20
Chúng ta ở lại phủ Công chúa thêm ba ngày.
Ba ngày sau, Trưởng Công chúa tìm đến ta, mỉm cười nói:
“Lý Mạn, chuyện bản cung hứa với ngươi, giờ nên thực hiện rồi.”
Mẹ ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Trưởng Công chúa dẫn chúng ta tới phủ Ung vương.
Lần này, cuối cùng ta cũng gặp được cha ruột của mình.
Ông có chút mập mạp, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ phong lưu. Vừa nhìn thấy ông, mẹ ta liền bật khóc.
Thế nhưng, Ung vương hoàn toàn không nhớ ra bà.
Thậm chí, sau khi nghe Trưởng Công chúa kể xong về thân thế của ta, ông vẫn ngây người một lúc lâu, rồi chỉ vào ta hỏi:
“Vận nhi, ngươi nói con bé là con gái ta? Chuyện này có thật không?”
Trưởng Công chúa không kiên nhẫn đáp:
“Chắc chắn như vậy! Phiền Hoàng thúc hãy đối xử tử tế với con bé. Hoàng huynh đã được bản cung báo trước rồi.”
Ung vương hờ hững đáp:
“Được thôi.”
“Chỉ là…” Trưởng Công chúa tiếp lời, “dù là con gái của Hoàng thúc, nhưng hôn sự của nó đã định rồi. Vị bên cạnh đây chính là phu quân tương lai của nó.”
Sắc mặt Ung vương trở nên phức tạp, ông nhìn sang Lý Chiêu, lập tức không nói nên lời.
Ta lại thấy nhẹ nhõm. Đây cũng là điều mà Trưởng Công chúa đã hứa với ta.
Vì viện riêng chưa kịp dọn dẹp, người trong phủ Ung vương sắp xếp để chúng ta ở tạm trong khách phòng.
Khi đến chỗ Lý Chiêu, họ tỏ ra bối rối, nhưng Lý Chiêu liền nói:
“A Mạn, ta muốn về nhà một chuyến.”
Ta nhận thấy mấy ngày nay, tâm trạng của hắn khá buồn bã. Đã hỏi mấy lần nhưng hắn không đáp.
Đang định hỏi thêm, hắn liền nói:
“Ta về báo bình an, để người nhà không lo lắng.”
Nghĩ cũng phải, ta gật đầu:
“Vậy được, A Chiêu, huynh về trước. Đợi mọi việc ở đây ổn thỏa, ta sẽ đến tìm mọi người.”
Lý Chiêu nói đi là đi, lập tức rời khỏi.
Tối hôm đó, mẹ ta đòi uống rượu.
Bà uống say khướt, vừa khóc vừa cười:
“Hắn hoàn toàn không nhớ ta… Bao năm qua ta nhớ nhung hắn vô ích rồi.”
Rồi bà lại cười vui, nói:
“Mạn nhi, từ nay con chính là con gái của vương gia, thật tốt biết bao.”
Bà cứ thế uống đến khi gục xuống bàn mà ngủ.
Ta đắp chăn cho bà, rồi bước ra ngoài. Dưới ánh trăng sáng, phủ vương gia yên tĩnh vô cùng.
21
Ung vương giao ta cho vương phi.
Vương phi dẫn ta đi gặp toàn bộ những người ở hậu viện.
Lúc này, ta mới biết rằng lời đồn về phủ Ung vương quả không sai.
Trong phủ vợ lẽ đông đúc, chỉ riêng số con gái đã lên đến 17 người.
Ta trở thành người mới xen vào, được xếp vị trí thứ ba, gọi là Tam tiểu thư.
Những người xếp sau ta đều phải lùi xuống một bậc.
Ngoài ra, ta còn được cấp riêng một viện nhỏ, có hai tỳ nữ hầu cận, một tỳ nữ quản sự, một mama quản giáo và bốn người làm việc lặt vặt.
Mẹ ta cũng được sắp xếp ở trong viện của ta.
Sau khi mọi việc ổn thỏa, ta trở về làng họ Lý một chuyến.
Lúc đó, Lý Chiêu nói với ta rằng:
“A Mạn, ta định tòng quân.”
Ta ngẩn người, hỏi:
“Sao cơ?”
Lý Chiêu nhìn ta, mím môi, rồi nói:
“A Mạn, nàng giờ là con gái của vương gia, ta cảm thấy mình không xứng với nàng.”
