Gương mặt từng mang nụ cười ngọt ngào, dịu dàng gọi ta là “A tỷ,” giờ đây chẳng còn chút sinh khí nào.
“Kiều Kiều…”
Giọng ta run rẩy cực độ, trong lòng tràn ngập oán hận.
Bên cạnh quan tài băng, trên bàn là một cuốn cổ tịch.
Ta run rẩy cầm lên, lật từng trang. Đến khi đọc đến cuối, ta không còn kìm nén được nữa.
“Thuật lột mặt, người sống là tốt nhất.”
Vậy ra, muội muội ta là bị lột từng mảnh da mặt khi còn sống!
Những vết máu rải rác xung quanh, như đang gào thét nỗi thống khổ của nàng trước lúc chết.
Tốt lắm, tướng quân phủ, tất cả các ngươi, đừng hòng thoát khỏi tay ta!
5
Ta kìm nén cảm xúc, trở lại phòng. Một tuần trà sau, hạ nhân đã mời ta đến tiền sảnh.
Chưa vào đến nơi, ta đã nghe thấy tiếng van xin thảm thiết của một nam nhân.
Trong sảnh, tướng quân ngồi trên ghế cao, lạnh lùng nhìn kẻ bị tra tấn.
Phu nhân đứng một bên, nét mặt đầy lo lắng.
“Ta đã nói rồi, tất cả chỉ là hiểu lầm, ta và hắn không hề hẹn hò riêng tư! Tại sao ngài vẫn không tin?”
Tướng quân thấy ta bước vào, lập tức kéo ta vào lòng, cố tình vùi đầu vào cổ ta.
Ta nhìn thấy trên tay hắn đã dính máu, liền giả vờ đau lòng, dùng khăn tay chậm rãi lau đi.
Phu nhân đứng một bên, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, ta biết giờ khắc này bà ta hận ta đến tận xương tủy.
“Không hẹn hò riêng tư? Ngươi nghĩ mắt bản tướng quân bị mù sao?”
“Hay phải chờ hai người cởi sạch nằm trên giường, mới gọi là tư tình vụng trộm?”
Giọng tướng quân đầy mỉa mai, bàn tay đặt trên eo ta càng siết chặt hơn.
Nam nhân khi ghen tuông quả thực đáng sợ.
“Ngài sao có thể nói về ta như vậy? Đừng quên, là ai đã giúp ngài xử lý những chuyện bẩn thỉu kia!”
Chuyện bẩn thỉu? Ta thoáng cảm thấy có điều gì không ổn.
“Phu nhân, thứ nô tỳ nói nhiều. Ai trong kinh thành không biết phu nhân và người này quan hệ thân thiết…”
Nói nửa chừng thôi, phần còn lại ai nghe cũng tự hiểu.
Bên ngoài, tiếng kêu thảm thiết của nam nhân ngày càng yếu ớt.
Phu nhân lập tức lao đến, kéo ta ra khỏi vòng tay tướng quân.
Tiếng bạt tai vang lên chát chúa, đầu ta nghiêng sang một bên.
“Tiện nhân! Chỗ này đến lượt ngươi được mở miệng sao?”
Từ khóe mắt, ta liếc thấy ánh mắt tướng quân, trong đó tràn ngập sự chiếm hữu đối với phu nhân.
“Những năm qua, ta đã vì chàng làm bao nhiêu chuyện. Nay, ta chỉ muốn giữ mạng hắn. Nếu chàng không muốn, thì từ nay về sau, chàng biết hậu quả là gì rồi.”
Gương mặt tướng quân càng thêm u ám. Một lát sau, hắn giơ tay ra hiệu, ra lệnh ném nam nhân kia ra ngoài.
Phu nhân thở phào nhẹ nhõm, sau đó sắp xếp người chữa trị cho nam nhân.
Ta càng thêm tò mò, rốt cuộc “chuyện bẩn thỉu” mà phu nhân nói là gì, khiến tướng quân kiêng dè đến vậy.
Trò hề kết thúc, tướng quân lúc này mới đau lòng chạm vào gò má ta.
“Đau lắm sao?“
Hắn hỏi ta, nhưng trong đầu ta chỉ hiện lên gương mặt bị lột da của muội muội.
Đau chứ, rất đau. Không thể ngay lập tức giết hết bọn chúng, mỗi phút mỗi giây ta sống đều là sự hành hạ.
Nhưng ta chỉ có thể nhẫn nhịn.
Ta đè nén cơn phẫn hận, nhẹ nhàng vùi mặt vào bàn tay hắn, cọ xát như nũng nịu.
