Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MẠC VẤN PHONG HOA Chương 2 MẠC VẤN PHONG HOA

Chương 2 MẠC VẤN PHONG HOA

3:30 chiều – 17/02/2025

Mấy bà thím hay ngồi lê đôi mách bắt đầu lan truyền những lời đồn đại khó nghe.

Họ nói đại bá sợ phải chuẩn bị của hồi môn cho ta và đường tỷ, nên muốn để bọn ta cùng chung một chồng.
Họ còn ám chỉ rằng ngốc tử tuy ngốc nhưng vóc dáng to khỏe, khoản kia chắc chắn không tệ, đủ khả năng truyền thừa hương khói.

Lời nói đầy ý trêu ghẹo lọt vào tai ta và ngốc tử công tử.

Ta tức giận tranh cãi với họ, nhưng họ chỉ cười nhạo ta là đứa ngốc.

“Hòa Miêu, cha mẹ ngươi mất sớm, ngươi không hiểu chuyện đâu.”

“Đúng vậy, nhìn ngươi gầy nhom thế này, chắc bị nhà đại bá bắt nạt không ít. Đúng là nghiệp chướng mà! Cha mẹ ngươi để lại bao nhiêu gia sản, tất cả đều bị Hòa lão đại chiếm đoạt. Giờ còn muốn gả ngươi cho một tên ngốc thì thôi đi, ngay cả Hòa Đạo cũng có dính dáng đến hắn nữa, trời ơi!”

Ta tức đến phát khóc.

Ngốc tử công tử nào có dây dưa gì với đường tỷ chứ, rõ ràng là đường tỷ nắm lỗ tai hắn để dạy dỗ mà thôi!

Những lời nói cay nghiệt của họ thật quá đáng!

Đôi mắt ta sưng đỏ vì khóc, nhưng vẫn không thoát được cặp mắt sắc bén của đường tỷ.
Nàng chỉ vào trán ta, lạnh giọng hỏi:

“Ai làm?”

Bây giờ, đường tỷ chẳng sợ gì nữa.

Ta không dám nói thật.

Nhưng ngốc tử công tử thì dám, hắn một hơi kể hết những lời mà mấy bà thím đã nói.

Đường tỷ trợn tròn mắt, hừ mạnh một tiếng, rồi phun ra một bãi nước bọt, lạnh lùng nói:

“Ta khinh! Đám đàn bà rảnh rỗi chỉ biết bêu xấu người khác!”

“Ta phải đi xử lý bọn họ một trận!”

Ta vội kéo đường tỷ lại, không cho nàng đi.

Đường tỷ năm nay mười tám, vốn đã bị người ta chế giễu vì dáng người đầy đặn, giờ nếu lại nổi nóng đánh nhau, chẳng phải sẽ càng bị mỉa mai là bà cô già chanh chua hay sao?

Nhưng đường tỷ hất tay ta ra, ánh mắt đầy kiên quyết:

“Hòa Miêu, bây giờ ta là ta, ta phải làm cho bọn họ câm miệng.”

“Ở làng này, đừng tin mấy lời kiểu tin đồn sẽ tự dập tắt khi gặp người thông minh.”

Nói xong, nàng vùng khỏi tay ta, sải bước đi tìm đám phụ nữ kia tính sổ.

Ngốc tử công tử cũng ngoan ngoãn theo sau nàng.

Trước khi đi, hai người họ còn khóa trái cửa, nhốt ta lại trong nhà.

Ta phải leo tường trốn ra ngoài, nhưng khi ra được thì bọn họ đã quay về.

Đường tỷ đi phía trước, khí thế hùng hổ, còn ngốc tử công tử đi theo sau nàng năm bước, trông như một tên lính nhỏ đi theo đại tướng.

Sau hôm đó, chẳng ai còn dám nói xấu gia đình ta nữa.

Một tháng trôi qua, nhưng vẫn chưa có ai đến tìm công tử.

Đường tỷ suốt ngày ngồi trong phòng ghi chép sổ sách, toàn là chi tiêu của công tử ở nhà ta.

Cái bánh bao một văn tiền, nàng ghi thành một tiền bạc.

