Lúc bị Lục Bạch Du từ hôn, ta đang thêu nốt đường may cuối cùng trên giá y.
Nghe nói tại đại triều hội, vị tướng quân ý khí phong phát ấy quỳ trước thánh thượng, thần sắc kiên quyết:
“Thần không cầu phong thưởng, chỉ nguyện từ bỏ toàn bộ công quân của mình. Một nửa đổi lấy hưu thư cùng Hoắc Vân Lăng, một nửa cầu bệ hạ tứ hôn cho thần và Tiết Lan Ánh.”
Ba năm chinh chiến, chiến công hiển hách, vậy mà điều mong muốn cuối cùng lại chỉ là một tờ thư từ hôn.
Mũi kim trong tay run nhẹ, đầu ngón tay ta bị đâm đến rướm máu, ta rủ mắt nhìn rồi thản nhiên lau đi, không để lộ nửa phần cảm xúc.
Sau đó, ta đứng dậy tiến cung, cầu một đạo thánh chỉ—
Hôn kỳ không đổi, chỉ là phu quân sẽ đổi người khác.
Nghe nói vị hoàng tử của nước láng giềng vừa đến triều đình, phong nhã thanh tao, dung mạo lại vô cùng tuấn mỹ.
1.
Tin Lục Bạch Du từ hôn tại đại triều hội còn chưa truyền xa, thì thánh chỉ của hoàng hậu đã tới.
Ta buông kim chỉ, đặt giá y sang bên, theo thái giám tiến vào Khôn Ninh điện.
Hoàng hậu chính là cô mẫu ruột của ta, lúc này bị chuyện của Lục Bạch Du làm tức đến phát bệnh phong hàn.
Chờ thái y châm cứu xong, bà giận đến mức đập tay xuống án kỷ, suýt nữa mắng thành tiếng.
Ta đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của bà, nghiêng mắt nhìn thoáng qua thái y còn chưa lui ra khỏi điện, nhẹ giọng trấn an:
“Cô mẫu, đừng tức giận mà tổn hại sức khỏe.”
Bà ôm ngực ngồi xuống, vẫn không nuốt trôi cơn tức, nhịn không được thấp giọng rủa một câu:
“Đúng là tên cẩu tặc!”
Không biết là đang chửi ai.
Là thái y? Là Lục Bạch Du? Hay là…
Ta nhịn không được, khẽ bật cười—
Dù đã ngồi ở vị trí mẫu nghi thiên hạ bao năm, nhưng cốt cách ngang tàng của nữ nhi nhà Hoắc gia vẫn chưa từng thay đổi.
Chỉ là thời thế đã không còn như xưa.
Bà đỏ mắt nhìn ta, thương tiếc vuốt ve mái tóc ta, giận dỗi nói:
“Ngươi còn cười được! Nhãn lực của ngươi sao còn kém hơn ta… Nếu phụ thân ta còn sống, bọn họ sao dám thông đồng khi dễ Hoắc gia như thế này!”
Tiếc rằng, ông đã không còn nữa.
Từ khi chiến thần Hoắc Quốc Công bệnh mất, Hoắc gia phong ba chồng chất.
Năm xưa, nữ nhi Hoắc gia là quý nữ danh môn lẫy lừng bậc nhất kinh thành, ai ai cũng được nâng niu che chở. Nay, chẳng ai dám tùy ý làm theo lòng mình nữa.
Cô mẫu thở dài một tiếng, tựa hồ có ngàn vạn lời nghẹn nơi cổ họng, hồi lâu lại nhịn không được mà căm phẫn:
“Đúng rồi, ngươi có biết Tiết Lan Ánh thực chất là…”
Cô mẫu còn chưa kịp nói hết câu, ngoài điện bỗng nhiên huyên náo—
Hoàng đế giá lâm.
Bậc cửu ngũ chí tôn khoác long bào màu huyền sắc, mỗi bước đi đều toát lên uy nghi đế vương.
“Vân Lăng, lần này uất ức cho con rồi. Lục Bạch Du gan to bằng trời, lại dám cậy công kiêu ngạo như vậy! Nhưng con cứ yên tâm, trẫm đã giáng hắn khỏi quân chức, thưởng ba mươi trượng, cho về nhà tự kiểm điểm.”
Một trận náo động ngay tại đại triều hội, thế mà kết cục chỉ là những trách phạt hữu danh vô thực.
Là có ý gì?
Ta rũ mắt, khẽ cười, lặng lẽ buông tay khỏi bàn tay siết chặt của cô mẫu, cúi người hành lễ tạ ơn.
“Nhưng Vân Lăng, con phải hiểu, hiện giờ hắn là Thượng tướng quân.”
Ta nhìn mũi hài dưới chân.
Giờ đây, trong khắp Đại Ung, ai không biết Thượng tướng quân Lục Bạch Du?
