Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào

Chương 1

10:49 chiều – 13/02/2025

Ta danh xưng Chu Diệu Phong, có huynh trưởng làm đại quan nơi kinh thành.

Mẫu thân lo liệu, định đưa ta lên kinh, nhờ huynh trưởng chọn cho ta một mối lương duyên tốt.

Ấy vậy mà huynh trưởng lại dẫn một tiểu lang quân về nhà, còn nói: “Này, phu quân của muộn đây, mau chóng thành hôn đi”

Thế là ta và tiểu lang quân sống chung ba năm. Đang yên đang lành, hoàng thượng bỗng ban một thánh chỉ, triệu chàng về kinh, phong làm thân vương!

Ta tuổi tác mỗi năm một lớn, mẫu thân ta càng ngày càng nóng ruột, liền quyết ý gả ta cho công tử nhà tú tài nơi trấn trên.

Chẳng ngờ vào ngày định thân, tiểu lang quân lại tìm đến tận cửa, cười lạnh một tiếng:

“Muốn tìm phu quân mới sao ? Được thôi, nhưng ta làm chính, hắn làm thứ.”

1

Hoàng đế bệ hạ thuở trẻ cũng được coi là một vị minh quân hiền đức, ai dè già rồi lại mê muội chuyện tu tiên, mơ tưởng trường sinh bất lão.

Thái tử thì bận vắt kiệt dân chúng để phụng dưỡng con đường thành tiên của phụ hoàng.

Chỉ có Thành Vương là dám nói lời trung trực, đứng trước triều đình mà liệt kê ra đủ mười tám tội danh của thái tử.

Kết quả? Dễ đoán thôi – Thành Vương bị lưu đày tận Lĩnh Nam, ngay cả các quan viên dám lên tiếng bênh vực cũng bị giáng chức theo.

Trong số đó, có ca ca của ta – Chu Dương Vân.

Năm ngoái huynh ấy thi khoa cử, đỗ đạt, làm một chức biên soạn nhỏ trong Hàn Lâm Viện.

Lúc đầu, huynh ấy còn viết thư về nhà đều đặn, kể rằng mình gặp gỡ thế tử Thành Vương, một lần gặp gỡ mà tâm đầu ý hợp.

Thế nhưng, từ cuối năm, thư từ bỗng đứt đoạn.

Mãi đến đêm ba mươi Tết, huynh ấy mới đột ngột mang theo một thiếu niên lạ mặt, gõ cửa nhà ta giữa trời tuyết lớn.

Huynh trưởng quỳ sụp trước mẫu thân, trầm giọng nói:

Vừa vào cửa, huynh ấy liền quỳ sụp xuống trước mặt mẫu thân, nghiêm túc nói:

“Đây là con trai út của Thành Vương – Văn Đình Dạ.”

Thì ra, hoàng thượng đã hạ lệnh bắt giữ toàn bộ gia tộc Thành Vương, chỉ có Văn Đình Dạ vì đang du học bên ngoài mà may mắn thoát nạn.

Quan binh truy sát khắp nơi, thế tử không còn cách nào khác đành phải nhảy xuống sông, giả chết để thoát thân.

Huynh ấy nói:

“Thế tử có ân cứu mạng nhi tử, Thành Vương chịu oan khuất, thái tử thế lực quá lớn, tất chẳng để người sống mà rời khỏi Lĩnh Nam.”

“Hiện giờ, bộ hạ cũ của Thành Vương đang lên kế hoạch cứu người. Nếu thất bại, thế tử sẽ là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Thành Vương. Con không thể yên tâm giao đứa trẻ này cho ai khác, chỉ có thể đưa nó về nhà.”

Nói xong, huynh ấy lạy cha mẹ thật sâu, xoa đầu ta một cái, rồi chẳng ngoái lại lấy một lần mà lao vào cơn bão tuyết.

Phụ thân trầm ngâm rít một hơi thuốc, chau mày thở dài:

“Làm sao mà giải thích với dân làng đây?”

Văn Đình Dạ cúi mắt, hàng mi tựa hai cánh bướm khô tàn úa.

Tiểu công tử được nuông chiều từ nhỏ, vàng ngọc quý giá, làn da trắng nõn như ngọc, đôi mắt sáng tựa sao trời – cả người hoàn toàn không hợp với căn nhà tranh vách đất này.

Ta nhìn khuôn mặt trắng nõn của cậu ta một lúc lâu, rồi mạnh dạn mở miệng:

“Vậy cứ bảo… đây là phu quân mà ca ca tìm cho con ở kinh thành đi!”

