Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TỊNH ĐẾ LIÊN HOA Chương 1 TỊNH ĐẾ LIÊN HOA

Chương 1 TỊNH ĐẾ LIÊN HOA

7:44 sáng – 09/12/2024

Trưởng công chúa có duy nhất một công tử, tính tình chàng ôn hoà, nhã nhặn, khí chất thanh lãnh, người tựa đoá tuyết liên.

Lời đồn rằng chàng đoạn tụ, yêu thích luyến đồng, làm bại hoại thanh danh hoàng tộc. Chàng chỉ lãnh đạm trả lời : “Trăm miệng cũng khó biện bạch .” 

Nhưng đến khi đêm khuya thanh vắng, chàng lặng lẽ đến tìm ta, dáng vẻ uỷ khuất, mắt ngọc ngậm lệ rưng rưng như đoá tuyết liên ngấm mưa. 

Chàng tựa khung cửa thì thầm : “Thanh danh cả đời ta nay đã vấy bẩn, ta nên làm sao bây giờ ?”

Nhìn dung mạo hoa sen trong mưa của chàng, ta than thầm trong lòng, bất đắc dĩ thở ra một hơi : “Nhà ta gia đạo sa sút, ta không ghét bỏ ngươi, ngươi cũng không chê bai ta, chi bằng hai ta kết tóc phu thê, sống bình dị cùng nhau trải qua ngày tháng sau này.”

Hiển nhiên thanh danh của chàng tuyệt không chung lối với đường công danh.

Chàng trở thành vị Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất nước Đại Thương, là trung thần được đế quân trọng dụng, thành quận vương cao quý, tới thân vương danh vọng, thậm chí là Nhiếp Chính Vương.

Nhiều năm sau, nhìn Dung Ngọc đang chỉ dạy nữ nhi đạo sát phạt, dạy nhi tử đàn cầm tiêu khiển, ta khẽ vuốt bụng đang mang thai lần 3, lòng âm thầm nghiến răng : “Ôn hoà, nhã nhặn? thanh lãnh tựa tuyết liên?, rõ ràng là một bạch liên hoa âm hiểm, quỷ quyệt …”

1

Trước đêm tân hôn, ta thân hoàn bích. Sau đêm tân hôn, ta chẳng còn nguyên vẹn…

…. Không đúng!


“… Dung Ngọc, Dung Ngọc…”

Ta bấu chặt vai chàng, từng tiếng gọi chàng ngập ngừng, mơ hồ không rõ.
Một đêm vui vầy, lên lên xuống xuống, mãi đến khi trời gần sáng mới thực sự khép mắt an giấc.
Lúc tỉnh dậy, ánh sáng đã chan hòa khắp gian phòng.
Cảm giác lành lạnh lướt qua gò má, vuốt dưới cằm, đầu ngón tay trượt đến xương quai xanh, vẫn chưa thỏa mãn, lại muốn tiếp tục…

Ta bất giác mở bừng mắt, lập tức giữ lấy bàn tay ấy, trước mắt là dung nhan tuyệt mỹ như ánh trăng của Dung Ngọc.
“Chẳng phải ngươi là đoạn tụ sao”?Ta nghiến răng chất vấn.
Tối qua lúc cùng nâng chén vui vẻ, ta còn khuyên nhủ: “không sao cả, chẳng qua chỉ là đoạn tụ mà thôi, thích nam nhân cũng chẳng phạm pháp, ta không ghét bỏ ngươi, đôi ta kết làm phu thê, coi nhau như huynh đệ, sống qua ngày còn hơn vạn sự trên đời…”
Khi ấy, chàng rõ ràng là cười nhạt, giọng nói ấm áp khẽ khen: “Nàng thật tốt.”
Vừa dỗ dành, vừa khéo léo chuốc rượu.
Chẳng biết từ bao giờ, rượu trong ly đã được chàng ngậm vào miệng.

Ta say mèm, mơ màng, bị chàng từng chút một mớm rượu đầy hương…

“ Đoạn tụ bất quá chỉ là lời đồn.”
Dung Ngọc để ta nắm lấy một ngón tay, đầu ngón tay chàng gãi vào lòng bàn tay ta: “Thanh danh của ta không tốt, nhưng thứ khác thì không hề kém.”
Chàng nói xong, không bận tâm ánh mắt trừng lớn của ta, cúi xuống hôn nhẹ lên trán: “Chào buổi sáng, Yêu Yêu.”

2

Ta khẽ liếc nhìn Dung Ngọc qua gương đồng.