Từ khi Hoắc Quốc Công lâm bệnh triền miên, biên quân có tướng mà vô soái. Ba nước phụ thuộc của Đại Ung, hai nước đã tạo phản, chỉ còn lại Triệu quốc tạm thời trung lập.
Lúc đó, trên triều đình không người có thể dùng, chức vị soái quân biên cương thay hết lần này đến lần khác, nhưng không ai có thể xoay chuyển thế cục.
Biên cảnh rối ren, thành trì thất thủ, cho đến khi Lục Bạch Du tiếp quản biên quân.
Hoàng đế cần hắn, triều đình phải dựa vào hắn.
Ta khẽ gật đầu, bình thản đáp: “Vân Lăng hiểu.”
Hoàng đế dường như hài lòng, giọng điệu hòa hoãn hơn một chút:
“Trẫm nhìn các con lớn lên từ nhỏ, Bạch Du không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Trẫm có thể nhận ra, trong lòng hắn vẫn còn con. Nhưng con phải hiểu, hắn là nam nhân, hơn nữa còn là một nam nhân có bản lĩnh.”
Ta hơi dừng lại, sau đó chỉ nhạt giọng đáp:
“Tất nhiên.”
Không muốn nghe thêm những lời không lọt tai này nữa, ta thu tay áo, hành lễ cáo lui.
Ra đến cửa điện, ta quay đầu nhìn cô mẫu, chỉ thấy bà lặng lẽ nhìn đế vương trước mắt, trong đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo bức người.
Ta cô độc bước đi trên hành lang cung điện, gió đầu đông lùa qua từng cột hành lang, lạnh đến thấu xương.
Lục Bạch Du, quả thực có tài thao lược.
Năm xưa, tổ phụ cũng từng nhận định như vậy.
Giờ đây chứng kiến hắn có thể một tay định càn khôn, có lẽ người dưới suối vàng cũng phải gật đầu hài lòng.
Chỉ là…
Đó không phải lý do để hắn chà đạp lên danh dự của Hoắc gia, đạp lên tôn nghiêm của ta—Hoắc Vân Lăng.
“Hoắc tiểu thư! Hoắc tiểu thư, xin chờ lão nô một chút!”
Ta hoàn hồn, nhìn thấy cận thần bên cạnh hoàng đế vội vã chạy đến, thở hồng hộc đưa cho ta một vật. Là một miếng ngọc bội trong suốt như nước, cùng một cặp với miếng đang đeo trên cổ ta.
Năm đó, Tắc quốc nổi danh là nơi sản sinh mỹ ngọc. Tổ phụ ra trận, đánh bại Tắc quốc, khiến vua nước ấy quỳ xuống xưng thần, dâng vô số trân bảo quý giá.
Tổ phụ chọn ra đôi ngọc thượng phẩm nhất, khắc thành cặp ngọc bội, tặng cho ta và Lục Bạch Du— Làm tín vật định tình.
Ta chợt nhớ lại, Lục Bạch Du cũng từng như ta, vô cùng trân trọng mang theo miếng ngọc này bên người.
Ta vẫn luôn cho rằng, đó là lời hứa vĩnh viễn của hắn với ta.
Nhưng một lời hứa… lại có thể mong manh đến vậy sao?
Nói từ hôn liền từ hôn.
“Tiểu thư đừng đau lòng, Lục tướng quân chẳng qua chỉ là trẻ người non dạ, trong cơn giận dỗi nhất thời mới trả lại tín vật này. Huống hồ, bệ hạ vẫn chưa thực sự chuẩn y việc từ hôn.”
Ta ngẩn ra.
Lão thái giám lại thấp giọng tiếp lời:
“Bệ hạ cảm thấy, Lục tướng quân trẻ tuổi tài ba, tiểu thư cũng là danh môn khuê tú, vốn là một đôi trời sinh. Hà tất phải nháo thành cục diện thế này?”
Ông ta cười cười, giọng nói càng nhỏ hơn:
“Huống chi, trên đời này đâu phải chỉ có từ hôn rồi mới có thể thành thân. Vậy nên sau khi bãi triều, bệ hạ đã nhắc nhở Lục tướng quân đôi câu. Ý của tướng quân là—”
Ông ta dừng lại, ngữ điệu khẽ hạ thấp:
“Nạp bình thê, cũng không phải không thể.”
Ta đột nhiên ngước mắt lên, đầu ngón tay hơi run, ngay cả giọng nói cũng lạnh đi mấy phần:
“…Là chính miệng Lục Bạch Du nói sao?”
Thái giám chỉ mỉm cười, không đáp, cung kính lui xuống.
Ta cúi đầu nhìn ngọc bội trong tay.
Quả nhiên—
Một câu “cũng không phải không thể”.
Hay cho một kẻ vô tình!
Gió lại lạnh thêm vài phần.
Ta đứng bên hồ, hít một hơi dài, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết mỏng manh xoay tít giữa không trung.
