Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại NHẤT MỘNG PHONG HOA Chương 1 NHẤT MỘNG PHONG HOA

Chương 1 NHẤT MỘNG PHONG HOA

2:58 chiều – 14/02/2025

Năm ta một nghìn ba trăm tuổi, lần đầu hạ phàm.

Giả làm thôn nữ, ta ghé chợ rau, mua về một nam nô.

Lục Tiểu Hầu gia năm nào phong quang đắc ý, nay gãy một chân, hai tay treo cao, bộ dạn chật vật thê lương, mặc người qua lại tùy ý chọn lựa giữa chốn chợ búa dơ bẩn.

Ta thong thả móc ra ba mươi văn tiền, chuộc hắn về nhà.

1

Ta dùng một chiếc xe bò đưa Lục Thế An về nhà.

Suốt dọc đường, hắn không nói một lời, mái tóc dài rũ xuống che khuất dung nhan, toàn thân đẫm máu, bẩn thỉu không chịu nổi.

Ta múc nước, nhúng khăn, từng chút một lau sạch khuôn mặt hắn.

Dưới lớp bụi bẩn và vết thương, một gương mặt tuấn tú dần hiện ra.

Chàng trai trẻ đôi mắt khẽ khép, đáy mắt một mảnh tro tàn, không chút sinh khí.

Ta ngẩn người nhìn hắn.

Nhìn hồi lâu, sống mũi bỗng cay xè.

Một cơn nóng bỏng trào lên trong mắt, ta phải cố sức nhịn xuống.

Ta mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng trêu chọc:

“Lang quân thật tuấn tú, xem ra ba mươi văn tiền của ta bỏ ra cũng đáng lắm.”

Trước khi xuống núi, ta đã hỏi Thiên Cơ về số mệnh của Lục Thế An.

Hắn là đích tử của Hầu phủ, năm thiếu niên đã đăng khoa, một viên ngọc sáng chói giữa kinh thành.

Một thân phong hoa tuyệt thế, là giấc mộng của vô số nữ tử khuê các.

Thế đạo ngày nay cởi mở, có nữ tử to gan thổ lộ lòng mình:

“Nếu được Lục tiểu hầu gia liếc mắt một lần, nghìn vàng đổi lấy cũng không tiếc.”

Nhưng kẻ từng vô giá năm nào, giờ đây ta chỉ tốn ba mươi văn là mua được.

Đôi mắt đen của hắn khẽ động.

Cuối cùng, khi ta đưa tay cởi áo hắn, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức mới cất lên:

“Cô nương, chuyện này không hợp lễ.”

Ta vừa cười vừa nói, giọng điệu ngang ngược như hành động của mình:

“Ta mua ngươi, ngươi chính là nam nhân của ta. Nam nhân của mình, ta nhìn một chút thì làm sao?”

Ta thẳng tay lột y phục hắn.

Trước mắt là một lồng ngực chằng chịt bầm tím, thương tích dày đặc.

Thân thể hắn, không còn chỗ nào lành lặn.

Ta khẽ nhắm mắt, đè nén cảm xúc dâng trào,, lại đưa tay gỡ dây buộc quần hắn.

Người tưởng như đã chết bỗng chốc giãy giụa, thương thế rách toạc, máu đỏ lan ra, nhuộm bẩn cả bộ chăn đệm ta mới mua.

Ta đành thu tay, đổi sang cầm kéo, bắt đầu cắt từ ống quần trở lên.

Mùa xuân năm nay, Tống thừa tướng bỗng dâng tấu, tố cáo Lục hầu gia thông đồng với địch phản quốc, có chứng cứ là thư từ qua lại.

Thánh thượng giận dữ, chưa phân rõ thật giả đã hạ chỉ, tịch biên toàn bộ gia sản Lục phủ, nam làm nô, nữ làm kỹ.

Lục hầu gia đã ngoài năm mươi, cả đời thanh danh trong sạch, chẳng ngờ đến cuối cùng lại thân bại danh liệt. Ông để lại một bức huyết thư trên vách ngục rồi đập đầu tự vẫn.

Hầu phu nhân yếu đuối, nghe tin dữ, tâm như tro tàn, chỉ hai ngày sau cũng theo phu quân mà đi.

Một Hầu phủ to lớn như vậy, cuối cùng chỉ còn lại hai người—Lục Thế An và muội muội mới bảy tuổi.

Bọn người đến tịch biên gia sản vốn có thù oán với Lục Thế An. Chỉ vì tư thù cá nhân, chúng đánh gãy hai chân hắn.

Bị giam cầm, hành hạ suốt nhiều ngày, vết thương không được chữa trị, rốt cuộc biến hắn thành bộ dạng kinh khủng như bây giờ.

Nhìn ta im lặng chăm chú nhìn đôi chân tàn phế của mình, Lục Thế An khẽ nhắm mắt, giọng nói có chút khó chịu:
“Ta nay đã là kẻ phế nhân, thực không đáng giá ba mươi văn.”

Nếu ta thực sự là một cô nông nữ, bỏ ba mươi văn mua về một kẻ tàn phế, đúng là lỗ nặng rồi.

Nhưng ta vốn không phải.

 

2

Ta lau sạch thân thể Lục Thế An, bôi thuốc cho hắn.

Còn chưa kịp thu dọn, ngoài cửa đã có người tìm đến.

Chính là kẻ vì tư thù mà đánh gãy đôi chân hắn – Tống Thành.

Tống Thành nhướng mày, từ trên xuống dưới dò xét ta:

“Là ngươi mua Lục Thế An?”

