỏi tử tế…”
Gương mặt nàng thanh tú, giản dị, nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu.
Xe ngựa lắc lư chầm chậm tiến về phía trước.
Thẩm Thư Ninh và Tống Vân Hạc nhỏ giọng trò chuyện, thỉnh thoảng lại cười khẽ.
Không biết vì sao, khi hai người họ cùng bật cười, lòng ta chợt thấy nặng nề.
Thì ra, Tống Vân Hạc thích một cô nương như thế này.
Ta cúi mắt, nhìn những vết thương lấm tấm trên tay mình.
Chúc Tranh Tranh vụng về, lỗ mãng… đúng là chẳng thể sánh được với nàng ấy.
Ta cố gắng nuốt xuống vị đắng nghẹn trong lòng.
Nếu đã vậy, ta cũng nên hiểu chuyện một chút.
Ngoan ngoãn ở lại trong Tống phủ, làm một muội muội của Tống Vân Hạc cả đời.
Xe ngựa dừng trước một tiệm sách.
Tống Vân Hạc xuống xe, đi vào trong lấy sách giúp Thẩm Thư Ninh.
Trên xe ngựa, chỉ còn lại ta và Thẩm Thư Ninh.
Nàng dịu dàng mỉm cười với ta, nhẹ giọng hỏi:
“Muội muội năm nay cũng đã mười sáu rồi nhỉ? Đã có nhà nào để mắt tới chưa?”
“Muội cứ yên tâm, đợi ta và Vân Hạc thành thân, nhất định sẽ cùng mẫu thân chọn cho muội một mối hôn sự thật tốt…”
Ta hơi ngơ ngác nhìn nàng.
Nàng vẫn giữ nụ cười không đổi:
“Tranh Tranh, thực ra ta biết từ lâu rồi. Muội và Vân Hạc vốn có hôn ước từ nhỏ.”
“Nhưng ta và hắn là hai lòng tương duyệt, giữa chúng ta không thể có người thứ ba chen vào được.”
“Sau khi chúng ta thành thân, nếu muội vẫn ở lại trong phủ… Vân Hạc sẽ rất khó xử.”
Ngón tay ta siết chặt lấy vạt váy.
Đúng lúc này, rèm xe bị vén lên.
Tống Vân Hạc mang theo hơi lạnh của tuyết bước vào.
Hắn đưa sách cho Thẩm Thư Ninh, rồi lấy từ trong áo ra một gói giấy dầu, tiện tay ném cho ta:
“Muội cứ luôn miệng nói muốn ăn điểm tâm ở tiệm kia. Hôm nay may mà ít người xếp hàng… Tham ăn.”
Bàn tay đang nắm tay ta của Thẩm Thư Ninh thoáng siết lại, khiến ta hơi đau.
Nhưng rất nhanh sau đó, nàng lấy lại vẻ bình tĩnh, tiếp tục nở nụ cười.
Chỉ là không hiểu vì sao, nụ cười ấy có chút gượng gạo.
7
Thẩm Thư Ninh nói rằng, nếu ta vẫn ở lại trong phủ, Tống Vân Hạc sẽ rất khó xử.
Mà ta… không muốn làm khó Tống Vân Hạc.
…Cũng không muốn khiến Thẩm Thư Ninh buồn.
Ta nhớ lại nụ cười của nàng trên xe ngựa.
Một cô nương dịu dàng, tài hoa như vậy, đáng lẽ không nên có một nụ cười gượng gạo như thế.
Đêm khuya tĩnh lặng, Tiểu Đào sau khi thấy ta ngủ say cũng đã lui về phòng.
Đ=ọ(c) tạ|i p*a@g’e t!ruyệ_n nh-à bơ+ nhế
Ta nhẹ nhàng kéo mở tráp son, lấy ra một tờ hôn thư màu đỏ.
“Như tùng xanh biếc, như trăng vĩnh hằng. Loan phượng kết đôi, bền chặt trăm năm.”
Dưới cùng là hai hàng chữ non nớt.
Một nét bút cứng cáp viết “Tống Vân Hạc”, một nét bút nguệch ngoạc vẽ ra hai chữ “Chúc Tranh Tranh”.
Ta hít sâu một hơi, cố nén nước mắt.
Rồi cẩn thận xé đi cái tên “Chúc Tranh Tranh” trên đó.
Không sao cả. Chúc Tranh Tranh cũng rất có bản lĩnh!
Ta đếm trên tay—ta biết nấu cháo ngon, biết thêu chim thật đẹp, còn có thể cứu sống cả cây mẫu đơn mà ngay cả người làm vườn cũng bất lực.
