Vĩnh An Vương Nữ trên đường múa dao, “vô tình” giết chết mẫu thân ta.
Nhưng tất cả mọi người đều không cho phép ta ghi hận, chỉ vì huynh trưởng của nàng ta là anh hùng bảo vệ biên cương.
Ta không nghe lời khuyên, quyết định đánh trống kêu oan ngoài cung.
Thế nhưng, phủ Vĩnh An Hầu lại cố tình đưa cho cha ta một ngàn lượng bạc, khiến ông ta trong một đêm thua sạch, thiếu nợ nên ông đã bán ta vào thanh lâu.
Trong suốt mấy năm trời, ta phải chịu đựng mọi sự sỉ nhục.
Cho đến khi ta mắc phải bệnh hoa liễu và bị vứt ra nghĩa địa ngoài thành, ta mới lại gặp được Vương Nữ.
Nàng ta đứng trên đống xác chết, ôm chặt lấy huynh trưởng, ép buộc hắn ta đồng ý mối tình l o ạn l u ân:
“Bùi Thanh Hoài, nếu huynh không chấp nhận ta, mỗi ngày ta sẽ giết một người dân mà huynh yêu quý nhất.”
Hiểu rõ hết thảy sự tình, ta tức giận đến mức nghẹn tim, phun máu mà chết.
Mở mắt ra, ta lại quay về ngày mẫu thân bị gi ế t.
1
Ngày 15 tháng Giêng, kinh thành ánh đèn rực rỡ, người đi như mắc cửi.
Mọi người đều nói hôm nay là ngày đoàn tụ.
Nhưng mẫu thân ta lúc này lại nằm trong vòng tay ta, ngực chảy máu không ngừng.
“Tiểu muội, ta không cố ý đâu, ta… hức hức…”
Giữa đám tùy tùng, người quý tộc đang khóc nức nở chính là Vĩnh An Vương Nữ.
Huynh trưởng nàng ta là tướng quân canh giữ biên cương, mẫu thân nàng ta là muội muội của quý phi.
Vì vậy, hôm nay nàng ta múa dao gi ế t người giữa phố, chẳng qua chỉ bị gia đình giam lỏng nửa tháng để tránh dư luận.
Mọi âm thanh dường như đều im bặt trong tai ta, cho đến khi tay mẫu thân hoàn toàn buông lỏng.
Những lời mẫu thân thì thầm vào tai ta vẫn văng vẳng trong đầu:
“Lần này, con phải rời khỏi kinh thành, sống tốt….”
Đôi mắt ta đỏ ngầu, nước mắt rơi như hạt châu đứt dây.
Ta hiểu rồi.
Mẫu thân và ta giống nhau, đều sống lại vào hôm nay. Mẫu thân lại một lần nữa chịu đựng đau đớn như dao cắt vào tim, chỉ để đổi lấy bình yên cho ta một đời.
2
Lau khô nước mắt, đứng dậy.
Ta không còn như kiếp trước, khóc lóc cầu xin đám đông giúp ta báo quan kiện oan, cũng không vung tay tát vào mặt Vương Nữ yêu cầu nàng ta nợ máu phải trả lại bằng máu.
Bởi ta biết, sau lưng ta không có ai.
Dao không rơi vào người ta, lời đàm tiếu cũng có thể vô cùng cao thâm:
“Huynh trưởng của Vương Nữ mới mười bốn tuổi đã đi bảo vệ biên cương, sao có thể để muội muội của ngài ấy vào ngục, làm vậy chỉ khiến những người quân tử đau lòng!”
“Vương Nữ chỉ vô tình làm vậy, nàng ấy cũng rất tự trách rồi.”
“Người này này thật không may, nhưng nếu Hầu phủ bồi thường thêm chút bạc, cũng không sợ cha nàng ta không cưới được kế mẫu thương nàng ta.”
…
Nơi xảy ra sự việc cách quan phủ chỉ một con phố. Nhưng đêm nay, quan lại sẽ không tới, oan khuất chẳng thể giải quyết.
Ta bế mẫu thân đang dần mất nhiệt ra khỏi đám đông, từng bước đi về nhà.
Con đường dài, búi tóc mẫu thân làm cho ta hôm nay đã rơi lỏng.
Nhưng ta không mệt, vì mẫu thân rất nhẹ.
