Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại DUYÊN TRỜI ĐỊNH Chương 1 DUYÊN TRỜI ĐỊNH

Chương 1 DUYÊN TRỜI ĐỊNH

3:22 chiều – 15/12/2024

Đêm xuất giá, ta lâm trọng bệnh, một trận bạo bệnh khiến ký ức hoàn toàn tan biến.

Phu quân nói, ta vốn là tiểu thư môn hộ, xuất thân từ thư hương thế gia..

Ta hoảng hốt,  âm thầm giấu đi hồ lô rượu, ném bỏ hết xúc xắc.

Chẳng ngờ, có kẻ tới cửa, chỉ vào ta cao giọng tố cáo nói : “Nàng là giả!”

 Hóa ra ta vốn chẳng phải chính chủ!  Lòng ta vui sướng lập tức thu dọn hành trang, chuẩn bị rời đi.

Tạ ơn trời đất ! ta sớm đã không chịu nổi cái lồng giam này!

Nhưng phu quân lại cản đường.

Chàng mỉm cười ôn nhu nói: “Giả mạo phu nhân của ta, ắt phải chịu trọng tội.”

“Ngươi và ta, ân ái phu thê, làm sao có thể là giả mạo đúng không, phu nhân”?

Lời này rõ ràng là nhắc nhở, dám đào tẩu, chính là tự đi tìm đường chết.

Ta buồn rầu lòng thầm than “ mệnh ta thực còn đắng hơn cả trái khổ qua mà >:>”

1

Người đời đều ngưỡng mộ ta được gả cho Thủ Phụ đương triều, nhưng lòng ta lại chỉ mong mọc cánh bay xa.

Giấy hòa ly viết hết lần này đến lần khác, đều bị ta lặng lẽ thiêu hủy.

Thôi Triệu xuất thân cao quý, dung mạo như ngọc, là đấng phu quân lý tưởng, nhưng điều đó có nghĩa lý gì!

Nỗi khổ trong lòng ta, ai có thể hay biết?

Ngày gả vào cửa, ta lâm bệnh nặng, tỉnh lại về sau cái gì cũng không nhớ rõ.

Vốn dĩ mất trí nhớ cũng chẳng có gì là tai hại.

Thôi gia có tiền có thế, thượng có lão ma ma quản sự, hạ có tiểu nha hoàn hầu hạ.

Ta mỗi ngày ôm hồ lô rượu nhấm nháp, chơi ném xúc xắc cùng những nha hoàn xinh đẹp, ngày tháng trôi qua vô cùng thảnh thơi.

Nhưng Thôi Triệu lại nói: “Phu nhân, nàng vốn xuất thân thư hương môn đệ, tri thư đạt lễ, dịu dàng chu đáo. Nàng nên nghe lời thái y, sống theo thói quen trước kia, như vậy mới nhanh chóng hồi phục ký ức.”

Thói quen trước kia của ta là gì?

Nghe lời Thôi Triệu nói, ta chỉ cảm thấy mắt tối sầm.

Canh ba đi ngủ, canh năm thức dậy, sống còn khổ hơn gà.

Hằng ngày đọc sách, luyện chữ, vẽ tranh, thêu thùa.

Còn phải quản sổ sách, xử lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà, bận đến mức đầu óc quay cuồng.

Ta ép mình ngồi trong thư phòng đọc sách, nhưng đọc càng nhiều, mắt càng díp lại.

Khi nước miếng đã dính lên trang sách, ánh mắt Thôi Triệu nhìn ta tựa như muốn lấy mạng người.

Chàng nhẫn nại nói: “Phu nhân, hay là bắt đầu luyện chữ trước, nghe nói nàng ngày xưa yêu thích nhất là tập viết thư pháp và soạn thảo thư.

“Thư pháp, thảo thư ? Là sách làm từ cỏ sao?” Ta ngây ngốc nhìn chàng, “Tập như thế nào, lấy cỏ đuôi chó chấm mực mà viết sao?”

Rất nhanh, ta liền nhận ra mình đã lỡ lời.

Trên khuôn mặt thanh nhã của Thôi Triệu hiện lên một sự trầm mặc kỳ dị.

Chàng rất nhanh đã cười, nói: “Không sao cả, phu nhân nhất định sẽ nhớ lại.”

