Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TIỂU PHU NHÂN HOÁ RA LÀ NAM NHÂN Chương 3 TIỂU PHU NHÂN HOÁ RA LÀ NAM NHÂN

Chương 3 TIỂU PHU NHÂN HOÁ RA LÀ NAM NHÂN

9:41 chiều – 16/02/2025

Những ngày sau đó, ta vẫn quen thói né tránh tiểu phu nhân.

Nhưng rồi, vào một ngày nọ, khi tình cờ chạm mặt—người tránh đi trước lại là nàng.

Không hiểu sao, ta lại cảm thấy có chút khó chịu.

Trở về phòng, ta phát hiện Nhị Nha vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ta.

Ta chớp mắt, đưa tay sờ mặt:
“Sao thế?”

Nàng nheo mắt, nghiêng đầu hỏi:
Dạo này ngươi có chuyện gì mà không vui à?

Ta lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Ta đâu có không vui.”

Nhị Nha bật cười, khoanh tay nhìn ta:
Ngươi cái miệng nhỏ kia bĩu ra đủ để treo một bình dầu rồi, còn dám nói không vui?

Ta lập tức xì hơi như quả bóng xẹp, hai vai rũ xuống.

Đúng vậy, ta không vui.

Nhưng ta lại không biết mình đang không vui vì điều gì.

Là vì tiểu phu nhân không để ý đến ta sao?

Là vì tiểu phu nhân không để ý đến ta, khiến ta cảm thấy khó chịu nên mới không vui sao?

Ta không biết.

Chỉ biết rằng, trong lòng ta có một cảm giác rất kỳ lạ, rất khó chịu.

Đêm đó, ta trằn trọc không ngủ được, đành đi dạo quanh khu giả sơn trong viện.

Bỗng nhiên—

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên.

Ta ngẩng đầu nhìn lên—

Là tiểu phu nhân.

Trong lòng hoảng loạn, ta theo bản năng xoay người định chạy.

Nhưng chính khoảnh khắc ta xoay người chạy trốn ấy, đại họa đã ập đến.

“Bịch!”

Một tiếng rơi nước vang lên.

Ta vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng đen nhanh chóng biến mất sau giả sơn.

Còn tiểu phu nhân—đã bị kẻ mặc hắc y đánh ngất, đẩy xuống hồ.

Ta muốn nhảy xuống cứu nàng.

Nhưng ta không biết bơi.

Ta muốn gọi người đến cứu, nhưng vừa mở miệng, liền bị ai đó bịt kín.

Khi ta vùng vẫy thoát ra, trên mặt hồ đã không còn bóng dáng của tiểu phu nhân.

Ta hoảng loạn hét lên:

“CÓ AI KHÔNG? CỨU MẠNG! MAU CỨU TIỂU PHU NHÂN!”

Mọi người nghe tiếng chạy đến, ta run rẩy chỉ tay xuống hồ:

“Cứu… cứu tiểu phu nhân!”

Mấy nha hoàn biết bơi lập tức nhảy xuống nước.

Từng giây từng phút trôi qua.

Tim ta như ngừng đập.

Hô hấp ngừng trệ.

Đầu óc trống rỗng.

Cho đến khi—

Tiểu phu nhân được kéo lên bờ.

Cả người ta đột nhiên mềm nhũn, ngã quỵ xuống.

Tiểu Cúc và Nhị Nha nói gì đó bên tai, nhưng ta không nghe rõ.

Ý thức dần trở nên mơ hồ.

Lần nữa tỉnh lại, ta đã nằm trong phòng.

Ta vội vàng bật dậy, cuống quýt hỏi:

“Tiểu phu nhân đâu rồi?”

Nhị Nha và Tiểu Cúc nhanh chóng đè ta nằm lại giường.

Nhị Nha trấn an:
“Tiểu phu nhân không sao, chỉ là…”

Ta sốt ruột hỏi:
“Chỉ là cái gì?”

Nhị Nha có vẻ khó nói, liếc nhìn Tiểu Cúc.

Tiểu Cúc thở dài:
“Lão phu nhân nói tiểu phu nhân bị thương là do ngươi thất trách, nên đã cách chức ngươi, điều xuống phòng giặt y phục.