Rời khỏi Tống phủ, ta vẫn có thể làm một đầu bếp, một thợ thêu, tự nuôi sống bản thân.
Chúc Tranh Tranh vốn chỉ là một ngọn cỏ dại.
Chẳng qua may mắn được đưa vào trong nhà kính nuôi vài năm.
Nhưng bây giờ, cũng đã đến lúc quay lại với hoang dã rồi.
Trước khi lẻn qua tường rời khỏi phủ, ta vẫn không nhịn được mà nhìn về phía phòng của Tống Vân Hạc.
Giữa màn đêm thăm thẳm trong viện, chỉ có một ngọn đèn leo lét lay động.
Hắn hẳn vẫn còn đang miệt mài đọc sách dưới ánh đèn khuya.
Cả kinh thành đều biết, Tống Vân Hạc là người quang minh lỗi lạc, tương lai rực rỡ.
Mà trong cuộc đời huy hoàng ấy, vốn dĩ không nên có Chúc Tranh Tranh.
Từ nay về sau, cuộc đời hắn… cũng sẽ không còn Chúc Tranh Tranh nữa.
Ta lau đi hai giọt nước mắt vô dụng, bĩu môi khẽ mắng một tiếng.
Rồi xoay người, dứt khoát nhảy khỏi bức tường của Tống phủ.
8
Ta lạc đường trong con hẻm nhỏ của kinh thành.
Chậc! Rõ ràng ban ngày ta biết đường mà! Nhưng sao đến tối lại thành ra thế này…
Loạng choạng đi mãi, phía trước đột nhiên xuất hiện một ánh sáng le lói.
Nhất định là Tửu lâu Túy Nguyệt mà ta đang tìm!
Ta lập tức tăng tốc chạy về phía trước, nhưng ngay khi đến gần, một mùi son phấn nồng nặc xộc vào mũi.
…Có vẻ không phải tửu lâu.
Hai đại hán đứng ở đầu hẻm, trông bặm trợn đến mức khiến người ta phát hoảng.
Nhưng phía trước còn có một bà lão mặt mũi hiền lành, có lẽ có thể hỏi đường được.
Ta ngập ngừng tiến lên, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay đột ngột siết chặt lấy ta, kéo mạnh vào lòng, bịt kín miệng ta lại.
“Ưm ưm ưm… Đồ xấu xa!”
Ta giãy giụa hết sức, nắm được cơ hội, lập tức cúi đầu cắn mạnh vào tay kẻ kia.
“Xì…! Xuống tay ác thật đấy, con ngốc họ Chúc.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Người phía sau kéo ta lùi sâu vào bóng tối, đến khi chắc chắn an toàn mới buông tay.
Sau một thoáng bàng hoàng, ta nghiến răng trừng mắt nhìn kẻ trước mặt.
Giữa lúc đói, lạnh, hoảng loạn, gặp được người quen đáng lẽ là chuyện tốt.
Nhưng nếu người trước mặt ta là hắn—thì thà không gặp còn hơn!
Tạ Chiêu.
Tiểu hoàng tử út của Thái hậu đương triều, nổi danh ngang tàng, phóng đãng.
Hắn và ta, từ bé đã không đội trời chung!
Ta thích Tống Vân Hạc bao nhiêu, thì lại ghét Tạ Chiêu bấy nhiêu.
Thuở nhỏ, Tống Vân Hạc thường vào cung học cùng các hoàng tử, ta cũng hay theo vào, chờ hắn tan lớp.
Nhưng Tạ Chiêu thì tay nghịch, miệng cũng không yên.
Hắn không chỉ giật trâm cài tóc của ta, mà còn luôn đuổi theo sau lưng ta, miệng cười ha hả gọi: “Đồ ngốc! Cục bột đần!”
Khổ nỗi, hắn lại là hoàng tử được sủng ái nhất, ngay cả Tống Vân Hạc cũng không dám đắc tội.
Chỉ có thể đứng chắn trước mặt ta, nhỏ giọng bảo ta tránh xa Tạ Chiêu ra.
Hắn giật trâm ta, ta liền thừa cơ làm hắn ngã sấp mặt.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, chán ghét không chịu nổi!
Ta nghiến răng, lên tiếng:
“Chuyện này không thể trách ta! Điện hạ hù dọa ta trước mà!”
Trong bóng tối, ta nghe thấy Tạ Chiêu khẽ cười khẩy:
“Quả nhiên là ngốc. Đúng là kẻ vong ân phụ nghĩa.”
Cái gì?!
Ta tức giận lao lên túm lấy ống tay áo hắn, nhưng lại bị hắn dễ dàng giữ chặt cánh tay.