2

Ta mãi không thể hồi phục ký ức, làm Thủ Phụ phu nhân mà lòng đầy thấp thỏm.

Ta ưu sầu, bức bối khôn nguôi.

Nhân lúc Thôi Triệu xuất môn làm việc, ta ngày ngày trèo tường ra ngoài, hưởng thụ tự do.

Ta lang thang đến tận canh ba mới hồi phủ.

Vừa bước vào phòng, liền cảm nhận bầu không khí lạnh trong không gian.

Tim ta khẽ giật thót.

Quả nhiên, Thôi Triệu đã hồi phủ.

Chàng thắp sáng ngọn đèn, ngồi bên cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm nhìn ta chăm chú.

Ta lau đi dấu son trên mặt, rồi ném xúc xắc trong tay vào góc tường.

“Phu quân, chàng đã về rồi, sao lại không thắp đèn?” Ta vừa bước tới, vừa bịa chuyện bằng

 giọng yếu ớt, “Hôm nay thiếp ra ngoài kiểm tra cửa hàng hồi môn, nên về muộn một chút.”

Thôi Triệu liếc nhìn bộ y phục nam nhân trên người ta, nhàn nhạt nói: “Đêm nay ta đến Yên

 Chi Lâu làm việc, trông thấy một nam nhân trông rất giống phu nhân. Hắn ôm kỹ nữ, kể lể 

khổ sở. Trong lời nói, hắn bảo phu nhân mình quản giáo quá nghiêm khắc, đến cả việc trên giường cũng không được thỏa ý. Hắn ngày ngày muốn hòa ly, nhưng vì phu nhân hắn quyền cao chức trọng, nên không dám hé răng.”

Đây chẳng phải là lời ta nói sao!

Ra ngoài không xem ngày lành, xui xẻo đến thế này.

Ta lập tức quyết định trở tay đổ vạ!

Hai mắt ngập nước, ta thút thít nói: “Ôi, phu quân lại đi Yên Chi Lâu tìm vui, chẳng lẽ đã chán ghét thiếp rồi sao?”

“Phu nhân chớ nói bậy.” Thôi Triệu ôm ta ngồi lên đùi, động tác nhẹ nhàng vô cùng.

Chàng lấy ra một tờ hòa ly thư bị xé rách, ghép lại, dịu dàng hỏi: “Phu nhân, bức hòa ly thư này, có phải nàng viết không?”

Trời ạ! Rách nát như vậy, chàng còn có thể ghép lại được!

3

Ta đương nhiên không thừa nhận tờ hòa ly thư đó là ta viết cho Thôi Triệu!

Thôi Triệu xuất thân thế gia vọng tộc, sĩ diện hơn cả sinh mạng, làm sao có thể chấp nhận bị ta bỏ rơi.

Ta giả vờ ngây ngô, nói rằng đó là ta viết giúp cho phu nhân nhà khác.

Thôi Triệu có tin hay không, ta không rõ, nhưng chàng vẫn đối xử với ta như thường.

Tối đó, sau khi tắm rửa, Thôi Triệu nằm xuống ôm lấy ta.

Hương thơm trên người chàng luôn nhẹ nhàng, mát lạnh, ngay cả trong lúc tình cảm dâng trào cũng rất mực kiềm chế.

Thôi Triệu hôn nhẹ lên má ta. Nếu là ngày thường, ta đã nhào vào chàng rồi, dù sao gương mặt này đúng là hợp khẩu vị của ta.

Chỉ là hôm nay, tâm trạng ta chẳng tốt.

Ta bực bội hỏi: “Phu quân, hôm nay thái y tới khám bảo thiếp vẫn chưa có dấu hiệu khôi phục ký ức. Chàng nói xem, thiếp có nên về thăm nhà mẹ đẻ không?”

Đến nơi lớn lên từ nhỏ, biết đâu ký ức sẽ trở lại.

“Giang Nam cách kinh thành quá xa, nàng đi một mình, ta không yên tâm. Chuyện hồi phục ký ức, không cần vội.”

Thôi Triệu dịu dàng an ủi ta.

Chàng xoay người, bao phủ lấy ta, nhẹ nhàng hôn khắp người, giọng khàn khàn: “Phu nhân, đêm đã khuya, ngủ thôi.”

Ta trong lòng càng thêm phiền chán, đẩy chàng ra, buột miệng nói: “Ngủ gì mà ngủ, cứ một chiêu đó lặp đi lặp lại, còn thua xa Giang Hành Dã.”

