Kẻ thù đội trời chung của ta lại dám mở miệng cầu hôn tỷ tỷ ta.
Đến khi tỷ tỷ hay tin, mặt hoa thất sắc, hai mắt trợn trừng rồi ngã quỵ, bất tỉnh ngay tại chỗ.
Mẫu thân thương nàng đến tận xương tủy, quay đầu liền đem ta nhét vào hỉ kiệu, không cho ta kịp nói một lời.
Ngày thứ hai sau khi bái đường, hắn sắc mặt u ám, khoác giáp ra trận, một đi ba năm không hồi âm lấy một lần, ngay cả một phong thư cũng chẳng gửi về.
Ba năm sau, giữa tiếng hò reo vang trời, hắn cưỡi chiến mã cao lớn, dẫn đầu đại quân khải hoàn trở về, ánh mắt kiêu hùng, phong thái như xưa.
Ta đứng lặng giữa biển người, lặng lẽ dõi theo bóng dáng ấy, nhưng hắn đã không còn nhìn thấy ta nữa.
1
Ngoại thành Kinh đô xảy ra một vụ kỳ án.
Trên đường đến Thanh Vân Tự, có kẻ phát giác một bọc thi thể nữ, tứ chi phân thây, huyết nhục chẳng còn vẹn toàn.
Án này chẳng mấy chốc truyền đến phủ Đình Úy, quan sai đồng loạt xuất hiện, phong tỏa hiện trường, giải tán dân chúng vây xem.
Dân tình nhao nhao nghị luận, lời qua tiếng lại chẳng dứt.
“Nghe nói là tiểu thư nhà quan, y phục trên người nàng ấy, chỉ nhìn cũng biết không phải thứ tầm thường!”
“Tội nghiệp thay, thân thể chẳng còn nguyên vẹn, đầu cũng bị chặt mất, thật thê thảm!”
“Ban nãy ta thấy quan sai lôi ra từ trong rừng một đoạn gì đó, trông tựa như một cánh tay vậy!”
“Thôi thôi, bớt lời đi! Chuyện này thực khiến người ta sởn gai ốc!”
Ta ngồi trên cành cây cao, thảnh thơi lắng nghe dân tình nghị luận, lại thong thả dõi mắt nhìn Phó Ký – Thị lang Đình Úy phủ – cúi người tìm kiếm phần thi thể còn thất lạc.
Ta đã quanh quẩn nơi này ba ngày, ngày đêm thủ cạnh đám thịt nát kia, hôm nay cuối cùng cũng thấy nơi đây náo nhiệt.
Lộ này chính là tuyến đường vào kinh, đám thi thể vốn không nằm ở đây, là bị người ta ném đến.
Hung thủ phân xác nạn nhân, mang đi một phần, phần còn lại bọc trong tấm vải, tiện tay vứt nơi vệ đường.
Quan trọng hơn cả, hắn đem đi thủ cấp, trong miệng nạn nhân vẫn còn ngậm nửa mảnh ngọc bội song ngư.
Cớ sao ta biết rõ mọi chuyện, nhưng chẳng thốt nửa lời?
Nực cười thay, quỷ hồn như ta, há có thể mở miệng? Dù có nói, ai có thể nghe?
À đúng rồi, quỷ hồn cũng chẳng thể “cười chết” nữa.
Dân tình vây quanh mỗi lúc một đông, che khuất tầm mắt ta. Ta vừa định đứng dậy thì từ phương Tây, một đoàn hắc vân cuồn cuộn kéo đến.
Dẫn đầu đội quân là một thiếu niên tướng quân, khoác kim giáp sáng ngời, thần sắc uy nghiêm ngồi trên chiến mã.
Sau hắn, thiên quân vạn mã, thân khoác hắc giáp, trông tựa ác điểu đổ ập xuống trần gian, cuốn theo cát bụi ngợp trời, áp sát nơi đây.
Ta ngẩng đầu nhìn kỹ, chẳng ngờ lại nhận ra phu quân ta.
Tạ Chiêu mặt mày lạnh lẽo, nghe xong báo cáo của thám mã, chân mày cau chặt.
“Ý Phó đại nhân là, vì bảo hộ hiện trường, hoặc là bản tướng quân phải đổi lộ trình, hoặc là phải đứng đây chờ đợi?”
Hắn nghe xong, chẳng chút do dự, liền xuống ngựa, xuyên qua đám đông, bước thẳng đến trước mặt Phó Ký.
Ta lo hắn gây khó dễ cho Phó Ký, liền vọt xuống từ cành cây, lướt thẳng vào trung tâm đám người.
Làm quỷ có một cái lợi, muốn đi đâu chỉ cần lướt tới, tiện lợi hơn khi còn sống rất nhiều.
Phó Ký bị quấy rầy lúc phá án, chẳng khỏi nhíu mày, nhưng khi ngẩng đầu thấy người đến là Tạ Chiêu, sắc mặt hắn khẽ đổi.
