Trọng sinh quay lại ngày đầu tiên ta vừa gả vào Hầu phủ.
Biểu muội của phu quân bước đến hành lễ, nàng cúi người cung kính:
“Trân Nhi bái kiến biểu tẩu!”
Ta vội vàng đỡ nàng dậy, nhân tiện đặt tay lên cổ tay nàng, khẽ bắt mạch. Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi, ta nhẹ giọng:
“Đây chính là ngoại thất mà phu quân nuôi trong phủ đúng không? Quả thực là một tiểu mỹ nhân, mau đứng dậy đi!”
Ánh mắt ta dừng lại trên nàng, khẽ nói thêm:
“Lại còn đang mang thai nữa, đừng để mệt nhọc mà ảnh hưởng đến đứa bé!”
Trong khoảnh khắc, toàn bộ khách khứa trong sảnh đều ngừng lại, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc:
1
Phu quân của ta vừa sững sờ, vừa giận dữ.
“Nàng nói bậy bạ gì đó? Biểu muội còn chưa xuất giá, danh tiết trong sạch, sao nàng có thể tùy tiện vu oan như vậy…”
Nhưng ngay lúc ấy, biểu muội với vẻ mặt yếu đuối bỗng nhiên quay đầu nôn khan.
“Ọe~”
Ta nhướng mày, làm ra vẻ sửng sốt:
“Gì cơ? Chàng lại không thừa nhận? Lẽ nào… là cưỡng ép sao?”
Ta bước đến trước mặt nàng, dịu dàng an ủi:
“Biểu muội đừng sợ, nếu có uất ức gì, cứ nói với biểu tẩu. Tẩu đây nhất định sẽ thay muội làm chủ!”
Ta tên Ninh Triêu Triêu, là con gái độc nhất của tướng quân phủ.
Phụ thân ta là Đại tướng quân Trấn Quốc, từng lập chiến công hiển hách. Vì dưới gối không có trưởng tử, mà mẫu thân lại mất sớm, phụ thân lo lắng nửa đời còn lại của ta sẽ không có chỗ dựa, liền đích thân vào cung xin Hoàng thượng ban hôn cho ta.
Kiếp trước, để an ủi phụ thân, ta mang theo sính lễ dồi dào, gả vào Hầu phủ An Viễn, trở thành thế tử phi của Hầu phủ.
Phu quân ta, Cảnh Thiếu Ngôn, trong đêm đại hôn đã để ta một mình trong hôn phòng, ngay ngày hôm sau lại vội vàng lên chiến trường.
Ta không biết mình đã làm sai điều gì, chỉ một lòng chờ đợi hắn khải hoàn trở về.
Không ngờ rằng, sáu năm ròng rã chờ đợi, ta đón nhận không phải một người chồng toàn vẹn mà hắn còn mang theo cả ngoại thất cùng con riêng vào cửa.
Ta đau khổ đến tột cùng, muốn xin hòa ly.
Nhưng mẹ chồng lại khuyên giải:
“Nam nhân ở bên ngoài làm sao có thể thiếu người chăm sóc? Huống chi, Cảnh Thiếu Ngôn ra chiến trường sáu năm, Linh Trân Nhi thay con hầu hạ hắn, còn sinh được con nối dõi, giúp con tránh được khổ đau sinh nở. Con không nên ghen tị mà phải biết ơn nàng mới đúng.”
Đúng lúc ấy, phụ thân ta bị tái phát vết thương cũ. Ta không muốn khiến người lo lắng, cũng vì gia đình được yên ổn mà tự mình quyết định để phu quân nạp thiếp. Vì tiền đồ của đứa trẻ, ta còn lấy con riêng kia ghi tên dưới danh nghĩa của mình, để nó có thân phận đích tử mà nhập học.
Nào ngờ, hắn chẳng hề cảm kích công lao dạy dỗ của ta, ngược lại từ nhỏ đã phung phí sính lễ của ta, chìm đắm trong ăn chơi sa đọa.
Không chỉ coi mạng người như cỏ rác, hắn còn oán hận ta vì đã cướp hắn khỏi mẹ ruột, không cho mẹ hắn danh phận bình thê. Cuối cùng hắn phát điên, nhốt ta lại, hành hạ ta đến chết.
Phu quân ta vì bảo vệ ái thiếp, dung túng nghịch tử mưu sát chính thê, sau khi ta chết, còn để mặc t h i t h ể ta phơi thây nơi hoang dã, lập biểu muội của hắn, Linh Trân Nhi, làm chính thất.
Sau đó, hắn còn thông đồng với Lễ Vương âm mưu tạo phản, bao vây hoàng thành.
Phụ thân ta, vừa chịu đựng nỗi đau mất con gái, đã phải khoác áo giáp ra trận ở tuổi ngoài ngũ tuần để dẹp loạn, cuối cùng tử trận nơi sa trường, th â n thể bị p h a n h thây, đ ầ u l ì a khỏi cổ, ch ế t không toàn vẹn.
Linh hồn ta trôi dạt, nhìn thấy đầu phụ thân bị vó ngựa giẫm đạp, thân xác bị chó hoang và quạ đen cắn xé, oán khí tràn ngập trong lòng.
Ta căm hận, chỉ mong có thể băm vằm Cảnh Thiếu Ngôn và Linh Trân Nhi thành từng mảnh.
