13
Gần đến năm mới, vốn là ngày đoàn viên sum vầy, vậy mà huynh trưởng lại cấp tốc đưa cả nhà ta rời khỏi kinh thành, quay về Xuân Thủy thôn trong đêm.
Hoàng vị chưa ổn, Đại tướng quân Lưu Lợi Thông dã tâm bừng bừng, mưu đồ thao túng tân đế, tự phong làm Nhiếp Chính Vương.
Kinh thành vẫn chưa yên ổn, lại một lần nữa gió thổi mây vần, huynh trưởng phải nhân lúc mọi chuyện chưa bùng phát mà bảo toàn gia đình.
Ta níu lấy cửa sổ xe, thấp giọng hỏi huynh trưởng:
“Văn Đình Dạ hắn…”
Huynh trưởng cắt ngang lời ta:
“Diệu Phong, giờ đây ngay cả Văn gia cũng thân bất do kỷ. Ta không biết Đình Dạ đã hứa với muội điều gì, nhưng mọi thứ đều chưa có hồi kết. Huynh chỉ mong muội bình an.”
Năm thứ nhất về quê, ta ngày đêm ngóng trông tin tức từ kinh thành.
Người ta đồn rằng Đại tướng quân Lưu Lợi Thông nắm quyền khuynh đảo triều đình, là cánh tay trái đắc lực nhất của tân đế.
Năm thứ hai, Vinh Thân Vương Văn Đình Dạ dần hồi phục.
Trong kinh bắt đầu lan truyền tin tức hắn sắp thành hôn với ái nữ của Lưu tướng quân.
Ta bắt đầu hoài nghi lời hắn từng nói ngày ấy có phải chỉ là do ta tự huyễn hoặc hay không.
Bởi từ lúc rời kinh đến nay, ta chưa từng nhận được một phong thư hay lời nhắn nào từ hắn.
Cuối cùng, ta cũng xuôi lòng, gật đầu để mẫu thân tìm cho ta một mối hôn sự.
Sang năm mới, ta sẽ tròn hai mươi mốt.
Những bà mối trước kia từng nườm nượp đến cửa, nay cũng thưa dần.
Người ta nói rằng ta mắt cao hơn đầu, nên mới để lỡ tuổi xuân.
Mẫu thân cẩn trọng chọn lựa, cuối cùng vừa ý con trai nhà tú tài trên trấn.
“Chàng trai ấy tuổi trẻ đã đỗ kỳ thi hương, sau này thi đậu cử nhân, lại có huynh trưởng con nâng đỡ, tương lai cả nhà ta ở kinh thành sẽ không lo thiếu vinh hoa phú quý.”
“Diệu Phong, quên Văn Đình Dạ đi. Những bậc quyền quý ấy, sao có thể nhớ đến những kẻ nhỏ bé như chúng ta?”
Hai nhà xem mệnh hợp tuổi, nhà tú tài hẹn sau Tết sẽ sang nhà làm lễ nạp thái.
Tháng Mười Một cùng năm, kinh thành rung chuyển bởi một đại sự.
Dũng Nghị Hầu Lưu Lợi Thông ám sát thái tử, mưu đồ tạo phản, bị bắn chết ngay tại chỗ.
Toàn bộ gia tộc Lưu thị bị bắt vào thiên lao, chờ đến mùa xuân năm sau sẽ bị xử trảm.
Lúc ta nghe được tin này, áo cưới đã may xong, ta ra ngoài hít thở một chút.
Bỗng cơn gió quét qua tán táo già ngoài sân, lá rơi xào xạc, cây cối rung chuyển mấy lượt.
Đột nhiên, một bóng người từ trên cây nhảy xuống, đáp thẳng vào sân nhà ta.
Ta lặng lẽ lần tay tìm cán cuốc dựa vào bức tường, nhưng khi nhìn rõ dung mạo kẻ trước mặt, cả người chấn động, cảm giác đầu óc quay cuồng.
Ta phải nhìn đi nhìn lại mấy lần mới dám tin rằng đó thực sự là Văn Đình Dạ.
14
Suốt hai năm qua, ta đã tưởng tượng vô số lần rằng nếu gặp lại hắn, liệu ta sẽ khóc lóc oán trách hay phẫn nộ mà mắng hắn bạc tình.
Nhưng thời gian đã bào mòn tất cả cảm xúc của ta.
Lần nữa đối diện với hắn, ta vậy mà có thể bình tĩnh hỏi:
“Sao không gõ cửa?”
Sắc mặt Văn Đình Dạ ẩn trong bóng tối, mơ hồ khó đoán, giọng nói lại mang theo chút chột dạ:
“Ta nghĩ nếu ta gõ cửa, nàng sẽ không cho ta vào.”
Hắn đúng là có chút tự hiểu lấy mình.