Dung Ngọc đã thay sang một bộ hoa phục sắc nước, tay áo rộng thướt tha, lụa mỏng tầng tầng lớp lớp, mái tóc đen một nửa buông xõa, một nửa cột gọn, vương miện ngọc buộc dây lụa nhẹ nhàng phất phơ.
Gương mặt ấy…

Phải nói sao đây?

Chỉ với dung nhan này, người phàm há có thể có? Là phàm nhân , hay là thần tiên trên cao? Nữ Oa nương nương phải chăng đã nắn theo dung mạo của chính mình, hoặc là của thần tiên, để tạo nên chàng?

“Chặt không?” Dung Ngọc dịu giọng hỏi.
“Hửm?” Ta chớp mắt, rồi kịp phản ứng: “Ồ, không chặt, vừa khít.”

Dung Ngọc mỉm cười, dùng dây lụa đan xen đỏ vàng, buộc tóc cao cho ta.

Ngày đầu tiên sau tân hôn, đáng lẽ là vẽ mày, nhưng vì ta không trang điểm, chàng liền thay bằng buộc tóc cho ta.

“Đã mười hai năm rồi, ta chưa từng chạm vào tóc nàng.” Dung Ngọc khẽ nói.

“Ta rời kinh thành đã lâu đến thế sao?” Ta kinh ngạc thốt lên.

Ta cùng Dung Ngọc từ thuở nhỏ đã là thanh mai trúc mã, chơi đùa bên nhau.

Nhà hắn vốn đối diện nhà ta, một bên là phủ Trưởng Công chúa, một bên là phủ Tiết Quốc Công .

Về sau, gia tộc ta sa sút, biển hiệu trên cửa từ Quốc Công phủ đổi thành Bá Công phủ, rồi thành Hầu Công phủ… Cuối cùng, chẳng còn biển hiệu, cũng chẳng còn phủ đệ.
Cả gia tộc tan tác, kẻ chết người sống, mỗi người một nơi.

Ta từ nhỏ đã học võ, tám tuổi liền tự mình quyết định, đi làm hộ vệ cho tiểu thư nhà khác.

Khi tiểu thư xuất kinh về nhà ngoại, ta cũng theo hầu, rời đi suốt mười hai năm.

Ta là kẻ đáng thương, nhưng Dung Ngọc cũng chẳng khá khẩm hơn.

Mẫu thân hắn là Trưởng Công chúa, nhưng công chúa đến nay chưa từng xuất giá, Dung Ngọc là con riêng, cả kinh thành đều biết.

Trưởng Công chúa quanh năm ở trong cung, hiếm khi hồi phủ, ta thậm chí chưa từng thấy mặt. Dung Ngọc cũng chẳng được bà coi trọng.

Nay ta cùng hắn đã thành thân, cần vào cung bái kiến mẫu thân hắn.

Ta vô cùng hứng khởi!

Không phải vì muốn gặp Trưởng Công chúa, mà là vì mong được diện kiến Đại Công chúa.

Trưởng Công chúa là muội muội của Hoàng đế, còn Đại Công chúa là nữ nhi của Hoàng đế, khác hẳn về vai vế!

3

“Thật có thể gặp được Đại Công chúa sao?”

“Đại Công chúa trông ra sao?”

“Đại Công chúa có phải đẹp hơn chàng nữa không?”

Trên xe ngựa, ta ríu rít hỏi không ngừng.

Thuở nhỏ, dù gia tộc ta thịnh vượng, ta cũng chưa từng có cơ hội diện kiến Đại Công chúa.

Dung Ngọc liếc mắt, trong ánh nhìn ẩn chứa điều gì khó hiểu: “nàng đối với nàng ta lại để tâm như vậy?”

Ta nghiêm túc nói với hắn: “Đại Công chúa chính là người ta tôn kính nhất đời này!”

“…Ồ?” Hàng mi dài như lông vũ của hắn khẽ cụp xuống.

Lời ta là thật lòng.

Đương kim bệ hạ có ít con nối dõi, chỉ có một ái nữ, được nuôi dưỡng theo khuôn mẫu của người thừa kế đế vị.

Nàng thỉnh cầu lập nữ học, chủ trương khoa cử không phân biệt nam nữ.

Đến năm nay, thậm chí võ cử cũng cho phép nữ nhân ứng thí.

“Nếu trúng tuyển, sẽ có cơ hội như nam nhân, lập nên sự nghiệp.” Đôi mắt ta rạng rỡ, tràn đầy hứng khởi, tay siết chặt: 

“Tiểu thư nhà ta dự thi văn bảng, nàng khuyến khích ta thi võ bảng. Nếu cả hai đều trúng tuyển, sau này chúng ta đều sẽ vì Đại Công chúa mà cống hiến!”

“Tiểu thư nhà nàng, ắt hẳn là người quan trọng thứ hai trong lòng nàng rồi?” Dung Ngọc hỏi.

