Khi tin tức gia tộc ta toàn quân tử trận được truyền tới, phu quân ta rốt cuộc vẫn đón tiểu thanh mai của chàng vào vương phủ, phong làm trắc phi.
Lòng ta chua xót khẩn cầu : ” Gia tộc thiếp vừa đại tang, xin chàng hãy chờ thiếp qua mấy ngày tang hiếu”.
Nhưng phu quân ta không thể chờ, liền gấp rút chọn ngày lành nghênh đón tiểu thanh mai của chàng vào phủ.
Ta bị ép phải chờ nàng ta dâng trà xong mới được hồi phủ thủ tang.
Vậy mà Phí Nguyên lại nói: “Bản vương đại hỷ, không thể lây nhiễm tang sự,” liền cự tuyệt đến viếng phụ thân và huynh trưởng của ta.
Ta vô cảm xử lý tang sự, lấy công lao của phụ thân và huynh trưởng viết tấu, khẩn cầu Hoàng thượng ban thánh chỉ hoà ly .
Hoàng thượng khó xử nhìn ta:
“Hiện giờ ngươi chỉ còn vương phủ để nương tựa, sao lại nghĩ quẩn như thế?“
Ta nghiêm cẩn cúi đầu: “Thần nữ đã quyết ý, mong bệ hạ nể tình công lao của huynh phụ mà thỏa lòng thần nữ.”
Khi thánh chỉ truyền đến phủ Thuần Vương, Phí Nguyên cho rằng ta đang làm càn:
” Nếu nàng đã không muốn làm vương phi, bản vương thật muốn nhìn xem cuộc sống khó khăn của nàng sau khi rời vương phủ.”
Ta đáp:”Được , chỉ sợ vương gia người nhìn không thấy .”
1
Ta là con gái duy nhất của tướng quân phủ, từ nhỏ được phụ thân và huynh trưởng nâng niu trong tay.
Năm mười lăm tuổi, lần đầu gặp Phí Nguyên, khi đó còn là hoàng tử, liền nhất kiến chung tình.
Sau này, trong cuộc chiến đoạt ngôi, hoàng đế hiện tại vì muốn lôi kéo phụ thân và huynh trưởng, đã để Phí Nguyên cưới ta.
Sau hôn lễ, ta mới biết Phí Nguyên có một tiểu thanh mai mà chàng luôn tâm niệm.
Nếu không vì ta, người chàng nên cưới chính là nàng ấy.
Nhưng phụ thân và huynh trưởng quá mực yêu thương ta, khiến Phí Nguyên ngay cả cơ hội nạp tiểu thanh mai cũng không có.
Do đó, Phí Nguyên không chỉ hận ta mà còn hận luôn phụ huynh của ta.
Trước khi rời khỏi vương phủ, chàng cố ý dặn dò quản gia:
“Canh giữ kỹ, không để nàng mang theo bất cứ thứ gì đáng giá trong vương phủ.”
Quản gia gật đầu đáp: “Vâng.”
Rồi xoay người dâng ra danh sách hồi môn của ta:
“Vương phi, xin đừng quên những thứ này.”
Phải rồi.
Năm đó đại hôn, mười dặm kiệu hoa là ân sủng của Hoàng thượng, cũng là tình yêu hết mực của phụ huynh.
Vì vậy, ta cho người kiểm kê, từng xe từng xe, chở về tướng quân phủ.
Ra khỏi phủ, ta ngang qua một quán trà nơi góc phố.
Chủ quán vốn là một bà lão hiền từ phúc hậu.
Bánh đào của bà từng là thứ ta yêu thích nhất.
“Ồ? Sao chủ quán lại đổi người rồi?”
Ta có chút tiếc nuối, loại bánh đào yêu thích đã không còn nữa.
Người phụ nhân ngẩng đầu mỉm cười, đôi mày đôi mắt có phần giống bà lão kia:
“Ba năm trước, Nương ta bệnh nặng, tay chân không còn linh hoạt, nên ta giúp nương tiếp quản.”
Ba năm rồi.
Từ khi gả vào vương phủ, vì lễ nghi của vương phi, phải quản lý vương phủ, tham dự yến tiệc, giao tế, ấy vậy mà mơ hồ thấm thoắt ba năm đã trôi qua.
Người phụ nhân tiếp tục nói:
“Thủ nghệ của ta không bằng nương, nhiều món đã thất truyền khi đến tay ta.”
Thấy trên quầy có một số loại bánh lạ, ta chỉ tay bảo:
“Cho ta thử mỗi loại ít.”
Phụ nhân mắt sáng lên, nhanh nhẹn gói bánh đưa ta:
“Dù bánh đào của ta không bằng nương, nhưng vài món mới nghiên cứu này, nhiều người khen lắm.
“Ngay cả nương ta cũng không ngớt lời tán thưởng!”
Ta mỉm cười gật đầu:
“Phá cũ đổi mới, vốn nên là như vậy.”
