Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại GIẤC MỘNG AN NIỆM Chương 3 GIẤC MỘNG AN NIỆM

Chương 3 GIẤC MỘNG AN NIỆM

8:18 chiều – 25/11/2024

Ta nhìn gương mặt đầy râu của Lê Cẩn, chậm rãi nở nụ cười, đưa cổ mình lên trước một chút. Cảm giác ấm nóng truyền đến trên da, ta nói: 

“Lê Cẩn, nếu ngươi dám chết, ta cũng sẽ chết trước mặt ngươi. Ngươi quên mẫu phi của ngươi rồi sao? Nương nương ôn nhu như nước, trước khi chết đã bảo ngươi phải sống thật tốt. Ta không muốn sống sót mà phải gánh lấy mạng của ngươi, cũng không muốn ngươi vì ta mà trả giá bằng sinh mạng.” 

Ta cố kìm tiếng khóc, nói: 

“Lê Cẩn, ta chỉ cần ngươi nói một câu, ngươi có thật lòng yêu ta không?”

“A Niệm, từ đầu đến cuối ta chỉ yêu mình nàng. Từ lần đầu gặp nàng trên con phố dài, ta đã yêu nàng.”

Ta bật cười. 

Vì lần gặp nhau trên phố dài là chuyện của kiếp trước. 

Ta vừa định lao mình vào lưỡi dao của hoàng đế, bên má trái bỗng đau nhói.

Máu ấm nóng văng lên mặt ta, ta quay đầu nhìn, thấy một mũi tên xuyên qua đầu hoàng đế.

Chưa kịp phản ứng, ta đã bị Lê Cẩn ôm chặt vào lòng. Ta vừa đấm đá lung tung trên người hắn, vừa hét:

“Sao ngươi đến muộn thế này? Ngươi bị ngốc hả, sao có thể dùng mạng mình đổi lấy mạng ta?”

Lê Cẩn nắm lấy tay ta: 

“Là ta sai, là ta sai. Ta không ngờ hoàng đế lại đi Giang Nam bắt nàng.”

“Chính là lỗi của ngươi! Nếu không phải biểu muội ngươi nói với hoàng đế rằng ta là người quan trọng nhất của ngươi, hắn đã không bắt ta!” 

Ta khóc lóc thảm thiết, Lê Cẩn nhẹ nhàng vỗ lưng ta:

“Nàng ta nói cũng không sai. Nàng đúng là người quan trọng nhất đối với ta.”

Ta tiếp tục gào lên: 

“Ta ghét nhất cái gì mà biểu ca, biểu muội!”

“Không có biểu muội nào cả, chỉ có nàng. A Niệm, từ đầu đến cuối chỉ có nàng. Kiếp trước khi ta trở về phủ, chỉ nhìn thấy thi thể lạnh giá của nàng. Ta đã tìm một đạo sĩ, dùng mạng mình để đổi lấy cơ hội làm lại từ đầu. Ta thề, dù là bao năm, dù là kiếp trước hay kiếp này, ta đều sẽ bên cạnh nàng.”

Ta nghe mà chưa kịp hoàn hồn, ngơ ngác hỏi: 

“Tại sao?”

“A Niệm, một lời đã định, ngàn núi chẳng ngăn. Ta đã hứa sẽ luôn bên cạnh nành, ta nói được làm được.”

Ta bật khóc nức nở, tiếng khóc càng lớn: 

“Ngươi ngốc quá, trên đời này làm gì có chuyện đáng để ngươi đổi mạng chứ!”

“Nàng đáng giá, A Niệm. Nàng luôn đáng giá.”

———————

Ta nằm trên ghế xích đu dưới mái hiên, nhắm mắt lắng nghe tiếng mưa rơi. 

Kể từ ngày biến loạn trong cung, Lê Cẩn đưa ta về nhà, ta chỉ quanh quẩn trong viện, không muốn nhúc nhích. Lê Cẩn cách vài ngày lại tới, ta cách vài ngày lại lắc đầu từ chối.