Áo ngắn năm mươi văn, nàng ghi thành năm lạng bạc.

Những khoản như thế thì nhiều không kể xiết.

Chỉ trong một tháng, công tử đã mắc nợ đường tỷ gần một nghìn lạng bạc.

Đường tỷ nghiêm túc nói:

“Cứu mạng phải tính bằng bạc, nhất là với nhà giàu. Không thể nhận ân tình của họ miễn phí, ân tình của người giàu là thứ có thể lấy mạng mình đấy!”

Hôm nay, đại bá bảo ta đi lên trấn thu tiền thuê đất, ngốc tử công tử cũng đòi đi theo.

Sợ hắn đi lạc, ta nắm tay dắt hắn cùng đi.

Ngay lúc ấy, trên đầu ta lại xuất hiện những dòng bình luận sau một tháng yên bình.

【A a a! Không phải chứ? Một tháng chỉ tóm tắt bằng một câu? Nam chính bị ngốc thật rồi sao?】
【Tôi chỉ muốn biết tiểu phản diện có đang nằm trong bụng mẹ không thôi.】

【A! Ánh mắt nam chính nhìn mẹ phản diện có gì đó sai sai, ánh mắt kéo tơ kìa!】
【Cái gì mà kéo tơ chứ! Nam chính là của nữ chính, mẹ phản diện chỉ là công cụ sinh con thôi!】
【Đúng đó, còn một tháng nữa thôi. Ngoại trừ mẹ phản diện, cả nhà họ đều bị giết sạch.】

Nhìn mấy dòng bình luận, ta sợ đến dựng tóc gáy, vội vàng hất tay ngốc tử công tử ra.

Hắn ngơ ngác nhìn ta, mắt tràn đầy nghi hoặc, rồi giơ tay lên:

“Nắm nắm, lạc lạc.”

Ta dỗ dành hắn:

“Ngoan, không nắm tay, đi sát theo ta là được.”

Hắn lắc đầu quầy quậy:

“Phải nắm tay.”

Đại bá cười cười, bước vào hòa giải:

“Nam nữ thụ thụ bất thân, lại đây, Đại Tráng, để ta dắt con.”

“Đại Tráng” là cái tên mà đường tỷ đặt cho hắn.

Nhưng Đại Tráng bĩu môi, rụt tay lại, kiên quyết nói:

“Nắm Miêu Miêu!”

Đại bá hừ nhẹ một tiếng:

“Vậy thì khỏi nắm ai hết, chỉ cần đi theo là được.”

Sợ Đại Tráng lại giơ tay nắm lấy ta, ta nhanh chóng đi sát cạnh đại bá, để hắn đi sau lưng chúng ta.

Suốt dọc đường, ta cứ có cảm giác lạnh sống lưng, như thể có ai đó đang nhìn chằm chằm, thậm chí còn có dự cảm chẳng lành.

Sau khi cha mẹ mất, họ giao lại toàn bộ tài sản cho đại bá bảo quản.

Cha mẹ ta có năm cửa hàng trên trấn, cứ nửa năm, đại bá sẽ dẫn ta đến thu tiền thuê.

Một phần năm số tiền sẽ đưa cho đại bá, xem như chi phí ta sống nhờ ở nhà họ, còn lại toàn bộ được gửi vào ngân hàng để dành làm của hồi môn khi ta xuất giá.

Nhà đại bá nào có tham lam tiền bạc của cha mẹ ta như lời đồn trong làng!

Họ đối xử với ta rất tốt.

Nhưng hôm nay, không giống mọi lần, không khí trên trấn yên ắng lạ thường.

Đại bá bước vào cửa hàng, hỏi thăm chưởng quầy.

“Nghe nói vị tướng quân nào đó bị mất tích, mấy ngày nay quân lính lục soát từng nhà để tìm.”

“Là con trai độc nhất của đại tướng quân đấy, chuyện lớn lắm!”

Ta theo phản xạ quay đầu lại.

Đại Tráng trùm kín người, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.

Thấy ta nhìn mình, hắn lập tức tủi thân nói:

“Miêu Miêu, không nắm tay, lạnh lạnh.”

Ta đưa tay lau mồ hôi trên trán.