 

2

Hai vết bầm trên mặt ta phải mất đến bảy, tám ngày mới chịu tan đi.

Hôm đó, ta vừa mở miệng nói ra chủ ý kia, mẫu thân liền nhéo mặt ta, mắng ta không biết xấu hổ.

Thế là, ra bên ngoài thì bảo Văn Đình Dạ là họ hàng xa chạy nạn tới nương nhờ.

Từ ngày đến đây, ngoài lần đầu tiên cùng ca ca ta quỳ lạy cảm tạ cha mẹ, Văn Đình Dạ gần như ngày nào cũng lặng lẽ ngồi bên bờ sông lớn ở đầu thôn, ngơ ngẩn nhìn mặt nước lấp lánh.

Mẫu thân nói hắn đau lòng lắm, mỗi ngày trở về mắt đều đỏ hoe.

Một thiếu niên trước khi xuất môn du học, chẳng chút âu lo.

Nào ngờ, thời thế xoay vần, gia tộc ly tán, sinh tử bất minh.

Chưa kể, đường chạy trốn vừa rét mướt vừa khổ sở, cha mẹ cùng huynh trưởng không rõ sống chết, chỉ còn lại mình cậu ta lưu lạc đến vùng quê này, bất lực mà chẳng thể làm được gì.

Ta rất hiểu nỗi lòng đó.

Bởi thế, khi thấy Văn Đình Dạ lại ngồi thẫn thờ bên bờ sông, ta liền ngồi xuống cạnh hắn, cất tiếng:

“Ngồi xuống đi, ngày nào cũng ngồi xổm không tê chân à?”

Văn Đình Dạ cúi mắt nhìn con đường lấm đầy bụi đất, chân mày chau lại, ánh mắt trầm tư.

Hắn đưa tay phủi phủi mấy lần.

Vẫn chỉ toàn bụi.

Văn Đình Dạ cứng nhắc nói:

“Ta không thích ngồi.”

Ta chẳng vạch trần lời nói vụng về của hắn.

Trước mắt, dòng nước trôi, mang theo từng mảnh băng vỡ.

Gió rét lùa qua, tựa lưỡi dao sắc lướt trên da thịt.

Chẳng bao lâu, ta lạnh đến mức không chịu nổi:

“Chúng ta về thôi, ngày nào ngươi cũng ngồi đây nhìn, cha mẹ ngươi cũng chẳng thể trở về đâu.”

Nghe hai chữ “cha mẹ”, Văn Đình Dạ giật mình ngẩng đầu.

Hắn mím môi, ánh mắt cố chấp:

“Họ nhất định sẽ về.”

“Chỉ vì ngươi ngồi đây trông sao?”

Ta trợn mắt lườm hắn, lạnh lùng cất lời:

“Nếu như ngươi cứ ngồi đây nhìn liền có thể khiến họ trở về, vậy cả nhà ta cũng cùng ngươi nhìn, huynh trưởng ta đến giờ vẫn chưa về kia.”

“Người nhà ngươi cùng huynh trưởng ta liều mạng đưa ngươi ra ngoài, chẳng phải mong ngươi sống tốt sao? Nếu ngươi cứ thế này mà sinh bệnh, đến lúc chết đi chớ có trách ai.”

“Ngươi có tâm tư ngồi đây than khóc, chẳng thà nghĩ cách rửa sạch nỗi oan khuất của họ. Ngày ngày chỉ biết ăn không, sớm muộn gì ta cũng đuổi ngươi ra khỏi nhà.”

Văn Đình Dạ không ngu dốt, hắn hiểu rõ ý tứ trong lời nói của ta.

Chìm đắm trong sầu não chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề, chỉ khiến bản thân rơi vào cảnh càng thêm thê thảm.

Phụ huynh hắn đã gửi gắm kỳ vọng cho huynh trưởng ta cũng chỉ mong:

“Không cầu con thay phụ thân rửa oan, chỉ mong con mạnh khỏe mà trưởng thành.”

Văn Đình Dạ nhìn ta, ánh mắt biến đổi khó lường.

Hồi lâu sau, hắn mới nhẹ giọng nói:

“Quả nhiên ngươi thông tuệ giống hệt nhị huynh đã nói.”

Lúc ấy ta mới hay, huynh trưởng ta cùng trưởng tử của Thành Vương đã kết nghĩa huynh đệ.

Ta đắc ý cười:

“Đương nhiên, ta và huynh trưởng ta giống nhau nhất.”

