7
Phong trần sương gió, tính ra chỉ còn ba ngày lộ trình là đến Túc Châu.
Tưởng rằng không còn trở ngại gì nữa, chẳng ngờ giữa đường lại gặp phải một tên binh đào vong.
Tên ấy giả vờ kiểm tra lộ dẫn, nhưng đôi tay lại chộp lấy ta, kéo vào sâu trong rừng.
Văn Đình Dạ lập tức rút đoản đao phòng thân, vung thẳng vào mắt hắn.
Không ngờ tên kia phản ứng cực nhanh, lưỡi đao sượt qua khoảng không.
Hắn ra tay hiểm độc, trong khi Văn Đình Dạ chỉ mới học qua vài chiêu phòng thân.
Chớp lấy sơ hở, hắn hất văng đoản đao của Văn Đình Dạ, rồi tung một cước đá hắn ngã nhào.
Hắn giơ đao lên, nhắm thẳng vào người dưới đất, lưỡi đao sáng loáng kề sát.
Văn Đình Dạ nằm trên đất, cắn răng gắng gượng ngồi dậy nhưng không kịp.
Khoảnh khắc sinh tử ấy, ta nhìn đoản đao rơi trên đất, lại nhìn Văn Đình Dạ đang ngã xuống, lập tức nhặt đao lên, nhắm ngay tim tên kia mà đâm tới.
Tay ta cầm chắc, góc độ chuẩn xác.
Tên đào binh chỉ thấy ngực nhoi nhói, rồi máu trào ra từ miệng, cơn đau buốt lan khắp lồng ngực.
Hắn trừng lớn mắt nhìn ta, vẻ mặt kinh hoàng, đưa tay chạm vào máu nơi trước ngực, thân thể run rẩy rồi ngã xuống.
Ta không kiểm soát được mà toàn thân run rẩy theo.
Văn Đình Dạ từ dưới đất đứng dậy, ôm ta vào lòng, bàn tay ấm áp che kín mắt ta.
Hắn liên tục vuốt nhẹ sau lưng ta, giọng trầm ổn:
“Không sao rồi, không sao nữa, đừng sợ.”
Ta cảm nhận được nhiệt độ từ hắn, khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Hắn… hắn chết rồi sao? Ta… ta đã giết người rồi ư?”
Văn Đình Dạ cầm lấy đoản đao trong tay ta, mạnh tay lau đi vết máu trên mặt ta, ghé sát vào tai ta.
Chờ ta bớt run rẩy, hắn mới buông ra, cẩn thận cầm đao ngồi xuống bên cạnh tên đào binh.
Hắn đưa tay đặt dưới mũi tên kia, quay đầu nói với ta:
“Hắn chưa chết.”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vừa định hỏi liệu làm người bị thương có rước rắc rối không, thì thấy Văn Đình Dạ thản nhiên vung đao, bổ xuống tim tên kia một nhát nữa.
Thân thể vốn bất động trên mặt đất, theo lưỡi đao đâm vào mà co giật lần cuối, rồi hoàn toàn bất động.
Văn Đình Dạ lau tay vào áo hắn, chậm rãi nói:
“Bây giờ hắn chết rồi, không phải ngươi giết, là ta.”
“Đừng sợ, Diệu Diệu.”
Sau khi giết quan binh, Văn Đình Dạ lập tức thuê một chiếc xe ngựa, sai phu xe chạy suốt đêm đến Túc Châu.
Trả tiền xe xong, trên người chỉ còn vỏn vẹn mười văn tiền, ta chỉ mua được mấy chiếc bánh khô.
Dù vậy, Văn Đình Dạ cũng không chịu ăn nhiều, ta ăn hai bữa hắn mới ăn một bữa.
Đêm đến, mỗi lần ta nhớ lại xác người trên đất, hắn lại siết chặt vòng tay ôm ta, giọng khẽ khàng, mang theo mùi hương quen thuộc:
“Không sao đâu, là ta giết người, không liên quan đến ngươi.”
8
Một đường gian nan vất vả, cuối cùng cũng đến được Túc Châu.
Khi Văn Đình Dạ tìm đến vương phủ gõ cửa, tiểu tư canh cổng suýt tưởng chúng ta là dân chạy nạn.
Một phụ nhân từ trong phủ vội vã chạy ra, vừa thấy Văn Đình Dạ liền vươn tay ôm lấy hắn, dung nhan diễm lệ nhòe nhoẹt nước mắt.
“Đình Dạ! Đình Dạ! Con của ta!”
Ta nhìn nàng, bất giác nhớ đến dáng vẻ mẫu thân ngày ngày mong ngóng tin huynh trưởng, khoé mắt cũng không kiềm được mà đỏ hoe.
Đợi nàng khóc xong, Văn Đình Dạ liền kéo ta đến trước mặt nàng, trịnh trọng nói:
“Mẫu thân, đây là muội muội của nhị huynh, tên là Diệu Phong. Lần này nhờ có nàng đồng hành, nếu không nhi tử đã chẳng thể sống sót mà đến được Túc Châu.”