Giọng hắn vang lên, rõ ràng mà sắc bén:
“Không chịu ngoan ngoãn ở lại nhà họ Tống, nửa đêm chạy ra ngoài làm gì?”
Cái gì không nói, lại cứ phải nhắc đến chuyện đau lòng nhất của ta!
Ta hít hít mũi, thấp giọng nói:
“Ta không lấy Tống Vân Hạc nữa, nên không thể ở lại phủ được.”
Đ—ọ|c tạ*i p!ag#e t—ruyệ•n nh,gà b(ơ^ nh#é
“Ta muốn đến Túy Nguyệt Lâu làm đầu bếp, kiếm ít bạc rồi tính tiếp… Ngươi buông ta ra!”
Bàn tay Tạ Chiêu bỗng siết chặt hơn, khiến ta hơi đau.
Ta giãy giụa muốn thoát ra, nhưng hắn lại càng dùng sức giữ chặt hơn.
Một lúc sau, hắn cười lạnh:
“Túy Nguyệt Lâu làm gì nhận loại nha đầu như ngươi?”
Ta không phục, phản bác ngay:
“Tay nghề của ta rất tốt! Ngươi cũng đã từng ăn rồi còn gì?”
Thuở bé, mỗi lần ta mang điểm tâm cho Tống Vân Hạc, Tạ Chiêu đều tranh ăn hơn phân nửa.
Cái gì cũng cướp, chỉ có cái miệng là không chịu thừa nhận!
Tạ Chiêu hừ một tiếng, nghiến răng đầy bực bội.
Hắn nói:
“Ngươi thì biết cái gì. Kinh thành nhiều kẻ xấu lắm. Chỉ riêng trên đường đến Túy Nguyệt Lâu, cũng có thể có người bắt ngươi bán đi rồi!”
“Dù ngươi có may mắn vào được tửu lâu, đám đầu bếp trong bếp nhìn thấy một tiểu nha đầu như ngươi, e là cũng sẽ tìm cách bắt ngươi về nhà nhốt lại.”
“Thành Trường An này lớn như vậy, mất đi một đứa con gái không tên không tuổi như ngươi, ai sẽ để ý cơ chứ?”
Ta run rẩy một chút, sống lưng lạnh toát.
Tạ Chiêu lại bật ra một tràng cười âm hiểm đầy gian trá.
Tạ Chiêu lắc lắc cổ tay ta, nhếch môi cười:
“Sao nào? Hay là đến làm việc cho ta đi? Ta trả ngươi gấp đôi tiền của Túy Nguyệt Lâu.”
Ta nghi ngờ nhìn hắn chằm chằm:
“Làm sao ta biết được ngươi sẽ không bán ta đi?”
Tạ Chiêu nghiến răng càng chặt, tiếng ken két như sắp bẻ vỡ hàm răng. Rồi hắn gầm lên, tức tối:
“Dựa vào cái nhan sắc này của ngươi, ta còn chả thèm nhìn!”
Hắn hét lớn đến mức chim sẻ trên tường giật mình bay tán loạn.
Ta vừa định mở miệng phản bác thì bất giác hắt hơi một cái.
Đến lúc đó mới nhận ra, ta đã đứng trong tuyết quá lâu, hai tay lạnh cứng như băng.
Tạ Chiêu sững lại trong giây lát.
Hắn lập tức buông tay ta ra, đi vòng vòng tại chỗ như đang khó chịu lắm.
“…Ta không phải là đang lợi dụng ngươi đâu!”
Rồi đột nhiên, hắn nắm lấy tay ta.
Hơi thở ấm áp phả nhẹ lên đầu ngón tay lạnh cóng của ta.
Tạ Chiêu như một lò sưởi sống, bàn tay nóng rực bao trọn lấy tay ta.
Ta chớp mắt, cảm thấy cái lạnh đêm đông cũng chẳng còn khắc nghiệt đến thế nữa.
Và nỗi buồn trong lòng… dường như cũng không còn nặng nề như lúc trước.
9
Ta bị nhét vào tiểu trù phòng của Tạ Chiêu, chính thức trở thành đầu bếp riêng của hắn.
Dù sao cũng chẳng có chỗ nào để đi, mà Tạ Chiêu—tuy con người có hơi đáng ghét, nhưng trả tiền rất sòng phẳng.
Bị mắng mấy câu thôi mà, ta nhịn được!
Sáng sớm hôm sau, ta dậy thật sớm, lập tức chui vào bếp.
