Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại ÁM VỆ BẤT ĐẮC DĨ Chương 2 ÁM VỆ BẤT ĐẮC DĨ

Chương 2 ÁM VỆ BẤT ĐẮC DĨ

7:25 sáng – 23/02/2025

04

Ninh An Quận chúa, biểu muội của Đại hoàng tử, cháu gái ruột của Hoàng hậu.

Ba tháng trước, Hoàng hậu mượn cớ nhớ quê, triệu nàng vào cung, để kết thân với Đại hoàng tử.

Nay, duyên tình cũng đã thành, biểu muội sắp xuất cung hồi hương chờ gả.

Đại hoàng tử chỉ muốn ta hộ tống nàng một chuyến.

Vấn đề là, quê nhà của nàng tận Giang Nam thủy trấn.

Một chuyến đi này, chí ít cũng mất hai tháng.

Hai tháng!

Sáu phần bổng lộc còn lại của ta phải làm sao?

Ám Vệ Các tuy bạc đãi thuộc hạ, nhưng đối với kẻ phản bội, xưa nay chưa từng nương tay.

Nếu ta dám vô cớ đào nhiệm, chắc chắn sẽ bị truy sát đến chân trời góc biển.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định bỏ đại giữ tiểu.

Lôi ra kế hoạch gạt Thất hoàng tử đã soạn sẵn trước đó, chỉnh sửa đôi câu.

Cái thân phận này, ta không cần nữa.

05

Đêm hôm ấy, xe ngựa của Ninh An Quận chúa bị kinh mã, rơi xuống vực sâu.

May mắn thay, có ám vệ liều mình cứu giúp, nàng bình an vô sự.

Thế nhưng, ám vệ nọ trọng thương rơi xuống vách núi, xương cốt chẳng còn.

06

Mang trên người đầy thương tích, ta trở về phủ Thất hoàng tử phục mệnh.

Nào ngờ chưa kịp mở lời, đã bị hắn kéo thẳng vào lòng.

Đỉnh đầu, thanh âm trầm đục của Thất hoàng tử vang lên:

“Ta cứ tưởng… ngươi không trở về nữa…”

Sao có thể chứ?

Tiền thưởng ta còn chưa cầm được!

Ta ngẩng đầu, hướng Thất hoàng tử mà nhìn, ánh mắt vừa chờ mong, lại vừa e lệ.

Bị ta nhìn chăm chăm, Thất hoàng tử đỏ mặt.

Hắn khẽ ho một tiếng, hàng mi dài tựa cánh bướm run rẩy không ngừng.

“Ngươi lập đại công, cô muốn trọng thưởng.”

Ta miệng nói “Không dám nhận”, nhưng trong lòng gào thét “Mau đưa đây!”

Đột nhiên, lòng bàn tay nóng lên.

Thất hoàng tử nắm tay ta, nhẹ nhàng áp lên má hắn.

Ta: “…Tiểu điện hạ???”

Thất hoàng tử ánh mắt né tránh, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Đây, đây là thưởng của ngươi.”

Ta ngây người. Ta mê mang. Ta trầm mặc.

Ta biết hắn nghèo, nhưng không ngờ hắn nghèo đến mức phải lấy mặt ra phát thưởng cho thuộc hạ!

Chắc là do ánh mắt ta quá mức rõ ràng, nên Thất hoàng tử đỏ mặt tía tai, vội vàng biện giải:

“Mẫu phi từng nói, mặt của ta là vô giá chi bảo!”

Lời này quả không sai.

Sinh mẫu của Thất hoàng tử từng được xưng tụng là “Đệ nhất mỹ nhân”, nếu không, cũng chẳng thể tái giá nhập cung, mà còn được sủng ái hơn mười năm.

Nếu nói rằng Đại hoàng tử như chi lan ngọc thụ, vậy thì Thất hoàng tử – kẻ kế thừa trọn vẹn dung mạo của sinh mẫu – chính là vầng nguyệt trên trời, là thần tiên giữa mây, đẹp đến mức chẳng bút mực nào có thể diễn tả.

Nhất là vào giờ khắc này, hắn diện tựa hải đường, mắt như thu thủy, lặng lẽ, dịu dàng nhìn ta, không động lòng thì chẳng phải là người!

“Ngươi thích không?”

Ta khẽ động ngón tay.

Da như tuyết mỡ, mềm mịn vô cùng.

Cảm giác sảng khoái thật đấy.

Muốn véo thêm lần nữa.

Trong tiếng “Ê ê!” của Thất hoàng tử, ta một hơi nhéo cho thỏa thích.

“Ngươi viết giấy nợ đi.”

Thất hoàng tử hai tay ôm ngực, đôi mắt rưng rưng, trên mặt tràn đầy vẻ không dám tin:

“Ngươi… ngươi dám trắng trợn sờ mó ta? Kẻ trời đánh, cô phải báo quan bắt ngươi!”

07

Đại hoàng tử ngã bệnh.

Lão các chủ nói, kể từ khi hay tin ta tử trận, sắc mặt Đại hoàng tử tái nhợt như tờ giấy, đêm ấy phát sốt, mê man bất tỉnh.

“Không ngờ Đại điện hạ lại trọng tình đến vậy.”

Lão nhân không nhịn được mà đỏ hoe mắt.

“Người làm nghề này của chúng ta, quan trọng nhất chính là…”

“Không nên làm cái nghề này.”

Ta thuận miệng tiếp lời, lập tức bị lão nhân trừng mắt lườm cho một cái.

“Quan trọng nhất chính là tìm được một chủ nhân biết đặt chúng ta trong lòng!”

Nói rất đúng!