Lạnh sao? Được rồi, từ sau khi sốt cao đến mức hóa ngốc, Đại Tráng đúng là rất sợ lạnh.

Nhưng bảo ta nắm tay hắn thì không được! Ta không muốn lại nhìn thấy đám bình luận quái lạ đó.

Thế thì cứ để hắn lạnh đi, dù sao cũng không phải ta lạnh.

Sau khi thu tiền thuê của cửa hàng này, đại bá dẫn bọn ta sang cửa hàng bên cạnh.

Vừa bước ra khỏi cửa, bỗng có tiếng la lớn phía sau:

“Tướng quân! Kia chính là tướng quân!”

3

Ta quay phắt lại, chỉ thấy một nhóm binh sĩ hùng hổ lao về phía bọn ta.

Đại Tráng lại càng quấn mình kín bưng hơn.

Đại bá đi phía trước cũng ngoái đầu lại, nhìn Đại Tráng một lúc, nhíu mày nói:

“Đại Tráng, trời nắng thế này mà con quấn kín người như con gái thế, sợ đen à?”

Nói rồi, ông liền đưa tay kéo chiếc áo dài mà Đại Tráng đang dùng để che đầu.

“Ngoan nào, đừng để quấn kín cả ngày rồi lại nổi rôm sảy.”

Đại Tráng không dám giằng co với đại bá, thế là chiếc áo bị kéo xuống, lộ ra khuôn mặt trắng trẻo hơn cả tháng trước.

Đám binh sĩ cũng tiến lại gần, dẫn đầu là một viên quan mặt mũi oai phong, trong tay cầm một bức họa chân dung.

Hắn nhìn bọn ta, rồi sánh bức họa với Đại Tráng một hồi lâu, sau đó lẩm bẩm:

“Nhìn cũng có năm phần giống, nhưng sao trắng ra thế này? Dáng vóc thì ổn, chỉ là cảm giác yếu ớt quá, chẳng có chút khí chất nào của tướng quân.”

Đại Tráng cứ ngốc nghếch đứng im để mặc cho người ta soi mói.

Viên quan nọ lớn tiếng hỏi đại bá:

“Người này là ai? Có quan hệ thế nào với nhà ngươi?”

Đại bá vội vàng hành lễ, định mở miệng trả lời, nhưng Đại Tráng đã nhanh miệng chen vào trước.

“Lạnh, Miêu Miêu, nắm tay.”

Nói xong, hắn nghiêng người dựa vào ta.

Viên quan kia rùng mình một cái, nhanh chóng xua tay:

“Đi đi đi! Chắc chắn không phải tướng quân! Tướng quân sao có thể làm mấy trò mất mặt thế này chứ!”

“Đi chỗ khác tìm tiếp!”

“Hay là…”

Viên quan kia không đợi ta nói hết câu, đã dứt khoát chặn lại:

“Bảo ta trồng chuối ăn phân ta cũng không tin đây là tướng quân!”

Thấy vậy, ta chỉ đành im lặng.

Vạn nhất Đại Tráng thật sự là tướng quân nhà người ta, chẳng lẽ bắt họ phải làm chuyện ghê tởm kia thật sao?

Đám binh lính đến vội, đi cũng vội.

Sau khi thu xong tiền thuê, ba người bọn ta ghé vào mấy cửa hàng bên đường mua ít đồ.

Thức ăn, vật dụng cần thiết đều có đủ, đến mức cả đại bá lẫn Đại Tráng đều hai tay xách đầy đồ.

Cuối cùng, đại bá vung tay thuê một chiếc xe bò, chở cả người lẫn hàng hóa về nhà.

Trên xe bò, đại bá chẳng thèm để ý đến ánh mắt ai oán của Đại Tráng, kiên quyết tách hắn ra khỏi ta.

Đại Tráng bĩu môi, không ngừng rên rỉ:

“Lạnh lạnh…”

Đại bá mặc kệ hắn, chỉ nghiêm túc nói với ta:

“Là ta sơ sót, quên mất hai đứa vẫn là nam chưa cưới, nữ chưa gả. Đại Tráng có ngốc thì cũng là đàn ông trưởng thành, vẫn nên chú ý một chút thì hơn.”