Ta rút then cài cửa, mở ra như hắn mong muốn:
“Ra ngoài.”
Hắn ngoan ngoãn bước ra ngoài, cúi đầu, bộ dáng vô cùng đáng thương.
Thấy ta thực sự định đóng cửa, hắn vội vàng giữ lấy mép cửa, gấp gáp nói:
“Ta có thể giải thích!”
Ta dừng tay, thản nhiên nói:
“Được, ngươi giải thích đi. Ta cho ngươi một cơ hội.”
Hắn chậm rãi kể lại mọi chuyện, ta mới hiểu rõ chân tướng.
Ngay từ đầu, Lưu Lợi Thông đã ôm dã tâm xưng Nhiếp Chính Vương, hắn đưa Lưu Ninh Lê vào cung là để nàng ta làm hoàng hậu, từ đó càng dễ dàng nắm quyền.
Văn Đình Dạ sớm đã giả bệnh, sau khi hồi kinh còn cố ý dùng dược làm cơ thể yếu nhược.
Lưu Lợi Thông căn bản không quan tâm hắn có thực sự bệnh hay không, một mặt bức ép hắn cưới Lưu Ninh Lê, một mặt ra tay ám sát thái tử.
Sau khi huynh trưởng đưa ta rời khỏi kinh thành, Văn Đình Dạ đã nhiều lần nhờ người gửi thư, nhưng tất cả đều bị chặn trước khi ra khỏi kinh thành.
Hắn nhận ra nếu cứ tiếp tục, sớm muộn gì Lưu Lợi Thông cũng sẽ xuống tay giết cả gia đình ta, liền dứt khoát không gửi thư nữa.
Tân đế sớm đã có đề phòng, chỉ chờ Lưu Lợi Thông buông lỏng cảnh giác.
Hắn giả bệnh không thể lên triều, thái tử giám quốc cố ý phạm lỗi liên tiếp, khiến Lưu Lợi Thông tin chắc cơ hội đã đến, sắp chạm tay vào quyền lực tối cao.
Không ngờ, ngay giữa sát cục do hắn dày công bày bố, hắn lại trở thành con cá mắc lưới, bị thái tử và Văn Đình Dạ bắn chết ngay tại chỗ.
Từ đó, thiên hạ thái bình, biển yên sóng lặng.
Vừa dứt loạn, Văn Đình Dạ lập tức rời kinh, ngày đêm chạy về Xuân Thủy thôn chỉ để gặp ta sớm hơn một chút.
Nghe xong tất cả, lòng ta không khỏi dao động.
Ta khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Ngươi giải thích rất hay.”
Văn Đình Dạ khẽ cười, định nhấc chân bước vào trong:
“Vậy thì chúng ta…”
Ta đưa tay đặt lên ngực hắn, chặn hắn lại:
“Ta hiểu nỗi khổ của ngươi, nhưng ngươi đến muộn rồi. Ta sắp thành thân rồi.”
Sắc mặt Văn Đình Dạ từ đỏ chuyển xanh, rồi lại tối sầm.
Gân xanh trên trán hắn giật giật, giơ tay run rẩy chỉ vào ta, tức đến nỗi không nói nổi thành lời:
“Nàng… nàng dám… lại lần nữa bội tình bạc nghĩa?!”
Ta thản nhiên nhún vai:
“Ngươi muốn nói sao cũng được.”
Mặt hắn đỏ bừng đến mức có thể thấy rõ ngay cả trong đêm tối, ta thậm chí hoài nghi hắn có thể thổ huyết bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, hắn cười giận dữ, liên tục nói ba chữ “Được lắm! Được lắm! Được lắm!”
Ta gật đầu:
“Ngươi thấy tốt là được. Đêm đã khuya, vương gia, mời về cho.”
Ta đưa tay đóng cửa, nhưng hắn lại giơ tay giữ chặt.
Ta không hiểu hắn định làm gì.
Hắn không nói một lời, bước lên một bước, cúi người thấp xuống, khoảng cách giữa hai ta chỉ còn một tấc.
Ta thậm chí có thể cảm nhận hơi thở lạnh lẽo của hắn phả lên da mặt.
“Vậy thì ta sẽ ở lại, cùng tân phu của nàng hầu hạ nàng.”
Hắn nghiến răng nhấn mạnh hai chữ “hầu hạ”.
Ta kinh ngạc đến mức suýt nghẹn lời, lắp bắp hỏi:
“Ngươi… ngươi nói gì?”
Hắn học theo ta, thản nhiên nhún vai:
“Trước đây nàng đã hứa gả cho ta. Đương nhiên là ta làm chính, hắn làm thứ, hai chúng ta cùng chung một thê.”
15
Cả đêm ta trằn trọc không sao chợp mắt, sáng hôm sau thức dậy với hai quầng thâm to tướng dưới mắt.
