15
Ta vốn tưởng, sau khi nói rõ ràng, hai bên đều ngầm hiểu, hôn sự này chẳng qua là một cuộc giao dịch quyền lực.
Nào ngờ sau khi hồi kinh, hắn không những ngày ngày lấy cớ bồi dưỡng tình cảm mà quấn lấy ta, thậm chí còn công khai trên triều, lấy hai mươi vạn binh phù Tây Bắc làm sính lễ, cầu hôn công chúa Trường Lạc.
Chỉ trong chốc lát, ta trở thành nữ nhân khiến toàn thiên hạ ngưỡng mộ.
Các tửu lâu trà quán, người kể chuyện dựng nên hàng chục phiên bản về chuyện tình của ta và hắn.
“Có nguồn tin đáng tin cậy cho biết, hôn sự này không phải do điện hạ khổ sở theo đuổi, mà là tiểu tướng quân Thẩm Vọng từng bước bày mưu tính kế.”
“Lần đầu tiên hai người họ gặp gỡ, không phải vào ngày tiểu tướng quân hồi kinh lĩnh thưởng, mà là…”
Người kể chuyện cố ý dừng lại, nhấp một ngụm trà, thấy xung quanh thúc giục mới chậm rãi kể tiếp.
“…là năm năm trước, khi lão tướng quân hồi kinh bẩm tấu.”
“Khi ấy, tiểu tướng quân chí khí ngút trời, một lòng muốn tung hoành sa trường, chẳng ưa nổi đám công tử bột trong kinh thành. Trong tiệc tẩy trần của lão tướng quân, hắn một chọi bảy, danh chấn kinh thành…”
Nghe đến đây, ta bỗng nhớ ra một chuyện.
Chỉ là chuyện đó đã từ bảy năm trước.
Khi ấy, lão tướng quân dẫn một tiểu hài tử vào cung, ta thì đang tập bắn cung trong ngự hoa viên.
Thằng nhóc kia vừa thấy liền hứng thú, đòi tỷ thí với ta. Kết quả, tất nhiên là ta thắng.
Lần đầu tiên nếm mùi thất bại, thiếu niên mặt mày tái mét, khăng khăng đòi tỷ thí thêm lần nữa.
Ta không đồng ý, liền rút ra bài luận mà phu tử giao, bảo hắn viết xong rồi mới được so tài tiếp.
Thiếu niên cầm bút ngồi lì một buổi chiều, cuối cùng bật khóc nức nở.
Ta bật cười, hỏi hắn tên gì.
Hắn vừa khóc vừa nấc, đáp rằng hắn tên là Thẩm Từ.
Mãi đến khi dự tiệc tối hôm đó, ta mới biết, hắn kỳ thực là Thẩm Vọng.
Nhớ lại chuyện này, ta bất giác bật cười.
Hình bóng nam nhân trước mặt dần hòa vào gương mặt của thiếu niên năm nào, người từng khóc đến đỏ cả mũi.
Thẩm Vọng giơ tay quơ quơ trước mặt ta:
“Sao hả? Ngươi cũng cảm động trước chuyện tình bi tráng này rồi sao?”
Ta vừa nghe, lập tức trừng mắt.
Người kể chuyện đang bịa đặt về chuyện hắn yêu ta sâu đậm, nào là âm thầm bảo hộ, nào là đêm tối hiến thân, thật đúng là vô nghĩa.
Ta lườm hắn một cái: “Quá lố rồi đấy!”
Trong giọng nói của hắn dường như có chút ấm ức, nói rất khẽ:
“Ngươi làm sao biết, những điều đó không phải là thật?”
Ta cúi đầu uống trà, coi như không nghe thấy.
Tuyệt đối không thể treo cổ trên một cái cây.
16
Xuân qua thu đến, chớp mắt đã đến ngày đại hôn.
Khi Thẩm Vọng vén khăn voan đỏ, đập vào mắt ta đầu tiên là đôi mắt phượng mang ý cười của hắn.
Làn da hắn vốn trắng, lại khoác trên mình hỉ phục đỏ thẫm, càng làm cho ngũ quan thêm phần sắc nét rực rỡ.
Sau khi uống xong hợp cẩn tửu, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.
Ngọn nến “tách tách” cháy, ta nghĩ đến chuyện sắp xảy ra phía sau, gò má bất giác nóng lên.
Thẩm Vọng khẽ cười, nắm lấy tay ta đặt lên đai lưng của hắn, không khí xung quanh dần trở nên ám muội.
Uyên ương loan chẩm, sóng triều đỏ hồng.
Sáng hôm sau, khi ta bị Thẩm Vọng kéo dậy, người đã rã rời, chỉ mặc hắn chải tóc, búi đầu.
Trong gương đồng, nam nhân cúi đầu, thần sắc chuyên chú, những lọn tóc tơ mềm mại trong tay hắn lại vô cùng ngoan ngoãn, thuận theo từng động tác.
“Tiểu tướng quân Thẩm Vọng thật biết hầu hạ người khác.”
“Thần đặc biệt đến Nam Phong quán học hỏi, không biết điện hạ có vừa ý hay không?”