Trốn tránh tuy đáng xấu hổ, nhưng rất hữu ích.

Phụ thân lê từng bước chân, đá vào ghế xích đu của ta một cái.

“An Niệm, Vinh Vương lại tới cầu thân rồi.” 

Phụ thân đẩy ta một cái: 

“Không đúng, bây giờ là Nhiếp Chính Vương rồi.”

Lê Cẩn không chịu đăng cơ xưng đế, mà tìm con trai bảy tuổi của tiên hoàng lên làm hoàng đế, còn hắn làm Nhiếp Chính Vương.

“An Niệm, đây đã là lần thứ hai mươi sáu hắn đến cầu thân con rồi đấy.”

Ta mở mắt nhìn phụ thân: 

“Đừng lo, phụ thân, hắn dù có làm hoàng đế cũng không thể cưỡng ép cưới gả được đâu.”

Phụ thân ôm đầu:

“Con gái, con nói xem, Nhiếp Chính Vương liệu có nổi giận mà xử lý cả nhà chúng ta luôn không?”

Ta nhắm mắt lại, tiếp tục nghỉ ngơi: 

“Phụ thân yên tâm, nếu có xử lý, cũng là xử lý người trước.”

Phụ thân tức giận đá thêm một cái vào ghế xích đu của ta: 

“Được lắm, An Niệm, con vô tình thì đừng trách ta bất nghĩa!”

Ta nhắm mắt, lười để ý đến người phụ thân tính trẻ con này.

….

Ngủ no nê, ta mở mắt ra, không biết từ lúc nào, Lê Cẩn đã kéo một cái ghế xích đu khác đến, ngồi cạnh ta nhìn chằm chằm.

“Ngươi vào đây bằng cách nào?”

Lê Cẩn ôm Nếp, nhẹ nhàng vuốt ve: 

“Phụ thân nàng nói từ nay ta có thể tự do ra vào nhà nàng, để chúng ta từ từ bồi dưỡng tình cảm.”

Ta bật dậy, chống nạnh: 

“Phụ thân ruột à, người cũng thật giỏi a, chờ ta ở đây cơ đấy!” 

Nhưng vừa đứng dậy quá nhanh, đầu ta choáng váng, lại phải yếu ớt ngồi bệt về ghế xích đu.

Lê Cẩn đưa ta một ly trà: 

“An Niệm, hiện giờ mọi chuyện đã ổn định, nàng còn sợ điều gì nữa?”

Ta nhận lấy ly trà, lắc đầu: “Ta cũng không biết.”

Lê Cẩn dựa vào ghế xích đu, cùng ta lắng nghe tiếng mưa, một lúc lâu mới lên tiếng: 

“Không sao, bản vương thân thể cường tráng, có thừa thời gian để chờ nàng.”

Quả nhiên Lê Cẩn nói được làm được. 

Từ ngày đó, ngày nào xong triều sớm, hắn cũng đến viện của ta, còn mang cả tấu chương đến đây.

Ta chán chường nhìn hắn phê duyệt tấu chương, suy nghĩ một lúc: 

“Ngươi đưa ta ra ngoài chơi đi.”

Lê Cẩn nhướng mày, ngạc nhiên nhìn ta: 

“Hôm nay có hứng thú sao?”

Ta gật đầu: 

“Hôm qua ngươi mang về món anh đào chiên ở Đăng Doanh Lâu ngon quá, ta còn muốn ăn nữa.”

Lê Cẩn đặt bút xuống: 

“Đi thôi.”

Ta ngẩn người: 

“Đi ngay bây giờ sao?”

Lê Cẩn gật đầu: 

“Chẳng lẽ phải đợi nàng tắm rửa xông hương xong mới đi?”

Lê Cẩn dẫn ta ngồi vào nhã gian của Đăng Doanh Lâu, như đã quen thuộc lối đi. Ta nghe tiểu nhị đọc tên các món, liên tiếp gọi mấy món muốn ăn. Nhưng chưa kịp gọi xong, một giọng nói quen thuộc vang lên, đẩy cửa bước vào.

