Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại ĐỜI NÀY TA NGUYỆN MANG TIẾNG XẤU Chương 2 ĐỜI NÀY TA NGUYỆN MANG TIẾNG XẤU

Chương 2 ĐỜI NÀY TA NGUYỆN MANG TIẾNG XẤU

9:35 sáng – 08/12/2024

Hiện tại, những lời này trở thành vũ khí châm chọc nàng ta.

Sắc mặt Cảnh lão phu nhân khó coi hơn cả đáy nồi. Bà ngồi nghiêm trên cao đường, tay xiết chặt chuỗi tràng hạt Phật, nhưng im lặng không nói lời nào.

Khách khứa trong tiệc cưới thì thầm bàn tán.

“Nếu ta không nhớ nhầm, nhà mẹ đẻ của Cảnh lão phu nhân họ Vương mà.”

“Thế tử phi này đúng là thú vị, chỉ bằng một câu nói, đã kéo hết thân thích Cảnh gia vào cuộc.”

“Nếu để các cô cô và tẩu tẩu của Cảnh thế tử biết chuyện, rằng hắn làm tổn hại thanh danh nhi nữ nhà họ, chỉ e rằng họ sẽ ngay lập tức kéo đến tận cửa mà tính sổ!”

“Cảnh  Lão hầu gia khi xưa lập bao công lao chiến trận, tiếc rằng mất sớm. Chỉ còn lại một đứa con trai độc nhất mà lại thành ra như thế này. Trước hôn nhân đã nuôi ngoại thất trong phủ, để con riêng vào phủ trước cả chính thất, thật đúng là nhục nhã!”

“Đừng nói nữa… Nhưng mà, biểu muội của Cảnh thế tử có phải chính là cô nương Trân Nhi ở Phượng Tiên Lâu không? Đầu năm nay ta có đến tìm vui, nàng ấy còn tiếp ta!”

“Ngươi vừa nói… Ta thấy cũng giống lắm…”

“Không thể tưởng tượng nổi! Cảnh thế tử nuôi nữ tử thanh lâu làm ngoại thất, chẳng phải đang đạp mặt tướng quân phủ Trấn Quốc xuống đất sao?”

“Ninh lão tướng quân chỉ có một ái nữ, làm sao có thể nhịn được? Hầu phủ lần này chỉ e không dễ yên thân.”

Người đời vốn nhiều lời, lời đồn như nước lũ, có thể nhấn chìm người khác trong giây lát.

Năm xưa, Cảnh lão phu nhân cũng từng lấy danh dự của Hầu phủ ra ép ta phải tiếp nhận mẹ con Linh Trân Nhi.

Giờ đây, phong thủy xoay chuyển, ta muốn nhìn xem khi nhát dao này đâm lên người họ, họ sẽ phản ứng thế nào.

Sau khi gây náo loạn lễ đường, để lại một mớ hỗn độn, ta không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào phòng tân hôn.
Tháo hết trâm cài và trang sức, nha hoàn Hồng Thử lo lắng nhìn ta, hỏi:

“Tiểu thư, làm sao người biết được rằng cô gia đã có ngoại thất trước khi cưới?

Không ngờ cô gia nhìn có vẻ đàng hoàng, hóa ra lại là một công tử trăng hoa!

Hoàng thượng cũng thật là, tại sao lại gả người cho một kẻ như vậy?”

Ta lạnh lùng liếc nàng một cái, ánh mắt cảnh cáo:

“Đừng để tai vách mạch rừng, ngươi dám lộng ngôn về Hoàng thượng sao?”

Kiếp trước, lý do Hoàng đế ban hôn ta cho Cảnh Thiếu Ngôn là vì cha hắn từng lập chiến công.

Nhưng Hoàng đế không biết rằng, Cảnh hầu gia năm xưa vốn là người của Lễ Vương.

Năm ấy, Lễ Vương thất bại trong việc tranh đoạt ngôi vị, nhưng nhiều năm qua lòng mưu phản chưa từng nguôi, bí mật kết đảng mưu lợi, ngấm ngầm chuẩn bị tạo phản.

Hầu phủ An Viễn từ đầu đến cuối đều nghe lệnh Lễ Vương.

Hồng Thử bị ta quát mắng, lè lưỡi một cái rồi thì thầm:
“Tiểu thư, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?
Vừa rồi ở lễ đường, người đã đắc tội hết thảy người trong Hầu phủ.
Nô tỳ sợ họ sẽ không để yên. Hay là… Hay là chúng ta về lại tướng quân phủ?”

Ta ngồi nghiêm trên giường cưới, nhẹ nhàng vuốt qua những hạt đậu phộng, quả nhãn, và táo đỏ đặt trên giường.
Hình ảnh kiếp trước thoáng qua trong tâm trí, hận ý trào dâng, nhưng nụ cười trên môi ta càng thêm rạng rỡ.

“Ta là thế tử phi đường đường chính chính của Hầu phủ, cớ gì phải trở về?
Ta là người được kiệu lớn tám người khiêng rước vào, nếu có đi, cũng phải là bọn họ phái kiệu lớn tám người khiêng cầu xin ta rời đi.”

Hồng Thử nghe xong, trong lòng vẫn chưa rõ:
“Nhưng… nhưng cô gia đã đối xử với người như thế, chúng ta còn ở lại Hầu phủ làm gì?
Nô tỳ nghĩ thế tử chắc không dám đối mặt với người nữa đâu!”

Ta khẽ cong khóe môi, ánh mắt nhìn thẳng ra phía ngoài cửa.

Ta quả thực đã đánh giá thấp mức độ vô liêm sỉ của Cảnh Thiếu Ngôn.