Ta nhân cơ hội hỏi ngay:

“Các chủ, Đại hoàng tử xem trọng ám vệ kia đến vậy, chắc hẳn tiền tuất cấp không ít đâu nhỉ?”

Dù thân phận cũ đã hủy, nhưng nếu tiền tuất hậu hĩnh, ta có thể tìm cách lĩnh ra cũng được.

Kết quả, lão các chủ bảo chẳng có một xu.

“Ám vệ kia vô thân vô thích, cho tiền tuất làm gì? Sáng nay, Đại hoàng tử đã phái người qua đây, mang hết di vật của nàng ta đi rồi, nói là để ‘cố nhân tại, vật cũ còn’… Ấy, ngươi khóc cái gì?”

Ta lau đi giọt nước mắt lạnh lẽo nơi khóe mắt, cắn răng nghiến lợi, từng chữ như bật ra khỏi kẽ răng:

“Quả thật cảm động mà!”

08

Cảm giác bị vét sạch từ đầu đến cuối này đau đớn đến mức mỗi lần nhớ lại, ta liền hận không thể đập đầu vào tường.

Rồi, trong một lần lỡ tay, ta đập gãy xà nhà trong phủ Thất hoàng tử.

Công trình mục nát, phá hủy sự nghiệp của ta… Khoan đã, ta có sự nghiệp gì sao?

Buồn cười thật, vậy thì không có chuyện gì rồi.

Ta khoanh tay trước ngực, bình thản nằm xuống đống gạch vụn.

Sau đó, ta bị Thất hoàng tử triệu đi.

“Ngươi… nhìn ta đây…”

Ta mở mắt, liền thấy khuôn mặt hắn tràn đầy bi thương.

Ta lập tức cảnh giác.

“Ta chưa có đè trúng ngươi đâu nhé.”

Đừng mong giở trò lừa bịp!

Thất hoàng tử nghiến răng nghiến lợi.

“Cô bị ngươi dọa suýt chết, trật cả thắt lưng rồi!”

Gọi thái y thì phải chuẩn bị tiền thưởng, vì vậy, Thất hoàng tử quyết định để ta trị liệu miễn phí cho hắn.

Đúng là một lần nữa cảm nhận được sự rẻ mạt của ám vệ!

Mặt ta không đổi sắc, dùng sức ấn mạnh khiến Thất hoàng tử rên rỉ thảm thiết.

“Tiền nào của nấy.”

Ta nhìn gương mặt đau đến sắp khóc của hắn, chậm rãi nói:

“Hàng rẻ thì chẳng có tốt đâu, Tiểu điện hạ.”

Ta suy nghĩ một chút, nghiêm túc đề nghị:

“Không thì, ngài để ta véo mặt ngài một lần nữa đi?”

“Ngươi đừng có mơ!”

Thất hoàng tử bị ta ấn đến mức nước mắt lưng tròng, vẫn cứng miệng đáp:

“Chớ khinh thiếu niên nghèo, một ngày nào đó, cô sẽ…”

Chưa nói hết câu, giường sập.

Ta và Thất hoàng tử cùng nhau ngồi trên đống đổ nát, trừng mắt nhìn nhau.

Bỗng nhiên, Thất hoàng tử khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười đầy thâm ý.

“Aizz, ngươi làm hỏng long sàng của cô rồi, nên bồi thường bao nhiêu bạc đây?”

09

Ta hồi tưởng lại khoảnh khắc vừa rơi xuống, dường như quả thực có va vào chân giường.

Nhưng, bồi thường là tuyệt đối không có khả năng.

Tiền tuất ta chưa từng nhận được, chút bạc cuối cùng trong tay cũng đã bị Đại hoàng tử lấy đi để “cố nhân tại, vật cũ còn”.

Ta hít sâu một hơi, hạ quyết tâm chết cũng không nhận tội.

“Đáng hận! Nhất định là đám nô tài trong Nội Vụ Phủ lấy hàng kém giả làm hàng tốt! Tiểu điện hạ, xin ngài yên tâm, ta nhất định đi giáo huấn bọn họ giúp ngài… À đúng rồi, thắt lưng của ngài còn đau không? Để ta bóp cho ngài…”

Thất hoàng tử nhanh chóng tránh khỏi bàn tay ta, tiện tay nhặt lên một mảnh gỗ vỡ, siết chặt trong lòng bàn tay.

“Chiếc giường này là phụ hoàng ban thưởng cho mẫu phi ta, sau đó mẫu phi lại tặng cho ta.”

Ta cứng đầu tiếp lời:

“Khụ… Thời gian đúng là một con dao tàn nhẫn.”

Thất hoàng tử không nhìn ta, giọng nói lại trầm xuống hai phần:

“Cô vốn định giữ chiếc giường này làm sính lễ, tặng cho thê tử tương lai của mình.”

Ta nhắm mắt, chậm rãi mở miệng:

“Ba tháng… Không, sáu tháng bổng lộc, thêm cả tiền thưởng nhiệm vụ… Không thể nhiều hơn.”

Thanh âm Thất hoàng tử mang theo tia nghẹn ngào:

“Mẫu phi đã không còn, nếu như không có chiếc giường này bầu bạn, cô thật sự không biết phải làm sao để yên giấc mỗi đêm…”

Ta mở mắt, trong lòng đã chết lặng:

“Ngươi ra giá đi.”

Ngay lập tức, mặt ta đau nhói.

Thất hoàng tử hai tay ôm lấy mặt ta, ra sức nhào nặn.

Hắn còn hung hăng trừng mắt nhìn ta:

“Sao? Cho cô dùng mặt ban thưởng thì được, chẳng lẽ lại không cho ngươi lấy mặt đền nợ sao?”