Nàng cười như hoa nở, nhìn ta tán thán:
“Phu nhân nói chuyện quả thực dễ nghe.”
2
“Xem phu nhân phong thái cao quý, dẫn theo nhiều xe thế này, chẳng hay đang đi về đâu?”
Phụ nhân thấy ta dễ gần, vừa nhào bột vừa trò chuyện cùng ta.
“Đi tướng quân phủ.”
Phụ nhân khựng tay lại, thoáng ngập ngừng hỏi:
“Phu nhân đến tướng quân phủ làm gì? Chẳng hay phu nhân có biết, tướng quân phủ đã toàn gia chiến tử.
“Thật tiếc cho một gia đình như vậy, lão tướng quân cả đời chinh chiến, chiến công hiển hách, tiểu tướng quân dũng cảm giết giặc, bảo vệ bách tính, vậy mà sau khi chết đi, gia tộc lại chẳng còn ai nối dòng hương khói.
“Vài ngày trước, trong tang lễ, ta và phu quân còn ở xa mà thắp hương tế bái.”
Phụ nhân càng nói, vẻ mặt càng tiếc nuối.
Ta lòng chua xót, cúi đầu lặng lẽ ăn bánh, nghẹn ngào cất lời:
“Đúng là đáng tiếc.”
Mẫu thân mất sớm, ta từ nhỏ được phụ thân và huynh trưởng chăm sóc.
Tin họ chiến tử truyền đến bất ngờ, khiến lòng ta đau đớn muốn đi theo họ .
Nhưng quản gia đã khuyên can:
“Giờ đây, tướng quân phủ chỉ còn lại tiểu thư. Nếu người có mệnh hệ gì, tướng quân phủ chúng ta sẽ thật sự tuyệt tự.”
Vì lời ấy, ta đành cắn răng mà sống đến hôm nay.
Phụ nhân vừa rồi nói chuyện, không phải cũng như lời quản gia hay sao?
Khi sắp rời đi, phụ nhân đuổi theo gọi lớn:
“Phu nhân, bạc này đưa nhiều rồi, để ta trả lại người.
” Giờ vẫn chưa muộn, hay là phu nhân người quay lại đi ạ”.
“Không cần!” Ta ngoảnh lại, nghiêm túc đáp:
“Tướng quân phủ không phải toàn gia chiến tử.”
Phụ nhân ngây người, không hiểu ý ta.
Đồng thời, Tùng nhi trừng mắt nhìn nàng, giọng khó chịu giải thích:
“Phu nhân nhà ta chính là tiểu thư tướng quân phủ. Huyết mạch tướng quân vẫn còn, sao có thể nói là diệt môn?”
Nghe vậy, thực khách trong quán đều sửng sốt, rồi bắt đầu bàn tán khe khẽ:
“Tiểu thư tướng quân phủ? Không phải đã xuất giá rồi sao?”
“Nghe nói đã nhận thánh chỉ hòa ly, vị vương gia kia chẳng những không đi dự tang lễ tướng quân, mà còn nhân lúc phụ thân và huynh trưởng nàng mất, rước một tiểu thiếp vào phủ.”
“Ai nói là tiểu thiếp, đó là trắc phi!”
Người nói liền nhổ mạnh một bãi nước bọt:
“Nói thật, vương phi hòa ly là đúng, loại người như thế thật không ra gì.”
Những người khác vội vàng ra hiệu im lặng, nhìn theo chiếc xe ngựa dần xa, lại không khỏi lắc đầu thở dài:
“Đáng tiếc thay, cuối cùng nàng chỉ là một nữ tử.”
Người khác nghe vậy, cũng đồng loạt lắc đầu.
Chỉ có bà chủ quán.
Cây cán bột nặng nề đập xuống bàn, mắt trừng lớn nhìn các thực khách phía sau:
“Nữ tử thì sao? Rốt cuộc cũng là tiểu thư tướng quân phủ, đâu kém chí nam nhi!”
3
Đến gần giữa trưa, giữa tiếng bánh xe ngựa lăn lộc cộc, đoàn xe cuối cùng cũng dừng lại trước cửa tướng quân phủ.
Mặt trời tuy không gắt, nhưng ai nấy đều đã có chút đói bụng.
Quản gia lệ nóng doanh tròng bước ra đón, nghẹn ngào thốt lên:
“Tiểu thư, người đây là…”
Hẳn ông vừa nghe tin tiểu thư đã hòa ly với vương gia.
Tướng quân phủ từ nay không còn chỗ dựa, tiểu thư biết lấy gì mà sinh tồn…
“Quản gia, bảo người đem toàn bộ của hồi môn này dọn về kho. Lại chuẩn bị ít đồ ăn cho mọi người!”
“Vâng! Tiểu thư !”
Quản gia vội vàng lau khô nước mắt, sai người chuẩn bị.
Dù rằng phụ thân và huynh trưởng không còn, nhưng mọi thứ trong phủ xưa nay vẫn luôn quy củ đâu ra đấy.