Ta và Lục Bạch Du, cũng có thể xem là thanh mai trúc mã.
Lục gia xuất thân hàn môn, nhưng Lục đại nhân từng là tả tiên phong dưới trướng tổ phụ. Ông dũng mãnh thiện chiến, được tổ phụ trọng dụng, liên tiếp thăng chức, gần như được xem như con ruột mà bồi dưỡng.
Bởi lẽ, con ruột thực sự của người—
Phụ thân ta, thế tử của phủ Hoắc Quốc Công, lại là một kẻ bất tài.
Còn Lục Bạch Du thì khác.
Hắn tinh thông binh pháp, giỏi bày mưu lập kế, khi còn niên thiếu đã đánh thắng không ít trận lừng danh, trời sinh đã mang cốt cách tướng tàiính tình lại khiến người ta yêu mến.
Tổ phụ từng vui vẻ nói với ta:
“Vân Lăng, phụ thân con vô dụng, nhưng tổ phụ thì không! Ta sẽ chọn cho con một vị lang quân thật tốt!”
Ta vẫn nhớ lần đầu tiên Lục Bạch Du bước vào phủ Hoắc Quốc Công. Hoàng hôn rơi xuống mái ngói đỏ, ánh tà dương nhuộm màu giáp bạc.
Thiếu niên mặc giáp đứng thẳng tắp, mày mắt sắc bén như đao, trong đáy mắt ẩn giấu chiến ý bức người. Nhưng khi hắn nhìn ta, nụ cười lại dịu dàng vô cùng, khiến lòng người khẽ run lên.
Ta giơ tay đón lấy một bông tuyết rơi, nhìn nó tan chảy giữa lòng bàn tay, không nhịn được mà khẽ thở dài.
Tổ phụ, người có thấy đau mặt không?
Ta đang thả hồn theo dòng suy nghĩ, bỗng nhiên bị một cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo, kéo giật về phía sau. Lưng ta va vào lồng ngực rắn chắc, đau đến nhói lên.
Ngẩng đầu, ta liền đối diện với khuôn mặt âm trầm khó chịu của Lục Bạch Du.
“Hoắc Vân Lăng, nàng điên rồi sao?”
… Ta vẫn đứng đây yên ổn, không trêu chọc ai, cớ gì bị mắng là điên?
Sắc mặt hắn càng thêm khó chịu, buông eo ta ra, giọng điệu lạnh lùng:
“Ta vẫn nghĩ nàng là người biết buông bỏ, không ngờ cũng có ngày lại giở trò đáng thương này.”
Ta hơi sững lại, rồi đảo mắt nhìn quanh.
Hồ nước thâm u, bậc đá bên bờ ướt đẫm, không xa có vài cung nhân khe khẽ thì thầm.
Ta lập tức hiểu ra.
Lục Bạch Du nghĩ—ta vì bị từ hôn nên muốn tìm cái chết.
Hoặc là—
Lục Bạch Du nghĩ, ta muốn làm lớn chuyện, dùng cái chết ép hắn không thể từ hôn.
Ta suýt nữa bị chọc cười thành tiếng.
“Lục tướng quân, nghe nói ngươi mới bị thưởng ba mươi trượng? Chẳng lẽ quân công của ngươi còn thừa, có thể đem ra đổi thêm một trận đòn nữa?”
Lục Bạch Du nghe ra ý châm chọc trong giọng ta, chân mày nhíu lại sâu hơn.
“Ta tự biết thẹn với nàng, phụ lòng Hoắc tướng quân đã bồi dưỡng ta. Vậy nên, ba năm quân công ta không nhận, ba mươi trượng kia cũng sẽ lĩnh.”
“Thế thì tốt quá.”
Ta rũ mi mắt, lùi nửa bước, thong thả chỉnh lại dây tua bên hông vừa bị kéo lệch. Lục Bạch Du trầm mặc một lát, giọng điệu có chút chùng xuống:
“Chính nàng từng nói, đời người quý ở ung dung tự tại, tùy tâm mà sống.”
Động tác trong tay ta dừng lại.
Hắn có ý gì? Bây giờ ngay cả chuyện hắn thay lòng cũng có thể đổ lên đầu ta sao?
Hắn nhìn ta, trong đáy mắt ẩn chứa sự kiên định tự cho là đúng:
“Gặp được Lan Ánh, ta mới thực sự hiểu thế nào là tâm hồn đồng điệu, là tri âm tri kỷ. Chúng ta cùng xông pha chiến trường, bảo vệ giang sơn, kề vai chiến đấu. Đây khác hoàn toàn với việc bị ràng buộc với một tiểu thư thế gia được nuôi dưỡng trong khuôn phép. Đây mới là cuộc đời ta mong muốn.”
Ta thong thả chỉnh lại nốt sợi tua rua cuối cùng, rồi nhấc mắt nhìn hắn, hờ hững đáp:
“Ai cấm ngươi theo đuổi điều đó?”