Hầu phu nhân lập tức quát lớn:
“Người đâu, trói tất cả bọn họ lại cho ta!”
Nói xong, bà ta tiến tới trước mặt ta, lạnh lùng nói:
“Lý Mạn, thì ra ngươi bấy lâu nay đều giả vờ, ngươi luôn có ý định bỏ trốn.”
Ta bị hai mụ đàn bà to lớn giữ chặt, liền lớn tiếng chất vấn:
“Phu nhân chỉ muốn lợi dụng ta, cũng phải hỏi xem ta có đồng ý hay không chứ? Biết bao người trong Hầu phủ này nhìn thấy, các ngươi tự nói xem, nếu phu nhân làm những chuyện này với các ngươi, các ngươi có cam tâm tình nguyện không?!”
Hai mụ đàn bà giữ ta lập tức cúi mặt, không dám nhìn thẳng, những người hầu khác trong Hầu phủ cũng đều cúi đầu lặng im.
Hầu phu nhân giận tím mặt, tiến tới tát mạnh vào mặt ta, quát:
“Ngỗ nghịch! Bản phu nhân sẵn lòng nhận ngươi làm nghĩa nữ, bỏ công dạy dỗ, có chỗ nào bạc đãi ngươi? Ngươi báo đáp lại phu nhân, chẳng phải là điều đương nhiên hay sao?”
Ta nhổ toẹt một tiếng, lạnh lùng đáp:
“Sao phu nhân không đem con gái ruột của mình ra làm việc này?”
Lý Chiêu thấy ta bị đánh, lập tức phẫn nộ, hét lớn:
“A Mạn, ta đến cứu nàng đây!”
Nói rồi, cậu ấy gạt phăng hai người hầu đang giữ mình, lao tới chỗ ta.
Lý Chiêu chạy tới, một chân đá ngã hai mụ đàn bà to lớn đang giữ ta, sau đó kéo ta chạy đi.
Hai mụ đàn bà bị đánh ngã nằm đó, một hồi lâu vẫn chưa kịp đứng dậy, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Ta vội nhắc:
“Còn mẹ ta!”
“Được!” Lý Chiêu đáp ngay, kéo ta chạy tới chỗ mẹ ta bị trói.
Cảnh tượng lúc ấy trở nên hỗn loạn.
Hầu phu nhân giận dữ hét lớn:
“Người đâu! Mau tới, bắt bọn chúng lại hết cho ta!”
Đúng lúc này, tiếng vó ngựa vang lên từ cửa sau.
Một đội người bước vào, dẫn đầu là một người mặc giáp đen, tóc đen buộc cao.
Người ấy lớn tiếng nói:
“Lý Mạn cô nương, Trưởng Công chúa điện hạ mời cô đến gặp.”
Hầu phu nhân sững sờ, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn Mặc Vũ:
“Vị tướng quân này, Lý Mạn là gia nô của ta. Không biết các người tìm nó có việc gì?”
Mặc Vũ cười nhạt:
“Hầu phu nhân, Trưởng Công chúa điện hạ nửa năm trước đã quen biết Lý Mạn cô nương tại thôn họ Lý. Khi ấy, cô nương vẫn thuộc hộ dân thường. Gần đây, điện hạ nhớ tới cô ấy, liền sai ta đến thôn họ Lý tìm, mới biết cô nương đã đến Hầu phủ.”
“Chỉ nửa năm ngắn ngủi, sao Lý Mạn cô nương đã thành gia nô của Hầu phủ? Xin Hầu phu nhân giải thích rõ ràng, nếu không ta e khó ăn nói với Trưởng Công chúa.”
Hầu phu nhân á khẩu, không thể nói thành lời.
Ta vội tháo dây trói cho mẹ, lớn tiếng gọi:
“Mặc Vũ tướng quân, ta ở đây!”
Nghe tiếng, Mặc Vũ quay lại nhìn, gật đầu nói:
“Lý Mạn cô nương, cô không sao là tốt rồi.”
Ta kéo theo mẹ và Lý Chiêu, bước tới gần Mặc Vũ.