Hầu phủ tuy bề ngoài rực rỡ, nhưng bên trong đã mục rỗng từ lâu.
Gặp được một kẻ có thể lợi dụng như ta, hắn sao có thể dễ dàng buông tay?

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa tân phòng vang lên.
Nghe thấy âm thanh ấy, ta mỉm cười, liếc nhìn Hồng Thử một cái.
“Không phải đã đến rồi sao?”

Cảnh Thiếu Ngôn bước vào, thấy ta tháo hết trâm cài, ngồi ngay ngắn trên giường, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt.
Hắn khoanh tay, đứng thẳng, phất tay áo nói:

“Thế tử phi, bổn thế tử biết nàng đang tức giận vì chuyện của Trân Nhi.
Nhưng dù sao nàng ấy cũng là người của ta, lại đang mang thai.
Nàng là chính thất, nên bao dung rộng lượng hơn một chút.
Dẫu sao, đứa trẻ sinh ra cũng phải gọi nàng là mẫu thân, nàng mới là chính thê của ta.
Hôn sự này do Hoàng thượng ban tặng, cớ gì phải làm ầm ĩ đến mức mất mặt?
Chỉ cần nàng quỳ xuống nhận lỗi với ta, hôm nay mọi chuyện coi như bỏ qua, nàng vẫn là thế tử phi của Hầu phủ…”

Kiếp trước, ta từng nghĩ rằng hôn sự này là phụ thân ta lựa chọn, lại do Hoàng thượng tứ hôn, nên cố chấp vì hắn mà giữ lấy Hầu phủ.
Nhưng giờ nhìn lại, từ đầu đến cuối hắn vốn không cam tâm với hôn sự này, chỉ coi ta như kẻ thế mạng để lợi dụng mà thôi.

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được bật cười lạnh lùng:
“Thế tử, trong lòng ngài còn có ta, thế tử phi này, hay không?
Ngoại thất kia đã có thai rồi, cớ sao còn cưới ta làm gì?
Cha ta là Trấn Quốc Đại tướng quân, Hầu phủ các ngài lại dám sỉ nhục ta như vậy. Ngày mai ta sẽ đến trước mặt Thánh Thượng, tố cáo Hầu phủ các ngài một phen, để các ngài mất hết thể diện!”

Lời ta vừa thốt ra, Cảnh Thiếu Ngôn bị kích động dữ dội.
Hắn vốn còn muốn tỏ vẻ tử tế, nhưng giờ không nhịn được nữa.

Hắn giơ tay chỉ vào ta, lớn tiếng mắng:
“Ninh Triêu Triêu, nàng đừng không biết điều!
Người ta thường nói, ‘nhà có chuyện xấu không nên phô bày ra ngoài.’
Gia tộc quyền quý, nhà nào mà chẳng có thiếp thất, chẳng lập ngoại thất?
Huống chi, Trân Nhi là người đơn thuần, nàng ấy không tranh vị trí chính thê của nàng.
Dù nàng ấy có sinh trưởng tử, cũng chỉ là con của thiếp.
Nàng không thể làm lớn chuyện lên như thế được!”

Nghe xong, ta bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh như băng:
“Thế tử, ngài không cần phải nhọc công che đậy nữa. Thật đáng tiếc, vị trí thế tử phi của ta, không phải ngài muốn tùy tiện dẫm đạp là được.”

“Ngài là thế tử đường đường chính chính của Hầu phủ An Viễn, vậy mà trước hôn nhân đã nuôi nữ tử thanh lâu trong phủ, lại còn để nàng ta mang thai.
Ngài nghĩ rằng ta gả vào Hầu phủ của các người, là phải nín nhịn chịu thiệt, ăn thứ cơm nửa sống nửa chín này sao?
Ngài nằm mơ đi!
Cả đời này ta sẽ không động phòng với ngài, ngài cũng đừng mơ bước chân vào cửa phòng ta!”

Nói xong, ta giơ chân đạp thẳng vào ngực hắn.
“Cút ra ngoài!”

Cảnh Thiếu Ngôn không ngờ ta lại có thân thủ như vậy. Bị một cú đá mạnh của ta, hắn ngã ngửa ra ngoài, vấp một cú đau điếng, mặt cắm xuống đất, máu chảy đầy mặt.

Tiểu tư thân cận của hắn hét lên kinh hoàng:
“A a a~ Thế tử chảy máu rồi!
Thế tử gia bị thế tử phi đánh rồi!”

Cảnh Thiếu Ngôn vốn đã nửa sống nửa chết, giờ cố lết mình từ dưới đất đứng dậy, quay sang đá vào tên tiểu tư hai cái:
“Ngươi hét cái gì? Còn sợ bổn thế tử chưa đủ mất mặt sao?
Ninh Triêu Triêu, ngươi cứ đợi đó cho ta!”

Nói xong lời đe dọa, hắn mới ôm lấy eo, lau máu mũi, tập tễnh rời khỏi phòng.

Hồng Thử vỗ tay cười rạng rỡ:
“Tiểu thư thật lợi hại!
Phải làm cho cái tên phụ bạc này chịu khổ một phen như vậy mới đáng đời!”

Ta nhếch môi cười lạnh:
“Chỉ mới bắt đầu thôi.”

Cả nhà họ Cảnh này, ta muốn bọn chúng gia phá nhân vong, gấp trăm ngàn lần trả lại ta!

Sau khi đuổi được Cảnh Thiếu Ngôn ra khỏi phòng, ta thả lỏng người, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, ta cảm giác như có ai đó đang bóp cổ mình.
Khi mở mắt, ta nhìn thấy một gương mặt đeo mặt nạ quỷ treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu.