Ta vừa được sắc phong làm Hoàng hậu, tuổi vừa tròn sáu.
Cùng ta nhập cung, còn có A tỉ của ta, nàng là tâm thượng nhân của Hoàng thượng, là bạch nguyệt quang của người.
Chúng nhân đều trách mắng ta đoạt đi hạnh phúc của tỉ tỉ, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn.
Ta không muốn bị quở trách, nên vào đêm tân hôn, liền đẩy Hoàng thượng sang cung của A tỉ.
Nhưng đêm ấy, sấm vang chớp giật, ta thu mình nơi góc giường, sợ hãi tột cùng.
Không ngờ, khoảnh khắc sau, A tỉ từ trên trời giáng xuống, ôm ta vào lòng:
“Ngọc Kính chớ sợ, A tỉ đến bầu bạn cùng muội đây.”
Theo sau nàng, còn có Hoàng thượng với sắc mặt đầy bất mãn.
Nhưng hắn có gì mà không hài lòng?
Ta đã nhường A tỉ cho hắn rồi còn gì!
Ta là Hoàng hậu nhỏ tuổi nhất trong sử sách Nam Quốc, được sắc phong năm sáu tuổi.
Hoàng đế nắm lấy bàn tay nhỏ bé của ta, khom người đôi chút mới có thể cùng ta hoàn thành nghi thức đại lễ.
Chúng nhân vừa than thở, lại vừa trách mắng.
Trước khi xuất giá, ta đã nghe họ nói: “Hoàng hậu bé như vậy, có thể làm được gì chứ?”
Họ không biết ta, nên dù ta đứng sau lưng, họ vẫn không chút kiêng dè mà bàn luận.
Lại có người tỏ vẻ am tường:
“Quyền lực đấy, ai chẳng hay lần này nhập cung còn có tỷ tỷ của Hoàng hậu.
Cả hai đều là nữ nhi Tể tướng, chỉ là một người là đích nữ, một người là thứ nữ.
Tân hoàng hậu chính là đích nữ, sinh ra đã ngậm kim thang, còn tỷ tỷ lại là thứ nữ.
Hầy, nhưng tỷ tỷ kia cũng chẳng đơn giản, nàng chính là bạch nguyệt quang của Hoàng thượng đó.”
Thiên hạ ai chẳng biết, nếu không phải Hoàng thượng đã thành hôn khi gặp A tỉ, thì hôm nay, người ngồi trên vị trí Quý phi chắc chắn không phải là nữ nhi của Trần Đại tướng quân.
“Vậy tức là Tân hoàng hậu tâm cơ thâm trầm, đoạt lấy ý trung nhân của tỷ tỷ rồi?”
“Không phải, hài tử nhỏ như vậy thì hiểu được gì, chỉ là một vật hy sinh của thế gia mà thôi.”
Người nọ than một tiếng.
Ta còn nhỏ, chưa hiểu rõ ý tứ lời nói ấy, nhưng những lời trách mắng lại nghe rõ ràng từng chữ.
Nhũ mẫu sau khi mắng chửi bọn họ vài câu, liền kéo ta vào phòng.
“Tiểu thư đừng nghe bọn họ nói bừa, tiểu thư là người tốt nhất.”
Miệng ta còn đang ngậm một xiên hồ lô đường, hàm hồ đáp một tiếng:
“Ừm.”
Tới ngày thành thân, lễ nghi rườm rà bị cắt giảm phần lớn, bởi ta còn quá nhỏ, ngay cả lời chúc phúc cũng nghe không hiểu.
Đêm động phòng, Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt đầy u sầu.
Hắn dung mạo tuấn mỹ, nhưng khi nhìn hắn, ta chỉ nhớ đến những lời bàn tán kia, và nhớ đến A tỉ chỉ có một mình.
“Hoàng thượng, A tỉ chỉ có một mình, chi bằng người sang bầu bạn với A tỉ đi.”
Giọng ta mềm mại, non nớt.
A tỉ một mình thật cô đơn.
Hoàng đế lộ vẻ vui mừng, nhưng vẫn ôn nhu hỏi:
“Vậy còn nàng?”
Ta chớp mắt, chỉ về nhũ mẫu bên cạnh:
“Có nhũ mẫu bầu bạn, không sao cả.”
Hoàng đế xoa đầu ta:
“Hoàng hậu thật ngoan.”
Chờ hắn rời đi, ta đưa tay phủi phủi chỗ bị xoa, chu môi phồng má.
Hắn không biết sao? Xoa đầu trẻ con thì sẽ không cao lên được!
Nhũ mẫu thở dài, gỡ phượng quan nặng trịch trên đầu ta xuống, giúp ta tẩy trang rửa mặt, vừa định nằm xuống nghỉ ngơi thì bên ngoài sấm chớp nổ vang, mưa trút xuống ào ào.
Ta co người, rúc vào góc giường.
Đột nhiên, cửa phòng bật mở, có người ôm ta vào lòng:
“Ngọc Kính chớ sợ, A tỉ đến bầu bạn cùng muội đây.”
Theo sau nàng, còn có Hoàng đế với sắc mặt đầy bất mãn.
Nhưng hắn có gì mà không hài lòng chứ?
Hắn là Hoàng đế, ta cũng đã nhường A tỉ cho hắn rồi!
Lúc ấy, ta chưa hiểu thế nào là tôn ti, đang định chu môi tức giận thì A tỉ kéo ta trở lại giường:
“Lại đây, A tỉ ngủ cùng muội.”
Hoàng đế siết chặt nắm tay:
“Trẫm cũng ngủ cùng các nàng.”
Thế là, đêm đó, ta nằm trong cùng, A tỉ ở giữa, Hoàng đế nằm ngoài rìa.
2
Ngày hôm sau, toàn cung đồn đại xôn xao.
Ta không hiểu rõ, nhưng sắc diện của Hoàng đế cùng A tỉ đều không mấy tốt đẹp.
Cuối cùng, Hoàng đế phán:
“Ngọc Hoàng hậu tuổi còn nhỏ, để Nhuyễn phi bầu bạn, Trần Quý phi quản lý phượng ấn.”
Trần Quý phi vốn không vui, nay lại tươi cười rạng rỡ.
Thế là, trong năm ấy, ta trở thành một Hoàng hậu hữu danh vô thực.
Nhưng ta chẳng hề bận tâm, bởi A tỉ vẫn ở bên cạnh ta.
Chúng nhân đồn rằng phủ Tể tướng chẳng khác nào hậu cung giữa cung đình, tất sẽ là chốn tranh đoạt hiểm ác.
Nhưng kỳ thực không phải vậy, trong phủ ấm áp vô cùng, không có kẻ đấu đá mưu hại, phu thê cũng hòa thuận êm ấm.
Ta cùng A tỉ là hai nữ nhi duy nhất trong nhà.
A tỉ tuy xuất thân thứ nữ, nhưng mọi ăn mặc chi tiêu đều theo quy cách của đích nữ.
Hơn nữa, ta là do A tỉ cùng mẫu thân nuôi lớn.
Vậy nên, A tỉ chính là người thân duy nhất của ta trong cung này.
A tỉ dọn vào Phượng Nghi cung, sống cùng ta.
Hoàng đế vô cùng sủng ái A tỉ, ngày ngày đều chọn thẻ bài của nàng.
Cuộc sống của hai người, nay trở thành cuộc sống của ba người.
Chỉ là trên giường vẫn chỉ có mình ta.
Có khi mất ngủ, nhũ mẫu sẽ vào kể chuyện cho ta nghe.
Nhưng mỗi lần sấm chớp vang rền, A tỉ vẫn sẽ vội vã chạy sang phòng ta, ôm ta vào lòng.
Hoàng đế cũng theo sát phía sau.
Thế là, từ một người, giường lại có ba người.
Chuyện xảy ra quá nhiều lần, trong cung bắt đầu dấy lên lời ong tiếng ve:
“Tiểu Hoàng hậu còn chẳng phải là cốt nhục của Hoàng thượng và Nhuyễn phi hay sao? Ngày ngày ngủ chung như vậy?”
