15
Vương nữ về sự cứng rắn, tuyệt không làm người ta thất vọng.
Những cảm xúc không có nơi giải tỏa chưa bao giờ nguôi, chỉ làm nàng ta càng thêm điên cuồng.
Ngày đại hôn, quả nhiên nàng ta đã vượt qua muôn vàn khó khăn, xông vào phủ.
Mọi thứ đều nằm trong dự đoán, nhưng tình hình cuối cùng vẫn khiến ta phải ngỡ ngàng.
Bùi Quý Quý không phải dùng trí để trốn khỏi trang viên rồi gây náo loạn, mà nàng ta giết ra một con đường máu.
Chỉ riêng hai nha hoàn đứng can ở cửa phủ đã bị nàng ta đâm vào yếu huyệt bằng một nhát kiếm.
Những món nợ máu mà nàng ta phải gánh, cả đời này cũng khó mà thoát được.
Chiếc váy màu xanh nước biển của nàng ta nhuốm đầy vết máu, trông tối hơn cả bộ áo đỏ dùng trong ngày vui, lại còn hợp với bộ hôn phục của Bùi Thanh Hoài.
“Quý Quý, bây giờ bỏ kiếm xuống, huynh còn có thể tự xin đi đánh Tây Cương, cứu muội!”
Bùi Thanh Hoài chắn trước mặt ta, gấp gáp khuyên nhủ nàng ta.
Nhưng thanh kiếm đã đặt vào cổ của tổng quản thái giám mà hoàng thượng phái đến dự lễ, như muốn công khai chống lại thánh chỉ.
“Trừ khi ngươi để ta giết nàng ta!”
Bùi Quý Quý hoàn toàn phát điên, nàng ta căm hận ta, nhưng cũng căm ghét bản thân vì đã làm người như ta đẩy ta đến gần huynh trưởng nàng ta.
Bùi Thanh Hoài kéo tay ta, nhẹ nhàng an ủi:
“Đào nương, nàng đi qua đổi người, ta sẽ nắm bắt thời cơ, tuyệt không để muội ấy làm tổn thương một sợi tóc của nàng.”
Ta gật đầu, ánh mắt nhìn hắn ta nóng bỏng, tràn đầy niềm tin: “Được, để ta khuyên bảo Quý Quý.”
Thực ra, sau khi thay người xong, ta chỉ có thể dựa vào sức mình để giữ chặt lấy chuôi kiếm.
Biểu cảm của Bùi Quý Quý lúc này hết sức mãn nguyện, giọng nói đầy đắc ý:
“Nhìn đi, trong lòng huynh ấy, ta mới là người quan trọng nhất.”
Muốn tiêu diệt nàng ta, trước hết phải để nàng ta cuồng loạn. Muốn tình yêu hủy hoại nàng ts, trước tiên phải để nàng ta cảm thấy mình được yêu thương.
Rồi sau đó, ta sẽ mạnh mẽ phá vỡ giấc mộng đó.
“Vương nữ, ngươi thật sự nghĩ rằng hắn đi canh giữ biên quan trước kia là vì bảo vệ ngươi? Vì bảo vệ dân chúng khắp thiên hạ?”
Những năm tháng ở biên quan, những ngày qua trong phủ, ta đã dò xét không ít bí mật, tất cả đều để hôm nay nói hết ra:
“Lão tướng quân thất trận, tước vị của phủ tướng quân sẽ bị tước đi, hắn đi giữ biên quan là để bảo vệ quyền lợi của chính mình. Một tướng thành danh, hàng ngàn người phải hy sinh, ngươi có biết hắn đã gây ra bao nhiêu cuộc chiến vô lý chỉ vì danh lợi?”
“Ngươi tưởng hắn yêu dân như con mà chịu đựng sự vô lễ của ngươi sao? Ngươi chẳng thấy hắn giết người như ngóe, thật xứng đáng là người có chung dòng máu với ngươi.”
“Hắn vừa nói muốn đi đánh Tây Cương vì ngươi? Thật ra là vì khi hắn trở về, hoàng thượng không hề nhắc tới việc phong tước! Vương nữ, ngươi không biết đâu, hắn hận ngươi đến nhường nào đâu, trước khi phủ tướng quân suy tàn, lão tướng quân chỉ bảo vệ được duy nhất ngươi mà thôi!”
Bùi Quý Quý nghe đến đó thì sững sờ, mắt đỏ hoe. Một giọt nước mắt rơi trên thanh kiếm, nhưng nàng ta lại gằn giọng:
“Ngươi là cái gì? Dù thế nào, hôm nay ngươi phải chết!”
Ta chỉ nhẹ gật đầu:
“Được, ta một mình, không còn gì để lưu luyến, nếu có thể đổi lấy mạng sống của vương nữ thì cũng coi như báo được thù.”
“Không đúng, vương nữ có một huynh trưởng nóng tính, ít nhất cũng chỉ phải cạo tóc làm ni cô, sống cuộc đời giản dị với ngọn đèn xanh và Phật tổ. Nhưng huynh trưởng ngươi, ba năm năm nữa, khi trở lại từ Tây Cương, chắc chắn đã có gia đình đàng hoàng, con cái đầy đủ. Đứa trẻ đó sẽ gọi ngươi là gì, cô mẫu hay thím?”