Tạ Chiêu chắp tay hỏi: “Thi thể này là của nữ tử nhà ai?”
Phó Ký nhếch môi cười nhạt: “Tạ Tướng quân từ bao giờ lại quan tâm đến sự vụ của Đình Úy phủ?”
Tạ Chiêu khẽ nhướng mày: “Phó đại nhân cũng không cần phải giễu cợt như thế!”
Ta trông thấy Tạ Chiêu nghiêng đầu, liếc mắt nhìn đống tàn thi, thần sắc không đổi.
“Ngươi và ta giao tình nhiều năm, chỉ là thấy thương xót người qua đời mà thôi. Bất luận nàng là nữ tử nhà ai, chết thảm như vậy, người thân tất sẽ đau đớn khôn cùng.”
Lời hắn nói khiến ta nhớ đến gia quyến của mình.
Hắn bảo người thân chắc hẳn sẽ bi ai, nhưng song thân ta, liệu có thật sự đau lòng vì ta chăng?
Hay là họ sẽ dâng hương cầu nguyện trời cao, mong mỏi tỷ tỷ của ta trường mệnh bách tuế?
Giờ phút này, ta chỉ muốn hỏi, Tạ Chiêu, ngươi có thương tiếc ta chăng?
2
Ta phiêu lãng phía sau Phó Ký, ánh mắt chăm chú nhìn Tạ Chiêu.
Ba năm biệt ly, hắn so với thuở trước càng trầm ổn, càng cứng cỏi. Lúc quan sát người khác, trong mắt hắn tựa hồ lắng đọng hàn khí từ máu chảy thành sông.
Ánh mắt ta tham lam phác họa từng đường nét trên diện mạo hắn. Chợt cảm thấy, ông trời đối đãi ta chưa hẳn quá bạc bẽo.
Đời ta chịu đủ khổ sở, sau khi chết cũng chưa bị đẩy vào Âm Ti. Hắc Bạch Vô Thường bảo rằng thời cơ chưa đến, muốn ta ở lại chờ đợi. Không ngờ, chờ đợi lại đợi được Tạ Chiêu.
Ba ngày qua, ta oán trời trách đất, giờ mới hiểu thấu dụng ý của tạo hóa.
Phó Ký sắc mặt lạnh nhạt, dường như nhớ ra điều gì, liền cười nhạt giễu cợt:
“Thì ra Tạ tướng quân tâm lạnh lòng sắt cũng biết nhớ đến gia quyến?”
Văn thần môi lưỡi sắc bén, võ tướng dẫu cứng rắn cũng khó mà địch lại.
Tạ Chiêu bị hắn chọc cho á khẩu, ta đã lâu lắm chưa thấy hắn lúng túng như vậy, không kìm được mà bật cười.
“Thôi vậy, luận miệng lưỡi, ta chưa từng thắng nổi ngươi. Các ngươi sớm thu dọn hiện trường, ta còn phải về kinh báo cáo triều đình.”
“Án này còn đang tra xét, tất phải bảo hộ hiện trường, xin Tạ tướng quân đi đường vòng.”
Phó Ký khoanh tay mà đứng, sắc mặt nghiêm nghị, mang theo uy thế “Nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai”.
Tạ Chiêu giận đến nỗi sắc mặt xanh mét, hé miệng muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Ta dõi theo bóng dáng hắn lên ngựa, hồi tưởng lại lời cuối hắn để lại.
“Ta biết ngươi tâm ái Vạn Triều Nhan, thấy ta không vừa mắt. Nhưng sự đã thành, không chỉ ngươi, ngay cả ta cũng không vui vẻ.”
Không phải chứ? Cái gì mà “ngay cả ta cũng không vui vẻ”?
Dù người hắn muốn cưới không phải ta, nhưng danh tiếng của ta ở kinh thành cũng không đến nỗi quá mức tệ hại.
Dẫu chẳng phải tiếng thơm lừng lẫy, cũng chẳng đáng để hắn chán ghét đến vậy chứ?
Ta lườm hắn một cái, không muốn dây dưa thêm, xoay người định tiếp tục quan sát Phó Ký phá án.
Nào ngờ, một cỗ lực lượng vô hình bỗng kéo ta về phía sau!
Chỉ nghe một tiếng “vút” vang lên, người bay về trước, hồn theo sau, ta liền lao thẳng vào lưng Tạ Chiêu.
Dĩ nhiên, ta giờ chỉ là một hồn ma, dẫu có va phải hắn cũng chẳng có gì đáng ngại.
Ta xuyên qua thân hắn, rồi dừng lại trước mặt, phát hiện mình hiện giờ lại đang ngồi trên lưng ngựa của hắn.
Tạ Chiêu giật mình, đưa tay ôm ngực, khẽ hít sâu một hơi.
Chúng ta quen biết đã hơn mười năm, dù đến khi thành thân, cũng chưa từng gần gũi thế này.
Giờ đây, ta ngồi ngay trước hắn, cảm nhận được hơi thở hắn phả lên cổ, quá mức thân mật, quá mức ám muội.