Ta sững người một chút, rồi lập tức thở phào nhẹ nhõm:
Chỉ cần tiểu phu nhân không sao là tốt rồi.

09

Những ngày ở phòng giặt y phục của ta vô cùng khó chịu.

Mọi người trong viện đều thì thầm sau lưng, nói ta là tai họa, suýt chút nữa hại chết tiểu phu nhân.

“Nếu không phải vậy, sao tiểu phu nhân tỉnh lại mà không hề mở miệng cầu xin cho ngươi?”

Nghe tin tiểu phu nhân đã tỉnh lại, ta lập tức vui mừng.

Nhưng chưa kịp mừng lâu, ta đã không còn vui nổi nữa.

Nếu không phải vì ta trốn tránh nàng, thì nàng đâu có bị hắc y nhân đánh ngất, đẩy xuống hồ!

Ta cố nặn ra một nụ cười, nhưng chỉ cười nổi một cách cay đắng:
“Đúng vậy, nếu không phải vì ta, tiểu phu nhân đã không rơi xuống nước.”

“Bộp!”

Ai đó hất cả chậu nước bẩn vào người ta.

Tai họa như ngươi còn mặt mũi cười sao?

Nếu không phải tiểu phu nhân mệnh lớn, ngươi có chết trăm lần cũng không đủ đền mạng!

Ý nghĩ ta đã suýt hại chết nàng khiến ta toàn thân tê dại.

Lỗ tai ong ong, trái tim nặng tựa ngàn cân, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

Đúng lúc đó—

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Nam Tinh không phải tai họa.”

giọng của tiểu phu nhân?

Ta vội quay đầu lại, quả nhiên—là nàng.

Nàng lặp lại, giọng nói kiên định hơn:
Hôm đó ta bị hắc y nhân đánh ngất, đẩy xuống hồ, nếu không phải Nam Tinh hô hoán gọi người, ta đã chết rồi.

Mọi người còn muốn phản bác:
“Nhưng mà—”

“Không có nhưng nhị gì hết!”—Nàng đột nhiên quát lạnh.

Lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không ai hiểu rõ hơn ta.

Từ nay về sau, ta không muốn nghe bất cứ ai nói điều gì không hay về Nam Tinh nữa.

Kẻ nào vi phạm—bán thẳng cho nha môn lo chuyện buôn người!

Mọi người lập tức im lặng.

Không biết vì bị mọi người khinh rẻ hay vì tự trách bản thân với tiểu phu nhân, nước mắt ta cứ thế tuôn rơi không thể ngăn lại.

Tiểu phu nhân lấy ra một chiếc khăn tay, giống hệt như lần đầu chúng ta gặp nhau, nhẹ nhàng giúp ta lau nước mắt.

Nàng khẽ nói với ta rằng, thời gian qua, nàng đã âm thầm điều tra về hắc y nhân.

Kết quả, hắn là một tên ăn mày có chút võ công trong người.

Nguyên do lại vô cùng hoang đường.

Không lâu trước đây, tiểu phu nhân đi chùa cầu phúc.

Dọc đường, nàng bắt gặp vài tên ăn mày đang quỳ gối xin ăn, thấy họ đáng thương liền ban phát đồ ăn.

Nhưng đúng lúc đó, tên ăn mày kia lại đang trốn trong bóng tối, nên không được chia phần.

Hắn liền cho rằng tiểu phu nhân cố ý phân biệt đối xử, mang lòng thù hận, chờ cơ hội trả thù.

Sau khi bị bắt, hắn thành khẩn thú nhận toàn bộ sự việc.

Thế nhưng, sợ bị giải lên quan phủ, hắn đã cắn lưỡi tự sát.

Tiểu phu nhân nhẹ nhàng nhìn ta, trong mắt mang theo tia áy náy:
Ngươi có trách ta không? Vì ta đã không cầu xin lão phu nhân tha cho ngươi.

Ta lắc đầu:
Không trách.

Lão phu nhân vốn cố chấp, bảo thủ, bà đã nhận định là ta thất trách thì dù tiểu phu nhân có cầu xin thế nào cũng vô dụng.

Nếu tiểu phu nhân mở miệng xin cho ta, chỉ sợ lão phu nhân sẽ càng tức giận hơn nữa.