Nhũ mẫu của Tạ Chiêu, bà Lưu, dịu dàng xoa đầu ta:
“Điện hạ cái gì cũng tốt, chỉ là miệng quá kén ăn, làm khổ cô nương rồi.”
Cái gì cũng tốt? Đáng nghi thật đấy.
Dù sao cũng nhận việc rồi, ta cẩn thận ghi nhớ khẩu vị của Tạ Chiêu.
Dù sao đi nữa, bị chủ nhà đuổi ngay ngày đầu tiên đi làm cũng không có gì đáng tự hào.
Phủ của Tạ Chiêu nhân khẩu đơn giản, ngoài Lưu mụ mụ, chỉ có mấy nha hoàn và tiểu tư theo hầu từ nhỏ.
Ta rất nhanh đã quen với mọi người.
Mùa đông rét mướt, ta tính làm một nồi thịt dê hầm, hấp thêm một con cá rô phi, rồi làm thêm ít điểm tâm theo mùa.
Thịt dê trong nồi đã bỏ thêm hạnh nhân, hầm kỹ trên lửa nhỏ suốt mấy canh giờ.
Mở nắp nồi ra, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, thơm nức cả gian bếp.
Hai tiểu nha hoàn, Tử Uyển và Tử Châu, liên tục khen ta khéo tay.
Ta đắc ý vỗ ngực, nhìn nồi thịt đầy ắp, nghĩ rằng dù sao Tạ Chiêu cũng chưa về, bèn múc ra hai bát, bảo hai nàng ăn thử trước.
Tử Uyển vội vã xua tay từ chối.
Ta liền sốt ruột kêu lên:
“Tạ Chiêu làm sao ăn hết được! Cùng lắm thì—chúng ta đừng để hắn biết là được mà!”
Rèm cửa đột nhiên lay động, một giọng nói lười nhác vang lên:
“Cái gì mà không để ta biết?”
Tạ Chiêu chậm rãi bước vào.
Tử Uyển và Tử Châu lập tức quỳ phịch xuống, không ngừng xin tội.
Ta nhìn các nàng, lại nhìn sang Tạ Chiêu, trong lòng nóng ruột mà không biết nên nói gì.
Ta vừa định quỳ xuống theo thì Tạ Chiêu phất tay một cái:
“Đã nói rồi, cứ nghe theo nàng ấy đi.”
Hai nha hoàn vội vàng nhận thưởng, lui xuống.
Tạ Chiêu cởi áo choàng, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn.
Ta thấp thỏm nhìn hắn, sợ rằng hắn lại thốt ra mấy câu móc mỉa khó nghe.
Nhưng Tạ Chiêu chỉ cầm đũa lên, rồi đột nhiên dừng lại, ngước mắt nhìn ta:
“Chúc Tranh Tranh, ngồi xuống. Ngươi ăn trước đi.”
Hả? Ta có phải đầu độc hắn đâu mà phải thử trước?!
Ta hậm hực cầm đũa, gắp một miếng thịt dê thật lớn, nhét vào miệng.
Tạ Chiêu liếc ta một cái, lúc này mới thong thả động đũa.
Ai dè miếng thịt còn nóng hôi hổi, ta vừa nhai vừa hít hà, tay quạt lấy quạt để.
Chợt nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Tạ Chiêu.
Hứ! Có gì đáng cười chứ?!
Một ly nước đột ngột được nhét vào tay ta, giọng hắn mang theo ý trêu chọc lộ liễu:
“Ai giành ăn với ngươi đâu chứ?… Đồ ngốc.”
Ta cẩn trọng ăn hết bữa cơm này.
May mắn thay, Tạ Chiêu hôm nay không phun ra lời nào quá khó nghe.
Ta len lén liếc hắn một cái.
Hắn… vậy mà lại ăn đến bát thứ hai.
Tạ Chiêu, xem ra cũng không khó nuôi như Lưu mụ mụ nói nhỉ?
10
Ngoài việc lo ba bữa ăn mỗi ngày, cuộc sống trong vương phủ cũng chẳng khác gì ở Tống phủ.
Sáng sớm, ta dậy nấu cháo, chuẩn bị nguyên liệu, rồi bị Tạ Chiêu kéo đi ăn sáng cùng.
Hắn vào triều, ta thì học thêm vài mẫu thêu mới với Lưu mụ mụ, thêu mấy bức tranh nhỏ.
Buổi chiều, cùng Tử Châu dạo chơi trong hoa viên, hái cành mai, trượt băng trên hồ đóng băng.
Đến chạng vạng, lại bị lôi ra cửa nghênh đón Tạ Chiêu hồi phủ, giúp hắn thử độc, rồi ăn tối.
