Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại CHỐN PHỒN HOA KHÔNG DÀNH CHO TA Chương 2 CHỐN PHỒN HOA KHÔNG DÀNH CHO TA

Chương 2 CHỐN PHỒN HOA KHÔNG DÀNH CHO TA

7:02 chiều – 09/12/2024

5

Một năm sau, ở biên quan thành đã xuất hiện một cô nương thêu thùa nhỏ, cô nương mở cửa hàng gần doanh trại quân, người thì xinh xắn dịu dàng.

Mới đầu, Bùi Thanh Hoài cưỡi ngựa đi qua, chỉ dừng lại nhìn ta vài lần.

Cho đến một sáng sớm, ta mặc chiếc váy màu xanh nước biển ngồi trong mưa, hắn ta mới cuối cùng xuống ngựa bước đến gần ta.

“Bùi Tướng quân.”

Ta nghiêng người chào, để lộ một đoạn cổ trắng nõn.

Thấy Bùi Thanh Hoài không nói gì, ta khẽ ngẩng mắt nhìn hắn ta, mỉm cười đầy tình ý.

Chàng tướng quân trẻ tuổi có ánh mắt sắc bén, hiếm khi lộ vẻ dịu dàng rồi lập tức che giấu, giọng trầm nói:

“Ngươi mở tiệm thêu gần doanh trại, có người đến mua sao?”

“Ta…”

Muốn nói lại thôi, ta cười rạng rỡ nhưng trong lòng lại cảm thấy lạc lõng:

“Ta từ Vân Nam chạy nạn đến đây, cha nương đã mất, không có ai bảo vệ.”

“Đây gần doanh trại tuy buôn bán vắng, nhưng có ngài trấn giữ, một cô nương yếu ớt như ta ít nhất không bị người ta ức hiếp.”

Bùi Thanh Hoài nhìn ta, gật đầu không nói, vẻ mặt đăm chiêu.

Trong khi im lặng, tiếng mưa bất chợt lớn hơn.

Ta khẽ nắm tay áo hắn ta, kéo hắn ta vào trong tránh mưa.

Khoảng cách gần hơn, hương hoa trên tóc ta thoảng qua mũi, khiến trái tim hắn cũng xao động.

Mưa thấm đẫm, tình cảm như vương vấn trong không khí, khuôn mặt anh tuấn của Bùi Thanh Hoài dần trở nên mềm mại.

Mọi thứ đều nằm trong tay ta.

Ta có ba phần giống Vương Nữ, hôm nay lại mặc chiếc váy xanh nước biển mà nàng ta yêu thích.

Kiếp trước, khi Bùi Thanh Hoài từ chối muội muội mình, đã nói: “Tất cả những gì ở ngươi ta đều yêu thích, nhưng ngươi là muội muội ta, không thể yêu thích.”

Giờ đây, ta xuất hiện trước mắt hắn ta, hắn ta có thể thỏa mãn hết thảy những tiếc nuối, bù đắp lại những thiếu sót.

Đó cũng là lý do vì sao trong đám đông, dao của Vương Nữ trong hai kiếp đều “vô tình” chém về phía ta.

Vương Nữ quyền lực vô biên, đã có mọi thứ trên đời.

Nhưng chỉ vì loạn luân không thành, nàng ta lại ghen ghét ta, một kẻ bình dân.

Đức hạnh của nàng ta không xứng với vị trí, đã gây ra tai họa cho ta.

Kiếp này, ta quyết lấy đi trái tim mà nàng ta yêu nhất, phá hủy tất cả những gì nàng ta có, mới coi là công bằng.

6

Bùi Thanh Hoài trong lòng vẫn có muội muội mình.

Mới đầu hắn ta không lấy ta, mà chỉ an bài ta ở gần nhà hắn ta.

Lấy cớ chăm sóc cho cuộc sống của một cô nương mồ côi, thực ra là để xoa dịu nỗi nhớ muội muội.

Ta không vội, vì ta biết mình mới chính là tên trộm khó phòng, kẻ mà hắn ta nhớ suốt ngày đêm.

Mỗi sáng thức dậy, ta nhìn theo hắn ta với đôi mắt không nỡ rời xa.

Chiều tà, ta lại ôm hộp cơm tự tay làm ra đón hắn ta trở về.

Cuộc sống hòa nhập vào thế giới của Bùi Thanh Hoài diễn ra rất suôn sẻ, dù tạm thời không danh không phận, chẳng có mối quan hệ nào thực sự.

Nhưng cơ hội, cuối cùng cũng sẽ đến.

