3
Vừa nghe thấy giọng nói này, trong lòng tôi liền dâng lên cảm giác buồn nôn.
Kiếp trước, khi đã trưởng thành, Huy Huy từng bóp cổ tôi đòi tiền, đánh đập tôi, khiến một bà già như tôi thâm tím toàn thân.
Cái cảm giác bất lực không thể phản kháng đó, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ.
Nhưng bảo tôi xuống tay với một đứa trẻ mới mười hai tuổi, tôi cũng không làm được.
Huy Huy không đợi tôi trả lời, trong mắt nó dâng lên tia giận dữ, như một con bê con lao thẳng về phía giường tôi.
Tôi theo bản năng lùi về sau, nhưng nó lại đâm sầm vào thành giường, trán nhanh chóng sưng lên một cục u.
Chưa kịp phản ứng, Huy Huy đã bật khóc òa lên: “Mẹ! Đừng đánh con! Hu hu hu!”
Bên ngoài nghe thấy động tĩnh, im lặng một thoáng, sau đó Lục Mân kéo rèm bước vào, ôm lấy Huy Huy, giọng không vui:
“Em đánh nó làm gì?”
Tôi nhếch môi cười nhạt: “Vừa rồi tôi chưa đánh.”
Dứt lời, tôi giơ tay, cho nó một bạt tai.
“Chát!” Một tiếng vang lên giòn tan.
“Bây giờ thì có đánh rồi đấy.”
Mắt Lục Mân trợn trừng, có vẻ muốn mắng tôi nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
Huy Huy nhìn tôi với ánh mắt oán độc, như thể định lao vào cào cấu tôi.
Bên ngoài, hàng xóm vẫn đang đổ dầu vào lửa:
“Ôi chao, Lão Lục, anh đừng hung dữ quá! Dù sao Huy Huy cũng không phải con ruột của anh! Bị đánh vài cái thì có sao đâu? Trẻ con mà không nghe lời thì phải dạy dỗ chứ!”
Huy Huy khóc lớn hơn, Tiểu Lưu và Kiến Kiến đứng thu lu bên cạnh cửa, ánh mắt trông có vẻ đáng thương.
Nhưng tôi thấy rõ ràng sự căm ghét trong đáy mắt bọn chúng, mà mục tiêu chỉ nhắm vào tôi.
Tim tôi khẽ giật.
Kiếp trước, tôi không biết bọn trẻ bắt đầu biến chất từ khi nào, cũng không rõ vì sao chúng hận tôi đến thế.
Bây giờ tôi đã hiểu.
Tôi biết câu chuyện “Mạnh Mẫu ba lần chuyển nhà”, trẻ con là những sinh vật rất nhạy cảm với môi trường xung quanh.
Những lời gièm pha từ hàng xóm nghe mãi cũng sẽ ngấm vào đầu bọn chúng.
Lửa giận bốc lên trong lòng, tôi kéo theo thân thể sốt cao, bước ra ngoài, chỉ tay vào mặt người phụ nữ vừa lên tiếng:
“Chị nói vậy là có ý gì? Không ưa tôi và Lão Lục nhận nuôi bọn trẻ? Bọn trẻ vừa về nhà không lâu, tình cảm đang tốt đẹp lại bị chị dùng mồm miệng chia rẽ hết rồi!”
“Chị cảm thấy chúng tôi không nuôi nổi chúng, vậy thì chị nuôi đi!”
Huy Huy đang khóc bỗng nghẹn lại.
Cả ba đứa trẻ, cùng với Lục Mân, đều tròn mắt nhìn tôi.
Vì tôi chưa bao giờ nổi giận trước mặt bọn chúng.
Chết đi một lần, tôi đã hiểu ra, kẻ yếu luôn là đối tượng bị bắt nạt. Tôi không nên tỏ ra yếu thế với bất cứ ai, nếu không, bọn họ sẽ lấn tới không biết điểm dừng.
Sắc mặt người hàng xóm kia thay đổi, lẩm bẩm: “Ai rảnh mà nuôi chứ… Tốt bụng thì bị nói này nói nọ… Nếu cô quý trọng bọn trẻ như thế, vậy sao còn đánh chúng?”
Bà ta lại bồi thêm một câu chọc tức tôi: “Tôi thấy bọn trẻ thích Tô Hinh Hinh hơn cô nhiều đấy!”