“Không đau đâu, chỉ cần được ở bên tướng quân, dù thế nào thiếp cũng không thấy đau.”
Hắn hài lòng gật đầu, bàn tay bắt đầu không an phận.
Ta nhẹ nhàng cắn vào dái tai hắn, hơi thở mềm mại phả lên, đồng thời tay ta cũng không quên khẽ ve vuốt nơi nhạy cảm nhất của hắn.
Tiếng rên rỉ của hắn càng ngày càng trầm, ta ngước lên, ánh mắt lả lơi đầy quyến rũ.
“Tướng quân, xin ngài… thương thiếp.”
Một đêm triền miên, hắn càng điên cuồng hơn, cho đến khi ta mệt đến mơ hồ, vẫn nghe thấy hắn thì thầm gọi nhũ danh của phu nhân bên tai.
Ta cười nhạt, quả nhiên, nam nhân là loài bẩn thỉu nhất.
Liền mấy ngày tướng quân lưu lại phòng ta.
Hắn dường như cố tình trả đũa, mỗi đêm đều bắt ta rên rỉ thật lớn, như muốn phu nhân nghe thấy.
Ta cũng rất biết điều, đêm nào cũng kêu đến khàn cả giọng, đảm bảo tiếng rên lọt thấu tai phu nhân.
Đến ngày thứ năm, cuối cùng phu nhân không chịu nổi.
Bà ta sai người đến báo với tướng quân, nói rằng nhiều ngày qua không ăn uống được gì, mời ngự y cũng không khá hơn, mong tướng quân đến thăm.
“Chưa chết là được, có gì phải đi thăm?”
Tướng quân nói vậy, nhưng khi màn đêm buông xuống, tiếng ho khan của phu nhân vọng đến, khiến hắn không yên lòng.
Khi một ván cờ kết thúc, ta khéo léo lên tiếng.
“Tướng quân, phu nhân e rằng bệnh tình không nhẹ, ngài vẫn nên qua đó xem sao.”
Ta tạo cơ hội cho hắn, hắn lại làm bộ như không tình nguyện.
“Được rồi, nếu nàng đã lên tiếng, bản tướng liền đi vậy.”
Hắn rời đi, ta đang mơ màng ngủ lại bị đánh thức bởi tiếng động lớn.
Tiếng rên rỉ của phu nhân vọng lại, xen lẫn là giọng trầm của tướng quân.
Ta cười nhạt, xoay người ngủ tiếp.
Phu nhân quả nhiên đã học khôn, mấy ngày nay bà ta dỗ dành tướng quân vui vẻ không thôi.
Ta đoán, bà ta đã bắt đầu nhắc đến chuyện đổi mặt.
Gương mặt này của ta, là thứ bà ta thèm khát nhất, cũng là thứ phù hợp với bà ta nhất.
Quả nhiên, nửa tháng sau, tướng quân đến tìm ta, trong tay mang theo một chiếc bình rắn.
Ta lùi lại hai bước, trong mắt lộ rõ nỗi sợ hãi.
“Tướng quân… đây là ý gì?”
Tướng quân cúi đầu, như không dám nhìn ta.
Phu nhân sải bước đi tới, trực tiếp kéo tay ta nhét vào chiếc bình rắn.
Cơn đau nhói lan khắp toàn thân, cảm giác ghê tởm khiến ta muốn nôn mửa.
“Ngươi đừng quên, ngay từ đầu ngươi chính là dược nô của ta. Không lẽ thực sự nghĩ rằng tướng quân sẽ yêu ngươi sao?”
Ta đỏ mắt, đau đớn đến rơi lệ: “Tướng quân, ta đau…”
“Ngươi có thể leo lên giường hắn, chẳng qua là vì gương mặt này của ngươi có bảy, tám phần giống ta.”
Bàn tay phu nhân chạm lên mặt ta, trong mắt bà ta tràn đầy khát khao.
“Đợi thêm một thời gian nữa, khi thân thể ngươi chịu được thử thuốc, gương mặt này, chính là của ta!”
Ta nhìn về phía tướng quân, hy vọng hắn sẽ cứu ta, nhưng chỉ thấy hắn ôm eo phu nhân, trong mắt tràn đầy thương tiếc dành cho bà ta.
“Phu nhân vì gương mặt này mà chịu đựng nhiều khổ sở. Sau này, dù ngươi không còn mặt mũi, vẫn có thể ở lại phủ tướng quân, ở bên ta.”
“Phù Doanh, ngươi là người hiểu chuyện nhất, phải không?”
Lời hắn nói đầy vẻ đạo mạo, nhưng đối với ta lại chẳng có chút áy náy nào, dễ dàng quyết định số phận ta như vậy.