Vào ngày sinh thần, Bùi Thanh Hoài chủ động tặng ta một chiếc trâm.

Quả thực là một điều kỳ lạ.

Người phó tướng thân thiết như huynh đệ với hắn ta cũng trêu đùa ta một câu “Thật là tẩu tẩu tốt”, nhưng Bùi Thanh Hoài như tỉnh lại sau cơn mơ, liền phạt tên phó tướng mười gậy.

Tiếng gậy vang lên nặng nề, ta đứng bên nhìn mà mắt đỏ hoe.

Khi tên phó tướng xong việc, liền chạy lại muốn bôi thuốc cho hắn.

Bùi Thanh Hoài cau mày, một tay ngăn ta lại:

“Con gái nhà lành, sao lại làm chuyện lôi kéo nam nhân như thế?”

Ta khóc như hoa lê gặp mưa, quyết tâm chia tay:

“Trước kia cám ơn tướng quân đã chăm sóc.”

“Ta đã có những tình cảm không nên có, giờ thì nên tự giác ra đi, tránh liên lụy đến người khác.”

Nói xong, ta lùi lại một bước.

Rồi xoay người, bước đi dứt khoát, để Bùi Thanh Hoài không kịp nắm lấy vạt áo.

Bầu trời đã tối, ta xác định dưới ánh trăng có một bóng hình rộng lớn đang theo sau.

Vì vậy ta bước nhanh, cố ý rẽ vào một quán rượu hoang tàn.

Quả nhiên, một tên say rượu từ trong ngõ lao ra, túm lấy tay áo ta.

Ta kêu cứu lớn, từ mái tóc lấy ra chiếc trâm vừa nhận được, đâm vào hắn.

Tóc rối bù, cổ áo hơi mở, làn da trắng ngần như ngọc lộ rõ, sáng chói mắt.

Bùi Thanh Hoài vội vã đuổi kịp, thấy cảnh này cuối cùng cũng vội vàng.

Một kiếm xuyên qua ngực tên say rượu, rồi hắn ta vội vàng cởi áo choàng, che chắn ta lại.

“Bùi tướng quân, chân ta bị trẹo rồi.”

Ngồi bệt xuống đất, ta nghẹn ngào nói, khóe mắt ửng đỏ.

Bùi Thanh Hoài không chút do dự, liền bế ta lên, lòng ấm áp.

Hắn ta đưa ta về phòng mình, với dáng vẻ như muốn lập tức rời đi.

Nhưng ta nhìn thấu được ánh mắt không nỡ của hắn ta, liền kéo chặt vạt áo của hắn ta, mượn thế cúi người nhẹ nhàng hôn lên môi hắn ta.

Có lẽ vì ánh sáng mờ ảo, ta càng giống Vương Nữ hơn.

Bùi Thanh Hoài xé áo của mình, đột nhiên vội vã hơn cả tên lưu manh ngoài phố.

Tấm màn đỏ thẫm ấm áp, âm thanh mê hoặc, như quyến rũ trong từng cử chỉ.

Hắn ta chỉ là một thiếu niên chưa chín chắn, còn ta, kiếp trước đã quen với thế gian tươi đẹp, hiểu rõ mọi thủ đoạn quyến rũ.

Khi tình cảm dâng lên, ta thấy trong đôi mắt sắc bén ấy lấp lánh dục vọng, gần như cùng chìm đắm.

Nhưng Bùi Thanh Hoài chỉ hôn lên mũi ta, gọi ta một tiếng “Quý Quý”.

Cả thân thể ta đều run lên, nhưng lòng lại lạnh giá như rơi xuống đáy hồ băng.

Ta tên là Tào Thanh Thanh.

Mẫu thân ta từng nói hy vọng ta như cỏ dại, dù gặp lửa rừng cũng không chết, khi mùa xuân đến lại tươi tốt. Nhưng ta chưa từng nói cho hắn ta biết tên thật của mình.

Hắn ta gọi ta là Quý Quý, Vương Nữ quý giá, Bùi Quý Quý.

7

 

Gió đêm lạnh, trong phòng, hơi nóng của cuộc ân ái cuối cùng cũng tắt lịm.

Ta làm nũng, kêu ca mình không khỏe, Bùi Thanh Hoài uống chút rượu, rồi cuối cùng cũng hạ giọng, tự tay bế ta đi tắm.

“Đau không?”

Ta nằm trong ngực hắn ta, nhẹ nhàng vuốt ve những vết sẹo đáng sợ trên thân thể hắn ta.