Lần mở mắt tiếp theo, ta phát hiện mình đã trọng sinh về ngày vừa mới bước chân vào Hầu phủ.
Lễ nghi đã hoàn tất, ta và Cảnh Thiếu Ngôn đã bái đường, chính thức trở thành phu thê.
Hiện giờ là lúc phải dâng trà cho mẹ chồng. Nhưng người dâng trà, lại chính là biểu muội của Cảnh Thiếu Ngôn – Linh Trân Nhi.
Kiếp trước, ta không biết Linh Trân Nhi và Cảnh Thiếu Ngôn đã sớm thông đồng.
Cũng chẳng hề chú ý đến việc biểu muội này biến mất ngay ngày thứ hai sau đại hôn.
Giờ đây nghĩ lại, hai kẻ đó đã sớm có gian tình, còn hợp sức bỡn cợt ta.
Vì vậy, ngay khi Linh Trân Nhi bưng trà tiến lên, ta liền lập tức ra tay chất vấn.
“Đây chính là ngoại thất mà phu quân yêu chiều nuôi trong phủ phải không?”
Ta cười nhạt, ánh mắt đảo qua những người trong phòng, rồi nhìn thẳng vào nàng ta.
“Người khác đều nuôi ở bên ngoài, phu quân lại khéo léo nghĩ cách, gắn cho danh nghĩa biểu muội, đưa nữ tử thanh lâu vào phủ, che mắt thiên hạ. Thật là thông minh đấy!”
Không sai, Linh Trân Nhi căn bản không phải biểu muội của Cảnh Thiếu Ngôn. Nàng ta vốn là một nữ tử thanh lâu mà hắn quen biết trong lúc chơi bời chốn thanh lâu.
Vì nàng ta, Cảnh Thiếu Ngôn không tiếc đối đầu với Cảnh lão phu nhân, thậm chí còn dọa rằng nếu không cho hắn cưới Linh Trân Nhi, hắn sẽ xuất gia làm thầy chùa.
Cảnh lão phu nhân chỉ có một đứa con trai duy nhất, không còn cách nào khác, đành nghĩ ra biện pháp dung hòa:
Để Linh Trân Nhi lấy danh nghĩa biểu muội sống trong phủ, chờ sau khi Cảnh Thiếu Ngôn cưới chính thê sẽ nạp nàng làm thiếp.
Việc Linh Trân Nhi đi theo đến biên cương, Cảnh lão phu nhân biết rõ từ đầu, chỉ là giấu mỗi mình ta mà thôi.
Lời ta vừa dứt, cả phòng xôn xao.
Sắc mặt Cảnh Thiếu Ngôn lập tức đen như than.
“Nàng nói bậy gì vậy? Đây là biểu muội của ta, sao lại thành nữ tử thanh lâu?
Hơn nữa, biểu muội chưa xuất giá, danh tiết trong sạch, chuyện này sao có thể tùy tiện vu oan như thế?”
Kiếp trước, phụ thân ta sức khỏe yếu, ta từng tự học y lý.
Vừa rồi, nhân lúc đỡ Linh Trân Nhi, ta đã bắt mạch nàng ta. Không sai, nàng ta đã mang thai được một tháng.
Nghe Cảnh Thiếu Ngôn quát ta, ta làm ra vẻ vô tội, yếu ớt nhìn hắn:
“Chẳng lẽ là thiếp hiểu lầm sao?
Không thể nào… Thiếp tuy chỉ biết chút y lý thô sơ, nhưng vừa rồi đã thay biểu muội xem mạch, xác thực là mang thai một tháng rồi.
Ta mỉm cười đầy hàm ý, tiếp tục nói:
“Nếu đã là biểu muội của phu quân, lại còn mang thai, chi bằng để thiếp làm chủ, chính thức nạp biểu muội làm thiếp.
Nhưng phu quân lại không thừa nhận… Vậy thì, biểu muội còn chưa xuất giá mà đã cùng người khác mang thai, chẳng phải là thất tiết, làm nhục gia phong hay sao?
Ta cố tình hỏi tiếp, giọng điệu sắc bén nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên trên mặt:
“Không biết đây là biểu muội thuộc nhánh ngoại, hay nhánh nội?
Thiếp nghe nói, lão hầu gia chỉ có một người muội muội, được gả vào phủ Dương Quốc Công, giờ đây là lão phu nhân của Dương Quốc Công.
Tiểu thư nhà Quốc Công chắc chắn sẽ không…
Hay là, những vị cô nương nhà lão phu nhân thì bình thường hơn một chút. Không biết là con gái của huyện lệnh Tầm Dương, hay là của gia đình Lý Ký ?
Không đúng rồi… Hai nhà đó đều không họ Linh, chẳng lẽ là từ gia đình bên ngoại của mẫu thân, nữ nhi của cữu gia?”
Ta xoay người, tươi cười hỏi Cảnh lão phu nhân:
“Mẫu thân, chẳng lẽ nhà ngoại của người họ Linh sao?”
Mọi người đều biết rõ, nhà mẹ đẻ của Cảnh lão phu nhân họ Vương.
Kiếp trước, tuy ta buộc phải chấp nhận để Linh Trân Nhi và con trai nàng vào phủ, nhưng cũng từng cẩn thận điều tra thân thế nàng.
Kết quả là cả hai bên thân thích đều không tìm ra người nào như nàng.
“???”