Mẹ ta vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng cũng hiểu rằng chúng ta đã được cứu, liền vội nói:
“Ta không phải là gia nô, chỉ là người làm thuê ở Hầu phủ.”
Mặc Vũ gật đầu, nói thêm:
“Lý Mạn cô nương, Trưởng Công chúa điện hạ mời cô tới.”
Ta quay đầu nhìn lại, thấy sắc mặt Hầu phu nhân đen kịt, nhưng bà ta cũng chẳng làm gì được. Chúng ta rời đi một cách đường hoàng.
Lên xe ngựa, mẹ ta vội hỏi:
“Mạn nhi, chuyện này là thế nào? Con làm sao quen biết được Trưởng Công chúa? Đó là Trưởng Công chúa, trời ơi!”
Nhìn sang, ta thấy Lý Chiêu cũng tò mò không kém.
Ta không biết phải giải thích sao, vì chuyện này liên quan đến kiếp trước, đành ậm ờ:
“Mẹ, đừng hỏi nữa. Sau này con sẽ kể.”
Đến phủ Công chúa, Mặc Vũ để mẹ ta và Lý Chiêu ở lại, dẫn ta vào gặp Trưởng Công chúa Tiêu Vận.
Bà mặc một bộ y phục giản dị, thần sắc lạnh nhạt, toát lên vẻ xa cách ngàn dặm.
Dù vậy, ta biết Trưởng Công chúa là người tốt.
Mặc Vũ đứng hầu bên cạnh, Tiêu Vận hỏi thẳng:
“Lý Mạn, những gì ngươi viết trong thư có thật không?”
Ta cúi đầu đáp:
“Ngàn lần chân thật.”
Ngay từ đầu, ta đã hiểu rõ, muốn những người quyền quý này giúp đỡ, phải đưa ra lợi ích đủ lớn để thuyết phục họ.
Và lợi ích ấy, ta đã nghĩ tới:
Ta kể với Trưởng Công chúa về một kho báu mà Triệu Vạn – thương nhân giàu nhất thiên hạ – đang cất giấu.
Toàn bộ tài sản tích lũy được đều được chôn tại đó. Ta biết địa điểm và cách mở kho báu.
Chỉ cần Công chúa chịu ra tay cứu giúp, ta sẽ dâng toàn bộ kho báu này.
Ta dám đánh cược, bởi ta biết triều đình đang thiếu tiền.
Biên cương vẫn đang giao tranh, quân lương mỗi năm là con số khổng lồ.
Mà Triệu Vạn, với tài sản ngang ngửa quốc khố, kho báu của hắn có thể bù đắp được phần lớn.
Trưởng Công chúa khẽ gật đầu, hỏi thêm:
“Kho báu ở đâu?”
Không chút do dự, ta đáp:
“Bên ngoài kinh thành, tại Tây Sơn.”
Trưởng Công chúa Tiêu Vận nhìn ta, thần sắc phức tạp, hỏi:
“Ngươi mong muốn điều gì?”
Ta cung kính đáp:
“Thưa Điện hạ, chỉ biết vị trí kho báu thôi thì vô ích. Đó là biệt viện tư nhân của Triệu Vạn, bên trong còn có một mật thất. Mật thất ấy được khóa bằng ổ khóa đặc biệt, do chính hậu duệ Mặc gia chế tạo. Chìa khóa thì Triệu Vạn luôn mang bên mình. Nếu không có chìa khóa, ai cũng không thể vào được.”
Trưởng Công chúa chăm chú nhìn ta.
Ta quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh, trịnh trọng thưa:
“Thần nguyện thay Điện hạ, tìm cách lấy chìa khóa từ Triệu Vạn. Chỉ mong Điện hạ sau khi việc thành, giúp thần được nhận tổ quy tông.”
Trưởng Công chúa ngạc nhiên:
“Nhận tổ quy tông?”
Ta bình tĩnh nói:
“Thần là con gái của Ung vương.”
Ban đầu, ta vốn không nghĩ đến việc nhận lại vị phụ thân này. Nhưng nay mọi chuyện đã khác.