Thẩm Vọng kề sát tai ta, giọng nói hàm ý sâu xa.
Thấy hắn càng hôn càng không an phận, ta vội đẩy người ra.
Hắn bây giờ đúng là quá mức phóng túng, ta vẫn thích dáng vẻ ngạo nghễ bất kham trước kia hơn.
Khi chúng ta ra cửa, vừa hay đụng phải Thẩm Từ chạy đến.
Hắn vẫn như trước, nhìn ta không thuận mắt, liền bị Thẩm Vọng vỗ sau gáy:
“Gọi người.”
“Thỉnh an đại tẩu.”
Ta gật đầu, tùy ý hỏi thăm:
“Đã lâu không gặp, Thẩm Từ công tử đi đâu du ngoạn vậy?”
Thẩm Từ ấm ức nói:
“Huynh trưởng sợ ta câu dẫn ngươi, liền đày ta đến Giang Nam, ngay cả thành thân cũng không báo cho ta. Ta phải tự mình nhận tin tức rồi vội vã chạy về, kết quả ngay cả hôn lễ cũng không kịp dự.”
Hắn vừa nói, giọng điệu dần mang theo ý tủi thân.
Ta thấy buồn cười, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thẩm Từ giận dữ trừng mắt nhìn ta, liền bị huynh trưởng hắn vỗ thêm cái nữa.
Xin lỗi, chuyện này thực sự quá nực cười.
17
Sau khi thỉnh an lão tướng quân, Thẩm Vọng vẫn theo thói quen vào thư phòng đọc sách, nhất quyết kéo ta theo cùng.
Ta tiện tay lật trong giá sách, tìm thấy một quyển sổ cũ.
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng bảy, ngày mười sáu.
Mệt quá! Không muốn luyện tập tấn mã bộ, nhưng phụ thân nói nếu không luyện thì phải đọc sách.
Thôi vậy, ta thà chịu khổ luyện võ!
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng bảy, ngày mười tám.
Hôm nay không cần luyện võ, phụ thân nói sẽ đưa ta hồi kinh!
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng tám, ngày mồng một.
Rốt cuộc cũng đến kinh thành, so với lời phụ thân kể thì thú vị hơn nhiều!
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng tám, ngày mồng hai.
Bắn cung thua điện hạ rồi, hu hu hu, tuy rằng không nhịn được mà khóc, nhưng ta đã nói mình là A Từ, như vậy sẽ không mất mặt trước điện hạ.
Sau này phải học sách luận cho giỏi, mới có thể giúp điện hạ làm bài tập.
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng tám, ngày mồng ba.
Tiến cung tìm điện hạ chơi, thật vui!
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng tám, ngày mồng sáu.
Hu hu hu, phải trở về Tây Bắc rồi. Ta muốn ở lại cung làm thái giám cho điện hạ, nhưng suýt bị phụ thân cắt thật, không dám nữa!
Năm Đại Hạ thứ mười bốn, tháng tám, ngày mồng bảy.
Một ngày muốn tìm điện hạ chơi.
Năm Đại Hạ thứ mười sáu, tháng năm, ngày mồng năm.
Cuối cùng cũng được vào cung gặp điện hạ. Mẹ nó, có mấy tên không biết liêm sỉ dám chế giễu điện hạ thô lỗ.
Điện hạ có thể nhịn, ta không thể nhịn.
Sống chết không sợ, bất phục thì đánh! Một chọi bảy, chuyện nhỏ.
…
Ta còn chưa kịp lật sang trang sau, quyển sổ đã bị người đoạt đi.
Sắc mặt Thẩm Vọng đỏ bừng, không dám nhìn ta.
Ta chọc nhẹ vào ngực hắn, trêu chọc:
“Hóa ra lời kể của tiên sinh chuyện xưa đều là thật.”
“Ngươi trước đây chơi trò dục cầm cố tung, sau này vì sao lại nghĩ thông suốt?”
Ta tiến sát gần, ép hắn tựa lên thư án, quyết truy hỏi rõ ràng.
Thẩm Vọng cúi đầu, thấp giọng đáp:
“Sợ điện hạ thích A Từ, sợ điện hạ không cần ta nữa.”
Dáng vẻ yếu thế này của hắn khiến lòng ta rung động, ta cúi người, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt hắn.
“Đừng sợ, phu quân, trong lòng ta có ngươi.”
Lời vừa dứt, còn chưa kịp phản ứng, ta đã bị đổi vị trí.
Phía sau lưng là mặt bàn lạnh lẽo vững chãi, trước ngực là hơi thở nóng rực của nam nhân.
Ta chống tay lên ngực hắn, hơi thở hỗn loạn, hắn hôn rất bá đạo, rất mạnh mẽ, như muốn khảm ta vào cơ thể hắn.
Nam nhân cúi đầu, đôi mắt khóa chặt ta, thấp giọng hỏi:
“Điện hạ có muốn xem thần đã học được những gì ở Nam Phong quán không?”
Ta xấu hổ gật đầu.
Thôi vậy, treo cổ trên một cái cây cũng không tệ.
Hoàn toàn văn.