Lần này, ngay cả Lục Mân cũng giận dữ, đứng chắn trước mặt tôi:
“Lộ Lộ đánh bọn trẻ cũng là vì muốn dạy dỗ chúng tốt hơn! Hồi đó chính Lộ Lộ đồng ý, tôi mới quyết định nhận nuôi chúng! Còn về Tô Hinh Hinh, dù cô ta có tốt với bọn trẻ thế nào thì cũng chỉ là người ngoài!”
Tôi kinh ngạc nhìn Lục Mân.
Vậy ra… Trong lòng anh ta vẫn luôn nghĩ như vậy sao?
Trái tim vốn nguội lạnh của tôi vừa mới ấm lên một chút, lại nhìn thấy ở góc xa, Tô Hinh Hinh xách một túi bột sữa, đôi mắt lén lút nhìn về phía Lục Mân.
Tôi bình tĩnh lại, nhắc nhở Lục Mân: “Thư ký của anh đến rồi kìa.”
Lục Mân nhíu mày nhìn qua, ba đứa trẻ lập tức chạy đến bên Tô Hinh Hinh, ngoan ngoãn gọi một tiếng “dì” ngọt lịm.
Tôi nhớ lại ánh mắt ác độc của Huy Huy khi hắt phân vào người tôi, cười lạnh hỏi Lục Mân: “Anh không qua xem sao?”
Lục Mân có vẻ khó xử, trừng mắt nhìn tôi: “Đừng làm loạn!”
Sau đó, anh ta gọi ba đứa trẻ quay lại, bảo chúng vào trong nhà.
Tô Hinh Hinh tiến đến, đưa hai hộp sữa bột cho Lục Mân, giọng ngọt lịm: “Lục đại ca…”
“Gọi Lục xưởng trưởng.”
Lục Mân đứng thẳng lưng, không hề có ý định nhận quà, thẳng thắn nói:
“Đồng chí Tô, tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi đã có vợ, xin cô giữ khoảng cách với tôi!”
Anh ta kéo tôi vào lòng, giọng trầm xuống: “Lần trước vì cô, Lộ Lộ giận dỗi tôi, khi đó tôi đã thề, cả đời này tôi sẽ không để cô ấy khóc vì bất kỳ ai nữa.”
Tim tôi run lên, cúi mắt xuống.
Bỏ qua việc Lục Mân quá tin tưởng ba đứa trẻ kia, thì anh ta thực sự rất tốt với tôi.
Tô Hinh Hinh đỏ mặt, rưng rưng nước mắt: “Không phải… Em chỉ nghe Huy Huy nói Lục đại ca sắp đến sinh nhật, nên muốn tặng anh một chút quà.”
“Không cần.”
Lục Mân dứt khoát từ chối: “Với lại, tôi là đàn ông, không thích tổ chức sinh nhật. Cô mau đi đi! Tôi sẽ viết thư giới thiệu để cô chuyển đến nhà máy khác, đừng đến đây nữa.”
Mặt Tô Hinh Hinh đỏ bừng, cắn môi đặt quà xuống rồi chạy đi, nước mắt rơi như mưa.
Ba đứa trẻ lập tức lao ra khỏi nhà, gào lên: “Dì Tô, đừng đi!”
Hàng xóm lại bắt đầu bàn tán: “Thấy chưa, ba đứa nhóc này rõ ràng thích Tô Hinh Hinh hơn!”
Lục Mân nghiêm mặt trừng họ một cái, mấy người liền im bặt, tản đi hết.
Anh ta quát bọn trẻ quay lại nhà, rồi chất vấn Huy Huy: “Cái vết thương trên đầu con là bị đánh hay tự đâm vào? Nói thật!”
Huy Huy run rẩy, không dám nói dối nữa:
“Không phải bị đánh, là con tự đập đầu vào giường, đau quá nên khóc thôi.”
Tôi quay đầu, cười nhạt.
Lục Mân vội vàng đến dỗ tôi: “Em còn đang ốm, đừng giận… Được rồi, anh sẽ dạy dỗ lại bọn trẻ, ngoan, em ngủ đi.”
Tôi không biết anh ta dạy dỗ bọn trẻ thế nào.
Chỉ biết hôm sau tỉnh dậy, ba đứa nhóc kia mặt mày nhăn nhó, nhưng vẫn cố tỏ ra ngoan ngoãn, xách bát cơm đến trước mặt tôi.
“Mẹ, ăn cơm đi.”
4
Tôi không thèm để ý đến bọn chúng, tự mình đứng dậy, bưng bát cơm lên ăn.
