Ba tháng trước đại hôn, Tống Vân Hạc bỗng nhiên không muốn cưới ta nữa.
“Hôn thê của ta, phải như Thư Ninh, tài tình xuất chúng, cùng ta tâm ý tương thông.”
“Chứ không phải kẻ như nàng… vụng về bất kham.”
Giữa màn tuyết bay, hắn nghiêm túc nói với ta.
Ba phần thương hại, bảy phần dứt khoát.
Ta xé nát hôn thư, lẻn qua tường, thoát khỏi phủ.
Nửa đường lại bị tử địch chặn lại.
Về sau, Tống đại nhân lãnh đạm vô tình lại treo cáo thị khắp thành, truy tìm vị hôn thê thất lạc.
Còn ta chỉ thản nhiên đẩy hắn ra, nói rằng – hắn nhận nhầm người rồi.
1
Hôm nay, kinh thành đổ một trận tuyết lớn.
Ta nhìn bầu trời u ám ngoài cửa sổ, vội vàng giương ô, đến đón Tống Vân Hạc tan triều.
Chẳng may, lại vừa vặn chạm mặt Thẩm cô nương của Học sĩ phủ.
Nàng cũng giương một chiếc ô.
Tống Vân Hạc vừa bước ra cửa, nhìn thấy nàng, liền nở nụ cười.
Hắn đón lấy chiếc ô từ tay Thẩm Thư Ninh, lại còn cẩn thận chỉnh lại áo choàng cho nàng:
“Trời lạnh thế này, nếu để nhiễm lạnh thì phải làm sao đây?”
Giọng điệu ôn hòa, tâm trạng dường như rất tốt.
Ta siết chặt góc áo, chờ đến khi bọn họ đi ngang qua, mới chần chừ đi theo sau, lắp bắp mở lời:
“Tống Vân Hạc, chàng có muốn một lò sưởi không? Ta…”
Tống Vân Hạc nghiêng mặt qua, liếc ta một cái.
Ánh mắt hờ hững, nhẹ tựa lông hồng, như thể chỉ đang nhìn một tảng đá chắn đường.
Lời ta cứ thế nghẹn lại trong cổ họng.
Tống Vân Hạc nhíu mày:
“Chúc Tranh Tranh, ta đã nói với nàng nhiều lần rồi, đừng bám lấy ta.”
Không cần đón ta.
Không cần khâu vá y phục.
Không cần đưa cơm.
Không cần bám lấy ta.
Những lời này ta đã nghe quá nhiều lần, đến nhắm mắt cũng có thể đọc ra rành rọt.
Nhưng ta làm sao có thể không theo Tống Vân Hạc được?
Dù sao, phu nhân vẫn luôn nói, sau này ta nhất định sẽ trở thành thê tử của hắn.
Làm thê tử, sao có thể không một lòng một dạ đối đãi với phu quân?
Ta chỉ nghĩ rằng, ngoài kia tuyết rơi dày, Tống Vân Hạc không mang ô.
Ta phải đến đón hắn về nhà.
“Tranh Tranh, Vân Hạc nhìn thì lãnh đạm, nhưng bên trong lại rất biết quan tâm người khác.”
“Con một lòng một dạ đối tốt với hắn, rồi một ngày nào đó, hắn sẽ nhìn thấy con, sẽ thích con.”
“Vân Hạc nhất định sẽ đối đãi con tử tế.”
Lời của phu nhân vẫn vang vọng bên tai.
Tống Vân Hạc nắm tay Thẩm Thư Ninh, dần dần đi xa.
Gió rét cắt da, tuyết trắng theo gió lùa xuống, chạm vào da mặt mà buốt nhói.
Ô của Tống Vân Hạc nghiêng về một bên, che kín không kẽ hở cho Thẩm Thư Ninh.
Mà chính hắn lại chẳng hề hay biết, nửa bên vai đã ướt đẫm trong tuyết.
Ta nâng chân, định đuổi theo hắn, ít nhất cũng có thể giúp hắn che đi phần nào.
Đ/ọ,c tạ!i p@age t*ruyệ/n nh’à b/ơ# nhế~
Nhưng trời tuyết đường trơn, ta trượt chân ngã mạnh xuống đất.
Trán đập vào nền đường cứng rắn, nha hoàn hoảng hốt chạy đến đỡ ta dậy:
“Tiểu thư, có bị thương ở đâu không?”
Ta không hề thấy đau.
Chỉ là chợt nghĩ—Tống Vân Hạc khi cười lên, thật sự rất đẹp.
Trước mắt ta, Tống Vân Hạc trông như thế nào?
Nhíu mày, quay mặt đi.
Ánh mắt cụp xuống, như thể chỉ cần nhìn ta một lần thôi cũng thấy phiền lòng.