Mẫu thân luôn nhường những món ăn ngon cho ta, giống như hôm nay, mẫu thân đã âm thầm tiết kiệm năm sáu ngày tiền ăn chỉ để mua cho ta một bát bánh trôi mùa xuân tại Tiên Hoa Lâu.
Mẫu thân nói vào dịp lễ, phải cầu cho ta một điềm lành. Nhưng tiếc thay, tiền không kịp tiêu, mẫu thân cũng đã đi.
Trong cái lạnh nhất của mùa đông, gió rét tràn vào sân vắng vẻ.
Ta khóc một lúc, rồi vì nước mắt cạn mà ngừng lại.
Trong nhà, rõ ràng còn dấu vết mẫu thân chăm sóc, nhưng giờ đây nó trở nên lạnh lẽo vô cùng, giống như khi ta đợi chết tại nghĩa địa.
3
Kiếp trước, khi bị Hầu phủ hãm hại, cha ta bán ta vào thanh lâu, ta còn vội vàng chạy đi kêu oan, đến nỗi không thể lo liệu lễ tang cho mẫu thân.
Nhưng kiếp này, ta không muốn mẫu thân phải làm hồn ma cô quạnh.
Sáng mai, ta sẽ mời tăng sư tụng kinh siêu độ để mẫu thân được an nghỉ.
Cửa nhà vắng vẻ, ta mặc đồ tang trắng, một mình giữ lễ tại linh đường.
Vô hạn bi thương, nhưng nhận lại chỉ là lòng người hiểm ác.
Mẫu thân xinh đẹp, tính cách lại độc lập, từ trước đến nay luôn bị người ghen ghét.
Như Lưu di nương bán hoành thánh, đến giờ vẫn phải dựng lên lời đồn về nàng:
“Phu quân phạm sai, chuyện thường gặp mà, ai ai cũng đều nhẫn nhịn, chỉ có nàng ta muốn hoà ly? Chẳng phải là lòng cao ngạo, muốn tìm người khác tốt hơn sao?”
“Thật đáng thương cho đứa con gái này, phải chịu đựng một mẫu thân mị hoặc lại bạc mệnh, hừ, sau này phải làm sao đây?”
Đôi môi mỏng khẽ mở khép, lại một lần nữa kết tội người trong sạch thành kỹ nữ.
Trước đây, Lưu di nương cũng đã nhiều lần nhục mạ mẫu thân ta trước mặt ta.
Mẫu thân không muốn ta, một đứa đứa trẻ, phải nghe những lời thô tục đó, nên bà thường che tai ta để im lặng giải quyết, ai ngờ lại càng nuông chiều bà ta, khiến bà ta ngày càng lấn tới.
Giờ đây, không còn ai che tai ta nữa.
Ta cũng không còn là đứa trẻ
Ta vung tay tát thẳng vào mặt Lưu di nương, khiến mặt bà ta sưng lên, khí tức đen tối tỏa ra:
“Mẫu thân ta là người tốt nhất trên đời, ta chẳng có gì đáng thương cả.”
“Nhưng nếu ta nói với phu quân bà, chính bà là người ngày ngày âm thầm mờ ám với Lưu lão nhị rồi đổ tội cho mẫu thân ta, bà đoán ai sẽ đáng thương hơn?”
Những việc bẩn thỉu của bản thân bị phơi bày, bà ta lập tức hạ thấp giọng:
“Ngươi đừng có nói chuyện lớn tiếng như vậy!”
Ta lạnh lùng liếc qua, ra hiệu cho bà ta quỳ xuống xin lỗi mẫu thân ta.
Lưu di nương bất đắc dĩ, chỉ đành thuận theo quỳ xuống, cúi đầu lễ bái.
Sẵn sàng quỳ gối trước tình lang để đối đầu kẻ thù, nhưng không dám hoà ly với phu quân.
Loại người này, đương nhiên không thể hiểu được mẫu thân ta, người sẵn sàng đoạn tuyệt với ác ma.
Lừa gạt hôn nhân, thích cờ bạc, thua bạc rồi về nhà trộm cắp, tính toán bán vợ bán con…
Có lẽ tối nay, người cha tồi tệ, đầy mưu ma chước quỷ của ta cũng sẽ trở về.
4
“Vương Nữ thì sao, chúng ta vẫn phải vì mẫu thân ngươi mà kêu oan!”
Cha ta nói mà thanh âm nghẹn ngào, tức giận không thôi.
Nhưng trải qua kiếp trước, ta mới hiểu:
Ông ta chỉ muốn lấy ta làm điều kiện kêu oan, ép Hầu phủ phải bồi thường bạc.