Cả ngày hôm đó, tôi không nói một lời nào với ba đứa trẻ.
Chủ yếu là vì tôi sợ, sợ mình không nhịn được cơn tức trong lòng, lại làm ra chuyện gì khiến chúng bị tổn thương.
Tôi không rõ Lục Mân đã nói gì với chúng, nhưng ba đứa trẻ này thấy tôi phớt lờ chúng, liền sốt ruột đến mức vã mồ hôi.
Chúng liên tục gọi tôi “mẹ”, cứ như thể thật sự hối lỗi vậy.
Nhưng tôi không tin.
Tiểu Lưu có tính nóng nảy nhất, tức đỏ cả mặt, nhân lúc tôi không để ý, liền bê cả bát cơm lên, định hắt thẳng vào đầu tôi.
Huy Huy nhanh tay đánh lên tay nó một cái: “Em làm gì vậy! Bố đã dặn không được chọc mẹ tức giận nữa!”
Tiểu Lưu hậm hực, lén lút cầm bát cơm ra ngoài.
Kiến Kiến thì nhìn ngang ngó dọc, cúi đầu lẩm bẩm: “Dì Tô vẫn tốt hơn. Dì ấy không bao giờ giận bọn con.”
Nói xong, nó cố ý nói lớn hơn: “Bọn con chỉ thích đùa thôi! Tại sao mẹ lại hẹp hòi thế? Chẳng bằng dì Tô một góc!”
Tôi nghe mà phát bực, trực tiếp đứng dậy, một tay xách Huy Huy, một tay xách Kiến Kiến, tống cả hai ra ngoài cửa.
Buổi tối, Lục Mân về nhà, nhìn thấy hai đứa nhóc co ro ở cửa, lập tức nổi giận.
t:r:u:y:e:n n@h!a b(ơ
“Dù gì cũng là trẻ con, em sao có thể đối xử với chúng như vậy? Nếu bị cảm lạnh thì sao?”
Lời này làm tôi nhói trong tim, tức giận quát lại:
“Tôi không chịu nổi chúng nữa thì không được sao?! Chúng nó chỉ mong dì Tô làm mẹ ruột, tôi làm gì sai chứ?!”
Lục Mân ngớ ra, giơ tay kéo tôi: “Em… Em làm sai còn to tiếng với anh? Ai chọc giận em vậy?”
Tôi hất tay anh ta ra, quyết định một lần nói cho rõ ràng.
“Cả ba đứa, lại đây!”
Trước mặt Lục Mân, ba đứa trẻ ngoan ngoãn đứng cúi đầu, trông rất biết điều.
Tôi khoanh tay, cười lạnh: “Sao thế? Cúi đầu làm gì? Ban ngày không phải rất hùng hổ sao? Không phải nói tôi chẳng bằng dì Tô à? Được thôi, bây giờ tôi cho các người cơ hội đấy! Hỏi bố các người đi, xem có muốn lấy dì Tô làm vợ không?”
Sắc mặt Lục Mân lập tức tối sầm, giận dữ nói: “Chỉ có mỗi chuyện này thôi mà em cũng giận dỗi đến mức này à?”
Anh ta vừa nói xong, Tiểu Lưu và Kiến Kiến đã nhao nhao tiếp lời:
“Đúng thế đúng thế!”
“Mẹ thật nhỏ nhen! Không bằng dì Tô đâu!”
Lục Mân cứng đờ, quay đầu nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt không thể tin nổi.
Huy Huy đã lớn hơn, hiểu chuyện hơn, liền kéo hai đứa em lại, nhắc nhỏ: “Đừng nói nữa!”
Kiến Kiến rất ngoan ngoãn im miệng.
Nhưng Tiểu Lưu lại chẳng hề sợ hãi, bướng bỉnh nói:
“Con cứ nói đấy! Bố! Bố ly hôn với mẹ đi! Con muốn dì Tô làm mẹ!”
Lục Mân hít sâu một hơi, trông như sắp ngất vì tức giận.
Anh ta hỏi: “Mẹ các con không tốt chỗ nào? Bà ấy ngược đãi các con sao? Hay đánh đập các con?”
Tôi cười nhạt, liếc nhìn Lục Mân.
Tiểu Lưu lắc đầu: “Không có! Chỉ là… mẹ không có văn hóa! Là con nhà quê! Dì Tô không giống thế, dì ấy từng đi du học nước ngoài, là… là hải quy! Rất thông minh và tài giỏi!”