Thôi Triệu từ từ ngồi dậy.

Ngoài màn, ánh nến chập chờn.

Chàng nhìn ta, đôi mắt đen láy mang theo một luồng lạnh lẽo thấu xương.

Ta chết lặng.

Giang Hành Dã là ai?

Chẳng lẽ là nhân tình của ta ở Giang Nam trước khi thành thân?

Ánh mắt Thôi Triệu như muốn bóp chết ta!

Ta lập tức nhào vào lòng chàng, giả vờ khóc nức nở: “Phu quân, chàng nhìn thiếp như vậy, thiếp sợ lắm. Bất kể Giang Hành Dã là ai, giờ đây ở trong lòng, trong mắt, trong thân thể thiếp, đều chỉ có mình phu quân.”

“Phu nhân nói phải, là ta làm nàng hoảng sợ.” Thôi Triệu vuốt ve mái tóc ta.

Ta đưa tay luồn vào áo chàng, uất ức nói: “Phu quân dọa thiếp rồi, cần phải ôm thiếp để an ủi.”

Đêm đó, Thôi Triệu suýt chút nữa giày vò chết ta.

Hôm sau, khi ta còn đang mơ màng, chàng đã hầu hạ ta rửa mặt, rồi đưa ta lên xe ngựa.

Hôm nay phải tham gia yến thưởng hoa của Quận chúa Vinh Hoa, không thể trì hoãn.

Ta chẳng muốn ứng phó người khác, lẻn đến thuyền nhỏ bên hồ sen để ngủ.

“Đêm qua đi ăn trộm hả, ngủ say đến vậy.”

Ta mở mắt, thấy một nam nhân dáng vẻ phóng khoáng tựa ánh dương rực rỡ ngồi xuống cạnh ta.

Hắn thân thiết véo má ta, cười nói: “Làm phu nhân của Thôi Triệu một năm, xem ra nàng đã khỏe lên nhiều. Giải dược có chưa? Chúng ta nên rời đi thôi.”

Tim ta giật thót, căng thẳng thử gọi: “Giang Hành Dã?”

“Sao còn ngơ ngẩn như vậy?” Hắn nhìn ra ngoài, rồi thúc giục ta: “Giang Thiền Y, mau thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức rời đi. Nơi này phòng bị nghiêm ngặt, ta vào được đã rất khó khăn.”

Quả tim treo lơ lửng của ta, cuối cùng cũng trầm xuống.

Quả nhiên, ta không phải phu nhân của Thôi Triệu.

Ta vốn đã nghi hoặc, dù mất trí nhớ, nhưng làm sao đến cả thói quen trước kia cũng thay đổi hoàn toàn được?

Phu nhân của chàng khuê danh là Phùng Yến Quy, còn Giang Hành Dã lại gọi ta là Giang Thiền Y.

Rốt cuộc Thôi Triệu có biết ta là kẻ giả mạo hay không?

Nếu chàng biết, nhưng vẫn giả vờ như không, lại còn diễn trò phu thê ân ái với ta, chàng mưu tính điều gì?

Nếu chàng không biết, mà ta lặng lẽ bỏ trốn như vậy, một khi bị bắt lại, kết cục chắc chắn bi thảm vô cùng.

Làm phu nhân của Thôi Triệu một năm, ta luôn cảm thấy dưới vẻ ngoài ôn nhu của chàng ẩn giấu một trái tim đen tối.

“Phu nhân.”

Qua làn nước hồ, giọng nói của Thôi Triệu vọng đến, trầm ổn nhưng đầy uy nghiêm.

Ta ngó đầu ra nhìn, bên ngoài đã xuất hiện rất nhiều thị vệ mang đao.

Thôi Triệu đang chèo một chiếc thuyền nhỏ, tiến thẳng về phía ta.

Gương mặt chàng nghiêm nghị: “Phu nhân, biệt viện có thích khách xâm nhập. Nàng cứ ở yên, đừng rời đi, ta sẽ đến đón nàng.”

Giang Hành Dã ngồi trong khoang thuyền, tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo ta.

Ta thì tóc tai rối bời, y phục xộc xệch sau giấc ngủ.

Lần này thì hay rồi, thật sự sắp bị Thôi Triệu bắt tại trận!