Ta không có ý kiến gì.

Tốt quá rồi, cuối cùng ta cũng không cần suốt ngày nhìn mấy cái bình luận nhỏ đòi giết ta nữa!

Ta vui vẻ, nhưng Đại Tráng thì không, hắn chu môi đến tận trời.

Lúc này, đại bá trầm giọng nói:

“Bộ quần áo mà Đại Tráng mặc khi được đưa về nhà ta không phải thứ rẻ tiền. Chúng ta cứu hắn, nhưng không thể ngăn cản người nhà hắn tìm hắn được.”

“Hôm nay về, ta sẽ đến nhà lý chính bàn bạc. Nếu ngày mai lý chính rảnh, ta sẽ cùng ông ấy đưa Đại Tráng lên huyện nha, để quan phủ giúp hắn tìm lại người thân.”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng có thể tiễn đi quả bom hẹn giờ này!

Tâm trạng thoải mái hơn, ta không giấu được nụ cười trên mặt:

“Vậy cũng tốt, chắc hẳn người nhà Đại Tráng cũng đang sốt ruột tìm hắn.”

Nhưng lời ta vừa dứt, đã nghe thấy tiếng khóc trầm thấp và nghẹn ngào vang lên.

Đại Tráng ôm mặt, nước mắt theo kẽ tay tuôn ra như suối.

Ta và đại bá trố mắt nhìn nhau, không biết phải làm sao.

Đại Tráng nghe hiểu được lời chúng ta nói sao?

“Không cần ta nữa, Miêu Miêu không cần ta nữa…”

Giọng hắn có chút bi thương.

Ta cố nhịn rủi ro nhìn thấy mấy cái bình luận kỳ lạ, vỗ nhẹ lên vai hắn:

“Không phải không cần ngươi, mà là ngươi phải về nhà.”

“Ngươi đáng lẽ phải là một công tử phong lưu hào hoa, chứ không phải một tiểu tùy tùng đi theo ta.”

【Gì vậy, nam chính khóc cái gì, đưa ngươi về còn không tốt sao?】
【Không đúng, cốt truyện lệch hướng rồi, phản diện đâu? Giờ này đáng ra mẹ phản diện phải mang thai rồi chứ?】
【Khoan, chỉ có mình tôi thấy nam chính đang cố ý sao?】
【Không thể nào, nam chính là tướng quân thô kệch, đâu phải cái kiểu tiểu mỹ nam khóc nhè làm nũng!】
【Mỗi mình tôi ship nam chính với mẹ phản diện sao?】

Bình luận chia thành nhiều phe, cãi nhau ầm ĩ.

“Ta không về! Về nhà không có Miêu Miêu!”

【Ôi trời, chẳng lẽ mẹ phản diện bị nam chính bắt về phủ à?】
【Không đúng, theo kịch bản gốc, phản diện phải được sinh ra trong phủ tướng quân cơ mà!】

Mấy dòng chữ rực rỡ nhấp nháy trước mắt khiến ta đau cả đầu.

“Không được, về nhà không có Miêu Miêu, nhưng có Hương Hương, có Hoa Hoa chờ ngươi!”

Khi còn nhỏ, mẹ từng ôm ta và bảo rằng, công tử nhà giàu không bao giờ thiếu nữ nhân bên cạnh.

Đại Tráng trước đây chắc cũng vậy.

Không có ta thì cũng sẽ có cả tá nữ nhân khác ở bên hắn.

“Chỉ cần Miêu Miêu!”

Ta không thèm để ý đến hắn nữa, lùi hẳn vào góc xe bò, giữ khoảng cách thật xa với hắn.

Đại bá nãy giờ xem kịch cũng không nhịn nổi nữa, khinh bỉ nói:

“May mà Đại Tráng không phải con ta. Nếu mà là con ta, ta đã vả hắn một cái chết tươi, rồi tự đi đập đầu chết theo!”

“Cái bộ dạng này còn khóc lóc giỏi hơn cả đào kép trên sân khấu.”

Nghe xong, Đại Tráng lập tức nín khóc, nhưng vẫn giận dỗi quay đầu đi, lén lút lau nước mắt.