15
Chờ chưa bao lâu, ta đã thấy phụ thân bước ra từ đại điện, gương mặt đỏ bừng.
Ta nghi hoặc, khẽ gọi một tiếng:
“Phụ thân…?“
Ông nhìn ta, nét mặt khó tả, vừa như muốn cười, lại như muốn khóc.
Trong thần sắc còn có chút bấn loạn, trông không khác gì vừa bị đả kích đến mất hồn mất vía.
Còn chưa kịp hỏi gì thêm, đã có người từ trong điện đi ra.
“Tam tiểu thư Giang gia——“
Một thị nữ cúi mình hành lễ:
“Tôn Chủ mời tiểu thư vào điện.“
—
Ta chậm rãi bước vào.
Sau bình phong, một thân ảnh tĩnh lặng như núi.
Dưới ánh đèn mờ tỏ, không thể thấy rõ dung mạo.
Ta cúi mình hành lễ, trực tiếp vào thẳng vấn đề:
“Đa tạ Tôn Chủ ưu ái, chỉ là tiểu nữ đã có người trong lòng.“
Ma Tôn ngồi phía sau bình phong, thân hình vẫn bất động.
Bên cạnh, một thị vệ thân cận quát lớn:
“Giang Hoài, ngươi có biết đang đứng trước ai không?“
Ta cụp mắt, giọng điềm đạm:
“Tất nhiên ta biết.“
“Chỉ là ta nghĩ, dù là Tôn Chủ, cũng không thể cưỡng ép lòng người.“
Ta một lần nữa lặp lại.
“Ta đã có người trong lòng.“
Trong điện, bỗng chốc lặng như tờ.
Mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo ta.
Ai cũng nói Ma Tôn tính tình âm tình bất định, năm xưa trọng thương suýt mất mạng, lại có thể dựa vào một thân sát khí điên cuồng mà gắng gượng chống đỡ.
Ta nghĩ, hắn đã từng nhất mực chung tình với cố thê, chắc hẳn cũng hiểu rằng trên đời có những chuyện không thể cưỡng cầu.
Thế nên, hắn hẳn sẽ không ép ta.
—
Thời gian dường như kéo dài vô tận.
Rồi bỗng nhiên, bình phong chậm rãi dịch sang một bên.
Ánh đèn rực rỡ chiếu rọi, soi rõ gương mặt của Ma Tôn.
Ngay khoảnh khắc ta nhìn thấy đôi mắt kia—
Cả đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Trên tòa cao, người đó thản nhiên ngồi đó, gương mặt vẫn thanh lạnh như ngày đầu gặp gỡ.
Dung Kỳ nhẹ giọng mở miệng, từng chữ từng câu như đọng sương.
“A Phù.“
“Lời vừa rồi của nàng, lặp lại một lần nữa.“
16
Ta gần như bỏ chạy trong hoảng loạn.
Những mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu bỗng liên kết thành một chuỗi hoàn chỉnh.
Ma Tôn, dưỡng bệnh, thiếu chủ, mất thê tử…
Thì ra là vậy.
Hóa ra là vậy!
Thế nhưng, Dung Kỳ còn nhanh hơn ta một bước.
Chỉ bằng một cú nhón chân, hắn đã mở rộng đôi cánh, nhẹ nhàng lướt đến trước mặt ta.
Lúc này, ta mới thật sự nhìn rõ—
Người trước mắt, quá đỗi xa lạ.
Hắn khoác trên người trường bào huyền sắc, khí chất uy nghiêm mà lạnh lẽo.
Ta cắn chặt răng, tức giận đến run cả người.
“Dung Kỳ, ngươi lừa ta!“
Đôi cánh đen nhánh của hắn dang rộng, bao trọn lấy hai người.
Hắn chỉ hơi nhướng mày, vẫn giữ nụ cười ôn hòa:
“Là phu nhân lừa ta trước.“
Ta tức đến trừng mắt:
“Ít nhất ta không lừa ngươi về tên của ta!“
Giờ phút này, dù có bao nhiêu uất ức, ta cũng không muốn để bản thân rơi vào thế yếu.
Dung Kỳ nhìn ta, giọng bình thản:
“Ta cũng chưa từng lừa nàng.“
“Ta họ Huyền, đơn danh một chữ Tẫn.“
“Dung Kỳ là tên tự của ta.“
Ta lập tức nghẹn lời.
Huyền tộc khi sải cánh có thể che trời lấp đất.
Ta chưa từng thấy cảnh tượng này, cứ tưởng hắn chỉ là một con sơn tước bình thường.
“Phụ thân——“
Một giọng nói trẻ con vang lên từ ngoài điện.