“Cha, nếu muốn uống rượu, thì uống một bát đi.”
Ta không muốn mất thời gian nói nhiều, trực tiếp đưa bầu rượu đã chuẩn bị sẵn cho ông ta.
Cha ta chép miệng vài cái, giả vờ từ chối một lát rồi lại không nhịn được mà gật đầu nhận lấy.
Một bát lại một bát uống cạn, rất nhanh ông ta say rồi lỡ miệng nói ra:
“Rượu này thật ngon, lúc mẫu thân ngươi còn sống, ngươi ghét ta bao nhiêu, giờ lại càng ngày càng gần gũi hơn.”
“Nhìn ngươi đi, sao mà đẹp đẽ như vậy, thân hình khuôn mặt đều giống mẫu thân, nam nhân thế gian này ai mà chẳng thích.”
“Con gái ngoan, uống cùng cha một chén đi.”
Nói xong, ông ta lại càng ép gần ta.
Bàn tay không an phận nắm lấy vai ta, rồi lại muốn kéo tay ta.
Kiếp trước sống trong nơi phong hoa tuyết nguyệt lâu, ta hiểu rõ mỗi suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng.
Không thể chịu đựng được nữa, ta cuối cùng đẩy ông ta ngã xuống đất:
“Cha, người say rồi.”
Ông ta từ từ trở mình, ánh mắt mơ màng hơn:
“Vậy sao? Rượu này thật mạnh, ta quả thật có chút choáng váng rồi.”
Ông ta đổi tư thế thoải mái, trên mặt hiện lên vẻ thỏa mãn. Ông ta chẳng ngờ, trong rượu ta đã cho vào đủ lượng thuốc mê.
Khi ông ta tỉnh lại, sẽ bị ta trói chặt trong chuồng lợn.
“Cha, thời gian thờ cúng tổ tiên không thể uống rượu, người không nhớ sao?”
Tiếng mài dao xào xạc vang lên, dừng lại rồi lại giơ dao lên, ánh sáng từ lưỡi dao chiếu rọi trong ánh trăng.
Nhìn thấy cha ta gật đầu liên tục cầu xin, ánh mắt ta càng thêm căm hận, lạnh lẽo.
Kiếp trước, khi ông ta quyết tuyệt bán ta vào thanh lâu, ta đâu thấy ông ta tỏ ra thương hại.
Ta bước lại gần, vung dao chém vào hai chân ông ta, vừa giải thích vừa cười lạnh:
“Những kẻ bị bán vào thanh lâu, lúc nào cũng muốn trốn chạy, sẽ bị chặt đứt gân chân.”
Cha có lẽ tưởng đây là một giấc mơ, nhắm mắt lại, cơn đau khiến ông ta thiếp đi.
Nhưng không sao, ta cẩn thận bôi thuốc cầm máu cho ông ta, rồi lại vội vàng dội nước vào mặt ông ta, khiến ông ta tỉnh lại.
Tĩnh mạch nổi lên, từ cổ họng phát ra tiếng rên rỉ.
Cha bắt đầu vặn vẹo, cố gắng thoát ra, thật thuận tiện cho ta mở áo ông ta ra.
Chặt đứt hai miếng thịt trên đôi chân, không hề tốn sức. Mồ hôi từ trên đầu ông ta rơi xuống, ta cũng thở phào nhẹ nhõm:
“Việc mà ta muốn làm nhất khi bị ép làm kỹ nữ, cuối cùng cũng đã làm với cha.”
Sau khi xong việc, thời gian còn lại của cha không nhiều nữa.
Ta nhanh chóng chặt vào đôi tay nghiện cờ bạc, gương mặt chuyên lừa gạt mẫu thân rồi lại lừa gạt ta, cuối cùng cắm dao mạnh vào ngực:
“Ngày ông thua bạc, ông trách ta không nên báo thù cho mẫu thân.”
“Vậy ông cũng thử xem, thù hận này có đáng báo không?”
Những con quạ đen bay qua màn đêm, tiếng vỗ cánh vang dội.
Cha ta cuối cùng đã chết, mắt mở lớn, ánh mắt trống rỗng và tuyệt vọng.
Ta lột sạch y phục của ông ta ra, rồi tiện tay ném ông ta vào máng ăn heo bên cạnh.
Ngày hôm sau, cả gia đình ta biến mất khỏi kinh thành, không một dấu vết.