Ta đứng trước bếp nấu cơm, Văn Đình Dạ ngồi nhóm lửa.
Không nhịn nổi nữa, ta đè thấp giọng hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì.
Hắn cười tủm tỉm, thong thả nói:
“Chẳng phải đang chờ uống trà sao?”
Thiếp thất vào cửa, trước tiên phải dâng trà kính chính thất.
Hắn rõ ràng là cố ý phá hỏng hôn sự của ta.
Ta ném phắt cái xẻng đảo rau xuống, nhẫn nại khuyên nhủ:
“Ta biết ngươi có nỗi khổ, nhưng chúng ta không có duyên phận. Ta thật sự sắp thành thân rồi, nếu ngươi đến muộn hai tháng, ta đã xuất giá rồi, hà tất phải làm vậy?”
Văn Đình Dạ châm lửa, ánh mắt thâm trầm dõi theo đốm than trong lò.
“Hồi ấy, phụ mẫu ta vừa bị lưu đày, ta từ một công tử được người người tâng bốc biến thành chuột chạy chui rúc.”
“Khi ta đến Xuân Thủy thôn, ta chẳng biết làm gì, cảm thấy bản thân không khác gì phế vật. Mỗi ngày ta đều nghĩ hay là cứ nhảy xuống sông, chết quách cho xong.”
“Nhưng nàng nói với ta, chỉ khi còn sống mới có hy vọng. Nàng đã cứu ta.”
“Ngày ấy, huyện lệnh tiểu thư đánh sưng cả mặt nàng, vậy mà nàng vẫn chắn trước mặt ta. Khi ấy ta đã tự nhủ, nhất định phải cưới nàng, cả đời không để ai bắt nạt nàng nữa.”
“Bây giờ ai muốn cưới nàng, trừ phi bước qua xác ta.”
16
Ta ngồi xổm bên bờ sông, bực bội ném đá xuống nước.
Dòng sông mùa đông chảy lững lờ, ném đá xuống mà chẳng nghe tiếng động.
Ngay cả con sông này cũng bắt nạt ta.
Ta căm tức quét sạch đám sỏi bên cạnh xuống nước.
Bỗng có người ngồi xuống bên cạnh, chắn bớt cơn gió lạnh.
Ta quay đầu, quả nhiên là Văn Đình Dạ.
Hắn liếc ta, hỏi:
“Ngồi đi, nàng cứ ngồi xổm vậy không tê chân sao?”
Câu này sao nghe quen thế?
Ta ngẫm nghĩ một lát, rồi đáp lại:
“Ta không thích ngồi.”
Lời này khiến Văn Đình Dạ bật cười.
Hắn chẳng thèm quan tâm ta phản đối, nắm chặt lấy tay ta.
Bàn tay hắn ấm áp, lòng bàn tay chai sần, cọ vào da thịt ta có chút thô ráp.
Trong cơn gió lạnh, ta lấy làm lạ vì hắn nắm tay ta rất lâu mà không nói gì.
Ngẩng đầu lên, ta lập tức bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của hắn.
Ánh mắt ấy chứa đựng yêu thương nồng đậm, xen lẫn cả xót xa và ân hận.
Nước mắt ta không tự chủ được mà tuôn rơi, giống như những đêm từng âm thầm khóc, chẳng thể ngừng lại.
Văn Đình Dạ cuống quýt giúp ta lau nước mắt, sờ tới sờ lui trên người cũng không tìm thấy khăn, đành phải dùng ống tay áo lau bừa.
Hắn khàn giọng, nghẹn ngào nói lời xin lỗi:
“Để nàng đợi lâu như vậy, là ta không tốt. Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Ta càng khóc to hơn, cả nước mắt lẫn nước mũi đều dính đầy áo hắn.
Hai người ôm nhau khóc một trận, cuối cùng đều ngồi thẫn thờ bên bờ sông với đôi mắt sưng đỏ.
Văn Đình Dạ nhích lại gần, cười lấy lòng, đặt tay lên đầu gối ta, nói nhỏ:
“Diệu Diệu, theo ta về kinh thành thành thân đi. Huynh trưởng nàng rất nhớ nàng.”
Ta lập tức hất tay hắn ra, tiếng động giòn vang đến giật mình.
“Không phải ngươi muốn ở lại cùng thị tẩm với tân lang của ta sao?”
Vết bầm trên mặt ta suốt bảy tám ngày mới tan hết.
Nhìn thấy Văn Đình Dạ mặt mày cau có, ta không nhịn được bật cười.
Hắn thấy ta cười, cũng cười theo, sau đó dang tay ôm chặt lấy ta.
Hắn thì thầm bên tai, lặp đi lặp lại một câu:
“Ta sẽ không bao giờ để nàng khóc nữa.”