Ta nhất thời tham luyến, rõ ràng có thể tự mình bay, nhưng vẫn cứ ngồi trên ngựa, theo hắn tiến vào kinh thành.
3
Ba năm trước, Bắc Địch xâm phạm, tàn sát lê dân, cướp bóc thành trì.
Bắc Địch binh cường mã tráng, mà Đại Việt trải qua mấy đời thái bình, trong triều tướng lĩnh hữu dụng chẳng được bao nhiêu.
Huống hồ mấy năm gần đây thiên tai liên miên, nhân họa chẳng dứt, mọi người đều cho rằng đây là một trận chiến tất bại, thậm chí có kẻ còn khởi ý dời đô.
Tạ Chiêu vào ngày đại hôn của ta liền tiến cung thỉnh chỉ, hôm sau đã chỉnh đốn yên ổn, mang quân xuất chinh, từ ấy không ngày nào hồi gia.
Nay vương sư khải hoàn, bách tính trong thành thở phào nhẹ nhõm.
Dân chúng tự phát nghênh đón hai bên đường, ngay cả Thánh Thượng cũng đích thân xuất cung, đứng trên cổng thành, cười đến mức miệng chẳng khép lại được.
Tạ Chiêu cùng Tạ gia trong phút chốc thanh thế vô song.
Ta theo hắn một đường hồi kinh, lắng nghe quần thần chúc tụng, lặng lẽ quan sát.
4
Bên ngoài trời đổ một trận mưa lớn, ta vẫn lơ lửng trong phòng.
Không rõ có phải hồn ma chẳng cần ngủ hay chăng, nhưng từ sau khi chết, đừng nói đến mệt mỏi, ngay cả một chút buồn ngủ ta cũng chưa từng trải qua.
Mỗi ngày đều ngồi xổm trên nhánh cây cũ, hoặc lượn lờ quanh quẩn chốn này.
Đêm nay, ta đứng bên giường Tạ Chiêu, tham luyến mà cẩn trọng quan sát hắn, chợt phát hiện hắn ngủ chẳng an ổn.
Có lẽ hắn mộng thấy điều gì đó chẳng lành, trong mộng liên tục gọi tên ta.
Ta hiếu kỳ, muốn ghé sát lại nghe xem hắn có đang mắng ta trong giấc mơ hay không.
Ngay khi sắp chạm vào tai hắn, một tiếng sấm nổ vang, khiến cả gian phòng rung chuyển.
Quyển sách vẫn mở nguyên trang ta đọc trước khi rời đi.
Năm xưa, Tạ Chiêu chê ta chẳng hiểu thi thư, ba năm qua ta luôn dốc lòng học tập, chỉ đợi ngày hắn trở về, sẽ vì hắn mà thi triển tài văn chương, để hắn không còn chê cười ta nữa.
Hiện tại ta đã biết làm thơ, cũng đọc không ít danh tác, nhưng lại chẳng còn cơ hội nào để khoe khoang.
Tạ Chiêu đưa mắt nhìn quanh một lượt, xoay người hỏi nữ tỳ trong phòng.
“Phu… Vạn Triều Nhan đâu?”
“Phu nhân nói đi Thanh Vân Tự, đến nay chưa về, có lẽ đã hồi ngoại gia.”
Tạ Chiêu trên mặt còn vương chút men say, sau khi nghe lời ấy, sắc mặt thoắt cái liền trầm xuống.
“Ta hôm nay hồi kinh, nàng không hay biết sao? Cớ gì chưa về phủ?”
“Phu nhân… đã ba ngày chưa hồi phủ…”
Nữ tỳ này là kẻ trung thực nhất trong viện, cũng là kẻ nhát gan nhất.
Giờ phút này, Tạ Chiêu sắc mặt tựa Diêm Vương, dọa nàng sợ đến nỗi giọng run rẩy.
Nói xong, nữ tỳ run rẩy cúi đầu, Tạ Chiêu chẳng buồn để tâm, phất tay cho lui xuống.
Hắn một mình ngồi xuống trước bàn, nhặt quyển sách lên lật giở.
“Hừ, ba năm không gặp, xem chừng cũng có chút tiến bộ, còn biết đọc cả ‘Tứ Đại Phú’, nhưng không biết có hiểu hay không, hay chỉ đọc cho vui?”
Hắn tự lẩm bẩm, sau đó thở dài, đặt sách về chỗ cũ, đưa mắt quan sát cách bài trí trong phòng.
Ta trông thấy hắn ngồi tại nơi ta từng ngồi, nhìn ngắm căn phòng ta từng sống, bỗng cảm thấy ngực nghẹn đắng, tim quặn đau.
Ngày trước, ta một lòng mong mỏi có một ngôi nhà thuộc về hai ta, muốn tự tay bày biện một nơi ấm áp, yên vui.
Ta rốt cuộc đã làm được, hắn cũng tận mắt chứng kiến, thế nhưng âm dương cách biệt, đã quá muộn màng.