Thoạt nhìn, tiểu phu nhân dường như không cầu tình cho ta.

Nhưng thực chất, nàng đang bảo vệ ta.

Trên đường trở về, nàng khẽ nhíu mày, trông có vẻ trầm tư.

Ta lo lắng hỏi:
Tiểu phu nhân làm sao vậy?

Nàng giật mình bừng tỉnh, nhẹ lắc đầu:
Không có gì, chúng ta về thôi.

Sau đó, nàng bỗng nhiên hỏi ta:
Nam Tinh, dạo gần đây ngươi vì sao lại tránh ta?

Trong đầu ta lập tức vang lên một hồi chuông cảnh tỉnh—

Tiểu phu nhân… là nam nhân!

Ta nhất thời không biết phải đối mặt thế nào.

Tiểu phu nhân bước lên một bước, giơ tay định xoa đầu ta.

Ta theo bản năng lùi lại một bước, tránh khỏi tay nàng.

Giọng ta có chút cứng nhắc:
Nô tỳ còn có việc phải làm.

Nói xong, ta xoay người bỏ đi, không dám quay đầu lại.

Nói xong, ta quay người bỏ đi.

Trốn trong một góc khuất, ta lặng lẽ nhìn về phía tiểu phu nhân.

Bàn tay hắn vẫn lơ lửng giữa không trung, sắc mặt tràn đầy cô đơn.

10

Rất lâu sau đó, ta không gặp lại tiểu phu nhân.

Ta tưởng rằng, hắn thực sự đã ghét bỏ ta.

Nhưng mãi đến khi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa tiểu công tử và lão phu nhân—

Ta hoảng sợ đến ngây người.

“Mẫu thân, hãy để Nguyệt nhi ở lại trong phủ đi, để con chăm sóc nàng.”

“Không được, ta không đồng ý! Minh nhi, đó là thiên hoa, sẽ mất mạng đó!”

Thiên hoa?

Tiểu phu nhân mắc bệnh thiên hoa?!

Năm xưa, cha mẹ ta cũng vì thiên hoa mà mất.

Hơi thở ta nghẹn lại.

Trái tim như bị sét đánh trúng, đầu óc ta quay cuồng.

Trước mắt tối sầm, ta ngã khuỵu xuống đất.

Lão phu nhân giọng kiên quyết:

“Được rồi, cứ theo ý ta mà làm. Phái vài nha hoàn theo nàng đến trang viện cũ ở vùng quê, chờ khỏi bệnh rồi quay về.”

“Mẫu thân…”

Lão phu nhân ngắt lời:
Đủ rồi, Minh nhi, đừng nói nữa.

Tiểu công tử hít sâu một hơi, giọng đầy kiên định:
“Mẫu thân, Nguyệt nhi là thê tử của con. Con không thể để nàng một mình đối mặt với chuyện này.”

“Nhưng con cũng không thể vì nàng mà khiến toàn bộ Giang phủ đặt vào nguy hiểm!”

Tiểu công tử trầm mặc trong chốc lát, sau đó nói chắc nịch:
“Vậy thì để con đi cùng Nguyệt nhi.”

Lão phu nhân còn chưa kịp phản ứng—

Ta đã lao vào phòng, quỳ mạnh xuống đất.

“Lão phu nhân, xin hãy để nô tỳ theo hầu hạ tiểu phu nhân!”

Lão phu nhân và tiểu công tử đồng loạt quay đầu nhìn ta, vẻ mặt kinh ngạc đến khó tin.

Tiểu công tử không hề giấu giếm, trực tiếp nói:
“Nam Tinh, tiểu phu nhân mắc bệnh thiên hoa.”

Thiên hoa có thể lấy mạng người.
Nói không sợ… là nói dối.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tiểu phu nhân có thể sẽ chết, trái tim ta quặn thắt đến mức không thở nổi.

Hơn nữa, nếu thân phận thật sự của nàng bị phát hiện, hậu quả sẽ ra sao—ta không dám tưởng tượng.

Ta cố nặn ra một nụ cười, giọng kiên định:
“Không sao, nô tỳ không sợ.
Xin lão phu nhân và tiểu công tử cho phép nô tỳ được đi theo chăm sóc tiểu phu nhân.”