Lục Mân trợn mắt há miệng.
Còn tôi, lòng đã nguội lạnh.
Hai kiếp tôi đều vì chúng mà vắt kiệt tâm tư, cuối cùng, chúng lại phủ nhận tất cả chỉ bằng một lý do nực cười như vậy.
Tôi nhắm mắt, giọng bình tĩnh hơn bao giờ hết:
t-r-u-y-e-n n_h_a b/o
“Lục Mân, chúng ta ly hôn đi. Hoặc là có tôi mà không có chúng, hoặc là có chúng mà không có tôi.”
Sau khi chết đi một lần, tôi mới hiểu sống quan trọng đến nhường nào.
Chỉ cần tránh xa ba đứa trẻ này, tôi mới có thể ngủ yên giấc.
Lục Mân hoàn hồn, mặt đanh lại, đuổi lũ trẻ ra ngoài, sau đó bịt miệng tôi, đè tôi xuống giường.
Hơi thở nóng bỏng của anh ta phả lên mặt tôi, ánh mắt sắc bén như chim ưng: “Đây là lần cuối cùng, Lộ Lộ. Đừng chọc anh tức giận nữa, nếu không…”
Tôi run lên, tưởng rằng anh ta định đánh tôi.
Nhưng Lục Mân lại cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi, nói:
“Nếu không, anh sẽ ra ngoài quỳ trên tấm ván giặt đồ suốt một ngày, làm em mất mặt đấy.”
Tôi: “…”
Anh ta lại ôm tôi chặt hơn, giọng trầm ấm: “Có gì mà phải làm ầm lên? Bọn trẻ vừa mới đến đây, còn chưa thân với em nên mới vậy. Sau này sống lâu với nhau rồi, chúng sẽ hiểu em tốt thế nào.”
Ánh mắt tôi dần ảm đạm.
Không đâu.
Tôi đã dùng cả một đời để chứng minh, dù tôi có làm gì đi nữa, thì trong lòng ba đứa trẻ này, tôi vẫn không bằng Tô Hinh Hinh.
Lục Mân không muốn chọn giữa tôi và bọn trẻ, dù tôi có làm ầm lên cũng vô ích.
Thấy ly hôn không thể xảy ra ngay lập tức, tôi liền nói với Lục Mân rằng tôi muốn ra ngoài kiếm tiền.
Những năm 80, cơ hội làm giàu đầy rẫy. Thay vì tốn thời gian vào ba đứa trẻ vong ân bội nghĩa này, tôi thà đi kiếm tiền còn hơn.
Lục Mân không đồng ý: “Nhà có anh kiếm tiền là đủ rồi. Xưởng kẹo bây giờ làm ăn rất tốt, sẽ không phá sản đâu. Em kiếm tiền làm gì? Đây là chuyện đàn ông lo.”
Tôi cười lạnh.
Kiếp trước, ai cũng nghĩ xưởng kẹo của Lục Mân sẽ không bao giờ phá sản.
Nhưng cuối cùng, nó lại là cái nhà máy đầu tiên sập tiệm.
Công nhân không được trả lương, Lục Mân phải đi làm công trường, thậm chí xuống mỏ than để kiếm tiền trả lương cho họ.
Kết quả, mỏ than bị sập.
Lục Mân chết trong đó, thi thể cũng không tìm được.
Kiếp này, tôi không chắc có thể thay đổi số phận hay không, nhưng tôi không muốn nhìn Lục Mân chết thảm như vậy nữa.
Tôi cương quyết đòi ra ngoài kiếm tiền, tranh cãi với Lục Mân suốt mấy ngày, cuối cùng anh ta chịu thua, đưa cho tôi một nghìn tệ tiền mặt, nói:
“Anh không muốn em ra ngoài vất vả. Nhưng anh thấy dạo này em buồn bã, có tâm sự cũng không chịu nói với anh. Em không muốn nói, thì ra ngoài đi dạo cũng được, cứ tiêu tiền thoải mái, đừng gò bó bản thân.”
Nói xong, anh ta lại hôn tôi một cái, cười rạng rỡ.
“Dù có chuyện gì, vẫn còn chồng em đây!”
Mắt tôi cay cay, tựa vào lòng anh ta, thầm nghĩ.
Tại sao kiếp trước, người chết lại là Lục Mân chứ?
Kiếp này, nếu anh ấy có thể sống tốt, thì tốt biết bao…