Ta bật cười, vừa tức vừa buồn cười:
“Ai dám nói vậy? Hôn sự của chúng ta đã được định từ lâu rồi!”
Thế nhưng, Lý Chiêu lại lắc đầu, vội đáp:
“Tướng quân Mặc Vũ nói, xương cốt của ta thích hợp để luyện võ. Cha ta cũng gửi thư về, nói ông đã được phong làm Du Kỵ Hiệu Úy, muốn ta tòng quân.”
Ta sững sờ. Cha của Lý Chiêu đã trở thành quan trong quân đội, chuyện này ta thật không ngờ.
“A Mạn,” Lý Chiêu nhìn thẳng vào mắt ta, nghiêm túc nói, “Nàng chờ ta, không quá ba năm, ta nhất định sẽ trở về cưới nàng.”
Ta không thể không gật đầu đồng ý.
Khi quay vào trong, mẹ của Lý Chiêu đang khóc không thành tiếng:
“Cha nó đi đã hơn mười năm không về, giờ nó cũng muốn đi, ta phải sống sao đây?”
Bà nội Lý chống gậy, an ủi:
“Nam nhi chí tại bốn phương, phải lập công danh. Đây là chuyện tốt.”
Ta biết bà tuy nói vậy, nhưng thực ra trong lòng cũng rất lo lắng.
Ta bước tới, nhẹ nhàng vỗ lưng bà:
“Bà nội, A Mạn sẽ thường xuyên về thăm mọi người. Chúng ta cùng nhau chờ A Chiêu và cha của huynh ấy trở về.”
Bà nội mỉm cười, nếp nhăn trên mặt càng sâu thêm:
“Được, các con đều là những đứa trẻ tốt.”
Sau khi thu dọn hành lý, Lý Chiêu rời đi.
Ta ở lại làng họ Lý thêm hai ngày, rồi mới quay về kinh thành.
22
Cuộc sống trong phủ Ung vương không hoàn toàn dễ chịu.
Ta phải đi học ở nữ học mỗi ngày. Các tiểu thư khác trong phủ Ung vương… không mấy ai xem trọng ta.
Trong lớp học, ta ngồi trước bàn, lặng lẽ suy nghĩ về những tin đồn gần đây trong kinh thành:
Nghe nói Triệu Vạn không biết gặp chuyện gì mà cắt giảm phần lớn hoạt động kinh doanh, khiến nhiều thương gia bất mãn.
Hơn 20 thành viên trong thương hội kinh thành đã liên kết yêu cầu hắn từ chức hội trưởng.
Nhưng không biết Triệu Vạn đã làm gì, cuối cùng những thương gia đó đều im lặng, tiếp tục tôn hắn làm hội trưởng.
Một cái bóng rơi xuống trước mắt, ta ngẩng đầu, thấy Ngũ Muội và Lục Muội đứng trước bàn.
Lục Muội là con của một thiếp thất được Ung vương sủng ái nhất, nàng cũng rất được cha yêu chiều.
Nhìn thấy ta, Lục Muội trợn mắt, lạnh lùng nói:
“Ngươi nhìn gì?”
Ngũ Muội lúng túng kéo tay Lục Muội:
“Lục Muội, chúng ta đi thôi, phu tử sắp tới rồi.”
Lục Muội hừ một tiếng, xoay người rời đi:
“Một đứa thôn nữ mà cũng được học cùng chúng ta. Ta không biết cha nghĩ gì nữa, còn cho phép nó mỗi tháng rời khỏi phủ vài ngày để về thăm nhà. Chúng ta ở đây bao nhiêu năm, cha cũng không cho tự ý ra ngoài. Nó là thôn nữ, dựa vào đâu mà được như vậy?”
Ngũ Muội vội nhắc:
“Suỵt! Muội nói nhỏ thôi, kẻo nó nghe thấy.”
Lục Muội nhếch môi:
“Nghe thấy thì sao?”
23
Ta không có nhiều lời qua lại với các tỷ muội trong phủ.
Đến cuối tháng, ta chuẩn bị lên xe ngựa trở về làng họ Lý.
Không ngờ, tại cửa phụ, ta lại thấy xe ngựa của Lục Muội. Nàng cũng ra ngoài hôm nay.
Thấy xe ngựa của ta, nàng cười khẩy, nói:
“Cha vẫn yêu chiều ta nhất. Ta nói muốn ra ngoài chơi, người lập tức đồng ý.”