Sau một hồi cân nhắc, tiểu công tử rốt cuộc cũng gật đầu:
“Được, vậy để Nam Tinh theo cùng đi.”

Trước lúc lên đường, tiểu công tử dặn dò không ngừng:
“Nhất định phải cẩn thận, bằng mọi giá phải bình an trở về.”

Ta kiên quyết gật đầu:
“Xin tiểu công tử yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ đưa tiểu phu nhân bình an quay về.”

Tiểu công tử thoáng do dự, như thể còn điều gì muốn nói, nhưng cuối cùng lại nén lại.

Ta nhíu mày hỏi:
“Tiểu công tử, có điều gì muốn dặn dò nô tỳ sao?”

Hắn lắc đầu, giọng khẽ đi:
“Không có gì, các ngươi đi đi.”

Cứ thế, ta và tiểu phu nhân cùng nhau rời khỏi phủ, hướng về trang viên cũ của Giang gia.

Ta nhớ mẫu thân ta từng nói: “Xung động là ma quỷ.”

Câu này quả thực không sai chút nào.

Suốt dọc đường, tiểu phu nhân vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.

Nàng không ngừng lẩm bẩm những điều gì đó.

Ta cố lắng nghe, nhưng dù thế nào cũng không thể nghe rõ.

hìn sắc mặt tái nhợt của hắn, chân mày nhíu chặt, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, có lẽ hắn đang đau đớn vô cùng.

Ta nhất thời luống cuống tay chân, không biết phải làm gì.

11

Bỗng nhiên, ta nhớ lại lúc nhỏ, mỗi khi ta sốt cao khó chịu, mẫu thân sẽ ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng và hát ru.

Nhưng ta không thể ôm tiểu phu nhân.

Chỉ có thể quỳ bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay hắn, khe khẽ cất giọng hát những bài đồng dao mà mẫu thân ta từng hát.

Thỏ con ngoan ngoan, mở cửa ra nào, mở cửa ra nào, ta muốn vào nhà…

Hồ lô huynh đệ, một dây mọc bảy quả, gió táp mưa sa cũng không sợ…

Một dòng sông lớn, sóng nước mênh mang, gió đưa hương lúa thơm ngát đôi bờ, nhà ta ở ngay bến sông…

Dần dần, chân mày tiểu phu nhân giãn ra, hơi thở trở nên đều đặn, cuối cùng thiếp đi trong giấc ngủ sâu.

Đến được trang viên cũ thì đã là giữa đêm khuya.

Tên xa phu hoảng hốt nhảy xuống xe, bịt kín mũi miệng, thúc giục ta:

“Mau đưa tiểu phu nhân xuống, nhanh lên!”

Ta cắn răng, cẩn thận bế tiểu phu nhân xuống xe.

Vừa đặt chân xuống đất, xa phu lập tức vung roi giục ngựa chạy thẳng, không dám quay đầu lại.

Cái cách hắn hốt hoảng bỏ chạy, chẳng khác gì phía sau có thứ gì đáng sợ đuổi theo.

Mà cũng đúng.

Thiên hoa rất đáng sợ.

Có thể lấy mạng người.

Nhưng ta nhận ra mình không thấy sợ hãi.

Bởi vì, có thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Là mất đi.

Giống như ta đã mất đi cha mẹ.

Mà bây giờ, ta không muốn mất đi tiểu phu nhân.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ một gian phòng cho tiểu phu nhân, ta lập tức lao vào bếp nấu thuốc.

Đêm đó, ta không dám rời đi.

Sợ hắn xảy ra chuyện, ta liền gục xuống bên giường, không rời nửa bước.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta liền bắt gặp ánh nhìn chăm chú của tiểu phu nhân.

Ta khẽ giật mình, lập tức vui mừng gọi:
Tiểu phu nhân, người tỉnh rồi!

Hắn giơ tay xoa đầu ta, giọng nói khàn khàn:
Vất vả cho ngươi rồi.

Ta lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
Không vất vả, chăm sóc tiểu phu nhân là bổn phận của nô tỳ.

Hắn cúi xuống nhìn bộ y phục trên người mình, thấp giọng thì thầm:
Ta sớm nên nghĩ ra.