Ngoại trừ mỗi bữa ăn đều có tiếng cười lạnh của Tạ Chiêu, thêm vài câu châm chọc ngẫu nhiên, thì cuộc sống vẫn khá ổn.
Đ#ọ/c t;ạ’i p[a:ge] t*r.u_yện nh(à bơ nhế+
Dù gì cũng đang nương nhờ người khác, đành phải nhẫn nhịn thôi.
Thoắt cái, đã nửa tháng trôi qua.
Hôm đó, ta cùng Tử Châu tản bộ bên bờ hồ, bỗng nhiên phát hiện một con chó con run rẩy trong đống tuyết.
Nhìn nó có vẻ mới sinh chưa bao lâu, không biết mẹ nó đã đi đâu mất rồi.
Ta vội vàng cởi áo choàng, bọc nó lại, mang về phòng.
Đút cho nó hai chén sữa dê, cuối cùng, cái bụng nhỏ của nó cũng ấm lên.
Ta vui vẻ đặt nó lên giường, định nghĩ một cái tên thật dễ nhớ, nhưng lại thấy Tử Châu lộ vẻ khó xử.
Tử Châu do dự nói:
“Điện hạ rất ưa sạch sẽ, từ trước đến nay không thích mèo chó. Hay là để nô tỳ mang đi, tìm cho nó một nhà tốt?”
Ngón tay ta vuốt ve bộ lông mềm mại của chú cún con, trong lòng không nỡ buông tay.
Đúng lúc này, Tạ Chiêu bước vào.
Ta giật mình, vội vã giấu con chó ra sau lưng.
Tạ Chiêu đưa tay ra:
“Đưa đây.”
“Không không không không được!”
Hai bên giằng co trong chốc lát, khóe môi hắn đột nhiên nhếch lên:
“Muốn nuôi?”
Ta gật đầu như giã tỏi.
Tạ Chiêu hờ hững đáp:
“Được.”
11
Tối hôm đó, ta ngồi trước tờ tuyên chỉ và nghiên mực, hoàn toàn ngây ngốc.
Sớm biết điều kiện trao đổi của Tạ Chiêu là đọc sách và luyện chữ, ta nhất định sẽ suy nghĩ lại cho thật kỹ!
Ta siết góc áo, cố gắng mặc cả:
“Điện hạ, mỗi người đều có sở trường riêng, đầu óc ta vốn không nhanh nhạy…”
Tạ Chiêu khẽ chậc một tiếng, rồi cất giọng gọi Tử Châu:
“Mang con chó đó ra ngoài vứt đi.”
Ta cắn răng, như thể đi chịu chết mà cầm lấy bút.
Tạ Chiêu hài lòng cười, hắn nói:
“Chúc Tranh Tranh, dù thế nào cũng phải biết chữ. Như vậy có đi lạc, cũng còn có thể tìm đường về.”
Ánh nến bập bùng, căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Giọng nói trong trẻo của Tạ Chiêu vang lên, hắn đọc một câu, ta đọc theo một câu.
Hồi nhỏ, Tống phủ cũng từng mời người khai tâm dạy ta.
Tống Vân Hạc cũng từng ngồi bên cạnh, cầm tay ta, chỉ ta đọc sách, luyện chữ.
Nhưng sách dù đọc bao nhiêu lần, vẫn có rất nhiều chữ ta không nhớ nổi.
Chữ dù đã luyện rất nhiều, nét bút của ta vẫn xiêu vẹo, vụng về.
Không giống như Tống Vân Hạc.
Hắn đọc một lần là thuộc, viết một nét đã thành.
Đến cuối cùng, phu tử chỉ có thể thở dài với phu nhân:
“Tiểu công tử thiên tư thông minh, vừa xem đã nhớ. Nhưng tiểu cô nương… e rằng không hợp đường đèn sách, nên tìm lối đi khác thì hơn.”
Tống Vân Hạc không cam lòng, hắn muốn tự mình dạy ta.
Hắn cầm lấy một quyển “Luận Ngữ”, từng câu từng chữ nhẫn nại đọc cho ta nghe ba lần.
Sau đó, đầy hy vọng, hắn chỉ vào một chữ:
“Tranh Tranh, đọc đi.”
Ta không nhận ra chữ đó.
Im lặng kéo dài hết lần này đến lần khác, cuối cùng, Tống Vân Hạc khẽ thở dài bên cạnh ta.
Trong tiếng thở dài đó, phảng phất một chút mất kiên nhẫn.
Hắn vẫn cười, nhưng giọng điệu đã dịu lại:
“Tranh Tranh, không trách muội đâu. Nữ nhi không biết chữ cũng không sao, sau này…”
Bàn tay hắn nhẹ nhàng lướt qua mái tóc ta, nhưng ánh mắt thì lại tràn ngập sự buồn bã và thất vọng.