“A Cẩn ca ca.”

Ta trừng mắt với Lê Cẩn một cái thật to, tiếp tục gọi món.

Lê Cẩn nhìn Trần Lịch đứng bên cạnh bàn, lạnh giọng:

“Xem lại cách nói chuyện đi. Nếu chưa học được cách nói chuyện tử tế, thì lại bị cấm túc nửa năm nữa. Học được thì ra ngoài, không thì nghĩ cũng đừng nghĩ đến.”

Trần Lịch không tình nguyện gọi một tiếng: 

“Vương gia.”

Lê Cẩn “ừm” một tiếng, mặt không cảm xúc rót trà cho ta: 

“Không có việc gì thì ra ngoài.”

Trần Lịch trừng mắt nhìn ta, cười khẩy một tiếng: 

“Quả nhiên là do đồ hồ ly tinh như ngươi quyến rũ đến mức vương gia từ bỏ cả ngôi vị hoàng đế.”

“Trần Lịch!” 

Lê Cẩn quát lên một tiếng.

Ta nghiêng đầu nhìn Trần Lịch, nói: 

“Hắn có làm hoàng đế hay không là chuyện của hắn. Cũng giống như việc hắn ngồi đây ăn cùng ta, cũng là việc của hắn. Ngươi muốn hắn cưới ngươi? Vậy ngươi hỏi Lê Cẩn xem, hắn có muốn không?”

Ta đẩy ly trà về phía Lê Cẩn, hắn lại rót thêm một ly cho ta.

“Một số giấc mơ mơ giữa ban ngày, nên tỉnh lại được rồi đấy.” 

Ta uống cạn ly trà, mỉm cười nhìn Trần Lịch.

“Trần Lịch, nếu còn nói chuyện không biết chừng mực như vậy, thì quay về Trần phủ của ngươi đi.” 

Lê Cẩn trầm giọng: 

“Hôn ước với nhà Lữ ở Tây Bắc của ngươi sắp đến ngày rồi, về nhà chuẩn bị đi.”

Trần Lịch bị người của Lê Cẩn kéo ra khỏi nhã gian, trên đường không ngừng mắng chửi.

Lê Cẩn nhìn ta: 

“An Niệm, Trần Lịch là đích nữ nhà họ Trần, cũng là cháu của mẫu phi ta, ta không có cách nào.”

Ta ngắt lời hắn: 

“Gả xa đến Tây Bắc còn khó chịu hơn cả giết nàng ta. Hơn nữa, chuyện cũ đã qua rồi.”

Trong lòng ta trào lên những ý nghĩ xấu xa, chờ xem nàng ta có sống nổi để đến được Tây Bắc không.

Lê Cẩn nhìn ta rất lâu, rồi đột nhiên nở nụ cười. Đôi mắt hắn sáng trong, giữa chân mày tràn đầy vẻ vui sướng.

Khi từ Đăng Doanh Lâu trở về, từ đầu ngõ ta đã thấy phụ thân đang đi đi lại lại ở góc hẻm.

Ta nhảy nhót chạy tới bên phụ thân, lớn tiếng hỏi: 

“Phụ thân, người đang đợi con sao?”

Phụ thân nhìn thấy ta, nắm lấy tay ta, ấp úng: 

“A Niệm à, phụ thân có lỗi với con.”

Ta? 

Đây là chuyện gì?

Phụ thân nhắm mắt lại, như thể quyết tâm lắm: 

“Mẫu thân con đã trở về rồi. Chuyện giữa con và Nhiếp Chính Vương, phụ thân đã kể hết cho bà ấy.”

Cứng đờ, cả người ta cứng đờ. Cảm giác quen thuộc lại ùa về. Ta quay đầu, kéo tay Lê Cẩn định rời khỏi nhà lánh mặt vài ngày.

Ý tưởng thì hay, thực tế lại phũ phàng. 

