Vì mưu sinh, ta đồng thời đảm nhận chức ám vệ cho sáu vị hoàng tử.
Do quy củ ám vệ chẳng bao giờ để lộ chân diện, nên thân phận ta xưa nay chưa từng bại lộ.
Vậy nên, ta cả gan tiếp nhận thêm một chức vị trong phủ Thất hoàng tử.
Nào ngờ, ngay ngày đầu nhậm chức, Thất hoàng tử lại lệnh cho ta ám sát ám vệ số một bên cạnh Đại hoàng tử.
Chệt tiệt! Kẻ đó chính là thân phận thật của ta mà!
Làm ám vệ, điều trọng yếu nhất chính là trung thành.
Đây là lời giáo huấn đầu tiên mà lão các chủ dạy ta vào ngày nhập các.
Lão nhân còn nói, cả đời chỉ trung thành với một người thực sự khó khăn, vậy nên… nên làm thế nào thì ta quên mất rồi, chỉ biết ta chọn trung thành với sáu người.
Sáu vị đều là hoàng tử, không bỏ sót ai, sáu bát nước đều đong đầy như nhau, chỉ để đổi lấy sáu phần bổng lộc.
Không phải ta tham tài, chỉ là thế bất đắc dĩ.
Thiên hạ thái bình, quốc gia yên ổn, chẳng còn thích khách, thân phận ám vệ cũng trở nên xấu hổ vô cùng.
Nói về oai phong, không sánh được thị vệ cầm đao.
Bàn về thân tín, chẳng thể bì với hoạn quan hay cung nữ.
Phần lớn thời gian, chúng ta chỉ có thể núp trên cành cao hay xà nhà, trợn mắt nhìn nhau mà thôi.
Bổng lộc cũng bởi thế mà chẳng được bao nhiêu.
Thậm chí có đôi lần, ta còn tưởng mấy đồng bạc lẻ kia là tiền thưởng tích điểm từ tiệm gạo bên cạnh.
Lão các chủ tận tình khuyên nhủ:
“Chút bổng lộc này xem như nhặt được, ngươi nên biết đủ đi.”
Nghe tiếng bụng ta réo liên hồi, lão nhân thở dài, buồn bã nói:
“Ôi, chỉ trách ngươi sinh không gặp thời!”
Lão kể rằng, thuở loạn thế, ám vệ chẳng những được cấp đủ bổng lộc, lại còn có tiền thưởng, tiền hoa hồng, mỗi năm nhận thêm tháng lương thứ mười ba.
Nếu chẳng may bị thương, tàn phế hay bỏ mạng, tất có bồi thường thỏa đáng.
Thật đúng là từ lúc vào nghề đến lúc chết đều có người lo liệu, chính là chức nghiệp vững bền muôn đời.
Nhưng nay thì sao? Đến cả bảo hiểm xã hội, các cũng chẳng thể lo nổi!
Nhìn lão các chủ chìm trong hồi ức, ta chợt ngộ ra.
Thời hoàng kim của ám vệ đã sớm qua rồi, chỉ còn lại mớ sắt vụn han gỉ.
Mà nếu đã nhặt sắt vụn, đương nhiên nhặt càng nhiều càng tốt.
Trước kia, để tiết kiệm ngân quỹ, Ám Vệ Các gộp chung chức vị hành nhân và tiếp tân.
Nhờ đó, ta làm giả được mấy hộ tịch, thuận lợi trà trộn làm ám vệ cho sáu vị hoàng tử.
Có sáu phần bổng lộc trong tay, cuối cùng ta cũng chẳng còn lo cảnh cơ hàn, thậm chí mỗi tháng còn có thể ăn hai bữa thịt.
Nhưng lòng người vốn tham, ta cũng chẳng ngoại lệ.
Bệ hạ vừa cho Thất hoàng tử rời cung lập phủ.
Hắn đang tuyển ám vệ.
Bổng lộc hậu hĩnh.
Ta tiếp nhận chức ám vệ trong phủ Thất hoàng tử.
Mật danh: Nhất Linh Nhất.
Lão công công phát số hiệu đã có tuổi, giọng nói cũng nhỏ nhẹ, rằng Thất hoàng tử muốn gặp ta.
Ta cứ tưởng là yến tiệc chào đón ám vệ mới, lòng đầy háo hức mà tiến vào.
Nào ngờ, trong sảnh rộng lớn, chỉ có mỗi mình ta.
Ta kinh ngạc tột độ.
Hơn một trăm ám vệ, mà Thất hoàng tử chỉ chọn mỗi ta?
Chẳng lẽ hắn nhìn ra được ta không phải kẻ mới vào, mà là lão làng trà trộn?
Tâm trí ta nhanh chóng vận chuyển, không nhịn được mà thử dò xét:
“Điện hạ, còn những ám vệ khác đâu?”
Lẽ nào tất cả đều đã phục kích, chỉ đợi hắn ném chén ra lệnh?
Thất hoàng tử vừa trưởng thành, nét non nớt trên khuôn mặt còn chưa phai hết, ánh mắt trong veo, đầy vẻ ngây ngô.
“Không có ám vệ khác, chỉ có ngươi.”
Từ xưa đến nay, các hoàng tử nuôi ám vệ, đều lấy bổng lộc từ tư khố, chứ chẳng dính dáng gì đến quốc khố.
Mà ai ai cũng rõ, tư khố của hoàng tử dồi dào hay cạn kiệt, phần lớn tùy thuộc vào thánh tâm và hậu cung gia thế.
Thất hoàng tử chẳng được phụ hoàng sủng ái, mẫu phi cũng không còn, đến khi xuất cung lập phủ, tư khố nghèo nàn đến mức có thể đua ngựa được.
Tất nhiên, hắn nuôi không nổi ngựa.