Thế mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, khung cảnh đã trở nên tiêu điều.
Những cây ăn quả ngày trước huynh trưởng đặc biệt từ phương Nam chuyển về, nay lá vàng úa rụng đầy đất, chỉ còn lại vẻ hoang tàn lạnh lẽo.
Sau khi xử lý xong mọi việc, quản gia mang theo nét mặt lo âu đến gặp ta.
Ông do dự hồi lâu, mới đắng cay cất lời:
“Tiểu thư, người hà tất phải trở về? Dẫu tướng quân không còn, nhưng Hoàng thượng vẫn nhớ tình xưa, vị trí vương phi của người, không ai có thể lung lay.”
Ông nghĩ rằng ta buồn bã vì Phí Nguyên.
“Quản gia còn nhớ, khi xưa huynh trưởng chuyển những cây cam này về, đã nói gì không?”
Quản gia nhìn theo hướng tay ta chỉ, gật đầu nói:
“Công tử từng nói, tiểu thư thích ăn cam, nên mang cây về trồng trong phủ, để mỗi năm người đều được thưởng thức cam tươi ngon nhất.”
Ký ức theo lời ông dường như trở về quá khứ, nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi sự khắc nghiệt của hiện thực.
“Đúng vậy, nhưng cây cam này, từ ngày được chuyển về đến giờ, chưa từng đơm quả.
“Giống như con người vậy, dẫu có yêu thích đến mấy, nhưng nếu không thuộc về mình, cho dù đạt được, cũng chẳng có kết quả. Không bằng buông bỏ!”
Trong sự kinh ngạc của quản gia, ta sai người đốn hết những cây cam trong vườn.
Dùng chúng để đốt lửa trước mộ phụ huynh.
Ta tháo trâm cài, gỡ bỏ trang sức, thay đi bộ hồng y của vương phi.
4
Quản gia hoảng hốt kêu lên:
“Tiểu thư, người chớ làm chuyện dại dột…”
Ta biết ông lo lắng điều gì, nhẹ giọng đáp:
“Yên tâm, ta sẽ không làm chuyện điên rồ.”
Triều đình chưa từng có tiền lệ nữ tử tòng quân, dù ta xuất thân từ gia tộc võ tướng cũng không ngoại lệ.
Cũng bởi vậy, Hoàng thượng mới an tâm ban thánh chỉ cho ta hòa ly, trở về nhà.
Họ đều nghĩ rằng vinh quang của tướng quân phủ không thể giữ nổi nữa.
Nhưng ta nghĩ, kéo dài được ngày nào hay ngày ấy.
Những gì phụ thân và huynh trưởng liều mạng bảo vệ, tuyệt đối không thể dễ dàng để người đời lãng quên.
Vì vậy, ta lặng lẽ sắp xếp mọi việc trong phủ đâu vào đấy.
Lại sai quản gia gửi một bức thư đến tiền tuyến.
Sau đó, đóng cửa từ chối tiếp khách, chuyên tâm chỉnh lý di thư của phụ huynh.
Địa thế núi sông, binh pháp mưu lược, những thứ ấy phụ thân ta đã viết rất nhiều trong các bản thảo và chú giải dành cho huynh trưởng.
Phụ thân cả đời chinh chiến, hiểu rõ kẻ địch như lòng bàn tay.
Ta cẩn thận sao chép từng bản, chỉnh sửa, biên tập lại để soạn thành sách.
Ta nghĩ, những việc họ chưa hoàn thành, cần phải có người tiếp tục.
Quản gia không đành lòng nhìn ta vất vả, luôn miệng giục giã:
“Tiểu thư, người hãy ăn chút gì trước rồi hãy viết tiếp.”
“Không cần! Ta không nuốt nổi.”
Không chỉ không ăn được.
Khi quản gia bưng một bát canh gà thơm ngào ngạt vào, ta chỉ cảm thấy khó chịu , rồi không kiềm chế được mà nôn khan.
Đầu ta choáng váng, mặt tái đi, quản gia lo lắng vội vàng sai người mời đại phu.
Sau một hồi bắt mạch và hỏi han, đại phu chỉ vừa đưa tay vuốt râu, nét mặt vui mừng bỗng chốc trở nên ưu tư.
Ông run rẩy nói ra kết quả:
“Tiểu thư đây là hỉ mạch. Nhưng cơ thể quá suy nhược, nếu không dưỡng thai cẩn thận, e rằng…” nói tới đây, đại phu quay đầu đi.
Lão quản gia nghe vậy, xúc động đến rơi nước mắt, vừa khóc vừa cười:
“Trời xanh có mắt! Phù hộ cho tướng quân phủ! Cuối cùng chúng ta đã có hậu duệ!”
Đại phu nghe thế cũng nhẹ nhàng thở phào, trên môi nở nụ cười tươi.
Ta lại đứng ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng.
Đứa trẻ mà ta mong mỏi suốt ba năm, đến giờ ta đã buông bỏ tất cả, thì lại có thai?