Ta vốn là một Hoàng hậu không thực quyền, lũ cung nữ thái giám thấy ta đều chê cười giễu cợt.
Ta không bận lòng, nên chẳng hề trách phạt.
Nhưng lời ấy lại lọt vào tai A tỉ.
Tối hôm ấy, nàng gọi tất cả những kẻ đã nói lời bất kính đến Phượng Nghi cung.
Ta đứng trước cửa cung, lần đầu tiên nghe A tỉ nổi giận đến vậy.
“Ngọc Kính quý vi Trung cung Hoàng hậu, là muội muội ruột thịt của bản cung.
Các ngươi dám ở trước mặt Hoàng hậu bàn tán, nhưng lại không dám nói trước mặt bản cung.
Chẳng qua là vì khi dễ Ngọc Kính còn nhỏ, khi dễ muội muội của bản cung mà thôi!”
Hôm qua, ta vừa tròn bảy tuổi.
“Kẻ nào nghị luận, đánh ba mươi trượng.”
Bên trong lập tức vang lên tiếng kêu xin tha mạng.
Nhũ mẫu đứng bên cạnh lo lắng nhìn ta.
Ta lắc đầu mỉm cười, lại kéo bà đi dạo quanh Ngự hoa viên.
Thực ra bọn cung nữ thái giám chẳng biết rằng, làm hài tử của A tỉ ắt hẳn là điều hạnh phúc nhất.
Mùa xuân, nàng sẽ dắt ta thả diều.
Mùa hạ, nàng sẽ quạt mát cho ta.
Mùa thu, nàng đưa ta lên núi ngắm lá phong đỏ rực.
Mùa đông, nàng cùng ta đắp người tuyết.
Ta nghĩ, ngoài mẫu thân ra, còn ai có thể đối tốt với ta hơn A tỉ?
A tỉ luôn che chở ta, bởi vì ta là muội muội của nàng.
Hoàng đế cũng nghe được lời đồn trong cung.
Giống như A tỉ, hắn giận dữ vô cùng.
Thậm chí còn hạ lệnh:
“Kẻ nào dám nghị luận Ngọc Hoàng hậu, chém đầu không tha.”
Lúc đó, ta ngỡ rằng hắn là vì yêu ai yêu cả đường đi.
Về sau ta mới hiểu ra, đó là bởi vì uy nghiêm đế vương không thể bị khinh nhờn.
Bởi vì Hoàng hậu chính là thể diện của Hoàng đế.
3
Từ đó, chẳng còn ai dám nghị luận về ta nữa.
Ngày tháng yên bình kéo dài rất lâu.
Dưới sự bầu bạn của A tỉ, ta dần dần trưởng thành.
Bên cạnh Hoàng đế, ta cũng hiểu được cái gì gọi là tôn, cái gì gọi là ti.
Từ khi ta và A tỉ nhập cung, Hoàng đế hiếm khi lưu lại cung của phi tần khác.
Điều này khiến không ít người trong hậu cung bất mãn.
Nhưng giữa cơn bất mãn ấy, lại có một điều khiến bọn họ hài lòng—A tỉ vẫn chưa có tin vui.
Song, việc này chẳng bao lâu sau lại trở thành lý do khiến triều thần dâng tấu hạch tội.
Rồi vào một đêm nọ, ta tỉnh giấc đi vệ sinh, sau đó lại không ngủ được.
Bèn chậm rãi dạo bước quanh Phượng Nghi cung, có nhũ mẫu đi theo sau.
Đi ngang tịnh phòng của A tỉ, chợt nghe được nàng và Hoàng đế đang trò chuyện.
Hoàng đế cất giọng:
“Ngân Lịch, chúng ta sinh một hài tử đi.
Gần đây bầy hồ ly trên triều cứ bức trẫm quá chặt rồi.”
Nghe vậy, lòng ta bỗng nhiên siết lại.