Thành vương phi dường như khóc mãi không dứt, đôi mắt đẫm lệ lại ôm lấy ta khóc một trận.
“Hôm ấy gia đình gặp đại nạn, chẳng thể làm gì khác ngoài gửi gắm con cho Dương Vân. Ai ngờ hài tử ngốc nghếch kia lại trực tiếp đưa con về nhà mình, ta và vương gia biết chuyện thì lo lắng đến mất ăn mất ngủ, chỉ sợ liên lụy đến gia đình các con.”
“Khó khăn lắm mới thoát khỏi Lĩnh Nam, nay lại sắp đánh trận, vậy mà con lại một đường xa xôi bôn ba cùng Đình Dạ đến đây.”
“Diệu Phong, nếu con không chê, hãy nhận ta làm nghĩa mẫu. Đại ân đại đức của nhà con, chúng ta có trả bao nhiêu cũng chẳng hết được.”
Ta còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, mơ hồ gật đầu định đồng ý, thì Văn Đình Dạ đã vội vàng kéo vương phi lại.
“Mẫu thân! Diệu Phong sao có thể làm nữ nhi của người được?”
Vương phi hai mắt đỏ au, giơ tay đánh hắn:
“Đồ vô tâm vô phế! Ân tình lớn thế này, bảo ngươi làm nhi tử người ta cũng không trả hết, còn không cho ta nhận con bé làm nữ nhi sao?”
Văn Đình Dạ gấp đến đổ mồ hôi, không hiểu vì sao mẫu thân dịu dàng của hắn sau hai năm ở Lĩnh Nam lại biết động thủ rồi.
“Không phải ý đó! Nàng ấy, ta…”
Ngay lúc hai bên đang giằng co, thành vương và thế tử trở về.
Giữa đám đông, huynh trưởng ta cười vẫy tay với ta:
“Diệu Phong!”
Thành vương không giống với tưởng tượng của ta về hoàng thân quốc thích, ta vốn nghĩ người hoàng tộc ai ai cũng uy nghiêm lẫm liệt.
Nhưng ông ấy lại có một khuôn mặt tròn trịa hiền hòa, dáng người hơi đẫy đà, trông chẳng khác gì một trung niên nhân dễ gần.
Ông ấy liếc nhìn Văn Đình Dạ một cái, sau đó bước đến trước mặt ta.
“Ngươi chính là Diệu Phong? Dương Vân suốt ngày nhắc ngươi không chỉ thông minh, mà còn là tiểu cô nương đáng yêu nhất Xuân Thủy thôn. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”
9
Ta đem chuyện cha mẹ chưa thể đến đây nói với huynh trưởng, huynh lập tức phái người đi Xuân Thủy thôn đón họ.
Túc Châu sự vụ bận rộn, ngày hôm sau, Văn Đình Dạ liền đến phủ nha xử lý công việc.
Ta thì đến doanh trại thương binh hỗ trợ.
Thiên hạ lầm than đã lâu, nay có người đứng lên lật đổ thế cục bất công này, quân sĩ ai nấy đều hăng hái xông pha trận mạc.
Chỉ có những binh sĩ trọng thương mới lựa chọn ở lại doanh trại trị liệu, nên ngày ngày ta đối diện với cảnh máu chảy đầm đìa.
Ban đầu ta sợ hãi đến mức nôn mửa không ngừng, nhưng lâu dần, những người trong doanh trại gặp ta đều thân thiết gọi:
“Diệu Phong cô nương.”
Bọn họ có kẻ là nông dân bị thuế khóa đè nặng đến gục lưng.
Có kẻ là thiếu niên hăng hái muốn cứu lấy giang sơn.
Có người tuổi trẻ tráng kiện, cũng có người đã già nua tóc bạc.
Từ những câu chuyện của họ, ta hiểu rõ hơn về thành vương.
Người có lòng thương dân, chí muốn cứu đời.
Ban đầu khi huynh trưởng bất chấp nguy hiểm đưa Văn Đình Dạ về nhà, ta đã từng oán trách.
Phụ mẫu tuổi già sức yếu, vậy mà huynh trưởng lại bỏ gia đình để theo đuổi lý tưởng của mình.
Nhưng nay, ta chỉ thấy hổ thẹn vì sự nông cạn của chính mình khi đó.
Sống giữa những con người ấy, dần dần, ta cũng có chung một nguyện vọng.
Hy vọng thế đạo này trở nên tốt đẹp hơn.
Thế nên, khi Văn Đình Dạ và huynh trưởng hỏi ta có mệt không, ta chỉ đáp:
“Ta vẫn muốn làm nhiều hơn nữa.”
10
Chiến cục ngày càng căng thẳng, Thành Vương cùng thế tử dẫn đại quân tiến thẳng kinh thành, Văn Đình Dạ ở lại hậu phương dọn dẹp tàn cuộc.
Ở Túc Châu, mười ngày nửa tháng ta và hắn còn khó mà gặp được một lần.