Bùi Quý Quý nghe vậy, thất thần, tay run rẩy.
Đồng thời, ta nhìn thấy trên mái nhà, những cung thủ đã sẵn sàng.
Mấy tiếng “soạt” vang lên, mũi tên dài bay tới.
Ta giả vờ không vững, đột ngột nghiêng người, chính xác dùng nàng ta làm đệm thịt.
“Vương nữ, đây chính là Ngũ Trúc Tán mà ngươi muốn đưa cho ta trong thư.”
Cuối cùng, ta nhét độc dược vào tay nàng ta, rồi vội vàng chạy đi.
Bùi Thanh Hoài vội vàng lao tới đỡ ta:
“Trên người không sao chứ?”
Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận, hắn ta mới lao về phía Bùi Quý Quý.
16
“Huynh, Quý Quý lại làm huynh thêm phiền phức rồi.”
Bùi Quý Quý bị thương nặng, mệt lả, dựa vào lòng Bùi Thanh Viễn, nở nụ cười khổ.
Gió thổi qua, tờ giấy da bò dùng để đựng thuốc rải trên mặt đất, quay tròn rồi lại rơi xuống.
Áo choàng rộng của Bùi Thanh Hoài bị gió thổi lên, vừa vặn che khuất một nụ hôn dài.
Ngũ Trúc Tán không màu không mùi,
Nhưng một khi hòa vào nước bọt, vào đến phổi, nó sẽ nhanh chóng tê liệt toàn thân, rồi co giật, máu chảy từ bảy lỗ chết đi.
“Bùi Quý Quý, ngươi đã hạ độc ta!”
Bùi Thanh Viễn nhận ra sự không ổn, lập tức tức giận. Hắn ta luôn coi trọng thể diện trước mặt người khác, nhưng lúc này lại bắt đầu, không kiềm chế nổi, run rẩy cười nhạo.
Bùi Quý Quý sắc mặt lạnh lùng, không muốn nói thêm câu nào.
Cả gia đình này không thể thiếu ta.
Ta lập tức tiến lên, ân cần nói với hắn ta:
“Tướng quân, đây là Ngũ Trúc Tán, thuốc không thể chữa trị. Nếu còn gì muốn nói, ngài có thể nói hết với Đào nương.”
Bùi Thanh Hoài đột ngột phun ra một ngụm máu lớn, tay vỗ lên bụng ta.
Hắn ta lần đầu làm cha, còn có rất nhiều kỳ vọng: “Chăm sóc tốt đứa con của chúng ta, nhất định phải lấy lại tước vị.”
“Chí——”
Ta cười rạng rỡ, ngơ ngác hỏi hắn ta:
“Chúng ta có con khi nào? Mạch tượng, chính ta đã làm chuyện này.”
17
Bùi Thanh Viễn trước kia không gần nữ sắc, là vì hắn ta trong lòng luôn coi thường phụ nữ.
Hắn ta luôn cho rằng mình anh hùng, dễ dàng khiến phụ nữ mê mẩn.
Nhưng hôm nay, lại bị hai người phụ nữ đưa lên đường đến Hoàng Tuyền.
Hắn ta không cam lòng, nghiến chặt răng đưa tay, muốn rút kiếm.
Ta chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn vị tướng quân kiêu ngạo này vật lộn trong cơn hấp hối.
Mối tước vị mà hắn ta ngày ngày vẫn mơ tưởng, thực sự sẽ vì không có người kế thừa mà bị thu hồi hoàn toàn.
18
Bùi Quý Quý , tội ác chồng chất, mưu hại triều thần. Dù đã chết, vẫn bị tước bỏ tước vị, không được thu hồi thi thể.
Bùi Thanh Hoài, vì công lao chiến trận, được truy phong tước Vĩnh An hầu.
Phu nhân mất cả con lẫn chồng, sau khi hôn mê tỉnh lại, thần trí không còn minh mẫn, như đứa trẻ năm tuổi.
Phủ Vĩnh An hầu, nơi từng huy hoàng, đêm đó rơi vào cảnh suy tàn.
“Ngươi có theo ta về biên quan không?”
Ngày đó, cung thủ trên mái nhà, đã từ chức phó tướng thăng lên làm Lý tướng quân.
Hắn đối với ta tình cảm thật lòng, nhưng chưa bao giờ hỏi nhiều.
Nhưng sống lại kiếp nữa, ta đã không còn dư tình cảm mà chia sẻ cho nam nhân nữa.
Sau khi cảm ơn, ta vẫn từ chối dứt khoát:
“Chúng ta hiện giờ không còn cùng đường nữa, ta muốn đưa mẫu thân về quê.”
Mẫu thân đã nói, quê bà ở phương Nam, tại Thành Châu.
Nơi ấy cỏ cây tươi tốt, bốn mùa như xuân.
End