Thì ra, Tống Vân Hạc cũng biết cười.
Chỉ là, nụ cười đó không dành cho ta.
Ta vốn là con gái một nhà nông ở vùng ngoại ô kinh thành.
Năm mười tuổi, ta ra hồ đập băng bắt cá, vô tình bắt gặp một thiếu gia nhỏ tuổi đang vùng vẫy trong dòng nước.
Ngày đó, Tống Vân Hạc theo cha đi săn vào mùa đông, ham chơi chạy ra mặt hồ băng.
Không ngờ băng nứt, hắn rơi thẳng xuống nước.
Không chút do dự, ta nhảy xuống hồ cứu hắn.
Tống Vân Hạc bất tỉnh nhân sự, nhưng theo bản năng mà túm chặt lấy ta, không chịu buông.
Ta biết bơi, nhưng sức lực lại nhỏ bé, chỉ đủ để đẩy hắn lên bờ.
Giữa dòng nước lạnh giá, ta vùng vẫy suốt nửa canh giờ.
Về đến nhà, ta sốt cao không ngừng.
Mãi đến khi Tống Vân Hạc thoát khỏi nguy hiểm, nhà họ Tống mới nhớ đến ta.
Nhưng lúc đó đã muộn—việc chậm trễ cứu chữa khiến ta từ đó về sau phản ứng chậm chạp hơn người thường, trở thành đứa ngốc trong mắt thế nhân.
Ta chưa bao giờ hối hận vì đã cứu Tống Vân Hạc.
Dẫu sao, phu nhân nhà họ Tống đã ôm lấy ta, đôi mắt đẫm lệ mà nói lời cảm tạ.
Bà nói, bà chỉ có một đứa con trai duy nhất—Tống Vân Hạc là niềm hy vọng của cả nhà họ Tống.
Đ;ọ^c tạ&i p*a:g’e t[ru]yệ:n nh|à b(o^ nhế!
Chúc Tranh Tranh có ngốc một chút cũng không sao.
Chỉ cần may mắn là, Tống Vân Hạc không trở thành một kẻ ngốc mà thôi.
Tống Vân Hạc là người quang minh lỗi lạc, như trăng thanh gió mát, tương lai của hắn lẽ ra phải rực rỡ hơn bất cứ ai.
Tống phu nhân đã đưa cho cha mẹ ta một khoản tiền lớn, rồi đón ta về phủ.
Bà vẫn luôn nói, đợi ta trưởng thành, sẽ để Tống Vân Hạc cưới ta, bắt hắn phải chịu trách nhiệm với ta.
Thuở nhỏ, Tống Vân Hạc đối xử với ta rất tốt.
Hắn đi đâu cũng nắm tay ta, dù việc học bận rộn thế nào cũng dành thời gian làm diều cho ta.
Những công tử cùng trang lứa cười nhạo ta là kẻ ngốc, Tống Vân Hạc liền xông lên như một con hổ nhỏ.
Hắn không giỏi đánh nhau, thường thì sau một hồi quần thảo là người đầy thương tích. Nhưng dù vậy, hắn vẫn ưỡn cổ lên, tức giận hét lớn:
“Ngươi dám nói xấu Tranh Tranh nhà ta nữa xem!”
Từ đó, không ai dám chê cười ta trước mặt hắn nữa.
Khi nào thì Tống Vân Hạc bắt đầu không còn cười với ta nữa?
Là vào năm ta cập kê, khi ta níu lấy vạt áo hắn, ngây ngô hỏi:
“Bao giờ chàng sẽ cưới ta?”
Hay là từ mấy tháng trước, khi Thẩm cô nương của Học sĩ phủ từ Dương Châu trở về?
Ta lắc lắc đầu, vẫn nghĩ mãi không thông.
Người đời đều ca tụng Tống công tử là người ôn hòa như ngọc, khiến ai gặp cũng thấy như được tắm trong gió xuân.
Có lẽ là do ta quá vụng về, vô tình khiến hắn chán ghét.
Nhưng chỉ cần ta tiếp tục đối tốt với hắn, Tống Vân Hạc rồi sẽ lại dịu dàng với ta thôi, phải không?
Khi ta trở về phủ, trời đã chạng vạng tối.
Cởi bỏ áo khoác, ta lập tức chui vào tiểu trù phòng.
Vo gạo, rửa đậu, nhặt kỹ từng quả táo đỏ, rồi cẩn thận ninh một bát cháo đậu đỏ mềm dẻo cho Tống Vân Hạc.
Dạ dày hắn không tốt, trời giá rét thế này, hắn thích nhất là có một bát cháo ấm trong tay.