Sau ngày hôm đó, Tống Vân Hạc không còn dạy ta đọc sách hay viết chữ nữa.
Và ta cũng không dám dễ dàng cầm bút lên lần nào nữa.
Đ=ọ(c) tạ|i p*a@g’e t!ruyệ_n nh-à bơ+ nhế
Dưới ánh mắt chăm chú của Tạ Chiêu, ta hít sâu một hơi, chấm mực, run run viết xuống một chữ xiêu vẹo đến mức không nỡ nhìn.
Sau đó… ta chấp nhận số phận, nhắm mắt lại.
Không ngoài dự đoán, Tạ Chiêu lập tức phá lên cười:
“Chúc Tranh Tranh! Chữ này của ngươi—còn khó coi hơn cả chó cào!”
Ta lập tức ném bút xuống, bực bội lẩm bẩm:
“Đã bảo ta đầu óc chậm chạp rồi! Là ngươi cứ ép ta phải viết!”
Nhưng càng nói, ta càng cảm thấy tủi thân.
Rõ ràng đã hứa là sẽ dạy ta, nhưng rồi lại嫌 ta ngu ngốc, cuối cùng bỏ mặc ta.
Còn Tạ Chiêu nữa… hắn chẳng qua chỉ muốn nhìn ta mất mặt thôi, phải không?
Ta biết mình không thông minh, nhưng cũng không muốn mãi bị chê cười, bị xem thường.
Ta hít hít mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ta đã nói rồi, ta không hợp với việc đọc sách…”
Nhưng đột nhiên, một cây bút lông được nhét vào tay ta.
“Ai nói ngươi không hợp?”
Tạ Chiêu cúi đầu, một tay nghiến mực, giọng điệu thản nhiên:
“Ngươi chỉ là học chậm, chứ không phải không học được.”
“Ít nhất cũng phải biết hết mấy chữ thông dụng, tránh sau này lại ngu ngốc xông vào mấy nơi như Mộng Xuân Lâu trong khi biển hiệu to đùng ngay trước mắt…”
“Hả?” Ta chớp mắt ngơ ngác nhìn hắn.
Tạ Chiêu lập tức trợn mắt, hung dữ trừng ta:
“Hả cái gì mà hả?!”
“Chúc Tranh Tranh, ta dạy ngươi, ngươi đừng có mà lười biếng.”
Hắn cầm lấy tay ta, dìu dắt từng nét bút trên trang giấy.
Dưới sự hướng dẫn của hắn, từng nét chữ của ta dần dần ngay ngắn, không còn xiêu vẹo như trước.
Lưng ta chạm vào lồng ngực ấm áp của hắn, tai ta vang lên từng nhịp tim mạnh mẽ, như tiếng trống dồn dập.
Giọng nói của hắn, hơi gượng gạo, lướt qua vành tai ta:
“Chúc Tranh Tranh, viết cho đẹp vào… sẽ có thưởng.”
…Lạ thật.
Cửa sổ vẫn đang mở, tại sao ta lại cảm thấy má nóng bừng thế này?
Chẳng lẽ… ta bị lạnh đến phát sốt rồi sao?
12
Năm ngày sau, ta đọc thuộc mười bài thơ cổ, viết đầy hai mươi tờ chữ lớn, cuối cùng cũng nhận được phần thưởng—một chú chó con.
Nó mở to đôi mắt ướt át, nũng nịu liếm tay ta lấy lòng.
Ta vui vẻ bế nó lên, tâm trạng tốt hẳn, ngay cả sắc mặt của Tạ Chiêu cũng thuận mắt hơn nhiều.
Dạo này, hắn kiên nhẫn dạy ta viết chữ, lại hiếm khi mắng ta, quả thực đã dốc công dốc sức.
Vì vậy, ta dành hẳn một buổi chiều, đặc biệt làm một phần bánh mai hoa táo đỏ cho hắn.
“Đa tạ điện hạ đã dạy ta nhận chữ, còn giữ lời hứa cho ta nuôi chó con…”
Đ_ọ<c> tạ:i p|age t*r.u_yệ/n nh+à b!ơ^
Tử Châu đứng bên cạnh đúng lúc tiếp lời:
“Tiểu thư đã bỏ nhiều tâm sức lắm đấy! Sáng sớm đã đi hái mai, lại hấp táo đỏ suốt một buổi chiều, từng lớp vỏ đều tự tay bóc tỉ mỉ…”
Tạ Chiêu gắp một miếng bánh, đưa vào miệng.