Bởi vì ta sợ, nếu A tỉ có hài tử của riêng nàng, thì nàng sẽ không cần ta nữa…
Giây tiếp theo, thanh âm kiên định của A tỉ truyền đến:
“Không thể, Hoài Triệt, Ngọc Kính còn nhỏ, nếu ta có hài tử của riêng mình, tất tâm tư khó tránh khỏi phân chia. Khi ấy, Ngọc Kính trong cung cô độc không nơi nương tựa, ngoài nhũ mẫu ra, ai có thể bầu bạn cùng muội ấy?”
Ta cùng nhũ mẫu đưa mắt nhìn nhau, bà hiền từ mỉm cười với ta.
Giọng Hoàng đế lộ vẻ không vui:
“Nhưng trẫm không thể bầu bạn cùng nàng ấy suốt đời, cũng không thể không có hậu tự.”
Không gian chợt trầm mặc.
Hoàng đế vẫn kiên trì thuyết phục:
“Ngân Lịch, trẫm chỉ mong chúng ta có thể có một hài tử của riêng mình.”
“Ta cũng mong vậy, nhưng ta càng muốn trước tiên được cùng muội muội lớn lên.”
Năm ấy, ta tám tuổi, khắc sâu câu nói này vào lòng.
Ta dắt tay nhũ mẫu rời đi.
A tỉ có đáp ứng Hoàng đế hay không, đối với ta mà nói, đã chẳng còn quan trọng nữa.
Đêm ấy, nhũ mẫu nắm tay ta, dịu dàng nói:
“Hoàng hậu nương nương phải vui vẻ mà trưởng thành, bất kể cung đình hiểm ác ra sao, nô tỳ cũng sẽ mãi bên người.”
Ta nắm chặt lấy tay bà, khẽ gật đầu:
“Ta sẽ nhanh lớn lên.”
Ta biết, nhũ mẫu và A tỉ đều đối với ta vô cùng tốt.
Đêm ấy không hề ảnh hưởng đến tình cảm giữa Hoàng đế và A tỉ, trái lại, Hoàng đế đối đãi với ta càng thêm ân cần.
Ta nhìn nam nhân trước mặt, hắn đang cùng ta và A tỉ đồng bàn dùng thiện, khuôn mặt ta nhăn nhó thành một đoàn.
A tỉ thấy vậy, cười hỏi:
“Ngọc Kính làm sao lại nhìn Hoàng thượng như vậy?”
Ta cầm đũa gẩy gẩy trong bát, đáp:
“Không có gì, chỉ là cảm thấy người này thật kỳ lạ.”
Rõ ràng ngày hôm qua còn nói đến chuyện trọng đại, hôm nay lại có thể mặt dày cùng A tỉ vui vẻ dùng bữa.
Hoàng đế gắp một đùi gà đặt vào bát ta, cười nói:
“Xem ra Ngọc Kính cũng lớn rồi, cũng biết suy tư chuyện trong lòng.”
Ta nhỏ giọng nói:
“Đa tạ Hoàng thượng.”
A tỉ cười, xoa đầu ta:
“Có chuyện trong lòng, phải nói với A tỉ.”
Ta cong mắt cười:
“Được.”
Tối ấy, Hoàng đế không tới Phượng Nghi cung, mà ngủ lại ở Càn Khôn cung.
A tỉ đến tẩm cung của ta, như thuở còn ở Tể tướng phủ, hai người cùng nằm trên giường.
“Ngọc Kính có tâm sự sao?”
A tỉ nhẹ giọng hỏi.
Ta rúc vào lòng nàng, giọng mềm mại mà nũng nịu:
“Có.”
A tỉ vỗ nhè nhẹ lên lưng ta, trấn an:
“Có thể nói với A tỉ không?”
Ta ôm chặt eo nàng, nhớ lại lời đối thoại đêm qua giữa nàng và Hoàng đế, nhớ đến kết quả còn chưa rõ, thanh âm nhuốm chút nghẹn ngào:
“Ta sợ A tỉ không cần ta nữa.”
A tỉ khựng lại, rồi thở dài thật khẽ:
“Đêm qua có phải muội lén nghe ta và Hoàng thượng nói chuyện không?”
Ta lí nhí đáp:
“Ừm.”
“A tỉ sẽ không bao giờ bỏ rơi muội.”