“Không đau.”

Bùi Thanh Hoài nắm tay ta, khẽ cười an ủi.

Hắn ta quả thực dũng cảm, trong nhiều năm qua đã giúp biên cương vơi bớt bao tai ương.

Nhưng hắn ta cũng rất nhút nhát, không dám đáp lại tình cảm, lại không nỡ buông tay, khiến những người vô tội phải chịu oan ức.

Ta che giấu những suy nghĩ vẩn vơ, khẽ nói:

“Sau này tướng quân dạy ta luyện võ, ta sẽ bảo vệ ngài.”

Bùi Thanh Hoài có vẻ thật sự bị cảm động, khẽ gật đầu, ôm ta chặt hơn.

Sau khi chuyển vào tướng phủ, những ngày đầu, đương nhiên cũng có nhiều lúc ngọt ngào.

Bùi Thanh Hoài khi rảnh sẽ tự tay dạy ta cưỡi ngựa bắn cung.

Khi bận, hắn ta cũng sẽ cố gắng để lại một người đáng tin cậy bảo vệ ta.

Thường thì đó là phó tướng bị đánh gậy, người này rất chất phác.

Mỗi lần ta làm thêm một bát canh đưa cho hắn, chỉ cần chạm nhẹ vào đầu ngón tay, hắn đều đỏ mặt, thật sự là người ngây thơ thuần khiết.

Mỹ nhân kế, vẻ bề ngoài chỉ là tấm vé vào cửa.

Vì thế, vài tháng sau khi đã xác nhận được vị trí ổn định, ta bắt đầu tiếp tục công kích trái tim Bùi Thanh Hoài.

Khi luyện võ, cố ý làm tay trượt, ta đã vô tình làm kiếm bay ra ngoài, cắm vào tường.

Bùi Thanh Hoài thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nở nụ cười mà thật sự khó mà kiềm chế:

“Không sao đâu, con gái mới học kiếm, lực tay còn chưa đủ.”

Ánh mắt dịu dàng trong đôi mắt hắn ta không hề che giấu, ta nhìn rất rõ ràng.

Hắn ta luôn nhìn qua ta để nhìn người khác, nhưng lần này ta cố ý chỉ ra:

“Ngài đã dạy rất nhiều cô nương luyện kiếm à?”

Ban đầu, hắn ta im lặng, có vẻ muốn tránh nói chuyện này.

Nhưng ta đã làm hắn ta tức giận cả buổi chiều, trong không khí nặng nề toàn là mùi ghen.

Cuối cùng, trước khi ngủ, ta đã khiến Bùi Thanh Hoài buông lỏng cảnh giác, chia sẻ với ta một chút bí mật dưới ánh trăng:

“Trừ nàng ra, ta chỉ dạy mỗi muội muội luyện võ.”

“Ngày nhỏ, gia đình nghiêm khắc, ta không đạt yêu cầu thì phải chịu phạt. Lúc đó muội muội ta được gia đình cưng chiều, luôn chắn trước mặt ta nói sẽ học võ để bảo vệ ta, vì thế ta mới dạy muội ấy một ít.”

Những điều ấy, hiện giờ chính là cơ sở để nàng ta làm hại người khác.

Ta tỏ vẻ quan tâm, miệng lại không quên nhắc lại một lần nữa:

“Trong đời này có một thân muội quả thật là may mắn.”

“Đáng tiếc ta mất cả cha lẫn mẹ, giờ chỉ còn ngài.”

8

Mùa đông qua mùa hè, ta và Bùi Thanh Hoài dưới ánh trăng biên ải, chẳng có điều gì không thể nói.

Nỗi nhớ muội muội của hắn ta chỉ với ta mới có thể mở lòng, và chỉ có thể giãi bày hết tâm tư.

Kinh đô trọng lễ, nam nữ bảy tuổi phải khác bàn.

Nhưng trong lời nói của hắn ta lại vẫn phảng phất mùi hương da thịt mềm mại, như thiếu nữ với làn da mượt mà.

Ta đè nén những suy nghĩ muốn buồn nôn, lắng nghe tình cảm bệnh hoạn đó.

Ta vẫn phải thiết kế ra những tình huống kích thích và tuyệt vời hơn, để lấp đầy những rung động mơ hồ.

Lúc này, ở kinh thành, cái chết của mẫu thân ta chỉ là một khởi đầu.

Những năm qua, Vương Nữ càng lúc càng thích dùng ác độc để xả nỗi khổ do không thể có được tình yêu.