Huyền Dung chạy về phía chúng ta, ôm chặt lấy chân Dung Kỳ, gấp gáp nói:
“Không thể tức giận!“
Bị tiếng gọi ấy kéo trở về thực tại, ta sững sờ.
“Con của ngươi…“
Dung Kỳ bế Huyền Dung lên, chậm rãi hỏi:
“Có thấy quen mắt không?“
Ta mãi không thốt nổi một câu hoàn chỉnh, chỉ lắp bắp:
“Nhưng ta… ta chưa từng sinh con…“
“Đương nhiên.“
Dung Kỳ thản nhiên nói:
“Ta đã ngày đêm canh giữ bên Linh Thụ, một mình nuôi dưỡng nó trưởng thành.“
“Phu nhân, nàng có biết không?“
Ta nhìn đứa trẻ đứng trước mặt mình, rốt cuộc cũng hiểu vì sao lần đầu gặp lại, lại cảm thấy quen mắt.
Một cơn xót xa nghẹn ngào bỗng dâng lên trong lòng.
Huyền Dung thấy mắt ta đỏ hoe, liền đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt.
Đứa bé này thông minh nhạy bén, đã mơ hồ đoán được thân phận của ta.
Nhưng có Dung Kỳ ở đây, nó không dám nói thẳng.
Mãi đến khi thấy Dung Kỳ không ngăn cản, nó mới khẽ khàng mở miệng—
Mang theo một tia mong đợi cẩn trọng.
“Người… là mẫu thân của con sao?“
17
Chỉ có phụ thân ta, trở về tức đến nín lặng suốt một ngày trời.
Cuối cùng, vẫn là Dung Kỳ đích thân đến tận cửa giải thích.
Sau khi hai người bước ra từ thư phòng, phụ thân ta lập tức thay đổi hẳn thái độ, vẻ mặt hớn hở, cười không ngậm miệng được.
Ta lại một lần nữa mặc lên giá y thêu kim tuyến ngân hoa, ngồi trên giường tân hôn.
Ngoài cửa, truyền đến tiếng trò chuyện.
“Dung Dung có thể ngủ chung với phụ thân và mẫu thân không?“
“Không được.“
Mẫu thân ta ôm bế nó ra ngoài, dịu giọng dỗ dành:
“Dung Dung ra ngoài chơi với các di di đi nào.“
Vài muội muội của ta cùng nhau vừa dỗ vừa kéo, cuối cùng cũng đưa được Huyền Dung rời đi.
—
Không bao lâu sau, tiếng bước chân từ xa dần đến gần.
Dừng lại ngay bên giường tân hôn.
Năm đó, ở tiểu viện ấy, ngoại trừ đêm đầu tiên, về sau Dung Kỳ chưa từng cùng ta chung giường.
Nhưng hôm nay, hôn lễ này là thực sự.
Mắt thấy từng hộp linh dược, tiên đơn được rước vào phòng, đều là sính lễ của nhà thông gia gửi tới.
Tấm màn đèn mỏng khẽ được vén lên, giọng nói trầm thấp của Dung Kỳ vang lên.
“Hôm nay, phu nhân vất vả rồi.“
Ta cứ tưởng hắn nói đến những nghi thức phức tạp ban ngày, đang định đáp lời, lại bỗng nhiên nhận ra—
Dung Kỳ một tay ôm lấy eo ta, khiến ta bất giác ngồi lên đùi hắn.
Khoảnh khắc ấy, ta như tỉnh khỏi cơn mộng.
Lúc này ta mới hiểu—
Câu nói kia của Dung Kỳ, không phải lời an ủi, mà là một lời tiên đoán trước.
Hắn ôm lấy eo ta, nghiêng đầu tựa vào vai, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười:
“A Phù, từ hôm nay trở đi, không thể hối hận.“
Thân thể hắn sớm đã điều dưỡng hoàn toàn, mà giờ đây, lại như lang hổ rình mồi.
Nhịn quá lâu, nay chạm đến ranh giới mất kiểm soát.
Một lớp mồ hôi mỏng dính trên lưng ta, ta không còn tâm trí suy nghĩ gì khác, chỉ có thể bấu chặt lấy tay hắn.
Rồi lật tay, mười ngón đan chặt vào nhau.
“Không hối hận…“
Dung Kỳ khẽ bật cười.
Hắn nghiêng mặt, cúi đầu hôn lên khóe môi ta.
Nụ hôn này, mang theo trầm luân, tựa như sóng biển dâng trào, dài đằng đẵng không hồi kết.
Cho đến khi hơi thở dần dồn dập, không biết là ai đã giật tung tấm màn gấm.
Ánh đèn bập bùng lay động, phản chiếu bóng hình mịt mờ trong đêm.
End