Tiểu Đào tức tối dậm chân:
“Công tử hôm nay còn bỏ mặc tiểu thư đứng trong tuyết! Sao người vẫn cứ lo lắng cho hắn như thế…”
Ta cười híp mắt nhìn nàng.
Giữa hai người, luôn phải có một người nhún nhường trước.
Mà ta thích Tống Vân Hạc, thì đâu có sợ chịu chút ấm ức này.
Đêm khuya tĩnh mịch, Tống Vân Hạc đang luyện chữ bên án thư.
Ta nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống bên cạnh hắn, giọng vui vẻ vang lên:
“Tống Vân Hạc, hôm nay trời lạnh quá, chàng có muốn uống một bát cháo đậu đỏ không?”
“Ta vừa mới uống một bát trong trù phòng, ngọt, thơm, lại còn ấm bụng lắm đấy…”
Bàn tay cầm bút của Tống Vân Hạc thoáng dừng lại.
Chốc lát sau, hắn thản nhiên nói:
“Để đó đi.”
“Nhưng mà, nguội rồi sẽ không ngon nữa…”
Ta vô thức đẩy bát cháo về phía hắn.
Bỗng nhiên, Tống Vân Hạc vung tay.
Chén cháo rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, khiến ta giật nảy mình.
Những hạt đậu đỏ mềm dẻo văng lên vạt áo ta, mảnh vỡ từ thành bát văng ra, cứa vào đầu ngón tay, rớm máu.
Tống Vân Hạc chợt đứng bật dậy:
“Tranh Tranh!”
Hắn dường như muốn nắm lấy tay ta, nhưng cuối cùng, bàn tay lại buông xuống.
Tống Vân Hạc trầm giọng quát:
“Hầu hạ kiểu gì vậy!”
“Mau đưa Tranh Tranh về phòng… băng bó cho cẩn thận.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Bọn nha hoàn lập tức ùa tới, người lau áo, kẻ băng vết thương.
Tiểu Đào nhẹ nhàng kéo tay ta, dỗ dành ta quay về.
Thực ra, ta chẳng thấy đau chút nào.
Vết thương nhỏ xíu ấy, chỉ cần Tống Vân Hạc giống như khi còn bé—lo lắng mà nâng lấy tay ta, nhẹ nhàng thổi một hơi—
Thế thì, tất cả đều sẽ ổn cả thôi.
Nhưng Tống Vân Hạc lại quay mặt đi.
Hắn cầm bút, tiếp tục viết những thứ mà ta không hiểu.
Chúc Tranh Tranh chưa bao giờ yếu đuối, vậy mà giờ phút này lại có chút chán nản, có chút muốn khóc.
Sáng sớm hôm sau, tuyết đã ngừng rơi.
Mặt trời ấm áp, Tiểu Đào năn nỉ ta ra ngoài chơi.
Ta dẫm lên nền tuyết, để lại từng hàng dấu chân, nhưng lại chẳng thấy hứng thú gì với việc đắp người tuyết hay ném tuyết cả.
Vô thức mà bước đến viện của phu nhân.
Dưới mái hiên, ta chợt nghe thấy tiếng tranh cãi trong phòng.
“Cứu ta thì ta nhất định phải cưới nàng sao? Trong phủ có thể nuôi nàng cả đời, tại sao ta lại phải lấy một kẻ ngốc làm thê tử?”
Tiếp đó, là giọng nói ôn hòa của phu nhân:
“Chỉ là nuôi trong phủ thôi ư? Nhưng rồi một ngày ta không còn, sẽ có những lúc không thể chăm sóc chu toàn.”
“Vân Hạc, Tranh Tranh là một cô nương ngây ngô, chẳng hiểu gì cả. Nếu con không cưới nó, không chăm sóc nó, thì sau này nó phải làm sao đây?”
Phu nhân im lặng giây lát, rồi lại dịu dàng hỏi:
“Tranh Tranh lương thiện, từ nhỏ đã lớn lên cùng con. Con thực sự không có chút tình cảm nào với nó sao?”
Tim ta như thắt lại, hơi thở cũng ngưng trệ.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, ta nghe thấy giọng nói chắc nịch của Tống Vân Hạc—
“Không thích.”
“Chúc Tranh Tranh vụng về, ngốc nghếch, ta chỉ thấy phiền phức mà thôi.”
Giọng hắn lạnh lùng, không vương chút nhiệt độ nào.
Ta đã từng nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng Tống Vân Hạc, nhưng lại quên mất một điều quan trọng nhất.
Nếu dù ta có cố gắng thế nào đi chăng nữa, Tống Vân Hạc cũng sẽ không thích ta—vậy phải làm sao đây?
Ta lặng lẽ lau đi giọt nước mắt.
Xin lỗi, Tống Vân Hạc.
Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ quấn lấy chàng nữa.