Trước sự ganh đua này, ta chẳng buồn quan tâm.
Ta dự định về nhà ở bốn, năm ngày rồi mới trở lại phủ.
Nhưng tối hôm đó, quản gia của phủ Ung vương đột nhiên cử người đến tìm ta, hỏi ta có biết Lục Muội đã đi đâu không.
Ta dĩ nhiên trả lời không biết.
Lục Muội rời phủ ngay sau ta, đến trưa thì không thấy bóng dáng đâu, như thể biến mất.
Nghe tin này, ta lập tức quay về phủ Ung vương.
Đến tận rạng sáng hôm sau, Lục Muội mới được người ta bỏ vào bao tải, ném trước cửa phủ.
Khi tỉnh dậy, nàng khóc nức nở, nói trong hoảng loạn:
“Ta không biết gì cả. Hai người kia nói hình như bắt nhầm người, liền đánh ngất ta rồi bỏ đi. Ta sẽ không bao giờ tùy tiện ra ngoài nữa, bên ngoài toàn kẻ xấu.”
Tối hôm đó, mẹ ta cầu nguyện, rồi kéo ta dặn dò:
“Mạn nhi, con dạo này đừng ra ngoài nữa. Thật đáng sợ, đến cả tiểu thư vương phủ mà cũng có người dám bắt. Thế gian này làm sao vậy?”
Ta lại không thể không suy nghĩ.
Lục Muội nói, là bắt nhầm người.
Mỗi tháng, chỉ có ta là rời khỏi phủ vào cuối tháng.
Liệu có phải kẻ định bắt Lục Muội, thực ra là muốn bắt ta?
Tim ta đập loạn. Là ai?
Hầu phu nhân của Vĩnh Bình Hầu, hay là Triệu Vạn?
Có lẽ Triệu Vạn thì đúng hơn.
Ta cứ tưởng mình đã trở thành con gái của Ung vương, bọn họ sẽ không dám động đến ta nữa. Nhưng Triệu Vạn… hắn là một kẻ điên.
Lần trước ta khiến hắn mất cả một kho báu, hắn không điên mới lạ.
24
Suốt một tháng, ta không dám bước chân ra khỏi phủ vương, nhưng tiếp tục thế này cũng không phải cách.
Ta suy nghĩ đến nỗi đầu óc như muốn nổ tung, cuối cùng cũng nhận ra một điểm không ổn.
Tại sao Hầu phu nhân nhất định phải dâng ta cho Triệu Vạn?
Trước đây, ta cũng từng nghi ngờ chuyện này. Sau đó lại nghĩ rằng, với tính cách của Hầu phu nhân, có lẽ bà ta chỉ coi thường những người thấp hèn như chúng ta, cho rằng có thể tùy ý sai khiến.
Nhưng giờ nhìn lại… nếu như Hầu phu nhân biết từ trước rằng ta giống Diệp Thanh Quân thì sao?
Ta hỏi mẹ:
“Phủ họ Diệp ở Tô Châu, có quan hệ gì với Hầu phu nhân không?”
Mẹ ta đã sống trong Hầu phủ hơn mười năm, chắc chắn biết được không ít.
Bà suy nghĩ một hồi, rồi nói:
“Hình như… mẹ của phu nhân có một người em gái gả vào phủ họ Diệp ở Tô Châu.”
“Thế còn Diệp Thanh Quân?”
“Cái tên này nghe quen lắm.”
Mẹ ta nghĩ ngợi suốt cả một ngày một đêm, cuối cùng khẳng định:
“Diệp Thanh Quân chính là biểu muội của Hầu phu nhân.”
Suy đoán trong lòng ta được xác nhận, thì ra là như vậy.
Bảo sao Hầu phu nhân chỉ cần nhìn ta một lần, đã nhất quyết muốn đưa ta cho Triệu Vạn.
Hóa ra là vì điều này.
Ta lập tức đưa ra một quyết định.
Mẹ ta liên hệ với một số người bạn cũ trong Hầu phủ, biết được rằng ba ngày sau Hầu phu nhân sẽ tới Thúy Ngọc Các, một cửa hàng trang sức nổi tiếng ở kinh thành.
Còn ta, thì đến phủ Trưởng Công chúa.
“Điện hạ, xin người giúp ta một việc nữa.”
“Ba ngày sau, vào buổi sáng, nhất định giữ Triệu Vạn ở lại Thúy Ngọc Các.”