Ta nhìn hắn đầy mong đợi.
Hắn nhai một lúc, chậm rãi nói:
“Ngon.”
…Chỉ vậy thôi?
Ta hơi thất vọng.
Nhưng ngay khi ta ngẩng đầu lên, vô tình liếc thấy—đôi tai hắn đỏ bừng.
Chưa kịp nghĩ nhiều, bên dưới gối ta chợt có thứ gì đó cọ cọ.
Tiểu Hoàng chui vào lòng ta, đôi mắt long lanh nhìn lên, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy.
Ta không nhịn được bật cười.
Tạ Chiêu cảnh giác liếc ta:
“Cười cái gì mà cười?”
Ta cười híp mắt nói:
“Tạ Chiêu, ta cảm thấy ngươi rất giống Tiểu Hoàng.”
“Tiểu Hoàng?”
Tạ Chiêu lập tức giận tím mặt:
“Ngươi nói ta giống một con chó?!”
Có gì đáng tức giận chứ?
Rõ ràng đều rất đáng yêu mà…
Ta vô tội nhìn hắn.
Một lát sau, Tạ Chiêu thở dài, như thể chấp nhận số phận, cúi đầu xuống:
“Ngươi nói cái gì thì là cái đó đi. Ăn cơm!”
13
Lấy cớ muốn tiến bộ trong việc học, ta năn nỉ Tạ Chiêu đưa ta ra ngoài dạo một vòng.
Hắn trông có vẻ không tình nguyện lắm, nhíu mày hỏi:
“Ra ngoài làm gì… Ngươi không sợ Tống Vân Hạc bắt ngươi về sao?”
Ta chậm rãi cúi đầu, có chút mất mát.
Hắn lấy đâu ra tự tin vậy?
Tống Vân Hạc sẽ không tìm ta đâu.
Không có ta, hắn và Thẩm Thư Ninh sẽ chẳng còn ai xen vào giữa.
Hắn còn mong ta biến mất sớm một chút, hắn làm sao có thể tốn công tìm kiếm một kẻ vô dụng như ta?
Đột nhiên, trước mắt ta tối sầm lại.
Là Tạ Chiêu… hắn cúi đầu, giúp ta đội lên một chiếc mũ trùm kín.
Giọng hắn, dường như có chút nghiến răng nghiến lợi:
“Chúc Tranh Tranh… nếu ngươi dám gỡ mũ xuống, để người khác nhìn thấy—ta lập tức đưa ngươi về!”
“Cả đời này, đừng mong ra ngoài nữa!”
t_ru,yệ[n] nh|à b#ơ n
Lâu rồi không ra phố, ta thích thú nhìn ngó xung quanh, trong đầu cũng bắt đầu tính toán.
Tạ Chiêu vừa mới phát tiền công cho ta, ta muốn mua mấy món đồ—
Một mẫu thêu mới cho Lưu mụ mụ, ít sách thoại bản và son phấn cho Tử Uyển, Tử Châu.
Mua cho Tiểu Hoàng một khúc xương để mài răng.
Và tiện thể… mua cho Tạ Chiêu một bát rửa bút mới.
Nhưng mà… Tạ Chiêu thật sự rất biết phá hỏng bầu không khí!
Hắn không chỉ giữ chặt cổ tay ta như sợ ta chạy mất, mà thỉnh thoảng còn giơ tay che mắt ta, không cho ta nhìn đông nhìn tây!
Vậy nên, khi tiểu tư vội vàng chạy đến báo rằng trong cung có cấp chiếu, ta mừng rỡ vô cùng, đẩy Tạ Chiêu ra ngoài mà không chút do dự.
Trước khi đi, hắn cẩn thận thắt chặt mũ trùm cho ta, còn nghiêm giọng dặn dò:
“Không được chạy lung tung, nghe chưa?”
Rồi quay sang Tử Châu:
“Nhìn chặt nàng ấy, trời tối nhất định phải đưa về phủ.”
Dặn dò xong, hắn tức tối cấu nhẹ má ta một cái, rồi mới xoay người rời đi.
Ta—Chúc Tranh Tranh, tự do rồi!
Trời dần chuyển tối, ta mãn nguyện quay sang gọi Tử Châu:
“Về thôi!”
Nhưng ngay lúc đó, khi bọn ta đi ngang qua một con hẻm, Tiểu Hoàng đột nhiên vùng khỏi tay Tử Châu, lao thẳng ra ngoài.
“Tiểu Hoàng!”
Ta lập tức chạy theo, đuổi suốt hai con hẻm mới tóm được nó.