Giờ đây, hắn lại có thời gian sai người đưa đồ đến doanh trại thương binh.
Các thím và tỷ muội trong doanh trại cười đùa với ta:
“Diệu Phong, nhị công tử đối với ngươi tốt như vậy, ngày sau gả vào phủ làm quý thiếp, sinh một nam nửa nữ, chẳng phải phúc phận hưởng không hết sao?”
Ánh mắt hâm mộ của họ như gáo nước lạnh dội xuống đầu ta, kéo ta khỏi niềm vui trong thoáng chốc.
Trong mắt người khác, ta có thể làm thiếp cho hoàng thất đã là may mắn ba đời.
Ta không cam lòng làm thiếp, nhưng lại càng hiểu rõ, muốn làm chính thất của Văn Đình Dạ, khó khăn tựa lên trời.
Chưa kịp tìm hắn nói rõ ràng, đại quân triều đình bất ngờ tập kích quân khởi nghĩa từ phía sau.
Văn Đình Dạ dẫn theo chưa đầy hai ngàn binh sĩ, liều chết cầm cự ba ngày, cuối cùng đợi được huynh trưởng ta đưa quân tiếp viện.
Khi hắn được đưa vào doanh trại thương binh, sắc mặt trắng bệch, toàn thân đẫm máu, hai mắt nhắm nghiền, sống chết chưa rõ.
Áo giáp bạc sáng ngày nào giờ xám xịt tả tơi, ta không phân biệt được những vệt đỏ kia là máu của kẻ địch hay từ vết thương trên thân hắn chảy ra.
Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhận ra, làm thê hay làm thiếp cũng không quan trọng, chỉ cần còn sống, có thể bầu bạn bên nhau, đó mới là điều đáng quý nhất.
Có lẽ nước mắt ta quá nóng, nhỏ xuống mặt hắn, khiến hắn cố gắng chống đỡ mở mắt.
Hắn nâng cánh tay rách nát, nhẹ nhàng lau đi vệt máu khô trên gò má ta, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt, giọng nói khẽ khàng:
“Đừng sợ, Diệu Diệu, không sao đâu.”
Thân thể Văn Đình Dạ thương tích chồng chất, hôn mê ba ngày mới tỉnh.
Khi hắn mở mắt, ta đang thay thuốc, lau chùi thân thể giúp hắn.
Cảm giác có người nhìn chằm chằm khiến ta theo bản năng ngẩng đầu, liền đối diện với gương mặt đỏ bừng của hắn.
Hắn vội vàng đẩy nhẹ tay ta, ngượng ngùng lắp bắp:
“Sao không để quân y làm… như vậy không ổn…”
Ta thuận thế đứng dậy, thản nhiên đáp:
“Vậy thì để quân y đến.”
“Khoan đã!”
Văn Đình Dạ quýnh quáng ngồi bật dậy, kéo theo vết thương nơi bụng, lập tức rách miệng chảy máu.
Nhìn bộ dạng muốn cự tuyệt nhưng lại đầy mong đợi của hắn, ta chỉ cảm thấy khinh bỉ.
Quân y dặn dò hắn bị thương quá nặng, trước mắt chỉ có thể ăn thức ăn thanh đạm.
Nhưng hắn rõ ràng không muốn ăn.
Khi thì than tay đau không thể cầm thìa, khi lại chê cháo nóng cần ta thổi nguội.
Ta tức đến mức chỉ muốn đánh hắn.
Khổ nỗi trên người hắn vết thương chồng chất, ngay cả gương mặt anh tuấn cũng bầm tím sưng đỏ, thật sự không tìm được chỗ nào để xuống tay.
Huynh trưởng ta tiến vào trướng, thấy cảnh ta tỉ mỉ thổi cháo, từng muỗng từng muỗng đút cho Văn Đình Dạ, liền chua xót nói:
“Muội muội ta, ta còn chưa hưởng phúc, lại để tên tiểu tử này hưởng hết rồi.”
Văn Đình Dạ nhịn không được, bờ vai khẽ run, cười không ngừng.
Huynh trưởng mang đến tin tức:
Hoàng đế băng hà, thái tử đăng cơ, lập tức hạ chiếu, vu cáo Thành Vương mưu phản, huy động binh mã thảo phạt nghịch tặc.
May mắn thay, Thành Vương đã giành được sự ủng hộ của Bắc Trấn tướng quân Lưu Lợi Thông.
Văn Đình Dạ cau mày:
“Lưu Lợi Thông vốn là kẻ chỉ biết lợi ích, phụ thân hứa hẹn với hắn điều gì?”
Huynh trưởng đột nhiên liếc ta một cái đầy ẩn ý.
Ta lập tức hiểu ra, vội đứng dậy:
“Ta ra ngoài trước.”
Vừa bước đi được vài bước, lờ mờ nghe thấy giọng huynh trưởng trong trướng:
“Lưu Lợi Thông có một ái nữ, điều kiện là sau khi đại sự thành công, gả nàng vào Văn gia.”