3

Xuân đến, cỏ cây lại đâm chồi nảy lộc, xa xa nhìn lại, núi sông ngập tràn sinh khí, vạn vật chờ đợi ngày vươn mình.

Phụ thân làm chủ, để Văn Đình Dạ lên trấn trên học tập tại thư viện.

Mỗi sáng sớm ta làm hai khuôn đậu phụ, hai ta cùng ngồi xe bò lên trấn.

Hắn vào thư viện, ta bày sạp bán đậu phụ ngay trước cửa, bán hết rồi cùng nhau về nhà.

Nhưng hôm nay vận số chẳng may, vừa bày hàng đã gặp phải Phùng Độ.

Phùng gia là hào hộ nổi danh nơi trấn trên, mà Phùng Độ lại có chút liên hệ với nhà ta.

Từ khi huynh trưởng ta đỗ đạt, Phùng gia liền tìm người đến cầu thân.

Chỉ là Phùng Độ từ nhỏ đã không chịu học hành, dựa vào gia sản phong phú mà suốt ngày đánh bạc, trêu hoa ghẹo nguyệt.

Ngay cả khi huynh trưởng ta chẳng đỗ đạt, ta cũng chẳng thèm lấy loại người như hắn.

Lúc trước, hắn còn kiêng dè huynh trưởng ta làm quan trong kinh, chẳng dám làm càn.

Nay tin tức từ kinh thành vừa truyền về, hắn đã vội vã đến đây để cợt nhả.

Đậu phụ nóng hổi bị bọn tay chân của hắn giẫm nát, vương vãi trên phiến đá xanh, hòa cùng bùn đất bẩn thỉu không chịu nổi.

Phùng Độ khoanh tay cười cợt:

“Ta đây tình nguyện thu nhận ngươi làm thiếp, coi như ban ân cho ngươi.”

Ta lạnh nhạt đáp:

“Huynh trưởng ta từ lâu đã tìm phu quân ở rể cho ta, chẳng cần ngươi lo lắng.”

Phùng Độ nghe vậy như thể nghe được chuyện nực cười nhất thiên hạ, giọng cười ngạo nghễ:

“Huynh trưởng ngươi sợ là chẳng biết đã chết nơi nào rồi, còn chưa biết có ai thu xác hay không. Ngươi lại còn mơ tưởng hắn tìm phu quân cho ngươi, chẳng biết có phải bạ đâu nhặt đấy, ôm về một kẻ tàn tật làm chồng không?”

Càng nói hắn càng hả hê, thậm chí còn ngang nhiên muốn đưa tay kéo ta.

Ta đã định bụng, chờ hắn vừa chạm vào liền ra tay cào nát khuôn mặt đáng ghét kia.

Ngay lúc ta sẵn sàng xuất thủ, bỗng có một bàn tay từ sau lưng kéo ta lại.

Quay đầu nhìn, ta bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng của Văn Đình Dạ.

Nửa năm sống ở Xuân Thủy thôn, Văn Đình Dạ đã cao lớn hơn trước.

Lúc mới đến, hắn chỉ cao hơn ta nửa cái đầu.

Nay nhìn lại, ta phải hơi ngẩng lên mới thấy rõ mặt hắn.

Hắn bước lên, che chắn ta sau lưng, rồi lạnh giọng nói:

“Ta chính là phu quân ở rể mà huynh trưởng nàng tìm về. Ngươi muốn làm gì vị hôn thê của ta?”

Phùng Độ dáng người thấp bé, ngay cả ta cũng cao hơn hắn.

Giờ lại gặp Văn Đình Dạ với khuôn mặt đanh lại, khí thế áp bức, hắn không tự chủ được mà lùi lại nửa bước.

Đến khi lấy lại bình tĩnh, hắn nhận ra xung quanh có người xì xào bàn tán.

“Kẻ như Phùng Độ mà dám ức hiếp Diệu Phong muội tử thế này, đợi Dương Vân trở về nhất định phải tìm hắn tính sổ.”

Sắc mặt Phùng Độ đỏ bừng, lập tức xô đẩy đám đông rồi vội vã bỏ đi.

Ta lập tức gọi giật hắn lại:

“Đứng lại! Đền tiền đậu phụ cho ta!”

Hạt đậu cha mẹ vất vả trồng trọt.

Đậu phụ là do ta dậy sớm ngâm, xay, lọc từng chút một.

Mồ hôi công sức chỉ trong phút chốc đã bị hắn hủy hoại.

Tên tiểu đồng theo hắn vội vàng ném xuống một mẩu bạc vụn, sau đó cả bọn lủi đi nhanh như gió.