Phu nhân tựa vào lòng hắn, đắc ý không che giấu. Bà ta ném một viên thuốc ra đất.
“Đây là thuốc giảm đau. Nếu không muốn đau đớn, hãy nuốt nó.”
“Nhưng ta muốn ngươi quỳ, bò tới mà nhặt nó lên.”
Giọng bà ta tràn đầy chế giễu, ánh mắt nhìn ta chẳng khác gì nhìn một con chó.
Tướng quân thoáng nhíu mày định nói gì đó, nhưng đã bị phu nhân nắm tay ngăn lại.
Cơn đau hành hạ toàn thân ta, tưởng chừng ngay giây sau sẽ khiến ta chết đi.
Hình ảnh muội muội hiện lên trong tâm trí, ta tự nhủ: Ta không thể chết, không thể chết ở đây.
Ta quỳ xuống, bò trên mặt đất, không chút do dự nhặt viên thuốc đầy bụi bẩn lên nuốt vào.
6
Lần tiếp theo tỉnh lại, tay ta đã được băng bó cẩn thận.
Hạ nhân mang tới trước mặt ta đủ loại vàng bạc, châu báu, bảo ta tùy ý chọn.
“Tiểu thư thật có phúc khí, đây đều là tướng quân ban thưởng, nói rằng chỉ cần tiểu thư thích là được.”
Phúc khí ư? Cái phúc khí này, nếu là ngươi, ngươi có muốn hay không?
Đến đêm, tướng quân tới gặp ta. Khuôn mặt hắn tràn đầy xuân sắc, rõ ràng phu nhân đã hầu hạ hắn rất tốt.
“Phù Doanh, hôm nay những lễ vật đưa tới, nàng có hài lòng không?”
Hắn hỏi ta bằng giọng dịu dàng, cứ như kẻ tận mắt chứng kiến ta bị làm nhục, ngầm đồng ý cho phu nhân đổi mặt, không phải là hắn.
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chén thuốc, để tâm trí mình lạc trong dòng suy nghĩ.
Vô tình nhìn vào gương, ta thấy bản thân giờ đây chẳng khác nào một mỹ nhân mang vẻ bệnh tật.
Tướng quân không giận, hắn khẽ động tay, kéo ta vào lòng.
“Sao nàng bệnh mà vẫn quyến rũ thế này?”
Hắn vừa nói vừa vùi đầu vào cổ ta, đôi tay bắt đầu không an phận.
“Gương mặt phu nhân từng bị hủy hoại trong trận hỏa hoạn lúc nhỏ. Một người yêu nhan sắc như nàng, vì gương mặt này đã chịu biết bao đau khổ.”
“Nàng ấy là một kẻ đáng thương, nàng sẽ hiểu cho nàng ấy, đúng không?”
Hơi thở hắn ngày càng hỗn loạn, tay hắn thành thục khiêu khích những nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể ta.
“Phù Doanh, dù sau này nàng không còn gương mặt này, ta vẫn sẽ thương nàng, yêu nàng.”
Ta nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy kinh tởm.
Suốt một tháng, ta liên tục phải thử thuốc. Hạ nhân nói rằng, những người thử thuốc trước đây đều không qua nổi ba ngày.
Còn ta, sống được lâu đến vậy, có lẽ chính là kẻ phù hợp nhất với phu nhân.
Ban ngày, ta bị độc trùng cắn xé, ban đêm lại bị ác thú quấy nhiễu.
Nhưng thật may, để lấy lòng phu nhân, tướng quân thường đưa nàng ra ngoài du ngoạn.
Ta tranh thủ cơ hội này âm thầm tìm kiếm chứng cứ.
Trong thư phòng tướng quân, ta phát hiện một xấp thư từ trao đổi với địch quốc.
Đến lúc này, ta mới hiểu, cái gọi là “chuyện bẩn thỉu” trong miệng phu nhân rốt cuộc là gì.
Sau nửa tháng bị vờn qua vờn lại, khi thời khắc đổi mặt sắp đến, tướng quân lại nhớ tới ta. Lần này hắn mang theo rất nhiều vàng bạc đến tìm.
“Thời gian qua bận rộn, không thể đến thăm nàng. Nhìn những thứ này, xem có hợp ý nàng chăng.”
Ta không còn dịu dàng dỗ dành như trước, chỉ nghẹn ngào hỏi hắn:
“ Thiếp có một điều muốn hỏi tướng quân. Trước kia, ngài nói yêu thương và thiếp có phải vì gương mặt thiếp giống phu nhân hay không?”
Hắn trầm mặc, không trả lời, sau đó lại bước lên ôm lấy eo ta.