Nhưng ta không nhận ra rằng, vì chạy quá nhanh, mũ trùm trên đầu đã rơi xuống từ bao giờ
“Tỷ tỷ, tỷ trông y hệt người trên bức họa này.”
Trước mặt ta, một đứa bé trai tầm bảy, tám tuổi ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta, đầu nghiêng nghiêng đầy tò mò.
“Tỷ có phải là phu nhân bị lạc của Tống đại nhân không?”
Hai chữ “phu nhân” khiến ta giật bắn người.
Còn chưa kịp mở miệng, đứa trẻ đã vội vàng chạy về phía sau ngõ, vừa chạy vừa hét toáng lên:
“Nương ơi! Con tìm thấy phu nhân của Tống đại nhân rồi!”
Một cơn gió lướt qua.
Trước mắt ta, một bức họa truyền cáo thị bay lả tả xuống mặt đất.
Bức họa trên mặt đất vẽ một thiếu nữ da trắng như phấn, môi hồng như đào, khóe mắt còn có một nốt ruồi nhỏ.
Là ta.
Xung quanh dần dần náo nhiệt, phụ nữ trẻ con vây quanh, ríu rít bàn tán:
“Cô nương chính là Chúc cô nương phải không? Tống đại nhân đã dán cáo thị khắp kinh thành, nói rằng vị hôn thê bị lạc, ai tìm được sẽ thưởng ngàn lượng bạc đấy!”
“Cô đi đâu vậy? Tống đại nhân mấy ngày qua như muốn lật tung cả kinh thành lên tìm cô! Hôm qua ta còn gặp hắn, gầy rộc cả người đi…”
“May mà con ta gặp được cô đấy!”
Ta siết chặt bức họa trong tay.
Bên mép tranh, mấy chữ “Tranh Tranh, thê tử của ta” khiến ta có chút hoang mang.
Chuyện này là sao…?
Đúng lúc ấy, một tràng tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên phía sau.
Một giọng nói quen thuộc mà run rẩy gọi ta:
“Tranh Tranh?”
Đám gia nhân nhà họ Tống lập tức giải tán đám đông, nhường một lối đi rộng.
Ta đối diện với Tống Vân Hạc—
Hai chúng ta, chỉ biết lặng lẽ nhìn nhau.
Mới mấy ngày không gặp, hắn gầy đi rất nhiều.
Vị thiếu niên ngày nào phong quang lỗi lạc, tuấn nhã như trăng sáng, bây giờ lại để râu lún phún trên cằm, tóc xõa rối bời trên vai.
Hắn run rẩy đưa tay, muốn đặt lên vai ta:
“Tranh Tranh, về nhà với ta đi.”
Ta còn chưa kịp nói gì, hắn đã vội vàng tiếp lời:
“Tranh Tranh, là ta sai rồi. Từ khi muội không còn ở đó, ta mới nhận ra rằng—ta không thể thiếu muội.”
“Ta không cưới Thẩm cô nương nữa. Chúng ta về nhà, thành thân ngay lập tức.”
“Ta chỉ cần một mình muội.”
“Chúng ta cứ như trước đây, có được không?”
Tống Vân Hạc trông vô cùng thê lương.
Đôi mắt hắn đỏ hoe, giọng nói run rẩy.
Trước đây, ta sợ nhất thấy hắn như vậy.
Nhìn hắn như thế, lòng ta sẽ quặn lên, đau từng cơn.
Dù hắn nói gì, ta cũng sẽ gật đầu.
Nhưng lúc này, khi đối diện với ánh mắt ấy, ta bỗng nhớ đến một đôi mắt ướt át khác—một đôi mắt long lanh đầy tin cậy.
Ta lùi về sau một bước, giọng nói có chút ngập ngừng:
“Tống Vân Hạc, hôn sự của chúng ta không tính nữa.”
“Hôn thư ta đã xé rồi, huynh yên tâm, ta cũng không còn buồn nữa. Huynh và Thẩm cô nương… hãy sống thật tốt, ca ca.”
Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.
Hắn khẽ thở dài, bước về phía ta một bước.
Tim ta chợt siết lại.
Đang suy nghĩ xem nên chạy hướng nào thì đột nhiên, cổ tay bị một bàn tay khác siết chặt.
Ta bị kéo mạnh về phía sau.
Một tiếng cười lạnh vang lên.
Tạ Chiêu đứng chắn trước ta, nhướng mày, hừ một tiếng, rồi trắng trợn trợn mắt nhìn Tống Vân Hạc:
“Ngươi là cái thá gì, mà cũng dám mơ tưởng đến Tranh Tranh của ta?”