Hắn chỉ nuôi nổi một ám vệ.
Sự im lặng của ta vang vọng tựa sấm rền.
Ta thực sự muốn chạy, nhưng không thể.
Bởi ám vệ chỉ có tử trận, chứ không có bỏ việc.
Ta thở dài, vuốt mặt một cái, cất giọng hỏi Thất hoàng tử vì sao số hiệu của ta lại là Nhất Linh Nhất.
Lẽ ra phải là Linh Linh Nhất mới đúng.
Thất hoàng tử vỗ vai ta, ngữ điệu đầy thâm ý:
“Bởi vì cô hy vọng ngươi sau này lấy một địch trăm.”
Ta không đáp, chỉ lẳng lặng nghiến răng.
Hy vọng ta lấy một địch trăm, nhưng lại chỉ trả ta một phần bổng lộc, quả thực tính toán của hoàng gia đã ném thẳng vào mặt ta rồi.
Xem ra, ta vẫn nên tìm cách sớm tử trận, nhanh chóng xóa tên cho rảnh nợ thì hơn.
Ta hỏi Thất hoàng tử có gì sai bảo.
Hắn khẽ mím môi.
“Ngươi có biết bên cạnh Đại hoàng huynh có một nữ ám vệ, thần xuất quỷ một, thâm bất khả trắc?”
Ta biết chứ, đó chính là bản thể của ta đây.
“Cô muốn ngươi trừ khử nàng ta.”
Ta cứng đờ cả người.
Không thể ngờ rằng, làm ám vệ suốt hai mươi năm, nhiệm vụ ám sát đầu tiên ta nhận được, lại là… tự giết chính mình.
Rõ ràng bản thể của ta chưa từng kết thù với Thất hoàng tử.
Nhưng có thù hay không, cũng không phải thứ mà một ám vệ nhỏ bé như ta có thể xen vào.
Cũng tốt, hợp với tính toán của ta.
Ta vốn đang định giả chết, bây giờ đã có lý do chính đáng: Hành thích thất bại, ngược lại bị giết.
Danh chính ngôn thuận, không chút sơ hở.
Ta khẽ gật đầu, lĩnh mệnh xuất phủ, trực tiếp chạy đến Đại hoàng tử phủ.
Không chỉ vì nhiệm vụ của Thất hoàng tử, mà bởi vì tối nay chính ta phải trực đêm.
Vừa trèo lên cây, đã có ám vệ khác báo rằng, nửa canh giờ trước, Đại hoàng tử đã triệu kiến ta.
Ta: “….”
Ta đành đến tìm Đại hoàng tử nhận tội.
Tội danh: Tuy không có lương tăng ca, nhưng lại dám không tăng ca.
“Vô phương.”
Đại hoàng tử khẽ rũ mắt, đôi đào hoa nhãn phong tình nhìn trời nhìn đất, duy chỉ không nhìn ta.
“Cô biết ngươi xưa nay cần mẫn, cổ nhân từng nói…”
Aizz, Đại hoàng tử lại phát bệnh xã giao sợ hãi rồi.
Ngài thân phận tôn quý, vừa là trưởng tử, vừa là đích xuất, dung mạo như ngọc, cốt cách như rồng, tài hoa xuất chúng, ngôn ngữ sắc sảo, vốn nên là vị thái tử hoàn mỹ nhất.
Nhưng ngài sợ xã giao.
Chỉ cần đối diện một đám đại thần không mấy thân quen, liền không thể mở miệng.
Chẳng những thế, bệ hạ càng mắng, bệnh càng nặng.
Hoặc là câm như hến, hoặc là lải nhải toàn lời vô nghĩa.
Mỗi khi bệ hạ đi rồi, ngài liền ôm gối ngồi co ro dưới đất, hoàn toàn rơi vào trạng thái tự bế.
Khi ấy, ta vừa mới làm ám vệ, trong lòng vẫn tràn đầy hoài bão, một lòng muốn vì chủ nhân phân ưu, sau đó thăng quan tiến chức, một bước lên mây.
Vậy nên, ta liền treo ngược người từ xà nhà xuống, ánh mắt sáng quắc, trịnh trọng an ủi:
“Điện hạ…”
Ta còn chưa nói hết câu, Đại hoàng tử đã thoát khỏi trạng thái tự bế, hơn nữa giật nảy lên ba thước.
Đúng là kỳ tích y học!
“Ngươi… vẫn luôn ở đây?”
Ta gật đầu thật mạnh.
Là một ám vệ biết phấn đấu vươn lên, bất kể lúc nào, ta cũng luôn dán chặt mắt vào Đại hoàng tử.
Ta từng nghe hết thảy những lời tự nói với chính mình của ngài, thanh âm như châu ngọc rơi trên mâm ngọc, rõ ràng từng chữ.
Nhìn gương mặt trắng đến gần như trong suốt của Đại hoàng tử, ta chân thành hiến kế:
“Đại điện hạ, ngài có thể xem tất cả mọi người đều là ám vệ của ngài.”
Không rõ Đại hoàng tử có nghe theo lời khuyên của ta hay không, nhưng từ đó về sau, trước mặt người ngoài, ngài chưa từng cứng họng nữa.
Chỉ có điều, bệnh sợ xã giao của ngài đối với ta thì ngày càng nghiêm trọng.
Không những lời dư thừa ngày một nhiều, mà mỗi lần nói chuyện, ngài chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ta.
Lúc ta hoàn hồn sau một tràng lời vô nghĩa, cũng là lúc bản thân đã đáp ứng điều gì đó mà chẳng kịp nhận ra.
Nhìn Đại hoàng tử xúc động đến đỏ bừng cả mặt, ta mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
“Ninh An biểu muội, an nguy của nàng, liền giao cho ngươi vậy.”