Vừa mới bước đi, giọng nói sang sảng của mẫu thân đã vang lên: 

“An Tiểu Niệm, còn không mau lăn ra đây cho ta!”

Ta nhìn Lê Cẩn, ánh mắt như viết rõ “Cứu ta, cứu ta với.”

Lê Cẩn bật cười, gõ nhẹ lên trán ta một cái, nắm tay ta quay trở vào.

“Thưa bá mẫu, con là Lê Cẩn.” 

Lê Cẩn cúi người hành lễ như một vãn bối trước mẫu thân ta.

Mẫu thân nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá Lê Cẩn một hồi: 

“Được, ngươi xứng với An Niệm nhà ta sáu phần rưỡi, cũng tạm chấp nhận.”

Ta? 

Mẫu thân ruột thịt của ta ơi!!!

Mẫu thân mạnh tay vỗ vào trán ta một cái: 

“Giờ chuyện hai đứa các ngươi ầm ĩ khắp nơi. Nghe nói ngươi đã cầu hôn An Niệm đến hai mươi sáu lần rồi?”

Lê Cẩn lắc đầu: 

“Hai mươi bảy lần rồi.”

Ta nhìn mẫu thân, cười hiền lành vô hại: 

“Ba ngày trước lại cầu hôn một lần, nhưng con không đồng ý.”

Mẫu thân lại vỗ vào trán ta thêm một cái: 

“Chọn ngày lành tháng tốt, làm đám cưới đi. Ngươi yên tâm, dù có phải trói, ta cũng trói An Niệm gả cho ngươi.”

“Bá mẫu, ngày kia là ngày tốt để dạm ngõ.”

Mẫu thân tính toán một chút: 

“Được, ngày mười sáu tháng sáu, ngày đẹp đấy.”

Hả? 

Ta ngơ ngác nhìn phụ thân, thấy ông cười tươi như hoa, còn nhìn mẫu thân đầy vẻ đắc ý. 

Đây là bị phụ mẫu ta gói gọn đem bán rồi sao?

Lê Cẩn sớm đã chuẩn bị mọi nghi thức đại hôn, ngay cả hỷ phục cũng đã chuẩn bị cho ta. Ta chỉ việc đóng vai một vật phẩm may mắn, chờ ngày xuất giá.

Nhưng làm vật phẩm may mắn cũng rất mệt nha? 

Ta chống đầu, nhìn Lê Cẩn cầm cây cân vàng tỉ mỉ đo đạc từng chút. Hắn mặc hỷ bào đỏ rực, trông chói mắt vô cùng, khóe môi ngu ngốc cong lên.

Bà mối cười hát: 

“Cộng lao nhi thực, hợp cẩn nhi chỉ, hợp thể đồng tôn ti.”

Hai má ta nóng bừng, vỗ vỗ Lê Cẩn, nhắc hắn hoàn hồn. Lê Cẩn mỉm cười, nâng chén thực hiện đủ lễ.

Uống rượu xong, Lê Cẩn phải ra tiền viện tiếp khách. Một phòng toàn nữ quyến, e ngại thân phận Nhiếp Chính Vương, không ai dám trêu đùa ta, chỉ toàn nói lời chúc phúc. 

Ta nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Trần Lịch đâu. Sau khi nhận diện mọi người xong, dần dần tất cả cũng giải tán.

Ta sai Kiểu Lục chuẩn bị một bát canh giải rượu cho Lê Cẩn, nhưng khi hắn bước vào phòng, người lại đứng vững như cây cột.

Ta tò mò ngửi ngửi: 

“Chàng không uống rượu à?”

Lê Cẩn nhéo má ta, đưa tay rút cây trâm cài trên đầu ta: 

“Ta muốn nhớ rõ hôm nay, sợ uống rượu lại làm lỡ việc.”

Tóc ta như thác nước đổ, xõa dài xuống.

Lê Cẩn bế ta đặt lên giường, từ trán ta hôn xuống từng chút. Đôi tay hắn lướt qua mọi nơi, như thể đang châm thêm lửa.