Ta đã đắc tội với Hầu phu nhân, lại để Triệu Vạn nhìn thấy mặt.
Dù Trưởng Công chúa có thể cứu ta một lần, nhưng không thể mãi bảo vệ ta.
Một khi rời khỏi phủ Công chúa, ta vẫn chỉ là con gái của nhũ mẫu Trịnh, là thôn nữ của làng họ Lý. Với thân phận ấy, Hầu phu nhân và Triệu Vạn muốn thao túng ta là điều quá dễ dàng.
Trừ phi ta có thân phận cao quý hơn bọn họ.
Cha ta là Ung vương, nếu được nhận tổ quy tông, bọn họ sẽ không dám động đến ta nữa.
Trưởng Công chúa sau khi nghe rõ ngọn nguồn, khẽ gật đầu:
“Được. Bản cung đồng ý. Đến khi việc xong, nhất định sẽ để Hoàng thúc đón ngươi về phủ.”
14
Ta kể với Trưởng Công chúa rằng, Hầu phu nhân vốn có ý định dùng ta để lấy lòng Triệu Vạn, mà Triệu Vạn lại rất hài lòng với dung mạo của ta.
Đã vậy, ta và Công chúa quyết định lợi dụng điều này.
Ta không muốn để mẹ và Lý Chiêu biết chuyện, nên Công chúa đã sắp xếp cho họ ở tại khách phòng trong phủ.
Hiện tại, Triệu Vạn đang ở kinh thành, ba ngày nữa là lễ thọ 35 tuổi của hắn, tổ chức tại lầu Vạn Danh.
Hầu phu nhân cũng đã lên kế hoạch đưa ta đến dâng cho hắn vào dịp này.
Trưởng Công chúa liên hệ với một thương gia hoàng gia, nhờ sắp xếp để ta tham gia biểu diễn trong buổi tiệc. Cùng ta sẽ có hai thiếu nữ khác.
Theo kế hoạch, vào đêm đó, khi tiếp cận Triệu Vạn, ta sẽ dùng thuốc mê làm hắn bất tỉnh, sau đó cùng hai thiếu nữ kia tìm chìa khóa và trốn thoát.
Mặc Vũ sẽ chờ bên ngoài để hỗ trợ.
Ba ngày sau, buổi tập luyện gấp rút của chúng ta cuối cùng cũng hoàn thành.
Mặc Vũ dẫn chúng ta tới lầu Vạn Danh.
Thương gia đã sắp xếp để chúng ta biểu diễn.
Bên trong lầu, ánh sáng rực rỡ, quyền quý tụ tập nâng ly, cảnh tượng xa hoa không sao kể xiết.
Mặc Vũ liếc nhìn, giọng đầy bất mãn:
“Biên cương vẫn đang giao tranh, binh sĩ hy sinh, còn bọn họ thì sống xa hoa thế này.”
Chúng ta chỉ im lặng.
Đến lượt chúng ta lên sân khấu.
Khi đang múa, ta không ngạc nhiên khi thấy ánh mắt Triệu Vạn dán chặt vào mình.
Triệu Vạn, tên thật là Triệu Thành, được gọi là Triệu Vạn bởi vì tài sản của hắn được đồn đại là ngang ngửa quốc khố, dễ dàng kiếm được cả triệu lượng vàng.
Sau khi múa xong, thương gia tiến tới, đề nghị dâng tặng chúng ta cho Triệu Vạn.
Hắn phất tay chấp nhận, vẻ mặt đầy hài lòng.
Chúng ta được đưa vào một căn phòng nghỉ.
Đến nửa đêm, vệ sĩ của Triệu Vạn tới, bảo chúng ta đi theo.
Khi vào gian phòng riêng của hắn, Triệu Vạn liếc nhìn cả ba, rồi chỉ vào ta:
“Cô ở lại.”
Vệ sĩ lập tức đưa hai thiếu nữ kia ra ngoài.
Trước khi đi, họ liếc nhìn ta, như muốn nói rằng họ sẽ đợi ở ngoài.
Ta khẽ gật đầu với họ.