Ta cúi đầu, cung kính đáp:

“Dạ phải.”

Hắn khẽ cười khẩy, đưa tay đẩy ta qua một bên, nghênh ngang bước vào trong.

“Gan cũng không nhỏ nhỉ.”

Vừa bước vào phòng, Tống Thành liền tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế duy nhất bên giường, tiện tay vén hờ vạt áo của Lục Thế An.

“Tiểu nương tử quả thực hào phóng, còn nhọc lòng thoa dược cho phế vật này. Đúng là đem bạc ném xuống sông, chẳng thấy xót ruột hay sao?”

Ánh mắt hắn lướt qua làn da trắng nõn của Lục Thế An, đáy mắt thoáng động.

“Huynh muội các ngươi sinh ra đúng thật mỹ lệ. Ta nhớ rõ, Minh Hinh nha đầu kia, bên dưới lớp y phục cũng một thân bạch ngọc, trơn mượt tựa lụa là…”

“Bốp!”

Tống Thành không đề phòng, bị Lục Thế An tung quyền đánh thẳng vào mặt, cả người lẫn ghế đều ngã xuống đất.

Nhưng so với hắn, Lục Thế An lại càng chật vật hơn.

Một quyền vừa rồi đã dùng hết sức lực, lúc này hắn chỉ có thể thở dốc bên mép giường, trong mắt tràn đầy tơ máu, sắc đỏ thẫm như thấm đẫm huyết.

“Cầm thú…”

Tống Thành lau khóe miệng, cười cợt đứng dậy, vươn tay nắm lấy tóc Lục Thế An, ép hắn ngẩng đầu lên.

“Lục tiểu hầu gia, quả thực chẳng có chút tiến bộ nào. Trước đây ngươi đánh ta một trận, giờ mấy khớp xương trên người ta vẫn còn nhức đây này.”

Năm ngoái, vào hội đèn nguyên tiêu, Tống Thành vô tình gặp Lục Minh Hinh – muội muội của Lục Thế An – trốn khỏi phủ.

Tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, dung nhan thanh tú, đôi mắt non mềm.

Hắn uống rượu vào, lửa nóng bốc lên, cũng không quản nàng là viên minh châu của Lục Hầu, liền đè nàng trong con hẻm nhỏ, muốn làm điều cầm thú.

Chỉ vừa mới kéo lỏng vạt áo của nàng, Lục Thế An đã tìm tới.

Nhìn thấy muội muội y phục xộc xệch, trên khuôn mặt non nớt in hằn hai dấu tát đỏ bầm, trong đầu Lục Thế An chỉ vang lên một tiếng ong ong.

Tống Thành suýt nữa bị hắn đánh chết ngay lúc đó.

Nếu không phải có quý phi là cô ruột cầu tình, e rằng chức thế tử của hắn đã bị tước đi từ lâu.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tống Thành lập tức sinh hận ý.

“Người này, ta mua.”

Hắn vung tay ném cho ta một thỏi bạc, rồi thô bạo nắm lấy tóc Lục Thế An, kéo hắn ra khỏi giường, nửa thân người bị lôi xềnh xệch trên đất.

Bộ dáng này, rõ ràng là muốn cứ thế mà kéo lê hắn về phủ.

Hắn muốn nghiền nát tôn nghiêm của Lục Thế An, giẫm đạp cả người lẫn linh hồn.

Áo trung y trắng tinh ta vừa thay cho Lục Thế An rơi xuống đất, vấy bẩn đầy dơ nhớp.

Bóng tối nơi góc phòng trùng trùng, lòng ta bỗng nhiên dâng lên một cỗ bực bội.

Ta áp chế cơn nóng bừng trong huyết mạch, vươn tay chế trụ cổ tay Tống Thành.

Hắn nhíu mày:

“Sao, ngươi thấy bạc ít?”

Ta nhìn về phía Lục Thế An, chậm rãi hỏi:

“Lang quân, ngươi là kẻ đọc sách, hẳn phải rõ hơn ta… Câu ‘cứu nhân chi ân, vô dĩ vi báo’, tiếp theo là gì?”

Lời vừa dứt, tay ta cũng dồn lực.

Tống Thành kêu thảm một tiếng.

Hắn ôm lấy cánh tay mềm nhũn, đau đớn quỳ sụp xuống đất, trên trán túa ra tầng tầng mồ hôi lạnh.

Ta lấy ra một bình độc dược, đổ thẳng vào miệng hắn, thản nhiên cảm thán:

“Sống bao năm qua, chưa từng giết người. Hôm nay, đành nhọc ngươi tự mình đi chết vậy.”

Tống Thành hoảng sợ trợn to mắt, nhưng dẫu giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi tay ta.

Hắn cứ thế chết đi, không kịp nhắm mắt.

Ta khẽ niệm một câu Phật hiệu.

Yêu quái giết người là phạm giới, nhưng kẻ này, đáng tội chết.

Hôm nay lại tích thêm công đức rồi.

Ta quay đầu nhìn Lục Thế An, nhẹ nhàng mà uy hiếp:

“Lang quân, câu tiếp theo là gì?”

Hắn sững sờ nhìn ta, hồi lâu, bỗng nhiên đáp một câu chẳng hề liên quan:

“Cô nương… trên người cô… mọc cỏ rồi.”

Ta giật mình ngoảnh lại.

Chỉ thấy mấy sợi dây leo nghịch ngợm đang vươn ra trên bờ vai ta, lay động trái phải, không biết đang muốn câu dẫn ai.

Ta vội vàng ấn chặt chúng xuống, cười gượng:

“Lang quân nhìn nhầm rồi.”