“Đúng vậy!” Ta gật đầu không chút do dự.

“Vậy…” Hắn tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả vào tai ta, khẽ hỏi: “Còn ta?”
Ta chớp mắt, chậm một nhịp rồi đáp: “ Chàng.. chàng đương nhiên cũng quan trọng…”

“Á!”

Vành tai ta bị cắn nhẹ một cái, không đau, nhưng khiến ta giật mình.

Chẳng dừng ở đó, Dung Ngọc nghiêng người đè lên ta, cả thân hình áp sát.

“Ta vốn tưởng, nàng là vì ta mà hồi kinh, nhưng hóa ra không phải… Yêu Yêu, trong mắt nàng có ta không, hửm? Có không…”?

“Dung Ngọc, đừng… Đừng kéo… Đừng kéo cổ áo, có, có người, thật sự có người… Dung Ngọc, ô ô…”

Ta là người biết võ, lại đang ở trong xe ngựa, há để hắn tùy tiện làm càn, hành xử phóng túng như vậy.
Ngay lập tức, ta ngồi dậy, ép hắn vào vách xe, thở gấp cảnh cáo:
“Giữa ban ngày ban mặt, nếu chàng còn dám hồ đồ, ta không khách khí nữa đâu!”

Dưới áp lực của người luyện võ, Dung Ngọc với vẻ ngoài mong manh như đóa hoa làm sao chịu nổi?
Quả nhiên, hắn im lặng không nói thêm lời nào.

Chỉ thấy đầu lưỡi hồng phấn khẽ duỗi ra, chàng cúi đầu, thoáng liếm nhẹ lên mu bàn tay ta.
Mặt ta lập tức đỏ bừng, như lửa bốc lên tận tai.
Đúng lúc này, rèm xe bị vén lên, một tiếng cười trong trẻo vang lên:
“Biểu đệ, biểu đệ muội , hai người tới…ơ…”
Ta và vị nữ tử rực rỡ ngoài xe bốn mắt nhìn nhau, tim đập thình thịch: Biểu đệ, biểu đệ muội… nàng chẳng lẽ là…

Dung Ngọc vẫn ung dung như thường, kéo lại y phục của ta vừa bị xộc xệch, rồi quay đầu nhìn nàng:
“Thất lễ, điện hạ.”

Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta tựa hồ vang lên tiếng sấm nổ ầm ầm, trời long lở đất.

4

Xong rồi.
Tất cả đều xong rồi.
Ta vạn lần không ngờ, mình lại lấy bộ dáng thế này, mà diện kiến người ta tôn kính nhất trong đời.

“Thời gian còn sớm, cũng không quá gấp, chi bằng hai người cứ… quanh hoàng thành mà đi thêm vài vòng?” Nàng đề nghị.
“Đêm tân hôn khó tránh phóng túng, xin điện hạ chớ chê cười.” Dung Ngọc điềm tĩnh đáp, giọng ôn hòa.

Ta nào có được sự bình thản như Dung Ngọc, giờ đây chỉ muốn tìm cái hố mà chui xuống, xấu hổ đến không nói nổi một lời.

Dung Ngọc nắm tay ta, dẫn đi thêm mấy bước. Đột nhiên, ta hất tay hắn, quay đầu chạy ngược lại.
Một hơi chạy thẳng tới trước mặt Đại Công chúa, lắp bắp nhưng vẫn dốc hết can đảm nói:
“Thần nữ, không, thảo dân… là thí sinh võ bảng kỳ này! Tiểu thư nhà thảo dân là thí sinh văn bảng! Nhờ có Công chúa, bằng không nữ tử trên đời, vĩnh viễn không có cơ hội xuất đầu lộ diện. Nếu chúng ta may mắn lên bảng vàng, tất sẽ dốc sức đền đáp Công chúa!”

Hành động vội vã lỗ mãng này của ta, quả thực trẻ con nực cười.
Thế nhưng, Đại Công chúa chẳng hề trách cứ, chỉ thoáng ngạc nhiên, đôi mắt sáng rỡ:
“Ngươi muốn thi võ bảng? Ngươi biết võ thuật?”

Ánh mắt nàng quét qua ta từ trên xuống dưới, rồi khẽ thở dài:
“Ta nghĩ, mở võ bảng, ít nhất cũng phải mười năm tám năm nữa, mới có nữ tử luyện thành tài.”
Nói xong, nàng mỉm cười, đôi mắt cong cong tựa trăng non:
“Luyện võ chẳng dễ dàng, ngươi nhất định phải dốc sức thi, đoạt lấy võ trạng nguyên, làm gương sáng cho nữ tử thiên hạ.”