Ta khó hiểu:
Nghĩ ra cái gì?

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm:
Ngươi đã sớm biết ta là nam nhân, đúng không?

Ta chậm rãi gật đầu.
Phải.

Hắn cười nhạt, trong mắt có chút bất đắc dĩ:
Vậy nên, ngươi vì phát hiện thân phận thật của ta, không biết phải đối mặt thế nào, nên mới trốn tránh ta?

Phải.

Hắn nhẹ nhàng cười, giọng nói như có ý trêu chọc:
Vậy ngươi phát hiện từ khi nào?

Ta lúng túng, cười gượng gạo:
Chuyện đó… chuyện đó…

Thấy ta ấp a ấp úng, hắn hơi cau mày, chậm rãi nói:
Hôm đó khi ta tắm rửa, ta cứ có cảm giác có người đang lén nhìn.
Ta còn tưởng đó chỉ là ảo giác… Không lẽ… chính là ngươi?

???

Sao ta có thể thừa nhận được chuyện này chứ!

Ta vội vàng xua tay phủ nhận, điên cuồng lắc đầu:
Không phải nô tỳ! Không thể là nô tỳ! Nô tỳ đâu có biến thái đến mức đó, đúng không!

Nói xong, chột dạ cúi gằm mặt xuống.

Không những nhìn trộm, mà còn nhìn thấy thứ không nên thấy.

Không thể ở lại đây thêm giây nào nữa!

Ta vội vàng bật dậy, tìm bừa một cái cớ:
Nô tỳ… nô tỳ đi dọn dẹp những phòng khác!

Sau nguyên một ngày cật lực làm việc, ta cuối cùng cũng đã quét dọn sạch sẽ cả tòa trang viên.

12

Sau bữa tối.

Ta cẩn thận sắc một bát thuốc, sau đó bưng đến trước mặt hắn.

Tiểu phu nhân, uống thuốc đi.

“Ngươi đã biết ta là nam nhân rồi, gọi ta là tiểu phu nhân chẳng lẽ không thấy kỳ quặc sao?”

Hắn nhận lấy bát thuốc, ngón tay vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay ta.

Ta giật mình, vội vàng rụt tay lại.

Kỳ quặc chứ.

Nhưng thì sao chứ?

Dù thế nào, hắn vẫn là tiểu phu nhân của ta.

Hắn lại nói:
“Sau này đừng gọi ta là tiểu phu nhân nữa.”

Ta mờ mịt hỏi:
“Vậy nô tỳ nên gọi người là gì?”

Hắn khẽ cười, ánh mắt ôn hòa:
“Gọi ta là Dung Khởi đi.”

Dung Khởi?

Tên này… sao nghe quen quá?

Ta vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn không thể nhớ ra đã nghe ở đâu.

Những ngày sau đó, Dung Khởi dần dần khỏe lại.

Một hôm, ta đang giặt quần áo bẩn, hắn bỗng đến gần, định giúp ta.

Ta vội cản lại, không cho.

Thế là hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ đơn giản ngồi xuống bên cạnh ta.

Ta do dự một lát, sau đó hỏi:
“Ngươi và tiểu công tử làm sao quen biết?”

Hắn liếc ta một cái, ánh mắt sâu thẳm:
“Ngươi muốn hỏi là… liệu Giang Minh có biết thân phận của ta đúng không?”

Tri kỷ là đây!

Không đúng, phải là—hiểu ta nhất, chỉ có Dung Khởi.

Ta quả thật muốn hỏi điều đó.

Chẳng qua chỉ là… ta nghĩ hỏi thẳng quá thì không hay, nên muốn vòng vo một chút.

Không ngờ… hắn lại nhìn thấu suy nghĩ của ta ngay lập tức.

Ta cười cười, lúng túng gãi đầu:
“Thật thông minh!”

Dung Khởi gật đầu, thản nhiên nói:
“Giang Minh vẫn luôn biết.”

Ta kinh ngạc đến trợn tròn mắt:
“Vậy nghĩa là… ngươi và tiểu công tử là đoạn tụ?”
“Vì lưu luyến không nỡ chia lìa, nên mới nghĩ ra kế sách này?”